Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 146: Chương 146: Meridian Rút
Chương 146

Chương 146: Meridian Rút

Tin đến lúc chín giờ sáng, qua email nội bộ Meridian mà Nguyễn Thanh Lan chuyển cho Giang Hà.

"Meridian Group thông báo tái cơ cấu chiến lược khu vực Châu Á – Thái Bình Dương. Có hiệu lực từ ngày 1 tháng sau. Văn phòng doanh nghiệp trực tiếp tại Việt Nam, Indonesia, Thái Lan sẽ chuyển sang mô hình đối tác. Đội ngũ hiện tại được sắp xếp lại phù hợp cơ cấu mới."

Hắn đọc hai lần. Không phải vì khó hiểu, mà vì muốn nhìn cho rõ từng chữ. "Tái cơ cấu chiến lược" nghĩa là rút. "Mô hình đối tác" nghĩa là không trực tiếp cạnh tranh nữa, giữ Nova Tech làm chi nhánh, để đối tác phân phối thay vì tự bán. "Sắp xếp lại" nghĩa là cắt người.

Tô Vãn đứng cạnh, đọc cùng, mặt bình nhưng ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn, kiểu gõ khi cô đang tính.

– Rút thật.

– Rút thật.

– Không phải chiến thuật?

– Không. Email nội bộ gửi toàn bộ nhân viên Meridian châu Á, không phải gửi đối tác hay báo chí. Khi tập đoàn gửi email cắt cơ cấu cho chính nhân viên mình, đó không phải trò chơi. Đó là quyết định.

Meridian rút. Tám trăm tỷ đô la vốn hóa, hai mươi triệu đô la lobby mỗi năm, năm nghìn tỷ cam kết đầu tư, và ba quốc gia ra luật sau. Rút. Không phải vì thua, theo cách họ sẽ nói với cổ đông. Vì "chiến lược thay đổi." Vì "tập trung thị trường có ROI cao hơn." Vì "Đông Nam Á chưa đủ chín cho mô hình trực tiếp."

Nhưng sự thật: vì chi phí tuân thủ tăng bốn trăm phần trăm. Vì ba bài báo phá niềm tin. Vì luật bảo vệ dữ liệu buộc phải lưu trữ nội địa mà không có hạ tầng. Vì mỗi đô la đầu tư vào Đông Nam Á giờ mất hai đô la tuân thủ. Và tám trăm tỷ đô la vốn hóa không chấp nhận lỗ.

Giang Hà vào, tay cầm điện thoại, mắt sáng nhưng giọng kiềm:

– Xác nhận. Nguồn thứ hai: một quản lý Meridian Indonesia gọi Razak hỏi có vị trí nào không. Khi nhân viên Meridian bắt đầu tìm việc, nghĩa là họ đã đọc email trước chúng ta.

– Nova Tech?

– Giữ. Email nói rõ: "Nova Tech tiếp tục hoạt động như công ty con, phục vụ phân khúc doanh nghiệp vừa và nhỏ." Dịch: co lại. Từ đầu cầu tấn công thành chi nhánh phân phối. Không bán, không đóng, nhưng không đánh.

Hắn nhìn ra cửa kính. Tòa nhà Nova Tech vẫn đứng đó, logo xanh trên nóc, ba mươi tầng kính phản chiếu nắng sáng. Logo vẫn vậy. Tên vẫn vậy. Nhưng người đứng sau logo đã khác.

Bạch Dạ xây tám năm. Mất ba tháng. Nova Tech vẫn đứng, nhưng không còn là Nova Tech. Giống một tông môn bị chiếm: cổng vẫn mở, biển hiệu vẫn treo, nhưng tông chủ đã đổi, đệ tử cúi đầu trước người khác. Cái vỏ còn, cái hồn mất.

Trưa, Hàn Kiêu gọi từ Jakarta, giọng nhanh hơn bình thường:

– Anh An. Razak vừa gọi em. Meridian rút khỏi Indonesia, đội Meridian Jakarta giải tán trong sáu tuần. Razak nói nguyên văn: "Ông Lục đánh rất giỏi. Nhưng luật đánh giỏi hơn."

– Razak nói đúng. Không phải Huyền Cơ đánh Meridian. Luật đánh. Và báo chí đánh. Và niềm tin mất đánh. Huyền Cơ chỉ đứng đúng chỗ.

