Lựa Chọn
Bảy người ngồi quanh bàn họp, và căn phòng nặng hơn mọi phòng họp hắn từng bước vào.
Phòng chiến lược tầng chín, rèm kéo kín, ánh sáng đèn trần trắng đổ đều lên mặt bàn gỗ sồi dài ba mét. Bình nước lọc giữa bàn, bảy cốc thuỷ tinh, bảy tập tài liệu đóng bìa cứng, bảy khuôn mặt. Ngoài cửa sổ, nắng đầu năm rọi xuống thành phố, kiểu nắng mới, sáng và lạnh, như thể trời cũng biết hôm nay có chuyện lớn.
Lục Trường An ngồi đầu bàn. Không vest, áo sơ mi trắng xắn tay, kiểu ngồi thẳng lưng mà hắn quen từ ngàn năm trước, khi ngồi trên ghế tông chủ Huyền Minh, nhìn xuống hàng đệ tử chờ lệnh. Khác ở chỗ: bàn kia bằng đá đen, bàn này bằng gỗ. Và ngàn năm trước, không ai dám nói ngược.
Hôm nay có người nói ngược.
Vương Gia ngồi bên phải, tay xoay bút bi đen, thói quen khi ông suy nghĩ nặng. Lâm Khải bên trái, lưng tựa ghế, không xoay bút, không ghi chép, chỉ nhìn. Ba thành viên Hội đồng Quản trị còn lại ngồi giữa: Nguyễn Hoàng Đức, đại diện quỹ Thiên Phong, vest xám, kính gọng bạc, tay đặt phẳng trên tài liệu như thể đã đọc thuộc lòng. Trần Thị Phương, đại diện nhà đầu tư vòng B, tóc ngắn, môi mỏng, ánh mắt tính toán. Lý Quang Minh, cổ đông sáng lập thời kỳ đầu, sáu mươi tuổi, tóc muối tiêu, nụ cười hiền nhưng bỏ phiếu thì không hiền.
Và Tô Vãn. Không phải thành viên Hội đồng, nhưng ngồi ghế phụ sát tường, sổ tay mở, bút sẵn, kiểu ngồi của người ghi biên bản mà thực ra đang đọc cả phòng.
Trên màn hình treo tường, biểu đồ so sánh hai lựa chọn. Bên trái: "Chấp nhận Meridian 25%," con số xanh lá, mũi tên đi lên, dự phóng doanh thu tăng gấp ba trong năm năm. Bên phải: "Từ chối," con số đỏ, mũi tên đi ngang, dự phóng giữ nguyên tốc độ hiện tại, không có vốn ngoại.
Hoàng Đức lên tiếng trước. Giọng ông ta đều, kiểu đều của người quen trình bày trước phòng họp, quen dùng số liệu che cảm xúc.
– Hai mươi lăm phần trăm. Ba nghìn tỷ tiền mặt, không pha loãng thêm. Meridian cam kết mở cửa thị trường toàn cầu cho Huyền Cơ, chia sẻ công nghệ nền tảng, và không can thiệp vận hành trong ba năm đầu. Tôi đã rà soát điều khoản với luật sư độc lập, ông ta dừng, nhìn quanh bàn, và kết luận: đây là cơ hội tốt nhất Huyền Cơ từng có.
Trần Thị Phương gật. Nhẹ, kiểu gật đã chuẩn bị sẵn.
– Tôi đồng ý với anh Đức. Cổ đông vòng B kỳ vọng lộ trình thoái vốn trong ba đến năm năm. Meridian vào sẽ đẩy định giá lên gấp bốn, mở đường IPO quốc tế. Từ chối đồng nghĩa với tự cô lập.
Lý Quang Minh ngồi im. Ông nhìn xuống tài liệu, rồi nhìn lên, ánh mắt dừng ở Lục Trường An.
– Tôi nghe hai phía trước đã.
Lâm Khải nói. Không xoay bút, không đặt tay lên bàn, chỉ nói, giọng nhẹ nhưng từng chữ rõ.
