Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 100: Cắt Đại Á
Chương 100

Cắt Đại Á

Bản đồ mạng lưới Lão Từ treo trên tường phòng họp tầng tám, tòa nhà Nguyễn Huệ.

Năm hình tròn. Giữa là Lão Từ. Bốn nhánh xung quanh: Vạn Phúc Capital (đã cắt một phần), Phú Thịnh Group, Ngân hàng Đại Á, Thiên Vân Cloud. Nét đỏ gạch chéo qua Minh Châu Digital, nay thuộc Huyền Cơ. Nét cam gạch xiên qua Thịnh Phát Logistics và Phúc Hưng, hai công ty đang phụ thuộc sản phẩm Huyền Cơ sau chiến lược Linh Căn.

Hắn đứng trước bản đồ, tay cầm bút đỏ.

Năm chân rết. Cắt một, lung lay hai. Còn bốn cái phải xử.

Nhưng không cắt đồng thời. Cắt tuần tự. Kẻ thông minh không đánh cả mạng lưới một lúc, vì mạng lưới sẽ co cụm tự vệ. Kẻ thông minh cắt từng sợi, để mạng lưới không biết mình đang rách.

Đại Á trước.

Giang Hà ngồi đối diện, bộ hồ sơ dày hai gang tay đặt trên bàn. Cô đẩy hồ sơ sang phía hắn.

— Tôi mất hai tháng để gom cái này. Đại Á cho vay ưu đãi cho mười bốn công ty trong mạng lưới Lão Từ, lãi suất thấp hơn thị trường ba đến năm phần trăm. Tài sản đảm bảo định giá cao hơn giá thị trường từ hai mươi đến bốn mươi phần trăm. Tổng dư nợ ưu đãi khoảng hai ngàn hai trăm tỷ.

Hắn lật hồ sơ. Từng trang. Bảng biểu, số liệu, hợp đồng photo, biên bản định giá tài sản đảm bảo.

Giang Hà. Biết mọi ngóc ngách của mạng lưới Lão Từ vì từng đứng bên trong nhìn ra. Vạn Phúc Capital, Đại Á, Phú Thịnh, cô biết dòng tiền chảy qua đâu, ai ký, ai duyệt, ai nhận.

Dùng nhưng không tin. Vẫn không tin.

— Ai duyệt các khoản vay này?

— Phó tổng giám đốc Đại Á, Nguyễn Đức Thắng. Người của Lão Từ, ngồi ghế đó mười hai năm. Mỗi khoản vay ưu đãi đều qua bàn ông ta, ký tay, không qua hội đồng tín dụng chính thức. Kiểu duyệt "nội bộ cấp cao", hợp pháp về thủ tục nhưng vi phạm quy chế quản trị rủi ro.

— Ngân hàng Nhà nước có quy định cụ thể?

— Thông tư 39 về cho vay, và Thông tư 02 sửa đổi về phân loại nợ. Cho vay ưu đãi cho nhóm khách hàng liên quan mà không công bố đúng quan hệ: vi phạm Luật Các Tổ Chức Tín Dụng, Điều 127 về giới hạn tín dụng đối với một khách hàng và nhóm khách hàng liên quan.

Chính xác. Giang Hà thuộc luật ngân hàng. Không phải ngẫu nhiên. Cô chuẩn bị cho ngày này từ lâu, có lẽ từ trước khi rời Vạn Phúc.

Nhưng câu hỏi là: cô chuẩn bị cho ta, hay cho chính cô?

Hắn đặt hồ sơ xuống.

— Đủ để Ngân hàng Nhà nước mở thanh tra?

— Đủ để họ không thể không mở. Nhưng cần thêm một thứ: dấu vết dòng tiền điện tử. Hồ sơ giấy có thể bị phủ nhận, nói là photo giả. Dữ liệu giao dịch ngân hàng thì không.

Trịnh Hải ngồi trong phòng kỹ thuật tầng năm, ba màn hình sáng.

— Dữ liệu Giang Hà cung cấp khớp với giao dịch công khai. Hắn chỉ vào biểu đồ dòng tiền. Mười bốn công ty, tất cả đều nhận giải ngân từ Đại Á qua cùng một chi nhánh: Đại Á Quận 1. Lãi suất ghi trên hệ thống là mức chuẩn, nhưng hoàn trả thực tế thấp hơn ba đến năm phần trăm. Chênh lệch được bù bằng một khoản "phí quản lý tài sản" chảy ngược từ mười bốn công ty về một công ty trung gian: Thái Bình Thương Mại.

