Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 193: Tô Vãn Đối Chất
Chương 193

Tô Vãn Đối Chất

Tô Vãn gõ cửa phòng hắn lúc bảy giờ tối, khi cả tầng điều hành đã vắng, và không chờ hắn mời, cô bước vào, khép cửa lại sau lưng. Rồi cô làm một việc cô chưa bao giờ làm trong sáu năm.

Cô xoay chốt khóa.

Tiếng chốt lách cách, nhỏ, nhưng trong căn phòng im, nó vang như một tuyên bố. Hắn ngẩng lên từ bàn làm việc. Trước mặt hắn là báo cáo Board thứ Năm vừa xong, khoản hai nghìn tỷ đã được phê duyệt hồi tố sáu phiếu thuận một phiếu trắng, quy tắc mới về giao dịch lớn đã thông qua. Mọi thứ đã xong. Đúng như hắn nói. Board không chống, vì nó đã hiệu quả.

Tô Vãn đứng ở giữa phòng. Không ngồi vào ghế khách như mọi khi. Đứng.

– Ngồi xuống, cô nói. Nghe tôi nói.

Hắn nhìn cô. Trong sáu năm, Tô Vãn chưa bao giờ ra lệnh cho hắn. Cô đề xuất. Cô phản biện. Cô cảnh báo. Nhưng chưa bao giờ ra lệnh, chưa bao giờ dùng cái giọng của người không cho phép người kia đứng dậy bỏ đi.

Và điều lạ nhất là hắn ngồi xuống. Không phải vì cô có quyền. Mà vì cái gì đó trong giọng cô nói rằng nếu hắn đứng dậy bỏ đi lúc này, hắn sẽ mất một thứ không lấy lại được.

Cô đứng thêm một lúc, nhìn hắn, như thể sắp xếp lại trong đầu sáu năm để chọn chỗ bắt đầu. Rồi cô bắt đầu.

– Sáu năm, cô nói. Giọng đều, thấp, kiểm soát. Tôi theo anh từ Vạn Lý. Ngày anh xé thư từ chức của chính mình rồi rủ tôi ra khỏi tòa nhà đó, tôi đi theo. Không hỏi nhiều. Qua DataFlow, khi chúng ta có ba người và một văn phòng thuê hai mươi mét vuông. Qua Diệp Kính. Qua Lão Từ. Qua Meridian. Qua Monarch. Sáu năm, mấy chục trận, và tôi đứng cạnh anh suốt.

Hắn im.

– Anh biết điều tôi chưa bao giờ hỏi anh không? cô nói. Tôi chưa bao giờ hỏi anh từ đâu đến. Anh có lý lịch mỏng như giấy, một nhân viên phòng dữ liệu, lương mười hai triệu, nợ nhà trọ. Rồi một ngày anh thức dậy và biết mọi thứ. Đọc người như đọc sách mở. Nhìn nước cờ trước mười bước. Không sợ ai, không do dự bao giờ, như thể anh đã sống chuyện này một lần rồi, cô nhìn hắn. Tôi thấy hết. Sáu năm tôi thấy hết những điều không giải thích được ở anh. Và tôi chưa bao giờ hỏi.

Cô ngừng. Ngoài cửa kính sau lưng hắn, thành phố lên đèn, xa, câm.

– Anh biết tại sao tôi không hỏi không? cô nói. Vì tôi tin. Đơn giản vậy thôi. Tôi tin anh biết mình đang làm gì. Tôi tin dù anh là ai, từ đâu đến, giấu điều gì, thì cái đích anh nhắm tới là đúng. Nên tôi không cần biết anh là ai. Tôi chỉ cần biết anh đi về đâu. Và sáu năm, anh luôn đi đúng hướng.

Giọng cô không đổi. Nhưng hắn thấy tay cô, buông dọc thân, các ngón khép chặt.

– Tôi trao anh sáu năm niềm tin không điều kiện, cô nói. Đó là thứ đắt nhất tôi có. Đắt hơn cổ phần, đắt hơn chức CFO, đắt hơn tất cả. Và tôi trao nó cho anh mà không đòi anh giải thích một lần nào.