– Ba nghìn tỷ. Nghe lớn. Nhưng hai mươi lăm phần trăm là một phần tư công ty. Một phần tư bây giờ, rồi năm năm sau? Meridian không phải nhà từ thiện. Họ mua cổ phần vì muốn kiểm soát. Tôi đã thấy mô hình này, cười nhạt, năm 2005.
Vương Gia đặt bút xuống.
– Tôi đồng ý với anh Khải. Hai mươi lăm phần trăm hôm nay, năm mươi mốt phần trăm ngày mai. Mỗi lần Meridian vào công ty nào ở khu vực này, kịch bản đều giống: đầu tư thiểu số, rồi tăng dần, rồi nuốt. Tôi không muốn Huyền Cơ thành case study tiếp theo.
Ba chọi ba. Hoàng Đức, Phương, Minh bên đồng ý. Lâm Khải, Vương Gia bên từ chối. Minh chưa rõ, nhưng ánh mắt ông hướng về phía Hoàng Đức nhiều hơn, kiểu người đã có câu trả lời nhưng chờ ai đó nói trước.
Hắn nhìn cả phòng. Không nói. Ba mươi giây.
Ba mươi giây trong phòng họp Hội đồng Quản trị dài hơn ba mươi phút bên ngoài. Hắn biết, vì ngàn năm trước, mỗi lần im lặng trước mười vạn đệ tử đều có trọng lượng tương đương. Im lặng không phải do dự. Im lặng là cho phép mọi người nghe tiếng tim mình đập, và nhận ra họ đang sợ.
Hoàng Đức nhúc nhích. Phương liếc đồng hồ. Minh nhấp nước. Lâm Khải vẫn tựa ghế. Vương Gia nhìn hắn.
Tô Vãn, từ ghế sát tường, không nhìn hắn. Cô nhìn xuống sổ tay. Nhưng hắn biết cô đang nghe. Nghe kiểu Tô Vãn: không bỏ sót một nhịp thở nào trong phòng.
Hắn mở miệng.
– Huyền Cơ sinh ra trong căn phòng sáu mươi mét vuông. Bốn người. Không một xu từ bên ngoài.
Giọng hắn nhẹ hơn bình thường. Không lạnh, không nóng, chỉ nhẹ, kiểu nhẹ của người đang nói thật, và biết mình đang nói thật, nên không cần nhấn nhá.
– Bốn năm. Từ sáu mươi mét vuông đến mười hai tầng. Từ bốn người đến năm trăm. Từ con số không đến nghìn năm trăm tỷ. Không ai cho. Không ai giúp. Không ai rót vốn vì nghĩ chúng tôi sẽ thắng. Họ rót vì tin chúng tôi đủ cứng đầu để không thua.
Im lặng. Hắn nhìn từng người.
– Hai mươi lăm phần trăm cho Meridian không phải hợp tác. Đó là thuê chủ. Ba nghìn tỷ là giá thuê, và khi đã thuê, người thuê quyết định tất cả. Anh Đức biết điều đó. Chị Phương cũng biết. Mọi người trong phòng này đều biết. Nhưng ba nghìn tỷ khiến mọi thứ dễ nuốt hơn.
Hoàng Đức mở miệng. Hắn giơ tay nhẹ, kiểu giơ tay không ép, nhưng Hoàng Đức dừng lại.
– Tôi không xây Huyền Cơ để bán một phần tư cho ai đó vì họ lớn hơn. Hắn dừng. Nhìn Hoàng Đức. Nhìn Phương. Nhìn Minh. Rồi nhìn Lâm Khải và Vương Gia. Tôi từ chối.
Không "chúng tôi." Không "Hội đồng." "Tôi." Một chữ, và căn phòng biết: đây không phải biểu quyết thông thường. Đây là CEO dùng quyền phủ quyết.
Hoàng Đức nhíu mày. Phương mím môi. Minh nhìn xuống, kiểu người nhẹ nhõm vì không phải chọn.