— Thái Bình Thương Mại là ai?

— Đăng ký năm 2009. Giám đốc: Lê Thị Hồng Nhung, bốn mươi ba tuổi, không tài sản lớn, không lịch sử kinh doanh. Kiểu công ty vỏ bọc. Tôi tra sâu hơn: bà Nhung từng là kế toán trưởng ở Phú Thịnh Group mười năm trước.

Phú Thịnh Group. Chân rết xây dựng của Lão Từ. Kế toán trưởng cũ lập công ty vỏ bọc nhận dòng tiền hoàn ngược. Vòng tròn khép kín: Đại Á cho vay giá rẻ, mười bốn công ty trả "phí quản lý" cho Thái Bình, Thái Bình chuyển về đâu đó trong mạng lưới. Kiểu rửa chênh lệch lãi suất.

Kiếp trước, Tà Hỏa Cung cũng làm tương tự: đấu giá linh thạch qua trung gian để che đường đi của tài nguyên. Tên gọi khác, bản chất không đổi.

— Trịnh Hải. Xuất dữ liệu này thành báo cáo. Biểu đồ dòng tiền rõ ràng, có ngày tháng, số tài khoản. Nhưng không ghi nguồn, không ghi ai cung cấp.

— Hiểu. Ẩn nguồn.

Trần Mỹ Anh ngồi trong phòng làm việc riêng, đọc hồ sơ Giang Hà và báo cáo Trịnh Hải song song.

Cô đọc chậm, gạch chân từng điểm, viết ghi chú bên lề bằng bút đỏ. Kiểu đọc của luật sư mười lăm năm kinh nghiệm: không tin bất cứ thứ gì cho đến khi tự xác minh.

— Anh muốn gửi đơn tố giác đến Cơ quan Thanh tra Giám sát Ngân hàng, thuộc Ngân hàng Nhà nước?

— Đúng.

— Đơn tố giác ẩn danh hay có danh tính?

— Ẩn danh. Huyền Cơ không xuất hiện.

Mỹ Anh gật.

— Vậy đơn phải viết theo phong cách "công dân quan ngại", không phải phong cách doanh nghiệp. Ngôn ngữ phải đủ chuyên nghiệp để Ngân hàng Nhà nước nghiêm túc, nhưng đủ phổ thông để không lộ ra nguồn có chuyên môn tài chính sâu. Tôi sẽ viết hai bản: một bản chính gửi Thanh tra Giám sát, một bản tóm tắt gửi Vụ Tín dụng.

Trần Mỹ Anh. Chậm rãi, kỹ lưỡng. Không bao giờ sai. Kiểu tường thành mà nếu không có, toàn bộ chiến lược pháp lý sẽ rủi ro.

— Thời gian?

— Ba ngày cho bản nháp. Năm ngày cho bản cuối sau khi anh duyệt.

— Được.

Tiểu Linh gõ cửa phòng hắn lúc bảy giờ tối.

— Anh bảo tìm phóng viên kinh tế. Em có hai người.

Cô đặt tờ giấy lên bàn: hai cái tên, hai tờ báo, lịch sử bài viết, mối quan hệ đã xác minh.

— Nguyễn Minh Tú, VnBiz. Viết bài điều tra doanh nghiệp, từng phanh phui vụ ngân hàng SCB 2022. Không thuộc phe nào, độc lập. Nhưng...

— Nhưng gì?

— Cô ta đang đào quá khứ anh. Bài về Vạn Lý Group, Huyền Cơ, lịch sử khởi nghiệp. Từ Thiên Hành gặp cô ta ở gala tháng trước.

Nguyễn Minh Tú. Đã biết. Phóng viên giỏi, nguy hiểm vì giỏi. Dùng cô ta cho Đại Á nghĩa là cho cô ta thêm lý do đào sâu vào hệ sinh thái Huyền Cơ.

Nhưng cô ta độc lập. Và bài Đại Á sẽ quá lớn để bỏ qua. Phóng viên độc lập trước tin lớn giống kiếm thủ trước thanh kiếm tốt: không cưỡng được.

— Người thứ hai?

— Phạm Thành Trung, Thời Báo Tài Chính. Ít tên tuổi hơn, nhưng chuyên mảng ngân hàng. Bài viết cẩn thận, ít gây tranh cãi, luôn có nguồn kép. Không có mối liên hệ nào với Huyền Cơ hay Lão Từ.

