Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 98: Thẩm Thấu
Chương 98

Thẩm Thấu

Ba tháng.

Ba tháng mà bên ngoài, không ai thấy gì thay đổi. Huyền Cơ vẫn vận hành bình thường, cổ phiếu HCO dao động nhẹ quanh mốc một trăm ngàn, truyền thông không có bài lớn nào. Bộ Công Thương vẫn đang soạn thảo khung pháp lý mới. Thiên Phong vẫn giữ mười hai phần trăm, sau khi Lâm Khải gặp Phạm Quang Hưng sáng hôm đó và nói thẳng: "Đại Á đang dùng ông làm quân cờ. Ông muốn là quân cờ hay là người chơi?"

Phạm Quang Hưng không trả lời ngay. Nhưng hai tuần sau, Thiên Phong công bố: giữ nguyên vị thế HCO. Đại Á gọi ba lần, Hưng không nghe máy.

Một mũi tên chặn.

Bên trong, Linh Căn bám rễ.

Tháng thứ nhất.

Châu Lệ Hoa gọi cho Nguyễn Quốc Vinh, CEO Thịnh Phát Logistics, một trong mười bốn công ty trong mạng lưới Lão Từ. Vinh bốn mươi bảy tuổi, xây Thịnh Phát từ đội xe hai chiếc, giờ có năm mươi xe, ba kho hàng, và khoản vay Đại Á mà mỗi quý trả lãi đều đau răng.

Châu Lệ Hoa không gọi để bán. Cô gọi vì quen Vinh mười năm, từ khi Minh Châu Digital còn là startup nhỏ thuê kho của Vinh ở quận Chín.

— Anh Vinh, tôi giới thiệu hệ thống phân tích dữ liệu vận hành của Huyền Cơ. Miễn phí sáu tháng. Không ràng buộc.

— Miễn phí? Cái gì miễn phí cũng có giá, Lệ Hoa.

— Đúng. Giá là anh phải dùng thử. Nếu không tốt, bỏ. Nếu tốt, nói cho người khác.

Im lặng. Vinh suy nghĩ kiểu người đã quen bị lừa nên cân đo mọi thứ.

— Lão Từ biết thì sao?

— Anh ký hợp đồng đối tác chiến lược, không phải hợp đồng mua bán. Không vi phạm bất kỳ thỏa thuận nào với ông Từ. Và nếu ông Từ hỏi, anh nói: tôi dùng công cụ tốt nhất cho công ty tôi. Có gì sai?

Im lặng dài hơn.

— Gửi hợp đồng qua đi.

Hàn Kiêu bay xuống Long Xuyên ký trực tiếp. Hắn không cho nhân viên đi, tự mình lái xe bốn tiếng, vào tận kho hàng, ngồi uống trà đá với Vinh bên đống thùng carton, rồi mới rút hợp đồng ra.

— Sao phải xuống tận đây? Vinh hỏi.

— Vì anh quan trọng. Hàn Kiêu cười, kiểu cười mà Vinh sau này kể lại là "nụ cười của thằng thật lòng hoặc thằng bán hàng giỏi nhất tôi từng gặp, mà có lẽ là cả hai."

Vinh ký ngay chiều hôm đó.

Tháng thứ hai.

Giang Hà dẫn đường. CEO thứ hai: Trần Hồng Phúc, bốn mươi ba tuổi, công ty phần mềm kế toán Phúc Hưng. Lão Từ nắm hai mươi phần trăm qua quỹ con, Phúc không vui từ ngày Lão Từ ép cậu ta tăng giá dịch vụ ba mươi phần trăm để bù lỗ cho Thiên Vân Cloud. Khách hàng bỏ đi mười lăm phần trăm trong sáu tháng.

Phúc không cần Châu Lệ Hoa giới thiệu. Cậu ta gọi thẳng cho Huyền Cơ.

— Tôi nghe nói các anh có hệ thống phân tích dữ liệu. Tôi muốn tích hợp vào phần mềm kế toán của tôi. Khách hàng tôi cần báo cáo thông minh hơn.

Hàn Kiêu cử Tiểu Linh đi gặp. Tiểu Linh hai mươi bốn tuổi, trưởng phòng chăm sóc khách hàng, mắt đọc người như thầy, và nụ cười mà khách hàng luôn tin.

Tiểu Linh ngồi với Phúc hai tiếng. Không nói về sản phẩm. Hỏi về khách hàng của Phúc, về vấn đề họ gặp, về những đêm Phúc thức khuya nghĩ cách giữ người. Rồi mới nói: "Hệ thống của tụi em giải quyết được ba trong năm vấn đề anh vừa kể."