– Anh Lục, Hoàng Đức nói, chậm, từng chữ cân đo, quyền phủ quyết CEO chỉ áp dụng cho giao dịch trên hai mươi phần trăm cổ phần. Nếu anh dùng quyền này, phải ghi biên bản và cổ đông có quyền triệu tập đại hội bất thường trong sáu mươi ngày.
– Tôi biết.
Hai chữ. Không giải thích thêm. Hắn biết điều khoản đó vì Trần Mỹ Anh đã soạn nó, và hắn đã đọc kỹ trước khi ký. Sáu mươi ngày là đủ. Đủ để thị trường thấy Huyền Cơ đứng vững mà không cần Meridian, hoặc đủ để chứng minh hắn sai. Dù là kết quả nào, hắn chấp nhận.
Phương đẩy ghế ra, nhẹ, nhưng tiếng ghế trượt trên sàn gỗ vang đủ để mọi người nghe.
– Ghi biên bản: Chủ tịch Hội đồng Quản trị kiêm Tổng Giám đốc Lục Trường An sử dụng quyền phủ quyết CEO. Huyền Cơ chính thức từ chối đề nghị đầu tư chiến lược của Meridian Group.
Tô Vãn viết. Nét bút đều, không ngẩng lên.
Phòng trống dần. Hoàng Đức ra trước, gật đầu lịch sự nhưng lưng cứng, kiểu cứng của người thua phiếu và không vui. Phương theo sau, điện thoại đã áp tai, chắc gọi cho quỹ. Minh bắt tay hắn, nắm chặt hơn bình thường, nói nhỏ: "Tôi sẽ ở lại." Rồi đi.
Lâm Khải đứng dậy cuối cùng. Nhìn hắn. Không nói. Gật đầu. Đi ra.
Vương Gia vỗ vai hắn khi đi ngang.
– Cứng đầu, Vương Gia nói.
– Cứng đầu, hắn gật.
Vương Gia cười. Kiểu cười của ông: mắt nheo, miệng rộng, không giấu. Rồi cũng đi.
Còn Tô Vãn. Cô đóng sổ tay. Đứng dậy. Đi đến bàn, đặt sổ xuống trước mặt hắn, mở trang vừa viết.
– Biên bản. Anh ký.
Hắn nhìn. Chữ cô gọn, đều, mỗi ý một dòng, không thừa từ nào. Ở cuối trang, một dòng cô thêm ngoài biên bản: "Dũng cảm hay cứng đầu, chưa biết. Nhưng đã quyết."
Hắn nhìn cô.
– Cô viết ghi chú cá nhân vào biên bản chính thức?
– Tôi sẽ xóa trước khi đánh máy. Nhưng anh cần đọc.
Hắn đọc lại dòng đó. Rồi ký.
Tô Vãn lấy sổ, đi ra. Đến cửa, dừng. Không quay lại.
– Anh biết Meridian sẽ không dừng ở email lịch sự.
– Tôi biết.
– Và anh vẫn từ chối.
– Tôi vẫn từ chối.
Cô gật. Bước ra. Cửa đóng nhẹ.
Hắn ngồi một mình. Phòng chiến lược tầng chín, ánh đèn trắng, bình nước giữa bàn, bảy cốc thủy tinh, sáu đã uống, một còn đầy. Cốc của hắn. Hắn không uống nước trong cuộc họp. Thói quen ngàn năm: không bao giờ ăn uống trước mặt người khác khi đang ra quyết định, vì nâng cốc là hạ cảnh giác.
Màn hình treo tường vẫn hiển thị hai lựa chọn. Hắn nhìn bên phải, con số đỏ, mũi tên đi ngang. "Từ chối." Không tăng trưởng đột biến. Không ba nghìn tỷ. Không cánh cửa toàn cầu. Chỉ có nghìn năm trăm tỷ và năm trăm người và bốn năm xương máu, đối mặt tập đoàn tám trăm tỷ đô la.
Kiếp trước, ta đã từ chối nhiều lần. Từ chối liên minh với Thanh Khâu Đạo Nhân vì biết hắn sẽ phản. Từ chối dâng ngọc cho Thiên Hư Cung vì biết đó là cống nạp. Từ chối quy hàng khi vòng vây siết chặt, vì quy hàng không phải sống mà là chết chậm.
