Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 150: Chương 150: Nguyên Anh
Chương 150

Chương 150: Nguyên Anh

Cuối năm. Sân thượng tầng chín. Trà.

Gió mùa đông nhẹ, không lạnh đủ để mặc áo khoác nhưng đủ để biết mùa đã đổi. Trời tối sớm hơn tháng trước, năm giờ rưỡi đã nhạt nắng, và thành phố bên dưới bắt đầu bật đèn, từng ô cửa sổ sáng dần, từng dải đèn đường nối nhau, cho đến khi cả thành phố thành một tấm bản đồ phát sáng.

Hắn ngồi ghế cũ, góc quen, cốc trà Long Tỉnh pha nhạt trên bàn nhỏ. Tô Vãn ngồi đối diện, cốc trà thứ hai, tóc buông, không buộc như trong giờ làm, kiểu tóc mà hắn chỉ thấy khi cô ở trên sân thượng hoặc khi đêm rất muộn và cô quên rằng mình đang ở văn phòng.

Thói quen cũ. Hai năm nay, mỗi khi có gì cần nghĩ, hắn lên sân thượng. Và Tô Vãn theo. Không phải vì được mời, vì biết. Biết rằng hắn cần ai đó ngồi cạnh nhưng không nói, và cô giỏi ngồi cạnh mà không nói.

Trà nóng. Gió nhẹ. Im lặng.

Chiều nay là buổi họp tổng kết năm cuối cùng. Tám trăm người qua video, năm văn phòng, năm múi giờ. Hắn nói mười lăm phút, ngắn nhất trong các bài phát biểu CEO cuối năm mà Giang Hà từng nghe, nhưng cũng là bài được vỗ tay lâu nhất. Không phải vì hay. Vì thật. Hắn nói: "Năm năm. Chúng ta đã sống sót. Năm tới, chúng ta xây." Không hứa hẹn, không truyền cảm hứng, không sáo rỗng. Chỉ sự thật. Và sự thật từ người đã đánh lùi Meridian có trọng lượng khác.

Sau họp, Tô Vãn đưa hắn bảng tổng kết cá nhân, kiểu bảng mà cô tự làm cho hắn mỗi cuối năm, không nằm trong quy trình công ty, là thứ giữa hai người:

"Số quyết định lớn trong năm: 47. Đúng: 38. Sai: 6. Chưa rõ: 3. Tỉ lệ: 81%."

Hắn nhìn con số. Tám mươi mốt phần trăm. Năm ngoái: bảy mươi sáu. Năm trước nữa: bảy mươi hai. Tỉ lệ tăng mỗi năm, không phải vì hắn giỏi hơn, vì hắn sai đủ rồi để biết chỗ nào không được sai.

Sáu quyết định sai. Hắn nhớ từng cái: để Dũng nghỉ quá muộn (mất hai tuần sản lượng), đánh giá thấp tốc độ Meridian mua Nova Tech (mất Bạch Dạ sớm hơn dự kiến), không tuyển đủ kỹ sư trước khi Park tấn công (mất ba người), và ba cái nữa, nhỏ hơn, nhưng vẫn sai.

Cái thứ tư: chọn sai thời điểm mở rộng Jakarta, sớm hai tháng so với mức an toàn, khiến Hàn Kiêu phải gánh ba vai cùng lúc suốt quý ba. Cái thứ năm: không phát hiện Trịnh Hải bị áp lực từ đội kỹ thuật khi triển khai Open ASEAN Cloud, để tình hình căng đến mức hai người xin nghỉ trước khi hắn can thiệp. Cái thứ sáu: tin Từ Thiên Hành quá muộn, ba tháng sau khi Meridian mua Nova Tech mới liên hệ, lẽ ra phải liên hệ ngay khi đế chế Lão Từ bắt đầu rạn.

Sáu cái sai, mỗi cái một vết sẹo trên bản đồ năm năm. Không cái nào giết chết Huyền Cơ, nhưng mỗi cái đều có thể, nếu Tô Vãn không đếm, không nhắc, không đặt lên bàn hắn mỗi cuối tháng bằng giọng bình thản như đọc báo cáo tài chính.

Sáu cái sai. Kiếp trước, ta không đếm sai. Vì kẻ đứng trên đỉnh không thừa nhận sai, và kẻ không thừa nhận sai thì sai nhiều hơn mà không biết. Kiếp này, Tô Vãn đếm cho ta. Và mỗi cái sai được đếm là một cái sai không lặp.