Hai phóng viên. Một nổi tiếng, một cẩn thận. Một sẽ viết bài gây sóng, một sẽ viết bài chắc chắn. Hai bài từ hai báo khác nhau cùng thời điểm: không thể nói "bài đặt." Phải nói "xu hướng."

— Tiểu Linh. Gặp Phạm Thành Trung trước. Cung cấp dữ liệu phần một: biểu đồ dòng tiền, không có phần Thái Bình Thương Mại. Đủ để anh ta đặt câu hỏi, chưa đủ để viết bài. Anh ta sẽ tự đào thêm. Khi anh ta đào đủ, cung cấp phần hai.

— Nguyễn Minh Tú?

— Để sau Thành Trung hai tuần. Khi bài Thành Trung gần xong, Minh Tú sẽ nghe tin và tự tìm đến. Phóng viên giỏi không cần ai mời. Cô ta chỉ cần ngửi thấy mùi.

Tiểu Linh gật. Mắt cô sáng, kiểu sáng của đứa học trò giỏi khi được giao nhiệm vụ vừa tầm, không quá dễ, không quá khó.

Kiếp trước, ta dạy Tiểu Linh cách đọc người. Kiếp này, ta dạy cô cách dẫn dắt thông tin. Khác công cụ, cùng nguyên lý: kiểm soát cái người khác biết, kiểm soát cái người khác làm.

Ba tuần sau.

Bài đầu tiên lên Thời Báo Tài Chính: "Ngân hàng Đại Á và mối quan hệ cho vay đặc biệt với nhóm doanh nghiệp liên kết: những câu hỏi chưa có lời đáp."

Bài viết cẩn thận, đúng phong cách Phạm Thành Trung: dữ liệu công khai, câu hỏi mở, không kết luận. Nhưng dữ liệu đủ rõ để bất kỳ ai có chuyên môn tài chính đều hiểu: Đại Á cho vay ưu đãi có hệ thống cho nhóm doanh nghiệp liên quan đến một cá nhân.

Bài không nêu tên Lão Từ. Không cần. Giới tài chính tự biết.

Một tuần sau, Nguyễn Minh Tú đăng bài trên VnBiz: "Thái Bình Thương Mại, công ty vô danh nhận hàng trăm tỷ phí quản lý từ mạng lưới doanh nghiệp vay Đại Á."

Bài này sâu hơn, sắc hơn. Minh Tú đào được Thái Bình Thương Mại bằng nguồn riêng, không phải từ Tiểu Linh. Cô ta tự tìm. Đúng như dự đoán: phóng viên giỏi trước mùi máu, không cần ai chỉ đường.

Hai bài. Hai báo. Hai phong cách. Một chậm chắc, một sắc bén. Cùng kết luận: Đại Á có vấn đề.

Phản ứng đến nhanh hơn hắn tính.

Cơ quan Thanh tra Giám sát Ngân hàng công bố: mở cuộc kiểm tra đặc biệt đối với hoạt động cho vay của Ngân hàng Đại Á, tập trung vào nhóm khách hàng liên quan và quy trình phê duyệt tín dụng nội bộ.

Đại Á phát thông cáo: "Ngân hàng Đại Á luôn tuân thủ các quy định pháp luật và sẵn sàng hợp tác toàn diện với cơ quan quản lý."

Câu đó ai cũng nói. Không ai tin.

Trong vòng hai tuần sau thông báo thanh tra:

Đại Á siết cho vay mới. Tất cả khoản vay cho mười bốn công ty liên kết bị đưa vào diện "theo dõi đặc biệt". Không gia hạn tự động. Mỗi khoản phải qua hội đồng tín dụng chính thức, lần đầu tiên trong mười hai năm.

Bảy công ty trong mạng lưới Lão Từ cần vay vốn lưu động quý ba không được duyệt kịp. Phải vay thị trường tự do: lãi suất cao hơn bốn đến sáu phần trăm.

Hắn ngồi trong phòng làm việc, đọc báo cáo Trịnh Hải gửi lên: dòng tiền mạng lưới Lão Từ bắt đầu co lại. Chi phí tài chính tăng ước tính ba trăm năm mươi tỷ mỗi năm nếu tình trạng kéo dài.

Ba trăm năm mươi tỷ. Không giết được Lão Từ, nhưng chảy máu đều. Kiểu chảy máu mà nếu không cầm được, sáu tháng sau sẽ phải bán bớt tài sản để trả lãi.

Cắt linh mạch. Không cần phá đan điền. Linh mạch đứt, linh lực tự cạn.

