Lão Từ Phản Công
Hai tuần sau cuộc họp chiến lược.
Mọi thứ đang chạy đúng kế hoạch. Hàn Kiêu mở rộng đội kinh doanh doanh nghiệp lên hai mươi người. Giang Hà liên hệ bốn CEO trong mạng lưới Lão Từ, ba người đồng ý nghe trình bày. Trịnh Hải chuẩn bị hồ sơ kỹ thuật M&A Thiên Vân, âm thầm, kiểu Trịnh Hải.
Rồi sáng thứ Ba, Trần Mỹ Anh gọi.
— Anh Lục. Bộ Công Thương vừa ra thông báo. Tạm dừng xem xét tất cả giao dịch mua bán, sáp nhập trong lĩnh vực dữ liệu và dịch vụ đám mây, cho đến khi ban hành khung pháp lý mới về an ninh dữ liệu.
Im lặng.
— Tất cả?
— Tất cả. Không phân biệt quy mô, không ngoại lệ. Lý do chính thức: "bảo vệ chủ quyền dữ liệu quốc gia trong bối cảnh chuyển đổi số." Lý do thật: ai đó vận động.
Hắn đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn ra cửa sổ. Nắng sáng, gió nhẹ, thành phố bình thường. Nhưng trên bàn cờ, quân cờ vừa bị chặn.
Lão Từ. Nhanh hơn dự tính. Hai tuần. Một cuộc cà phê sáng với Phạm Xuân Hưng, một bữa ăn tối với ai đó ở cấp cao hơn, và luật thay đổi.
Không phải luật riêng cho Huyền Cơ. Đó là điểm tinh vi. Lệnh tạm dừng toàn ngành, ảnh hưởng tất cả mọi người, nhìn bên ngoài là chính sách vĩ mô, không ai biết có bàn tay nào phía sau. Kiểu Đại Năng: không giết một người, thay đổi thiên đạo cho tất cả chịu ảnh hưởng, và chỉ mình ta biết ai được lợi.
Gọi Tô Vãn. Hai hồi chuông.
— Anh nghe tin chưa?
— Vừa đọc. Bộ Công Thương. Đóng băng M&A đám mây.
Im lặng ngắn.
— Đây không phải chính sách, Tô Vãn nói, giọng phẳng, kiểu phẳng khi cô đang nén. Đây là lệnh. Ai đó đã vận động hành lang.
— Lão Từ.
— Phạm Xuân Hưng?
— Có lẽ. Hoặc cao hơn. Không quan trọng ai ký. Quan trọng là: Huyền Cơ không thể mua Thiên Vân Cloud.
Im lặng ba giây.
— Anh đã dự phòng, Tô Vãn nói. Không phải câu hỏi.
— Đúng. Chiến lược Linh Căn vẫn chạy. Không cần M&A để bám rễ.
— Nhưng nếu không mua được Thiên Vân, Lão Từ vẫn giữ hạ tầng đám mây. Vẫn có thể ép giá, ép hosting. Vũ khí vẫn trong tay ông ta.
Đúng. Bám rễ là kế dài hạn. Nhưng nếu Lão Từ cắt rễ trước khi bám đủ sâu thì sao? Nếu ông ta ra lệnh CEO mạng lưới ngừng dùng sản phẩm Huyền Cơ ngay bây giờ, khi rễ mới vừa chạm đất?
— Tôi biết. Nhưng mỗi bước một lúc. Mỹ Anh ước tính khung pháp lý mới mất bao lâu?
— Sáu đến mười hai tháng. Nếu có ai đó cố tình kéo dài, có thể hơn.
— Trong thời gian đó, mọi M&A bị đóng băng. Không chỉ Huyền Cơ, cả Nova Tech, cả các quỹ nước ngoài đều bị ảnh hưởng. Bạch Dạ cũng không mua được gì.
— Bạch Dạ sẽ không vui.
Không. Bạch Dạ sẽ rất không vui. Nhưng đó là vấn đề của Bạch Dạ.
— Cô ở Minh Châu bao lâu nữa?