Cô dừng lâu.

– Bây giờ tôi đòi lại, cô nói. Không phải đòi lại niềm tin. Đòi anh giải thích. Lần đầu tiên trong sáu năm.

Hắn định nói. Cô giơ tay lên, không cao, chỉ ngang ngực, đủ để chặn.

– Chưa, cô nói. Để tôi nói hết đã. Tôi kìm ba tháng rồi. Anh để tôi nói cho hết.

Hắn hạ tay đang định đặt lên bàn. Ngồi yên.

– Ba tháng nay, Tô Vãn nói, và đây là chỗ giọng cô bắt đầu có gì đó dưới lớp băng, một dòng chảy đang đẩy. Anh chi hai nghìn tỷ lúc bốn giờ sáng, không bàn một ai, và để tôi phát hiện qua sổ sách như một kế toán viên. Anh dùng mạng lưới cũ của Lão Từ để rỉ tai, gài bẫy, tạo áp lực. Anh gửi tài liệu chọn lọc cho báo chí, giấu đi những gì bất lợi cho chúng ta, và gọi đó là phơi bày sự thật. Anh mượn uy tín của Tiến sĩ Singh để đẩy một câu chuyện mà chính bà ấy ngần ngại. Anh ép năm công ty chọn phe. Anh không nghe Board. Không nghe Bạch Dạ, đến mức anh ấy bỏ phiếu trắng, mà anh biết Bạch Dạ nghĩa là gì khi anh ấy im lặng. Không nghe tôi.

Mắt cô bắt đầu đỏ. Nhưng giọng vẫn vững, và đó là điều khiến từng chữ nặng hơn nếu cô hét.

– Anh biết ai làm đúng những việc đó không, Trường An? cô nói, và lần đầu trong sáu năm, cô gọi hắn bằng tên, không phải "anh Lục," không phải chức danh. Tên. Chi tiền giấu người. Dùng mạng lưới ngầm. Chọn lọc thông tin để dựng chuyện. Ép người khác chọn phe. Ngồi trên cao ra lệnh và không cho ai hỏi. Anh biết ai làm đúng những việc đó không?

Hắn không đáp. Vì hắn biết câu trả lời.

– Lão Từ, cô nói.

Cái tên rơi xuống giữa hai người, và trong một khoảnh khắc, căn phòng CEO trên tầng hai mươi ba biến thành một căn phòng khác, tầng cao nhất Vạn Lý, sáu năm trước, nơi một người đàn ông ngồi sau bàn gỗ lớn, tin rằng mình đúng, ra lệnh bán bốn trăm nghìn hồ sơ khách hàng với giọng đều và lạnh.

– Anh đang trở thành Lão Từ, Tô Vãn nói. Và điều đáng sợ nhất là anh không thấy.

– Tôi khác, hắn nói.

Hai từ. Bật ra trước khi hắn kịp cân nhắc. Và ngay khi nói xong, hắn nghe chúng rỗng, nghe chúng giống hệt thứ hắn từng nghe từ miệng Lão Từ, từ miệng Victor Hale, từ miệng mọi kẻ đã đi con đường này.

– Khác ở đâu?

Tô Vãn hỏi, và lần đầu tiên trong sáu năm, cô hét.

Không lớn. Không phải kiểu hét mất kiểm soát. Nhưng âm lượng vọt lên, giọng vỡ ở giữa, và trong căn phòng cách âm, tiếng hét đó nổ ra như một thứ bị nén quá lâu cuối cùng cũng nứt. Cả hai người đều sững lại. Tô Vãn, người luôn nói khẽ, người xử lý khủng hoảng bằng giọng phẳng, người chưa bao giờ để cảm xúc lọt ra ngoài lớp chuyên nghiệp, vừa hét. Và cô cũng sốc vì chính mình.

Nhưng cô không dừng.