– Siam Logic, PinoyTech, MekongSoft đều gọi em sáng nay. Hỏi cùng một câu: "Giờ sao?" Em nói: "Giờ tiếp tục." Liên minh vững. Nhưng anh An, em cần hỏi: Open ASEAN Cloud bản chính thức bao giờ?

– Hai tháng. Trịnh Hải nói hai tháng.

– Đủ. Razak muốn beta test Nusantara trước. Em đã hứa.

– Anh tin.

Cúp máy. Hắn ngồi im. Nắng trưa chiếu qua cửa kính, vệt sáng dài trên sàn, chạm đến chân bàn hắn rồi dừng lại, như thể ánh sáng cũng biết giới hạn.

Thắng trận. Nhưng chiến tranh chưa xong. Meridian rút khỏi enterprise Đông Nam Á trực tiếp, nhưng vẫn giữ Nova Tech. Vẫn giữ hai mươi hai phần trăm thị phần qua Nova Tech. Và vẫn có thể quay lại bất cứ lúc nào, bằng cách khác, qua cửa khác, với chiến lược khác. Tám trăm tỷ đô la không bỏ cuộc. Chỉ chuyển hướng.

Trịnh Hải vào, không gõ cửa, laptop dưới nách, mặt kỹ sư đã đọc email Meridian và chỉ quan tâm đúng một thứ.

– Meridian rút. Nghĩa là khách hàng enterprise sẽ cần nhà cung cấp thay thế trong sáu tháng tới. Open ASEAN Cloud bản beta ra đúng lúc. Em cần tăng nhân sự phát triển thêm bốn người.

– Tuyển.

– Và một điều nữa. Nova Tech giữ lại dưới Meridian, nhưng đội kỹ thuật Nova Tech sẽ bị cắt. Kỹ sư giỏi sẽ tìm việc. Em muốn tuyển ba người từ Nova Tech, em biết ai đáng giữ.

Hắn nhìn Trịnh Hải. Bốn năm trước, Trịnh Hải đến Huyền Cơ vì bị DataFlow bỏ rơi. Bây giờ, Trịnh Hải muốn tuyển kỹ sư từ đối thủ vừa thua. Vòng tròn khép lại.

– Tuyển. Nhưng kiểm tra kỹ non-compete của từng người. Gửi Trần Mỹ Anh rà soát trước khi liên hệ.

– Hiểu.

Trịnh Hải gật, quay đi, bước nhanh kiểu bước của người có danh sách việc trong đầu dài hơn ngày làm việc.

Ba giờ chiều, điện thoại rung. Số lạ, đầu số quốc tế.

– Lục tổng.

Giọng Park. Rõ, bình, không có vẻ gì của người vừa bị rút quyền khu vực. Kiểu giọng của người đã biết tin trước tất cả mọi người và đã có thời gian xử lý.

– Park.

– Tôi bay về Hà Nội chiều nay. Chuyến cuối. Muốn gặp anh trước khi đi. Không mang dao.

Im lặng. Hắn nhìn đồng hồ: ba giờ bốn phút. Nếu Park bay từ Seoul, đến Nội Bài lúc bảy giờ tối. Gặp lúc tám. Đủ thời gian.

– Quán cà phê Tùng Lâm. Tám giờ.

– Biết chỗ.

Cúp máy. Không chào, không cảm ơn, không thêm một chữ nào. Kiểu cúp máy của hai người đã nói đủ qua năm tháng đánh nhau.

Tô Vãn nhìn hắn từ bàn bên kia.

– Park?

– Muốn gặp trước khi chuyển vùng.

– Anh đi một mình?

– Một mình.

– Tại sao?

– Vì Park cũng đi một mình. Và có những cuộc nói chuyện chỉ nên có hai người.

Tô Vãn nhìn hắn, rồi gật, kiểu gật không hỏi thêm vì đã hiểu. Cô quay lại màn hình, nhưng ngón tay dừng trên bàn phím một giây trước khi gõ tiếp.

Tám giờ. Tùng Lâm vắng. Hắn đến trước mười phút, ngồi góc quen, cà phê đen đã nguội trên bàn. Quán nhỏ, đèn vàng, tường gạch cũ, kiểu quán Hà Nội không thay đổi từ hai mươi năm trước và cũng sẽ không thay đổi trong hai mươi năm nữa.