— Mười lăm ngày. Tích hợp gần xong.
— Xong sớm thì về sớm. Tôi cần cô ở đây.
Im lặng hai giây.
— Được.
Cúp máy.
Buổi chiều, phòng họp A, tầng chín.
Bốn người: Lục Trường An, Trần Mỹ Anh, Lâm Khải qua video, Giang Hà.
Mỹ Anh mở văn bản thông báo trên màn hình lớn. Hai trang, ngôn ngữ hành chính, đóng dấu đỏ.
— Thông báo số 247/BCT-QLCT. Hiệu lực ngay lập tức. Tạm dừng tiếp nhận hồ sơ M&A trong lĩnh vực công nghệ thông tin liên quan đến xử lý, lưu trữ, truyền tải dữ liệu và dịch vụ điện toán đám mây. Lý do: chờ ban hành Nghị định về an ninh dữ liệu theo Luật An ninh mạng sửa đổi.
— Luật An ninh mạng sửa đổi có lịch trình chưa? Hắn hỏi.
— Có. Dự kiến trình Quốc hội kỳ họp tháng mười. Nếu thông qua, Nghị định hướng dẫn mất thêm ba đến sáu tháng. Tổng cộng: tám đến mười hai tháng.
— Nếu ai đó vận động trì hoãn?
Mỹ Anh nhìn hắn bằng mắt thẳng, kiểu mắt không bao giờ né.
— Mười hai đến mười tám tháng. Tôi đã thấy trường hợp Nghị định bị trì hoãn ba năm vì xung đột lợi ích giữa các bộ.
Lâm Khải từ màn hình:
— Tôi hỏi thẳng. Đây có phải Lão Từ không?
Giang Hà trả lời, giọng bình, không do dự.
— Chín mươi phần trăm. Phạm Xuân Hưng ở Vụ Quản lý Cạnh tranh là người ký thông báo. Ông ta quen Lão Từ mười lăm năm. Không phải hối lộ trực tiếp, mà là quan hệ dài hạn: Đại Á từng cho vay ưu đãi cho dự án cá nhân của Phạm, vợ Phạm làm cố vấn cho một công ty thuộc mạng lưới Lão Từ. Kiểu quan hệ mà không ai gọi là tham nhũng, nhưng một cuộc điện thoại đúng lúc thì chính sách nghiêng ngay.
Im lặng.
Lâm Khải thở dài nhẹ, kiểu thở dài của người đã thấy nhiều.
— Chính trị. Sân chơi khác hoàn toàn.
Đúng. Kiếm tu sĩ đánh bằng kiếm. Pháp tu sĩ đánh bằng pháp thuật. Nhưng Đại Năng không đánh. Đại Năng thay đổi quy tắc. Lão Từ không cần đánh Huyền Cơ trên thị trường. Ông ta viết lại luật chơi. Và trong luật mới, Huyền Cơ không được phép bước tiếp.
— Hướng thứ hai.
Mỹ Anh lật trang sổ.
— Sáng nay tôi nhận cuộc gọi từ luật sư của Quỹ Thiên Phong. Họ hỏi về "rủi ro pháp lý liên quan đến chiến lược M&A của Huyền Cơ trong bối cảnh chính sách mới."
Im lặng nặng hơn.
Thiên Phong Ventures. Mười hai phần trăm cổ phần HCO. Nhà đầu tư tổ chức lớn nhất. Đồng minh quan trọng nhất trong cơ cấu cổ đông.
— Ai gợi ý họ hỏi?
Giang Hà:
— Đại Á. Quỹ Thiên Phong có khoản vay dài hạn với Đại Á, ba trăm tỷ, lãi suất ưu đãi. "Lời khuyên thân thiện" từ Đại Á: giảm tỷ trọng đầu tư vào lĩnh vực có rủi ro pháp lý.
Hai mũi đồng thời. Chặn M&A bằng chính sách. Lung lay cổ đông bằng tài chính. Cùng một mạch. Cùng một người.
Lão Từ.