– Khác ở đâu, Trường An? cô nói tiếp, giọng vẫn cao, vẫn run. Anh mua cổ phần giấu Board. Lão Từ cũng vậy. Anh ép đối tác chọn phe. Lão Từ cũng vậy. Anh dùng thông tin chọn lọc để dựng chuyện. Lão Từ cũng vậy. Anh ngồi trên cao ra lệnh và không cho ai hỏi. Lão Từ cũng vậy. Từng cái một, từng cái một, anh làm đúng những gì Lão Từ làm.

Nước mắt rơi. Cô không lau.

– Và anh biết anh nói gì để tự bào chữa không? cô nói. Anh nói: "Vì mục đích đúng." Vì tôi bảo vệ người dùng. Vì tôi xây luật chủ quyền. Vì tôi chống lại kẻ xấu, giọng cô nhỏ lại đột ngột, và cái nhỏ đó còn đáng sợ hơn tiếng hét. Lão Từ cũng nói vậy, Trường An. Y hệt. "Tôi xây dựng chứ không phá hoại. Tôi làm vì công ty, vì nhân viên, vì tương lai." Tôi đã ngồi trong phòng đó nghe ông ta nói. Từng chữ. Và bây giờ tôi ngồi trong phòng này, nghe anh, và tôi không phân biệt được nữa.

Hắn ngồi rất yên. Ma Tâm Quan, thứ đọc được mọi người, đọc được cả căn phòng chỉ trong một cái nhìn, không đọc được gì lúc này, vì nó đang bận làm một việc khác: nó đang nghe. Và những gì nó nghe, nó không thể phản bác.

– Anh từng khác, Tô Vãn nói. Nước mắt vẫn rơi, đều, không nức nở, chỉ chảy. Năm đầu, ở Vạn Lý, anh ngồi với tôi trong quán cà phê vỉa hè, vẽ sơ đồ trên giấy ăn, và anh hỏi tôi: "Cô nghĩ sao?" Anh hỏi. Anh từng hỏi. Anh từng nói "chúng ta." Anh từng nói "cảm ơn" khi tôi làm được việc. Có lần anh nói cảm ơn tôi ba lần trong một tuần, và tôi nhớ, vì với anh, ba lần là nhiều.

Cô hít một hơi, giữ giọng lại.

– Bây giờ anh ngồi trong penthouse tầng hai mươi ba, ra lệnh, chi hai nghìn tỷ không nói ai, và gọi đó là lãnh đạo. Anh không hỏi nữa. Anh không nói "chúng ta" nữa. Anh nói "đã quyết." Anh nói "cơ hội có hạn." Anh nói "khi nào ba nghìn người thì tính." Cô nhìn thẳng vào mắt hắn. Đó không phải anh, Trường An. Người tôi đi theo sáu năm không nói kiểu đó. Người đó biết hỏi. Người đó biết nghe. Người đó biết cảm ơn.

Cô dừng. Rồi nói câu cuối, rất khẽ.

– Người ngồi đây bây giờ không phải người tôi đi theo. Người ngồi đây là Lão Từ. Chỉ trẻ hơn ba mươi tuổi.

Cô nói xong. Đứng đó, giữa phòng, nước mắt trên mặt, tay khép chặt hai bên thân, ngực phập phồng vì vừa nói ra thứ đã kìm ba tháng, có lẽ đã kìm lâu hơn ba tháng, có lẽ đã kìm từ ngày cô bắt đầu thấy hắn đổi mà không dám gọi tên.

Và cô nhìn hắn, chờ. Không biết chờ gì. Có lẽ chờ hắn giận. Có lẽ chờ hắn bác bỏ. Có lẽ chờ hắn ra lệnh cho cô ra khỏi phòng, và nếu hắn làm vậy, cô biết mình sẽ đi, và sẽ không quay lại, và sáu năm sẽ kết thúc ngay ở đây, trong một căn phòng khóa cửa lúc bảy giờ tối.

Nhưng hắn không làm gì trong số đó.

Hắn chỉ nhìn cô.

Và trong lúc nhìn, một điều xảy ra trên gương mặt hắn mà Tô Vãn, trong sáu năm đứng cạnh, chưa bao giờ thấy.