Park đến đúng tám giờ. Không sớm, không muộn. Bước vào, nhìn quanh, thấy hắn, đi thẳng đến. Áo khoác dài màu xám, tóc buộc gọn, không trang điểm hoặc trang điểm quá nhẹ để nhận ra, và mắt vẫn sắc như lần gặp ở hội nghị, nhưng có thứ gì đó khác. Không phải mệt. Không phải thua. Là bình. Kiểu bình của người đã đặt gánh nặng xuống, dù chưa chắc là tự nguyện.

– Cà phê đen?

– Không. Trà.

Hắn gọi trà cho Park. Hai người ngồi im trong lúc chờ, và sự im lặng không nặng, không nhẹ, chỉ là khoảng trống giữa hai người đã đánh nhau đủ lâu để không cần lấp đầy bằng lời.

Trà đến. Park uống một ngụm. Rồi đặt cốc xuống, nhìn hắn thẳng.

– Anh thắng vòng này.

– Tôi biết.

– Nhưng Meridian không chết. Chỉ chuyển hướng. Đông Nam Á không còn là ưu tiên, nhưng vẫn là thị trường. Và Nova Tech vẫn ở đây.

– Tôi cũng biết.

Park nghiêng đầu nhẹ, kiểu nghiêng của người cân nhắc nên nói hay không. Rồi nói:

– Tôi bị chuyển sang Trung Đông. Không phải giáng chức, theo cách Meridian sẽ giải thích trong thông cáo nội bộ. "Cơ hội mới, thị trường tiềm năng, cần người có kinh nghiệm khu vực." Nhưng anh và tôi đều biết: khi CEO khu vực bị chuyển sau mười tám tháng thay vì ba năm, đó không phải cơ hội. Đó là hậu quả.

Park nói thẳng. Không bọc, không che, không spin. Kiểu thẳng của người đã mất đủ để không cần giữ thể diện nữa. Hoặc kiểu thẳng của người đủ mạnh để không sợ sự thẳng.

– Hậu quả của gì? Hắn hỏi, không phải vì không biết, mà vì muốn nghe Park nói.

– Hậu quả của anh. Park nhìn hắn, mắt không tránh. Mười tám tháng. Tôi chi hai mươi triệu đô la lobby, mua ba mươi rồi năm mươi mốt phần trăm Nova Tech, triển khai miễn phí, ra chương trình năm trăm triệu đô la. Và anh đánh bằng ba bài báo, một nghị định, và một liên minh năm nước mà sáu tháng trước còn chưa tồn tại.

Im lặng. Hắn uống cà phê. Đã nguội, nhưng vị đắng vẫn đủ.

– Không phải tôi đánh.

– Vậy ai?

– Sự thật đánh. Tôi chỉ chỉ đường cho sự thật.

Park cười nhẹ. Không phải cười khinh, không phải cười buồn. Cười kiểu người nghe một câu hay và ghi nhận.

– Sự thật. Anh biết không, Lục tổng, ở Meridian không ai dùng từ "sự thật." Chúng tôi dùng "narrative." Câu chuyện. Ai kể câu chuyện hay hơn, người đó thắng. Mười lăm năm, tôi kể câu chuyện của Meridian ở bốn khu vực, và chúng tôi thắng. Ở đây, lần đầu tiên, câu chuyện của tôi thua câu chuyện của anh. Không phải vì anh kể hay hơn. Vì câu chuyện của anh có thật.

Park hiểu. Không phải hiểu bằng lý trí, kiểu hiểu trong phòng họp, mà hiểu bằng kinh nghiệm, kiểu hiểu sau khi thua. Mười lăm năm kể "narrative," mười tám tháng ở Việt Nam mới nhận ra: narrative không thắng được sự thật khi sự thật có bằng chứng.

Hắn đặt cốc xuống.

– Park. Cô giỏi.

Park nhìn hắn.

– Anh khen đối thủ?

– Không. Nhận xét. Cô đánh Huyền Cơ mạnh nhất trong năm năm. Mạnh hơn Lão Từ, mạnh hơn DataFlow, mạnh hơn bất kỳ đối thủ nào tôi từng gặp. Nếu không có luật, không có bài báo, nếu chỉ đánh bằng sản phẩm và tiền, cô thắng.

– Nhưng anh không đánh bằng sản phẩm và tiền.

– Vì tôi không có đủ tiền để đánh bằng tiền.

Park gật.

– Người yếu hơn phải đánh thông minh hơn. Tôi hiểu logic đó. Tôi dùng logic đó mười lăm năm ở Meridian. "The Korean girl" không có quan hệ, không có gia đình nào trong ngành, chỉ có kết quả. Kết quả là vũ khí của người không có gì khác.