— Thiên Phong sẽ bán? Hắn hỏi, giọng phẳng.
Lâm Khải:
— Chưa. Phạm Quang Hưng là người chín chắn, không bán vì một cuộc gọi. Nhưng nếu áp lực kéo dài, nếu giá cổ phiếu dao động thêm, nếu có thêm tin xấu, ông ấy sẽ phải cân nhắc. Thiên Phong là quỹ mở, có nghĩa vụ với nhà đầu tư của mình.
— Gặp Phạm Quang Hưng. Trực tiếp. Nói thẳng. Hắn nhìn Lâm Khải trên màn hình.
— Tôi sắp xếp tuần này.
— Không. Sáng mai. Mỗi ngày chờ là mỗi ngày Đại Á có thêm cuộc gọi.
Lâm Khải gật.
— Sáng mai. Tôi gọi bây giờ.
Im lặng quanh bàn. Hắn đứng dậy. Bước đến bảng trắng.
Lão Từ không đánh sản phẩm. Không đánh thị trường. Đánh luật và đánh tiền. Hai thứ mà Huyền Cơ ít kiểm soát nhất.
Kiếp trước, khi Huyền Minh Tông bị Thiên Cơ Các phong tỏa linh mạch thiên nhiên, ta phải đào linh mạch riêng dưới lòng đất. Mất mười năm. Nhưng linh mạch riêng thì không ai phong tỏa được.
Kiếp này cũng vậy. Họ phong tỏa M&A. Thì ta đào linh mạch riêng. Rễ đã bám. Chỉ cần thời gian.
Hắn quay lại bàn.
— Chiến lược M&A trực tiếp bị chặn. Thời gian chờ: tám đến mười hai tháng. Nhưng không chỉ có một cách nuốt tông môn.
Nhìn quanh bàn. Mỹ Anh mắt thẳng, chờ. Giang Hà mắt sáng, kiểu sáng của kẻ đang muốn đánh. Lâm Khải trên màn hình, gật nhẹ.
— Linh Căn vẫn chạy. Tăng tốc. Hàn Kiêu đã ký hợp đồng đối tác chiến lược với một công ty trong mạng lưới Lão Từ tuần trước, hai công ty nữa đang đàm phán. Giang Hà, CEO thứ tư?
— Đang cân nhắc. Ông ta sợ Lão Từ nhưng đang lỗ ba quý liên tiếp. Cần thêm một tuần.
— Cho ông ta hai tuần. Đừng ép.
Kẻ bị ép sẽ chống. Kẻ tự nguyện sẽ trung thành.
— Song song. Mỹ Anh, theo dõi tiến trình Nghị định An ninh dữ liệu. Mỗi tuần báo cáo. Tôi cần biết ai đang thúc đẩy và ai đang trì hoãn.
Mỹ Anh gật.
— Và một thứ nữa.
Im lặng.
— Đại Á. Chân rết tài chính của Lão Từ. Ông ta dùng Đại Á ép Thiên Phong. Vậy ta cắt Đại Á.
Giang Hà ngước lên.
— Cắt bằng cách nào? Đại Á là ngân hàng, nằm dưới Ngân hàng Nhà nước. Không mua được, không phá được.
— Không cần mua. Không cần phá. Chỉ cần phơi bày.
Im lặng.
— Đại Á cho vay ưu đãi cho mạng lưới Lão Từ mười lăm năm. Lãi suất thấp hơn thị trường ba đến năm phần trăm. Tài sản đảm bảo định giá thổi phồng. Vi phạm quy định ngân hàng.
Giang Hà:
— Tôi có dữ liệu. Không phải tất cả, nhưng đủ để Ngân hàng Nhà nước phải nhìn.
— Giao cho Mỹ Anh. Soạn đơn tố giác. Kèm phân tích dòng tiền bất thường.
Mỹ Anh nhìn hắn.
— Anh hiểu rằng nếu tố giác Đại Á, Lão Từ sẽ biết ngay. Và ông ta sẽ trả đũa.