Cô đã thấy hắn bình tĩnh trong khủng hoảng, khi cả công ty hoảng loạn mà hắn ngồi yên như mặt hồ. Cô đã thấy hắn lạnh, lạnh đến rợn người, khi hắn nhìn một đối thủ và biết chính xác cách hạ họ. Cô đã thấy hắn mệt, những đêm khuya khi cả hai ở lại văn phòng và hắn tưởng không ai nhìn. Cô đã thấy hắn, một hai lần đếm trên đầu ngón tay, gần như dịu dàng.

Nhưng cô chưa bao giờ thấy hắn hoảng.

Và bây giờ, cô thấy.

Không phải cái hoảng của người bị dồn vào góc trong một trận đánh. Không phải cái hoảng vì mất tiền, mất thị trường, mất một nước cờ. Cô đã thấy hắn đối mặt với tất cả những thứ đó mà không chớp mắt.

Đây là một cái hoảng khác. Sâu hơn. Cái hoảng của người vừa bị đặt một tấm gương trước mặt và nhìn thấy thứ mình đã tránh nhìn suốt ba tháng. Cái hoảng của người vừa nghe ai đó nói to điều mà chính mình đã thì thầm trong đầu mỗi đêm nhưng không bao giờ dám nói thành lời.

Anh ấy đã biết, Tô Vãn nghĩ, và ý nghĩ đó khiến ngực cô thắt lại. Anh ấy biết từ lâu rồi. Biết mình đang trở thành Lão Từ. Biết và không nói với ai, không nói với cả chính mình, giấu nó dưới hai nghìn tỷ và bốn vũ khí và những chiến thắng. Và tôi vừa lôi nó ra ánh sáng. Tôi vừa nói to thứ anh ấy đã biết mà không ai dám nói.

Đó là lý do anh ấy hoảng. Không phải vì tôi nói sai. Vì tôi nói đúng. Và bây giờ nó đã được nói ra, không cất lại vào bóng tối được nữa.

Cô đứng đó, nhìn người đàn ông cô đi theo sáu năm, người mạnh nhất, tự tin nhất, không lay chuyển nhất mà cô từng biết, ngồi sau bàn gỗ lớn với một nỗi hoảng trần trụi trong mắt, và cô nhận ra tay hắn, đặt trên mặt bàn, đang run.

Rất nhẹ. Người khác sẽ không thấy. Nhưng cô đã nhìn đôi tay đó sáu năm, đã thấy chúng vẽ sơ đồ trên giấy ăn, ký hợp đồng nghìn tỷ, gõ bàn khi suy nghĩ, và cô biết chúng không bao giờ run.

Bây giờ chúng run.

Và Tô Vãn, người vừa hét vào mặt hắn, người vừa gọi hắn là Lão Từ, đột nhiên muốn bước tới, cầm lấy đôi tay đó, và nói không sao, tôi vẫn ở đây. Nhưng cô không bước. Vì cô biết nếu cô làm vậy bây giờ, cô sẽ hủy tất cả những gì vừa nói. Đôi khi thương một người nghĩa là đứng yên và để họ ngồi trong sự thật, dù sự thật làm tay họ run.

Nên cô đứng yên. Và chờ.

Im lặng kéo dài rất lâu.

Máy điều hòa chạy đều. Thành phố ngoài cửa kính nhấp nháy. Trong căn phòng khóa cửa, hai người, một đứng một ngồi, và một sự thật vừa được nói ra treo giữa họ, không rơi xuống, không tan đi.

Rồi hắn nói.

– Cô đúng.

Hai từ. Khẽ đến mức nếu phòng không im như thế, cô sẽ không nghe thấy.

Tô Vãn đứng lặng. Trong sáu năm, cô đã nghe hắn nói nhiều thứ. Nhưng cô chưa bao giờ nghe hắn nói hai từ đó, không phải theo kiểu này, không phải như một sự đầu hàng trước sự thật thay vì một sự thừa nhận chiến thuật.

Nước mắt cô, đã ngừng, lại rơi. Nhưng lần này khác. Không phải nước mắt của giận, của đau, của ba tháng kìm nén. Là nước mắt của nhẹ nhõm, thứ nhẹ nhõm đau đớn khi một thứ mình sợ mất cuối cùng cho thấy nó vẫn còn đó, dưới lớp băng.