Mỗi lần từ chối, ta mạnh hơn hoặc chết.
Kiếp này, từ chối Meridian. Không biết sẽ mạnh hơn hay chết. Nhưng biết: nếu đồng ý, sẽ chết chắc. Chỉ là chết bằng tiền thay vì bằng kiếm.
Điện thoại rung. Cuộc gọi video từ Bạch Dạ.
Hắn nhấn nhận. Màn hình hiện khuôn mặt Bạch Dạ, từ văn phòng Nova Tech, nền phía sau là cửa kính nhìn ra thành phố, ánh nắng chiều xiên vào, chia mặt hắn thành hai nửa sáng tối. Bạch Dạ mặc vest tối, tóc chải gọn, nhưng dưới mắt có quầng thâm mà lần gặp trước không có.
– Kết quả?
– Từ chối. Bốn chọi ba. Phủ quyết CEO.
Bạch Dạ gật. Chậm. Không ngạc nhiên.
– Tôi biết anh sẽ từ chối.
– Anh biết vì anh cũng muốn từ chối.
Im lặng ngắn. Bạch Dạ nhìn sang bên, kiểu nhìn của người đang cân nhắc nói hay không nói. Rồi nhìn lại ống kính.
– Hội đồng Nova Tech bỏ phiếu ngày mai. Áp lực cổ đông lớn. Meridian đề nghị tương tự: hai mươi lăm phần trăm, ba nghìn tỷ, chia sẻ công nghệ. Cổ phiếu Nova Tech đã tăng tám phần trăm từ khi tin đồn lộ ra. Cổ đông thấy tiền.
– Anh bỏ phiếu thế nào?
– Chống.
– Và?
Bạch Dạ im lặng. Lâu hơn bình thường. Hắn đọc: mắt Bạch Dạ không nhìn thẳng ống kính mà nhìn xuống nhẹ, mí mắt khép hẹp hơn bình thường, ngón tay phải gõ nhẹ lên bàn, nhịp không đều. Bạch Dạ mệt. Và lo.
– Hội đồng Nova Tech chín người. Tôi có bốn phiếu chắc, kể cả tôi. Năm người còn lại, ba nghiêng về đồng ý. Hai trung lập nhưng áp lực cổ đông đang ép.
Hắn tính nhanh. Bốn chọi năm. Bạch Dạ thua.
– Anh không có quyền phủ quyết?
– Không. Điều lệ Nova Tech khác. CEO không có quyền phủ quyết giao dịch cổ phần, chỉ có quyền phủ quyết vận hành. Tôi đã cố thay đổi điều lệ hai năm trước, nhưng quỹ đầu tư không cho.
Sơ hở. Kiếp trước cũng vậy. Thiên Hư Đạo Nhân nắm Thái Hư Cung nhưng không nắm điều lệ tông môn, khi các trưởng lão đoàn kết, chưởng giáo cũng thành bù nhìn.
– Anh Lục, Bạch Dạ nói, giọng trầm hơn, Hội đồng tôi bỏ phiếu ngày mai. Tôi sẽ cố. Nhưng không hứa được.
Hắn nhìn Bạch Dạ qua màn hình. Quầng thâm, ngón tay gõ bàn, ánh mắt nhìn xuống. Lần đầu tiên hắn thấy Bạch Dạ không hoàn toàn kiểm soát tình hình. Lần đầu tiên, kẻ mà hắn coi là ngang tầm trông giống một người bình thường đang cố gắng.
– Dũng cảm, hắn nói.
– Gì?
– Anh dũng cảm.
Bạch Dạ ngạc nhiên nhẹ. Rồi cười, kiểu cười mệt.
– Không. Cứng đầu.
Hắn cũng cười. Lần thứ... hắn không đếm nữa.
– Ngày mai sau khi có kết quả, gọi tôi.
– Được.
Bạch Dạ gật. Cuộc gọi kết thúc. Màn hình tắt.