Im lặng. Gió nhẹ từ cửa mở, mang theo mùi phố đêm Hà Nội, mùi khói xe và hoa sữa trộn lẫn, kiểu mùi chỉ có ở thành phố này vào mùa này.

– Lần sau sẽ khác, Park nói, giọng không đe dọa, không hứa hẹn, chỉ là nhận định.

– Lần sau tôi cũng khác.

Park nhìn hắn. Lâu hơn bình thường. Rồi đứng dậy, đặt tiền trà lên bàn dù hắn không yêu cầu, khoác áo, quay đi.

Đến cửa, Park dừng. Không quay lại, nhưng nói đủ to để hắn nghe:

– Lục tổng. Nếu tôi không ở phía Meridian, tôi sẽ muốn làm việc cho anh.

Rồi bước ra. Đêm nuốt bóng cô trong vòng ba bước.

Hắn ngồi im. Trà Park chưa uống hết còn nửa cốc trên bàn, hơi nước bay nhẹ trong ánh đèn vàng. Ngoài cửa, tiếng xe máy chạy qua, tiếng cười của đôi trẻ đi ngang, tiếng phố sống bình thường mà không biết rằng trong quán nhỏ này, hai người vừa kết thúc một cuộc chiến.

Park. Bốn mươi hai tuổi. Gốc Hàn, lớn lên ở Seattle, MIT rồi Wharton, mười bảy năm Meridian, biệt danh "The Closer." Mở thành công Nhật Bản, Hàn Quốc, Indonesia. Và bây giờ, Trung Đông.

"Nếu tôi không ở phía Meridian, tôi sẽ muốn làm việc cho anh." Câu đó không phải khen. Là đánh giá. Và đánh giá từ người như Park có trọng lượng hơn lời khen từ ngàn người khác.

Kiếp trước, kẻ thù nói câu đó trước khi chết. "Nếu ta không ở chính đạo, ta sẽ theo Huyền Minh." Rồi chết. Và ta không cảm gì, vì kẻ chết không còn giá trị.

Kiếp này, Park nói câu đó rồi đi. Không chết. Sẽ đánh tiếp ở nơi khác. Và ta ngồi đây, uống cà phê nguội, cảm thấy thứ mà ngàn năm trước ta không cảm: tôn trọng kẻ thù. Không phải tôn trọng vì họ mạnh. Vì họ thật.

Điện thoại rung. Tô Vãn.

"Về chưa?"

Hắn nhìn tin nhắn. Hai chữ. Không hỏi Park nói gì, không hỏi cuộc gặp thế nào, chỉ hỏi về chưa.

"Đang về."

Đứng dậy. Trả tiền. Ra cửa. Phố đêm Hà Nội mùa thu, đèn vàng, xe chạy, và ở đâu đó trên đường ra sân bay, Sarah Park ngồi trong taxi, nhìn thành phố lùi dần qua kính xe.

Nếu ta đọc đúng, Park không nghĩ về Meridian lúc này. Cô nghĩ về mười tám tháng ở Việt Nam, về cuộc chiến đầu tiên cô thua, và về kẻ đánh bại cô bằng sự thật thay vì tiền.

Và ta nghĩ: nếu Park ở phía ta, Huyền Cơ sẽ mạnh hơn gấp đôi.

Nhưng Park không ở phía ta. Park ở phía Park. Và đó là lý do cô nguy hiểm.

Lên xe. Về nhà. Đêm nay, lần đầu tiên trong mười tám tháng, Meridian không còn là mối đe dọa trực tiếp ở Đông Nam Á.

Nhưng lần đầu tiên trong mười tám tháng, hắn không cảm thấy nhẹ.

Vì thắng mà mất bạn thì thắng đó có giá. Bạch Dạ vẫn trong non-compete. Nova Tech vẫn mang tên cũ nhưng hồn mới. Hai đồng minh trong liên minh đã dao động một lần, có thể dao động lần nữa. Và Meridian, dù rút, vẫn giữ Nova Tech như con cờ ngủ, chờ ngày thức dậy.

Thắng trận. Chưa thắng chiến tranh.

Nhưng đêm nay, cho phép mình gật đầu một cái. Một cái thôi.

Gật đầu. Rồi lái xe vào đêm.

Ch.146/175
2.487 từ