— Ông ta đang trả đũa rồi. Hắn nhìn lại màn hình, nơi thông báo Bộ Công Thương vẫn hiển thị. Ông ta thay đổi luật chơi. Ông ta ép cổ đông. Ông ta dùng mọi vũ khí có. Ta không trả đũa là ta thua.
Im lặng.
— Nhưng không vội. Đại Á là bước tiếp theo sau khi Linh Căn bám đủ sâu. Hai đến ba tháng nữa. Giang Hà chuẩn bị dữ liệu, Mỹ Anh chuẩn bị pháp lý. Khi nào tôi nói, mới nộp.
Mỹ Anh gật chậm. Giang Hà gật nhanh.
Lâm Khải từ màn hình:
— Lục. Tôi gặp Phạm Quang Hưng sáng mai. Anh muốn tôi nói gì?
Hắn nhìn Lâm Khải. Ông già năm mươi tuổi, tóc muối tiêu, mắt bình, kiểu mắt của người đã thấy nhiều quỹ lên rồi xuống mà vẫn ngồi lại.
— Nói thẳng. Đại Á đang ép Thiên Phong bán HCO. Nếu bán, Thiên Phong mất lãi dài hạn, Lão Từ được lợi. Phạm Quang Hưng không phải người để ai dắt mũi.
— Và nếu ông ấy vẫn muốn bán?
— Thì đề nghị bán cho Lâm Khải, không bán ra thị trường. Giữ cổ phiếu trong vòng đồng minh.
Lâm Khải cười nhẹ, kiểu cười hiếm.
— Anh nghĩ xa.
— Nghĩ xa là sống lâu.
Lâm Khải gật rồi tắt video.
Buổi tối, phòng CEO, tầng chín.
Hắn ngồi một mình. Đèn tắt, chỉ có ánh sáng từ thành phố bên ngoài cửa kính. Mười tầng dưới chân, đường Nguyễn Huệ vẫn đông, đèn vẫn sáng, người vẫn đi. Không ai biết rằng ở tầng chín tòa nhà này, một cuộc chiến vừa chuyển sang tầng mới.
Lão Từ chơi ở tầng chính trị. Tầng mà ta chưa có chân.
Tu tiên giới cũng vậy. Kiếm tu sĩ đánh bằng kiếm. Pháp tu sĩ đánh bằng pháp thuật. Nhưng tầng cao nhất, Đại Năng, không cần đánh. Họ viết luật. Viết quy tắc. Viết thiên đạo. Và mọi kẻ yếu hơn phải tuân theo.
Lão Từ đang ở tầng đó. Ba mươi năm xây dựng quan hệ, ba mươi năm gieo hạt, để hôm nay chỉ cần một cuộc gọi.
Hắn, Lục Trường An, chưa có ba mươi năm. Có ba năm.
Nhưng ba năm cũng làm được nhiều. Minh Châu đã nuốt. Linh Căn đang bám rễ. Đại Á sẽ bị phơi bày. Và khi khung pháp lý mới ra, Thiên Vân sẽ rơi vào tay.
Chỉ cần thời gian. Và kiên nhẫn. Kiếp trước, ta thiếu kiên nhẫn. Đánh nhanh, thắng nhanh, rồi bị phản bội cũng nhanh. Kiếp này, ta chậm hơn. Vì có người đi cùng.
Điện thoại rung. Tô Vãn.
"Anh ơi. Tôi nghe tin Bộ Công Thương. Lão Từ?"
"Lão Từ."
Ba mươi giây.
"Tôi về sớm. Tuần sau."
"Tích hợp xong chưa?"
"Chín mươi phần trăm. Châu Lệ Hoa xử lý được phần còn lại. Tôi cần ở bên anh hơn là ở Minh Châu."
Hắn nhìn tin nhắn. Đọc lại câu cuối.
"Tôi cần ở bên anh hơn là ở Minh Châu."
Tô Vãn. Cô ấy không nói "anh cần tôi." Cô ấy nói "tôi cần ở bên anh." Khác nhau. Câu trước là nghĩa vụ. Câu sau là lựa chọn.