Hắn đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Kéo rèm. Nắng đầu năm tràn vào, vàng nhạt, chói nhẹ, hắn nheo mắt rồi quen. Phía dưới, thành phố bắt đầu buổi chiều, xe cộ chạy trên đại lộ, người đi bộ trên vỉa hè, cuộc sống tiếp tục như thể phòng họp tầng chín vừa rồi không tồn tại.
Điện thoại rung. Thư từ Meridian.
Hắn mở. Từ địa chỉ `apac-strategy@meridian-group.com`. Tiêu đề: "Re: Strategic Partnership, Huyền Cơ Holdings."
Nội dung ngắn. Bảy dòng. Tiếng Anh.
"Dear Mr. Lục,
We have been informed of Huyền Cơ's decision to decline our strategic partnership proposal.
While we respect your right to make this decision, we want to be transparent: Meridian Group remains committed to the Southeast Asian market. We will proceed accordingly.
We wish Huyền Cơ continued success.
Best regards, APAC Strategy Division, Meridian Group"
Hắn đọc. Đọc lại. "We will proceed accordingly." Bốn từ. Hắn nghe thấy ý nghĩa phía sau, kiểu nghe của người đã sống ngàn năm giữa những lời nói nửa vời: "Ngươi từ chối. Ngươi sẽ biết hậu quả."
Tắt điện thoại. Nhìn ra thành phố. Nắng vẫn vàng. Gió nhẹ thổi qua khe cửa sổ mở hé, mang theo mùi bụi đường và mùi hoa giấy từ ban công tầng dưới.
Kiếp trước, Thiên Hư Cung gửi thiệp mời hội đàm. Lời lẽ lịch sự: "Mong Huyền Minh Tông cho thể diện." Ý nghĩa thật: "Phục tùng hoặc chiến tranh." Ta từ chối. Và chiến tranh đến.
Kiếp này, Meridian gửi email. Lời lẽ lịch sự: "We will proceed accordingly." Ý nghĩa thật: "Đánh."
Khác nhau ở chữ. Giống nhau ở bản chất.
Và ta, cả hai kiếp, đều cho cùng một câu trả lời.
Đặt điện thoại lên bệ cửa sổ. Nhìn đại lộ phía bắc, nơi đèn giao thông nhấp nháy xanh đỏ, xe máy chạy thành dòng, cuộc sống bình thường của một thành phố bình thường, không biết rằng phòng họp tầng chín vừa quyết định một cuộc chiến.
Nguyên Anh. Tầng thứ năm. Nơi tài phiệt đấu với đế chế. Nơi nghìn năm trăm tỷ đối mặt tám trăm tỷ đô la. Nơi một con cá nói "không" với đại dương.
Quay lại bàn. Rót nước vào cốc cuối cùng. Uống. Lạnh. Vị nước lọc bình thường, không ngọt không đắng, chỉ lạnh và sạch.
Không.
Một chữ. Hắn đã nói với Hội đồng. Hắn đã nói với Meridian. Và bây giờ, trong phòng họp trống, hắn nói với chính mình.
Không bán. Không lui. Không sợ.
Hoặc sợ, rồi vẫn đánh. Kiếp trước cũng kiếp này, cách duy nhất ta biết.
Điện thoại rung lần nữa. Tin nhắn Tô Vãn: "Biên bản đã đánh máy. Gửi Hội đồng và luật sư trước 5 giờ. Tôi ở phòng tôi nếu anh cần."
Hắn không trả lời. Không cần. Cô biết hắn đọc. Và cô biết hắn sẽ xuống tầng bảy khi cần, vì bốn năm rồi hắn luôn xuống tầng bảy khi cần.
Tắt đèn phòng họp. Bước ra hành lang. Đi bộ đến thang máy. Bấm nút xuống.
Thang máy mở. Trống. Hắn bước vào. Cửa đóng. Số tầng nhảy: 9, 8, 7. Hắn bấm 7.