Phúc ký ngay chiều hôm đó.

CEO thứ ba: Lê Minh Tùng, năm mươi hai tuổi, công ty quảng cáo số Minh Quang. Lão Từ nắm mười lăm phần trăm. Tùng không bất mãn, nhưng đang lỗ và cần giải pháp. Châu Lệ Hoa gặp Tùng tại quán cà phê ở quận Ba, nói đúng ba câu: "Tôi từng ở vị trí anh. Dùng hệ thống cũ mười năm. Chuyển sang Huyền Cơ, doanh thu tăng hai mươi phần trăm trong sáu tháng."

Tùng nhìn Châu Lệ Hoa, người phụ nữ từng là CEO dưới bóng Lão Từ mười lăm năm, giờ vẫn là CEO nhưng vai thẳng hơn, mắt sáng hơn.

— Ký ở đâu?

CEO thứ tư: Đặng Hoài Nam, năm mươi lăm tuổi, công ty bất động sản thương mại Nam Á. Lão Từ nắm ba mươi phần trăm. Nam sợ Lão Từ nhất trong bốn người, vì khoản vay Đại Á của Nam Á lớn nhất, tám trăm tỷ, lãi suất ưu đãi mà nếu bị chuyển sang lãi thị trường thì Nam Á thua lỗ ngay quý tiếp.

Giang Hà mất sáu tuần mới thuyết phục được Nam gặp. Không phải vì Nam không muốn, mà vì Nam sợ.

Cuối cùng, Giang Hà nói một câu qua điện thoại:

— Anh Nam, tôi từng sợ ông Từ hơn anh. Tôi làm cho ông ta mười hai năm. Và tôi rời đi. Anh biết tại sao không? Vì ở lại sợ hơn ra đi.

Nam im lặng hai mươi giây rồi nói:

— Hẹn thứ Năm. Quán Tùng Lâm. Không mang ai theo.

Giang Hà đi một mình. Lục Trường An không đi, không cần. Giang Hà hiểu Nam hơn bất kỳ ai trong đội, vì cô từng là Nam, từng sợ cùng nỗi sợ đó, từng trả giá và sống sót.

Nam ký. Nhưng đặt điều kiện: "Nếu ông Từ hỏi, tôi sẽ nói tôi dùng thử. Đừng bắt tôi nói dối, nhưng cũng đừng bắt tôi công khai."

— Không ai bắt anh làm gì, Giang Hà nói. Anh chỉ cần dùng sản phẩm tốt cho công ty anh. Còn lại để tụi tôi lo.

Tháng thứ ba.

Bốn công ty trong mạng lưới Lão Từ đang chạy hệ thống Huyền Cơ. Dữ liệu vận hành đi qua đám mây của Huyền Cơ. Báo cáo phân tích, dự đoán xu hướng, tối ưu chi phí, tất cả do thuật toán của Trịnh Hải xử lý. Mỗi ngày, mỗi tuần, hệ thống bám sâu hơn vào quy trình vận hành của họ.

Linh căn đã bám rễ.

Phòng chiến lược, tầng chín. Sáu giờ chiều.

Lục Trường An ngồi trước bảng trắng. Bên cạnh: Tô Vãn, vừa trở lại từ Minh Châu hai tuần trước, da vẫn xanh nhẹ nhưng mắt sáng. Trịnh Hải, ly cà phê thứ tư. Tiểu Linh, sổ tay mở.

— Báo cáo, Tiểu Linh nói. Bốn công ty. Thịnh Phát Logistics đã tích hợp hoàn toàn, dùng hàng ngày, phản hồi rất tốt. Phúc Hưng đang tích hợp tháng hai, tiến độ bảy mươi phần trăm. Minh Quang xong tích hợp, bắt đầu phát sinh doanh thu. Nam Á mới tích hợp ba tuần, còn sớm nhưng đang dùng đều.

Bốn rễ. Bốn công ty. Bốn CEO đang quen với linh lực của Huyền Cơ chảy qua hệ thống của họ.

— Dữ liệu phụ thuộc? Hắn hỏi Trịnh Hải.

Trịnh Hải đặt ly cà phê xuống, xoay màn hình.