Hắn không khóc. Nhưng tay hắn vẫn run, và hắn không giấu nó nữa, không rút tay khỏi bàn, không nắm lại thành nắm đấm để giấu. Hắn để nó run, trên mặt bàn, giữa hai người.

– Cô đúng, hắn nói lại. Và tôi sợ.

Tô Vãn nhìn hắn.

– Sợ gì? cô hỏi.

Hắn ngẩng lên. Mắt hắn gặp mắt cô, và trong đó không còn cái hoảng lúc nãy, mà là một thứ tĩnh hơn, trần hơn, thứ mà một người chỉ để lộ ra khi đã hết chỗ để trốn.

– Sợ cô đúng, hắn nói.

Ba từ. Và trong ba từ đó có nhiều hơn tất cả những gì hắn nói với cô trong sáu năm. Vì thừa nhận người kia đúng thì dễ. Thừa nhận mình sợ vì người kia đúng, sợ vì nếu cô đúng thì con đường hắn đang đi dẫn tới nơi hắn đã chết một lần rồi, thì đó là mở toang một cánh cửa hắn đã khóa lâu đến mức quên mất mình có khóa.

Tô Vãn bước một bước. Chỉ một. Không tới ôm hắn. Chỉ đủ để không còn đứng ở giữa phòng như một người xa lạ.

– Sợ là tốt, cô nói. Giọng cô đã trở lại, thấp, nhưng không còn lạnh, không còn lớp băng. Anh biết tại sao không? Vì chừng nào anh còn sợ trở thành Lão Từ, anh chưa phải Lão Từ. Lão Từ không sợ. Lão Từ ngồi trên đỉnh và tin mình đúng và ngủ ngon mỗi đêm. Anh thì không ngủ được ba tháng nay. Tôi biết. Tôi thấy mắt anh mỗi sáng, cô nhìn hắn. Cái sợ đó là thứ duy nhất còn giữ anh là anh.

Rồi cô nói câu mà sau này, nhiều tháng sau, khi mọi thứ đã thay đổi, hắn vẫn nhớ từng chữ.

– Nhưng anh nghe tôi, cô nói. Ngày anh không còn sợ nữa. Ngày anh ngồi trên đỉnh và thấy bình thường, thấy đúng, thấy ngủ ngon. Ngày đó tôi sẽ đi. Không phải vì tôi giận. Vì đến ngày đó, người tôi đi theo đã không còn, và tôi không đi theo một cái xác mang mặt anh.

Hắn nhìn cô. Và điều hắn nói tiếp theo, hắn nói không phải như một CEO, không phải như Ma Tôn, không phải như một người đã sống hai kiếp và nhìn thấu mọi trò của con người. Hắn nói như một người đàn ông sợ mất một người.

– Đừng đi.

Hai từ. Đơn giản. Trần. Không chiến lược, không tính toán, không đọc trước mười nước cờ. Chỉ hai từ của một người đang đứng bên bờ và nhận ra mình không muốn đứng đó một mình.

Tô Vãn nhìn hắn rất lâu. Nước mắt đã khô trên má, để lại vệt. Rồi cô nói, và giọng cô dịu, nhưng trong sự dịu đó có một điều kiện cứng như thép, thứ điều kiện mà chỉ người thật sự quan tâm mới dám đặt ra.

– Thì đừng trở thành Lão Từ.

Cô nói xong. Đứng thêm một lúc. Rồi cô quay người, mở chốt cửa, mở cửa. Ánh sáng hành lang tràn vào, cắt ngang bóng tối căn phòng.

Ở ngưỡng cửa, cô dừng, không quay lại.

– Tôi vẫn ở đây, cô nói, khẽ, gần như với chính mình hơn với hắn. Đêm nay. Ngày mai. Tôi vẫn ở đây. Nhưng anh phải chọn, Trường An. Và anh phải chọn sớm. Vì niềm tin có hạn sử dụng, và cái hạn của tôi… không còn dài nữa.