Cửa mở. Hành lang tầng bảy, ánh sáng đèn tuýp, tiếng bàn phím, tiếng nói chuyện nhỏ. Bình thường. Một ngày bình thường ở Huyền Cơ, trong khi người đứng đầu vừa từ chối ba nghìn tỷ.
Tô Vãn ngồi trong phòng cô, cửa mở, đèn bàn sáng, kính gọng mảnh phản chiếu ánh màn hình. Cô ngẩng lên khi nghe bước chân hắn. Không hỏi. Chỉ nhìn.
Hắn đứng ở cửa.
– Gọi Trịnh Hải, Hàn Kiêu, Trần Mỹ Anh, Giang Hà. Họp chiến lược lúc tám giờ tối nay. Phòng chiến lược tầng chín.
– Nội dung?
– Meridian sẽ đánh. Chúng ta chuẩn bị.
Tô Vãn viết. Nhanh. Gọn. Không hỏi thêm. Rồi ngẩng lên.
– Anh ăn gì chưa?
Hắn dừng. Câu hỏi đó, từ Tô Vãn, không phải hỏi xã giao. Là cô biết hắn chưa ăn, vì hắn không bao giờ ăn trước cuộc họp quan trọng, và cuộc họp vừa kết thúc lúc ba giờ chiều, nghĩa là hắn nhịn từ sáng.
– Chưa.
– Cơm phần trong tủ lạnh phòng nghỉ. Tôi đặt lúc mười một giờ, khi biết họp sẽ kéo dài.
Hắn nhìn cô. Cô đã quay lại màn hình, tay gõ phím, không nhìn lên. Kiểu Tô Vãn: chăm sóc mà không muốn ai thấy, vì thấy thì phải thừa nhận, và thừa nhận thì phải đối mặt.
– Cảm ơn.
Cô dừng gõ. Nửa giây. Rồi tiếp tục.
– Đi ăn đi. Tám giờ tối còn đánh nhau.
Hắn quay đi. Đi về phòng nghỉ. Mở tủ lạnh. Hộp cơm trắng, thịt kho, rau luộc. Đơn giản. Đúng thứ hắn ăn. Cô nhớ. Như cô nhớ mọi thứ.
Ngồi xuống bàn nhỏ, mở hộp cơm, ăn chậm. Ngoài cửa sổ, nắng chiều nghiêng dần, bóng tòa nhà đổ dài trên đường, và thành phố bắt đầu chuyển sang nhịp tối.
Ngày đầu tiên của Nguyên Anh.
Kiếp trước, ngày đầu tiên ở Nguyên Anh, ta đứng trên đỉnh Huyền Minh Sơn, nhìn xuống mười vạn đệ tử, và tuyên bố: "Từ nay, không cúi đầu trước bất kỳ tông phái nào." Mười vạn người hô. Rừng núi vang. Và ba tháng sau, chiến tranh nổ ra.
Kiếp này, ngày đầu tiên ở Nguyên Anh, ta ngồi trong phòng nghỉ ăn cơm hộp. Một mình. Thịt kho hơi mặn. Rau luộc hơi nhạt. Và chiến tranh cũng sắp nổ ra.
Nhưng kiếp này, hộp cơm do một người đặt sẵn lúc mười một giờ sáng, khi cô biết ta sẽ đói lúc ba giờ chiều.
Kiếp trước, mười vạn đệ tử không ai biết ta đói.
Ăn hết cơm. Rửa hộp. Đặt vào bồn. Nhìn đồng hồ: bốn giờ mười lăm. Còn gần bốn tiếng trước cuộc họp chiến lược.
Về phòng làm việc. Mở máy tính. Gõ vào thanh tìm kiếm: "Meridian Group APAC expansion history." Đọc. Đọc tiếp. Đọc thêm. Mỗi bài báo, mỗi báo cáo tài chính, mỗi phân tích ngành, hắn đọc như đọc binh pháp đối phương: không tìm điểm mạnh, tìm thói quen. Vì điểm mạnh ai cũng thấy, nhưng thói quen mới là chỗ yếu.