— Thịnh Phát: ba tháng dữ liệu vận hành, hàng triệu bản ghi. Nếu rút hệ thống Huyền Cơ ra, mất toàn bộ dữ liệu đã phân tích. Phải xây lại từ đầu, ước tính sáu tháng và hai tỷ đồng. Phúc Hưng: hai tháng, ít hơn nhưng đã tích hợp sâu vào phần mềm kế toán. Rút ra là phải viết lại code. Minh Quang và Nam Á: sớm hơn, nhưng đang tích lũy.

Chi phí chuyển đổi. Vũ khí thật sự. Không phải hợp đồng, không phải pháp lý. Mà là dữ liệu. Khi dữ liệu của họ chạy trong hệ thống của ta, rút ra là mất xương.

Tô Vãn mở sổ tay.

— Có tin. Giang Hà báo: Lão Từ bắt đầu biết.

Im lặng.

— Ai nói?

— Không rõ. Có thể từ CEO Minh Quang, Lê Minh Tùng. Tùng quen một phó giám đốc ở Thành Đạt, có thể vô tình nhắc. Hoặc Lão Từ có người theo dõi. Ông ta biết Huyền Cơ đang ký hợp đồng đối tác với công ty trong mạng lưới.

— Phản ứng?

— Giang Hà nói: Lão Từ gọi bốn CEO. Từng người một. Yêu cầu ngừng dùng sản phẩm Huyền Cơ ngay lập tức.

Đúng dự đoán. Ông ta sẽ ép.

— Kết quả?

Tô Vãn nhìn sổ tay.

— Hai CEO tuân theo. Minh Quang và Nam Á. Tùng sợ, ngừng ngay ngày ông ta gọi. Nam sợ hơn, ngừng trước khi ông ta gọi xong câu.

— Hai còn lại?

— Thịnh Phát và Phúc Hưng do dự.

Im lặng.

— Vinh gọi cho Châu Lệ Hoa sáng nay. Nói: "Ông Từ gọi. Bảo tôi ngừng. Nhưng nếu ngừng, tôi mất ba tháng dữ liệu, phải xây lại hệ thống quản lý kho từ đầu. Nhân viên tôi đã quen. Chi phí chuyển đổi ước tính hai tỷ. Tôi không có hai tỷ."

Đúng. Chi phí chuyển đổi. Linh căn bám rễ xong, nhổ sẽ chết cây.

— Phúc Hưng?

— Phúc không gọi cho ai. Im lặng. Vẫn dùng hệ thống. Giang Hà nói: Phúc đang chờ xem Lão Từ có dám ép mạnh hơn không. Nếu ép bằng tài chính, Phúc sẽ phải nghe. Nếu chỉ ép bằng lời, Phúc sẽ giả điếc.

Hai mất. Hai giữ. Năm mươi phần trăm. Không tệ. Nhưng không đủ.

Hắn nhìn bảng trắng rồi viết lên đó.

"Linh Căn: 4 cty → LT ép → 2 ngừng (MQ, NA), 2 giữ (TP, PH)."

— Mất hai, giữ hai. Tô Vãn, nhận xét?

Tô Vãn nhìn hắn, mắt bình.

— Hai mất không quan trọng. Minh Quang nhỏ, Nam Á sợ. Hai giữ mới quan trọng: Thịnh Phát và Phúc Hưng đều là công ty có doanh thu thật, nhân viên thật, và CEO có xương sống. Khi hai CEO trong mạng lưới Lão Từ dám giữ Huyền Cơ dù ông ta ép, đó là tín hiệu. Các CEO khác sẽ nhìn vào.

Tô Vãn. Nhìn đúng chỗ. Không phải số lượng. Chất lượng.

— Trịnh Hải, khi nào Minh Quang và Nam Á ngừng, dữ liệu họ đã tích hợp có mất không?

Trịnh Hải lắc đầu nhẹ.

— Không hoàn toàn. Họ ngừng dùng hệ thống, nhưng dữ liệu đã phân tích vẫn ở phía họ. Và kiến trúc tích hợp vẫn còn trong hệ thống của họ, chỉ cần bật lại là chạy. Kiểu rễ cây bị cắt trên mặt đất nhưng gốc vẫn ở dưới.

Tốt. Khi nào sẵn sàng, chỉ cần tưới nước là mọc lại.

Hắn đứng dậy.

— Tiếp tục. Thịnh Phát và Phúc Hưng là hai đầu cầu. Chăm. Tiểu Linh, giao đội chăm sóc khách hàng theo dõi hai công ty này mỗi tuần. Bất kỳ vấn đề gì, xử lý trong hai mươi bốn tiếng.

Tiểu Linh gật.