Rồi cô đi. Tiếng giày xa dần trên hành lang. Tiếng thang máy mở, đóng. Rồi im lặng.

Hắn ngồi một mình trong phòng, cửa mở, ánh sáng hành lang hắt vào một vệt dài trên sàn.

Tay hắn vẫn còn run nhẹ. Hắn nhìn nó, như nhìn tay một người khác. Trong sáu năm kiếp này, và trong không biết bao nhiêu năm kiếp trước, đôi tay này đã cầm kiếm, cầm bút, cầm quyền lực, cầm sinh mệnh của người khác, và chúng chưa bao giờ run. Kể cả lúc chết. Kể cả khi thanh kiếm của đệ tử xuyên qua ngực trên đỉnh Cửu U Sơn, đôi tay này không run, chỉ buông xuống, chấp nhận.

Bây giờ, trong một căn phòng ấm, an toàn, sau một chiến thắng lớn, chúng run.

Vì lần đầu tiên trong hai kiếp, hắn nghĩ, có người đứng trước mặt ta, nhìn thẳng vào ta, và nói ra sự thật mà ta không dám nói. Kiếp trước, không ai dám. Đệ tử quỳ. Trưởng lão cúi. Không ai đứng thẳng trước Huyền Minh Ma Tôn mà nói: "Ngài đang sai." Và vì không ai nói, ta không nghe. Và vì không nghe, ta chết.

Kiếp này, có người dám. Có người khóa cửa, hét vào mặt ta, gọi ta là kẻ ta ghét nhất, và không quỳ.

Và ta không giết cô ấy. Không đuổi cô ấy. Không ra lệnh cho cô ấy im. Ta ngồi nghe. Ta để tay run. Ta nói "cô đúng."

Đó là khác biệt. Hale hỏi khác biệt giữa ta và ông ấy là gì. Ông ấy nói không có, chỉ là quy mô. Ông ấy sai. Có một khác biệt. Ông ấy không còn ai đứng cạnh dám nói ông ấy sai. Ta còn.

Ta còn Tô Vãn.

Chừng nào còn cô ấy, ta còn đường xuống.

Hắn đứng dậy. Đi tới cửa mở. Nhìn ra hành lang trống, nơi cô vừa đi. Rồi hắn không đóng cửa. Để nó mở. Vì căn phòng khóa cửa lúc nãy, căn phòng nơi hai người nói thật, hắn không muốn khóa lại thành nơi hắn ngồi một mình ra lệnh.

Hắn quay lại bàn. Lấy sổ tay. Mở ra.

Dưới dòng đêm qua, "The cycle never breaks. Unless someone walks away," hắn cầm bút, và lần này tay hắn cần một lúc để thôi run đủ để viết.

Rồi hắn viết, bằng tiếng Việt, ba chữ:

"Cô đúng."

Xuống dòng.

"Tô Vãn khóa cửa. Hét. Gọi ta là Lão Từ. Không quỳ."

Xuống dòng nữa.

"Kiếp trước không ai dám. Kiếp này có người dám."

Xuống dòng cuối. Bút dừng lâu. Rồi viết, chậm, như đặt xuống một điều đã cân nhắc suốt ba tháng mà chưa dám kết luận:

"Cô ấy nói: đừng trở thành Lão Từ. Hale nói: bước đi. Cùng một câu, hai người nói."

"Có lẽ đã đến lúc nghe."

Hắn gấp sổ. Không tắt đèn. Ngồi trong căn phòng cửa mở, ánh sáng hành lang hắt vào, và lần đầu tiên trong ba tháng, hắn không nghĩ về trận tiếp theo, đối thủ tiếp theo, nước cờ tiếp theo.

Hắn nghĩ về một câu hỏi mà Victor Hale để lại và Tô Vãn vừa nhắc lại bằng cách khác.

Bước đi nghĩa là gì?

Và lần đầu, hắn không tránh câu hỏi đó. Hắn ngồi với nó, để nó ở đó, trong căn phòng mở cửa, và bắt đầu, rất chậm, rất sợ, nghĩ về câu trả lời.

Ch.193/210
3.614 từ