Giờ, trên sân thượng, sau tổng kết, sau bảng điểm, sau tám trăm người vỗ tay, hắn ngồi đây, uống trà, và nghĩ về thứ không nằm trong bảng nào.

– Năm năm, hắn nói, giọng nhẹ hơn bình thường, kiểu giọng chỉ dùng trên sân thượng này. Từ căn phòng sáu mươi mét vuông.

– Giờ tám trăm người, năm nước, Tô Vãn đáp, uống trà, mắt nhìn thành phố.

– Và ít bạn hơn.

Im lặng. Tô Vãn không hỏi ý hắn nói gì, vì cô biết.

– Diệp Kính. Bạch Dạ. Lão Từ sắp mất.

Tô Vãn nhìn hắn.

– Anh coi Lão Từ là bạn?

– Không. Nhưng coi ông ta là kẻ xứng đáng.

– Xứng đáng gì?

– Xứng đáng là đối thủ. Mất kẻ xứng đáng cũng là mất mát.

Lão Từ. Sáu mươi sáu tuổi, nằm trên giường bệnh ở biệt thự quận Hai, gan suy, tay run, và con trai đang làm thử việc cho kẻ phá đế chế của cha. Ba mươi năm Lão Từ xây đế chế bằng kiểm soát: kiểm soát nhân viên qua nợ, kiểm soát công ty qua cổ phần, kiểm soát thị trường qua thông tin. Và cuối cùng, ông ta không kiểm soát được thứ duy nhất quan trọng: cơ thể mình.

Kiếp trước, ta giết đối thủ. Không để mất mát, vì kẻ chết không phải mất, chỉ là không còn. Kiếp này, ta không giết. Nhưng vẫn mất. Và mất mà không giết nặng hơn, vì biết: mình đã thắng, nhưng thắng không cứu được ai.

Tô Vãn im. Rồi nói, giọng nhẹ, không cố, chỉ nhẹ:

– Anh còn tôi.

Hắn nhìn cô. Lâu hơn bình thường. Ánh đèn thành phố chiếu lên mặt cô, nửa sáng nửa tối, kiểu ánh sáng làm mọi khuôn mặt trông chân thật hơn vì không che được gì. Tô Vãn nhìn lại, không tránh, mắt bình, nhưng bên dưới sự bình đó có thứ gì khác, thứ mà hắn đã thấy nhiều lần nhưng chưa bao giờ gọi tên.

– Đúng.

Im lặng.

– Tô Vãn.

– Gì?

– Cảm ơn.

Tô Vãn ngạc nhiên. Hắn thấy: nhíu mày nhẹ, mắt chớp một lần, vai dừng. Hắn chưa bao giờ nói cảm ơn. Năm năm, chưa một lần. Khen thì có, ghi nhận thì có, nhưng "cảm ơn" thì không. Vì Huyền Minh Ma Tôn không cảm ơn ai, và năm năm trong thân xác Lục Trường An, thói quen ngàn năm vẫn chưa mất.

Cho đến hôm nay.

– Cảm ơn vì gì?

Hắn im một lúc. Không phải nghĩ câu trả lời, vì câu trả lời đã có sẵn từ lâu, chỉ là chưa bao giờ nói ra. Gió mang mùi khói từ đâu đó phía dưới, mùi ai đốt lá cuối năm, mùi Hà Nội tháng mười hai mà hắn đã quen sau năm năm nhưng vẫn chưa thật sự hiểu.

– Vì ở lại. Từ Vạn Lý đến giờ. Qua DataFlow, qua Diệp Kính, qua Lão Từ, qua Meridian. Mỗi lần tôi nghĩ sẽ thua, cô ngồi cạnh. Không hỏi. Chỉ ngồi.

Tô Vãn nhìn hắn. Lâu. Rồi quay mặt đi, nhìn ra thành phố, và hắn không thấy, nhưng ánh đèn phản chiếu trên mắt cô sáng hơn bình thường, ướt hơn bình thường. Cô nói nhỏ, giọng hơi khác, hơi run, nhưng kiểm soát được vì Tô Vãn luôn kiểm soát được:

– Tôi ngồi vì tôi muốn. Không phải vì anh cần.

– Tôi biết. Đó là lý do tôi cảm ơn.