Meridian mở rộng Nhật Bản: mua ba mươi phần trăm công ty nội địa, hai năm sau nâng lên năm mươi mốt, ba năm sau sáp nhập hoàn toàn. Hàn Quốc: cùng kịch bản. Indonesia: mua đối tác, đốt tiền chiếm thị phần, ép đối thủ nội địa bán mình hoặc chết.
Kịch bản giống nhau. Kiểu giống nhau của đế chế: một bản đồ, áp dụng cho mọi quốc gia, vì họ tin mình đủ lớn để không cần tùy biến.
Và mỗi đế chế đều chết vì điều đó.
Ghi chú. Lưu lại. Đóng máy.
Bốn giờ bốn mươi lăm. Điện thoại rung. Tin nhắn Bạch Dạ, ngắn, hai dòng:
"Hội đồng họp kín sáng mai lúc 9h. Tôi đang chuẩn bị. Nhưng anh Lục, nếu mai tôi thua phiếu, đừng nghĩ đó là vì tôi không cố."
Hắn đọc. Không trả lời ngay. Nhìn ra cửa sổ. Trời bắt đầu tối, đèn đường bật, từng ngọn một, dọc đại lộ phía bắc.
Bạch Dạ. Chính đạo. Đồng minh. Và bây giờ, lần đầu tiên, một người đang xin ta hiểu.
Kiếp trước, không ai xin ta hiểu. Vì ta không cho phép ai yếu đuối trước mặt ta. Ma Tôn mà thấy yếu đuối, hoặc khinh bỉ, hoặc lợi dụng. Không có lựa chọn thứ ba.
Kiếp này, có. Lựa chọn thứ ba: hiểu.
Gõ tin nhắn:
"Tôi biết. Dù kết quả nào, anh vẫn là đồng minh của tôi."
Gửi. Đặt điện thoại xuống.
Đứng dậy. Đi ra hành lang. Đi bộ lên cầu thang tầng chín, không đi thang máy, vì hắn muốn đi chậm, muốn nghe tiếng bước chân mình vang trong cầu thang trống, mỗi bước một nhịp, kiểu nhịp mà hắn đã nghe ngàn năm, trên những bậc thang đá của Huyền Minh Sơn, khi leo lên điện chủ mỗi sáng sớm, sương mù phủ trắng, và mọi thứ phía trước đều không chắc chắn.
Tầng chín. Hành lang yên tĩnh. Ánh đèn tuýp trắng. Phòng chiến lược cuối hành lang, cửa khép hờ. Hắn vào. Bật đèn. Xóa biểu đồ cũ trên màn hình. Mở trang trống.
Gõ ba dòng:
Meridian Group. 800 tỷ USD doanh thu. 50 quốc gia. Huyền Cơ. 1.500 tỷ VNĐ vốn hóa. 15 quốc gia. Tỷ lệ: 1 chọi 500.
Nhìn ba dòng đó. Im lặng.
Một chọi năm trăm. Nghe thì tuyệt vọng. Nhưng ngàn năm trước, Huyền Minh Tông khi mới dựng cũng là một tông môn nhỏ giữa bốn đại tông chính đạo. Và ta đã thắng. Không phải vì mạnh hơn. Vì biết mình yếu ở đâu, và biết đối phương kiêu ngạo ở đâu.
Meridian kiêu ngạo ở đâu?
Ở chỗ họ tin tiền là vạn năng. Ở chỗ họ dùng một kịch bản cho mọi quốc gia. Ở chỗ họ nghĩ con cá trong ao không có nanh.
Gõ thêm một dòng:
"Con cá có nanh. Và đây là ao của nó."
Đóng máy. Tám giờ tối. Đội nòng cốt sẽ đến. Chiến tranh sẽ bắt đầu.
Nhưng trước đó, hắn rót một cốc nước lọc. Uống chậm. Và nghĩ về hộp cơm lúc ba giờ chiều, thịt kho hơi mặn, rau luộc hơi nhạt, do một người đặt sẵn vì biết hắn sẽ đói.
Đủ lý do.
Đủ lý do để đánh.