"Về đi."
Đặt điện thoại xuống. Đứng dậy. Bước đến cửa sổ.
Thành phố đêm. Sông Sài Gòn chảy xa xa, đèn cầu lung linh. Ở đâu đó bên kia sông, biệt thự quận Hai, Từ Đại Phú đang ngồi uống trà, nhìn cùng dòng sông, biết rằng mũi tấn công đầu tiên đã trúng.
Nhưng ông ta không biết rằng ta đã chuẩn bị.
Ông ta không biết rằng chiến lược Linh Căn đã chạy trước khi lệnh đóng băng xuống. Không biết rằng ba công ty trong mạng lưới ông ta đã bắt đầu dùng sản phẩm Huyền Cơ. Không biết rằng Giang Hà đang nói chuyện với CEO thứ tư.
Ông ta chặn cửa trước. Ta đi cửa sau.
Hắn quay lại bàn. Mở sổ tay, viết.
"Bộ CT đóng băng M&A đám mây. Thiên Vân: chờ 8-12 tháng."
"Thiên Phong bị ép. Lâm Khải gặp PQH sáng mai."
"Chiến lược không đổi. Linh Căn tiếp tục. Đại Á: chuẩn bị 2-3 tháng."
"Lão Từ đánh ở tầng chính trị. Tầng ta chưa có chân. Nhưng sẽ có."
Đóng sổ.
Tắt đèn. Ra cửa. Ngoài hành lang, tầng ba vẫn sáng. Trịnh Hải. Tầng năm tối. Hàn Kiêu về rồi, hoặc đang ở quán bia nào đó với đội kinh doanh. Kiểu Hàn Kiêu: xây quan hệ trong tiếng bia.
Thang máy xuống. Tầng trệt. Ra đêm.
Gió tháng mười một. Lạnh hơn tháng trước. Mùa khô bắt đầu, trời trong, sao thưa. Hắn đi bộ dọc Nguyễn Huệ, qua những quán cà phê còn mở, qua những cặp đôi ngồi trên ghế đá, qua một người đàn ông bán vé số đang gấp tấm bạt chuẩn bị về.
Tầng chính trị. Tầng mà luật do người có tiền viết, và người không có tiền tuân theo.
Kiếp trước, ta đứng trên tất cả. Thiên đạo do ta định. Nhưng kiếp này, ta không phải Đại Năng. Ta là kẻ đang leo, và trên đầu ta có người đã ngồi sẵn.
Nhưng mỗi tầng ta leo qua, ta mạnh hơn. Và mỗi chân rết ta cắt, ông ta yếu đi.
Kiên nhẫn.
Hắn bước về phía bãi đỗ xe, nơi chiếc xe cũ vẫn chờ. Hắn không đổi xe dù đủ tiền. Không phải tiết kiệm, mà vì xe cũ nhắc hắn nhớ tháng đầu tiên ở Vạn Lý, khi hắn đi bộ đến phỏng vấn bằng bụng đói.
Đừng quên cảm giác đó. Kẻ quên đói sẽ quên cẩn thận.
Lái xe về. Căn hộ tầng mười hai, nhỏ hơn căn cũ đã bán, nhưng đủ. Một phòng ngủ, một phòng khách, một ban công nhìn ra hẻm. Không view sông, không tầng cao. Kiểu nhà của người không cần chứng minh gì với ai.
Vào nhà, tắm rửa rồi nằm xuống, nhắm mắt.
Sáng mai, Lâm Khải gặp Phạm Quang Hưng. Thiên Phong sẽ giữ hay bán. Giang Hà liên hệ CEO thứ tư. Hàn Kiêu ký thêm một đối tác. Trịnh Hải chuẩn bị hồ sơ. Mỹ Anh theo dõi chính sách.
Mỗi người một việc. Mỗi bước một lúc. Kiểu tông môn. Kiểu Huyền Minh Tông ngày xưa, khi ta còn biết tin người.
Kiếp này, ta vẫn đang học.
Rồi ngủ.