Im lặng. Gió mạnh hơn một chút, mang theo mùi lá khô từ đâu đó phía dưới, mùi mùa đông Hà Nội, mùi thay đổi, mùi thời gian trôi.

Tô Vãn nói, giọng bình lại, cứng lại, kiểu cứng cố ý để che thứ mềm bên dưới:

– Đừng nói nữa. Uống trà đi.

Hắn uống. Không nói thêm. Không cần.

Tô Vãn. Năm năm. Từ kế toán tầng tám Vạn Lý, người duy nhất trong phòng nhìn thấy Lục Trường An thật sự là ai trước khi ta biết mình là ai trong kiếp này. Cô không có Ma Tâm Quan, nhưng cô đọc ta chính xác hơn bất kỳ ai, vì cô không đọc bằng thuật, đọc bằng thời gian. Bốn năm ngồi cạnh, mỗi ngày, mỗi quyết định, mỗi trận đánh. Không ai đọc ta lâu như vậy. Và vì vậy, không ai đọc ta đúng như vậy.

Kiếp trước, ta có Huyền Minh Tông, ngàn đệ tử, trăm trưởng lão. Không ai hỏi "về chưa?" khi ta lên sân thượng. Không ai nói "đừng nói nữa" khi ta mở lòng. Không ai ngồi cạnh vì muốn, chỉ vì phải.

Tô Vãn ngồi vì muốn. Và đó là thứ quý hơn bất kỳ cảnh giới nào.

Hai người ngồi im. Trà nguội dần. Thành phố sáng dần. Gió thổi, nhẹ, đều, kiểu gió không vội vì biết mùa đông còn dài.

Hắn nhìn thành phố. Nhìn lâu. Nhìn từng tòa nhà, từng dải đèn, từng ô cửa sổ sáng, và nghĩ về năm năm.

Luyện Khí: sống sót. Từ căn phòng sáu mươi mét vuông, thư từ chức, nợ năm trăm triệu. Thân xác Lục Trường An mới hai mươi bảy, gầy, yếu, và không biết mình đang chứa linh hồn của kẻ đã cai trị Huyền Minh Tông ngàn năm. Ta học cách ăn cơm bụi, học cách chào sếp, học cách sống trong thế giới không có linh lực. Rồi đoạt quyền Vạn Lý, mở Huyền Cơ, và biết rằng kiếp này, vũ khí không phải kiếm, mà là bảng tính.

Trúc Cơ: xây nền. Từ năm người trong phòng thuê Bình Thạnh, đến IPO, đến công ty đại chúng tám trăm tỷ vốn hóa. Tô Vãn, Trương Phong, Giang Hà, Trịnh Hải, Hàn Kiêu. Năm người mà ta chọn không phải vì họ giỏi nhất, mà vì họ ở lại khi mọi thứ tệ nhất.

Kim Đan: kết đan, phá tài phiệt. Đánh Lão Từ, đánh mạng lưới năm chân rết, short squeeze, M&A, và bước lên tầng tài phiệt khu vực. Diệp Kính phản, Bạch Dạ mất. Mỗi tầng cao hơn, không khí loãng hơn, và người đi cùng ít hơn.

Nguyên Anh: đứng ngang tài phiệt, đẩy lùi đế chế. Meridian rút. Liên minh năm nước. Luật ba nước. Open ASEAN Cloud. Hai nghìn năm trăm tỷ vốn hóa. Sarah Park nhìn từ máy bay, Lão Từ nhìn từ giường bệnh, và cả hai đều biết: kẻ thắng không phải kẻ mạnh nhất, mà là kẻ kiên nhẫn nhất.

Và tầng tiếp theo: Hóa Thần. Nơi luật chơi toàn cầu. Nơi Meridian sống. Nơi Bạch Dạ bị nhốt trong điều khoản mười tám tháng. Nơi ta phải đến, không phải vì muốn thắng, mà vì còn người cần đưa về. Giải phóng đồng minh, phá hệ thống, chứng minh: con cá trong ao cũng có thể thay đổi đại dương.

Nhưng không phải hôm nay. Hôm nay, trà. Gió. Sân thượng. Và Tô Vãn ngồi cạnh.

– Tô Vãn.

– Gì?

– Không gì. Chỉ gọi.