Tô Vãn gọi lúc mười giờ đêm.

— Đại Á bị thanh tra. Cổ phiếu ngân hàng rớt bảy phần trăm hôm nay. Nguyễn Đức Thắng bị tạm đình chỉ chức vụ chờ điều tra nội bộ.

— Nhanh.

— Nhanh vì Ngân hàng Nhà nước đang siết toàn ngành sau mấy vụ trước. Đại Á không phải mục tiêu duy nhất, nhưng là mục tiêu dễ nhất vì dữ liệu quá rõ. Ai cung cấp thì không biết, nhưng ai cung cấp thì rất biết mình đang làm gì.

Tô Vãn biết. Không hỏi. Vì cô biết câu trả lời, và cô biết ta biết cô biết.

— Lão Từ sẽ phản ứng thế nào?

— Chưa. Ông ta đang im. Kiểu im của người đang tính.

— Im vì đang tính, hay im vì không biết phản ứng thế nào?

— Cả hai. Lần trước ông ta dùng vũ khí chính trị: lệnh đóng băng M&A. Lần này vũ khí quay lại đánh chính mạng lưới ông ta. Chính trị là con dao hai lưỡi, và lưỡi vừa cắt vào tay.

Đúng. Khi ta cắt Đại Á, ta dùng chính hệ thống mà Lão Từ tin là đồng minh: cơ quan quản lý. Ông ta vận động Bộ Công Thương đóng băng M&A để chặn Huyền Cơ. Ta vận động Ngân hàng Nhà nước thanh tra Đại Á để cắt vốn ông ta. Cùng vũ khí, khác hướng.

Nhưng khác ở một điểm: ta có bằng chứng thật. Ông ta chỉ có quan hệ.

Bằng chứng thật bền hơn quan hệ. Vì quan hệ phụ thuộc người, mà người thì đổi. Bằng chứng là giấy, và giấy không đổi phe.

— Tô Vãn.

— Gì ạ?

— Chuẩn bị cho Thiên Vân Cloud. Lệnh đóng băng M&A sẽ được gỡ sớm. Khi gỡ, ta phải sẵn sàng.

Im lặng bên kia ba giây, rồi:

— Trịnh Hải đã chuẩn bị tám tháng rồi. Hạ tầng kỹ thuật sẵn sàng tiếp nhận. Tài chính thì cần bàn thêm: một trăm tám mươi tỷ không nhỏ.

— Sẽ bàn. Nhưng trước tiên, để Đại Á chảy máu thêm một tháng.

— Hiểu.

Cúp máy.

Hắn đứng dậy, bước đến bản đồ mạng lưới trên tường. Cầm bút đỏ, gạch một dấu X lớn qua hình tròn "Ngân hàng Đại Á".

Năm chân rết. Cắt một (Minh Châu), lung lay hai (Thịnh Phát, Phúc Hưng), trung lập hóa một (Đại Á). Còn: Vạn Phúc Capital, Phú Thịnh Group, Thiên Vân Cloud.

Thiên Vân sắp rơi. Khi Đại Á không còn rót tiền, Lão Từ không đủ tài chính giữ cổ phần Thiên Vân. Cổ đông thiểu số sẽ muốn bán. Và ta sẽ mua.

Nhìn bản đồ lần nữa. Bốn dấu X, bốn hình tròn trống.

Kim Đan đang kết. Mỗi chân rết cắt là một vòng luyện. Khi cắt hết, đan thành.

Nhưng Lão Từ không phải loại nằm yên chờ chết. Ông ta sẽ phản công. Câu hỏi không phải "có không", mà "khi nào" và "bằng gì".

Tắt đèn. Ra ban công. Thành phố bên dưới, đèn vàng, xe chạy, sông Sài Gòn lấp loáng xa xa.

Ngàn năm trước, sau khi cắt linh mạch Huyết Vân Sơn Trang, ta tưởng đã xong. Rồi chưởng môn Huyết Vân dùng cấm thuật máu triệu hồi quỷ binh. Suýt chết.

Không bao giờ coi thường kẻ bị dồn vào đường cùng.

Quay vào. Đóng cửa ban công. Nằm xuống.

Ba trăm năm mươi tỷ mỗi năm. Đủ để Lão Từ cảm nhận đau. Chưa đủ để giết. Nhưng đủ để buộc ông ta phải chọn: bảo vệ cái gì, bỏ cái gì.

Và khi ông ta bỏ Thiên Vân, ta sẽ ở đó.

Ch.100/175
2.429 từ