— Và bắt đầu tiếp cận lượt mới. Giang Hà, trong mười bốn công ty mạng lưới, ngoài bốn đã tiếp cận, còn ai khả thi?

Giang Hà:

— Ba công ty nữa. Hai công ty phân phối dược phẩm, một công ty vận tải biển. Cả ba đều có vấn đề với hệ thống quản lý hiện tại và đều đang bị Lão Từ ép tăng giá.

— Liên hệ. Cùng chiến lược: miễn phí, không ràng buộc, chỉ cần dùng thử.

Rễ mới. Bám tiếp. Lão Từ ép được hai, ba sẽ có thêm mười. Mỗi rễ bám sâu, mỗi CEO quen, mỗi hệ thống phụ thuộc, là một sợi dây mà ông ta không cắt được mà không tự làm đau.

Giải tán.

Tô Vãn ở lại.

Hai người trong phòng chiến lược. Bảng trắng, năm cái tên, một gạch đỏ. Ngoài cửa kính, trời đã tối, đèn thành phố bắt đầu sáng.

— Anh không lo? Tô Vãn hỏi, giọng nhẹ.

— Lo gì?

— Lão Từ mất hai công ty thôi. Mười hai còn lại vẫn nghe lời. Và ông ta còn chính trị, còn Đại Á, còn Thiên Vân. Mình đang đánh rệu rã trong khi ông ta vẫn giữ thành trì.

Hắn nhìn Tô Vãn.

— Cô nghĩ ta đang thua?

— Không. Tôi nghĩ ta đang thắng chậm. Và tôi hỏi vì muốn biết anh có đủ kiên nhẫn không.

Kiên nhẫn. Câu hỏi mà kiếp trước, không ai dám hỏi Ma Tôn. Vì Ma Tôn không kiên nhẫn. Ma Tôn đánh nhanh, thắng nhanh, giết nhanh. Và cuối cùng, thua nhanh.

— Kiếp này tôi kiên nhẫn hơn.

Tô Vãn nhìn hắn. Ba giây.

— Vì có người đi cùng?

Hắn không trả lời. Nhìn bảng trắng.

Vì có người đi cùng. Đúng. Nhưng không nói được. Vì nói ra thì nó thành lời hứa. Và hắn chưa chắc mình giữ được mọi lời hứa.

Tô Vãn không chờ trả lời. Cô gấp sổ tay, đứng dậy.

— Tôi về trước. Sáng mai có cuộc gọi với Vinh, xác nhận lịch bảo trì hệ thống tuần tới.

— Tô Vãn.

Cô dừng ở cửa.

— Cảm ơn đã hỏi.

Cô nhìn hắn qua vai. Không cười. Gật nhẹ rồi đi.

Hắn ngồi lại. Nhìn bảng trắng.

Bốn rễ. Hai bám sâu. Hai bị cắt trên mặt nhưng gốc vẫn còn. Ba rễ mới đang gieo.

Lão Từ ép được hai CEO ngừng. Nhưng ông ta không biết: mỗi lần ông ta ép, là mỗi lần CEO trong mạng lưới thấy rõ hơn rằng ông ta không phải đồng minh. Ông ta là ông chủ. Và người ta chịu đựng ông chủ, cho đến khi có lựa chọn khác.

Huyền Cơ là lựa chọn khác.

Hắn mở sổ tay, viết.

"Linh Căn tháng 3: 2/4 giữ. Thịnh Phát + Phúc Hưng = đầu cầu. 3 mục tiêu mới."

"Đại Á: GH chuẩn bị dữ liệu xong. TMA soạn đơn xong. Chờ lệnh."

"Thiên Vân: Trịnh Hải hồ sơ kỹ thuật xong 90%. Chờ pháp lý."

"Nhận xét: Lão Từ biết và ép. Nhưng chi phí chuyển đổi bảo vệ rễ. Tiếp tục."

Đóng sổ. Tắt đèn. Ra cửa.

Tầng ba vẫn sáng. Trịnh Hải.

Mỗi đêm, tầng ba sáng cuối cùng. Kiểu Trịnh Hải. Và mỗi sáng, ly cà phê đầu tiên đã trên bàn trước khi ai đến. Kiểu trung thành không cần nói.

Thang máy. Tầng trệt. Bước ra đêm.

Linh căn bám rễ. Chậm nhưng chắc. Và khi rễ đủ sâu, không cần nuốt. Cây sẽ tự ngã vào tay.

Ch.98/175
2.347 từ