Tô Vãn nhìn hắn, rồi nhìn trà, rồi nhìn thành phố. Không cười, nhưng môi cong nhẹ, kiểu cong mà nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng là do ánh đèn.

– Điên.

– Có lẽ.

Gió thổi nhẹ qua sân thượng, trà nguội hẳn, và thành phố phía dưới sáng rực.

Và ở đâu đó phía bắc, trong căn hộ thuê ở Seongbuk-dong, Bạch Dạ đang ngồi trước bàn làm việc. Mười tám tháng nữa, điều khoản cấm cạnh tranh hết hiệu lực. Anh mở bảng tính trên màn hình, bảng tính mà anh cập nhật mỗi tuần, ghi chép mọi biến động thị trường Đông Nam Á như thể anh chưa bao giờ rời khỏi cuộc chơi. Bên cạnh bàn phím, cốc trà xanh bốc khói nhẹ, và trên tường, một bản đồ khu vực với những điểm đánh dấu bằng bút đỏ. Cô đang đếm ngược.

Ở đâu đó phía nam, Hàn Kiêu đang khóa cửa văn phòng Jakarta lần cuối trong năm, kéo vali nhỏ ra sảnh, gật đầu với bảo vệ đêm, và gọi xe ra sân bay. Trong túi áo, vé máy bay về Hà Nội, về bữa tối cuối năm với đội, bữa tối mà Tô Vãn đã đặt bàn từ hai tuần trước ở nhà hàng tầng ba mươi hai, nơi nhìn được toàn bộ thành phố.

Ở đâu đó trong thành phố, Trương Phong đang bế con trai ba tuần tuổi, Trương Phong An, vừa đi vừa hát nhỏ bài gì đó không rõ lời, và kể cho vợ nghe bằng giọng vẫn còn ngạc nhiên: "Sếp An hôm nay nói 'tên đẹp.' Năm năm anh làm việc cho ông ấy, chưa bao giờ thấy ông ấy dùng từ 'đẹp' cho bất cứ thứ gì."

Ở đâu đó xa hơn, trong biệt thự quận Hai, Lão Từ nằm trên giường, tay phải run nhẹ trên mép chăn, mắt nhìn trần nhà đã nhìn ba mươi năm. Người giúp việc đặt thuốc trên bàn đầu giường, ông không nhìn. Ông nghĩ về đế chế đã mất, về con trai đang làm việc cho kẻ phá đế chế mình, về câu nói cuối cùng ông dặn Từ Thiên Hành: "Hãy học cho giỏi." Và có lẽ, chỉ có lẽ, ông gật đầu, nhẹ, với chính mình, vì biết rằng con trai ông đang ở nơi đúng.

Ở đâu đó trên bầu trời, máy bay từ Trung Đông về Seoul, Sarah Park đọc báo cáo quý mới, trang giấy in phẳng trên khay bàn hẹp, ánh đèn cabin vàng nhạt. Cô dừng ở trang có dòng: "Huyền Cơ: vốn hóa 2.500 tỷ, dẫn đầu Đông Nam Á." Cô nhìn con số, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi chỉ có bóng tối và ánh sáng nhỏ từ thành phố nào đó phía dưới, rồi nhìn lại con số. Ngón tay cô gấp góc trang giấy. Lần sau.

Và ở đây, sân thượng tầng chín, hai cốc trà nguội, hai người ngồi im, và một thành phố không biết rằng câu chuyện này mới chỉ bắt đầu. Đèn tầng dưới tắt dần, từng phòng, từng tầng, nhân viên cuối cùng ra về, và tòa nhà Huyền Cơ chìm vào im lặng, chỉ còn sáng ở sân thượng, nơi hai người không vội về.

Nguyên Anh hoàn thành.

Năm năm. Từ kẻ vừa tỉnh dậy trong thân xác người lạ, đến kẻ đứng trên đỉnh Đông Nam Á. Và vẫn chưa đủ. Vì đỉnh này chỉ là chân núi của đỉnh tiếp theo.

Hóa Thần: tầng tiếp theo.

Nhưng trước đó, uống nốt cốc trà.

Hắn nâng cốc. Trà đã nguội hoàn toàn, không còn hương, chỉ còn vị chát nhẹ của Long Tỉnh pha loãng. Uống. Đặt cốc xuống. Nhìn Tô Vãn. Tô Vãn nhìn lại.

Không nói gì.

Đủ rồi.

Ch.150/175
2.451 từ