Hội Đồng Quản Trị
Một tuần.
VP nộp bản giải trình ngày thứ Ba. Bốn trang. Giọng văn cẩn thận, từng câu đều có luật sư đọc trước. Nội dung tóm gọn: "Tôi rà soát Phú Thịnh trong khuôn khổ nhiệm vụ quản lý. Ghi 'Mật' vì chưa đủ căn cứ để công bố. Không có nghĩa vụ báo cáo cho đến khi có kết luận."
Nguyễn Đình Sơn đọc xong, gọi cho Đỗ Quốc Bảo. Hai người nói chuyện mười bốn phút. Sáng hôm sau, Sơn gọi cho Hoàng Thị Mai. Bảy phút. Chiều hôm đó, Mai gửi thư cho Hội đồng: "Giải trình chưa thỏa đáng. Đề nghị họp thường kỳ thứ Tư tuần sau xem xét."
Hắn biết tất cả những cuộc gọi này. Không phải vì nghe lén. Vì hắn hiểu cách con người phản ứng khi bị bắt phải chọn giữa bảo vệ đồng minh và bảo vệ bản thân. Họ luôn chọn bản thân. Mười lần trên mười.
VP giải trình bằng lý lẽ. Nhưng Hội đồng không cần lý lẽ. Họ cần ai đó đủ tin cậy để ngồi vào ghế đó mà không khiến tiền đầu tư của họ bay hơi. VP đã mất chữ "tin cậy" từ giây phút Đỗ Quốc Bảo đặt tập giấy lên bàn.
Tuần mười tám. Thứ Tư. Sáng.
Hắn đến công ty lúc sáu rưỡi. Sớm hơn bình thường một tiếng.
Không phải vì hồi hộp. Huyền Minh Ma Tôn không hồi hộp. Hắn đến sớm vì muốn đi qua từng tầng một lần. Tầng một: sảnh, lễ tân, bảng thông báo. Tầng ba: nhà ăn, ghế nhựa, cốc nhôm. Tầng bảy: Nhân sự, phòng bảy linh ba nơi hắn ngồi chờ phỏng vấn bốn tháng trước. Tầng chín: IT, Trương Phong chưa đến. Tầng mười hai: phòng Kinh doanh, bàn cũ của hắn cạnh nhà vệ sinh đã có người khác ngồi. Tầng mười lăm: phòng họp Hội đồng, rèm kéo kín, đèn tắt.
Hắn đứng ở hành lang tầng mười lăm. Nhìn ra cửa kính. Thành phố sáng dần. Đèn đường tắt, nắng lên.
Bốn tháng trước, ta đi bộ đến đây vì không có tiền xe buýt. Bụng đói, giày mòn, ví rỗng. Lâm Tuệ nhìn hồ sơ ta với ánh mắt thương hại.
Hôm nay, ta sẽ ngồi vào ghế cao nhất tòa nhà này.
Không phải vì ghế đó quan trọng. Vì đó là bước tiếp theo.
Điện thoại rung. Tô Vãn.
– Tôi đã gặp Hoàng Thị Mai tối qua. Bà ấy hỏi ai nên thay VP nếu VP bị bãi nhiệm. Tôi đưa tên anh.
– Bà ấy nói gì?
– Im mười giây. Rồi nói: "Phó phòng kinh doanh? Trẻ quá." Tôi đáp: "Doanh thu bộ phận anh ấy phụ trách tăng bốn mươi phần trăm trong ba tháng. Hoàng Long ở lại là do anh ấy. Hội đồng đã thấy anh ấy ngồi cả hai phiên họp." Bà ấy im thêm mười giây. Rồi nói: "Để tôi nghĩ."
– "Để tôi nghĩ" là đồng ý bảy mươi phần trăm.
– Tôi biết. Còn Đỗ Quốc Bảo?
– Ông Bảo tôi đã gặp hôm Chủ nhật. Uống trà, nói chuyện thị trường bán lẻ. Không nhắc ghế CEO. Nhưng trước khi đi, ông ấy nói: "Cậu Lục, cậu có nghĩ mình đủ tuổi ngồi ghế đó không?" Tôi nói: "Không. Nhưng tôi đủ kết quả." Ông ấy cười. Kiểu cười của người đã quyết.
– Trần Văn Khương? Nguyễn Đình Sơn?
– Khương và Sơn sẽ theo đa số. Họ là phe VP, nhưng VP đã hết giá trị. Họ cần người thắng, không cần người cũ.
– Cường và Châu?
– Phe CEO cũ. Không quan trọng. Hai phiếu không đủ chặn.
– Lão Từ.
Im lặng. Hai giây.
– Lão Từ sẽ tham dự bằng cuộc gọi hình ảnh. Lần đầu tiên trực tiếp.
Lần đầu tiên. Lão Từ không bao giờ xuất hiện trừ khi cần. Hôm nay ông ta xuất hiện nghĩa là ông ta đã có nước đi.
– Tôi biết. Chuẩn bị xong chưa?
– Xong. Bản trình bày mười hai trang. Kế hoạch quản trị tạm thời nội bộ: cơ cấu, nhân sự chủ chốt, mục tiêu sáu tháng, cam kết kiểm toán minh bạch. Số liệu doanh thu, danh sách khách hàng mới, hiệu quả bộ phận Khách hàng Trọng điểm. Và... trang cuối.
– Trang cuối giữ nguyên như đã bàn?
– Giữ nguyên. Chỉ dùng nếu Lão Từ ép quá mạnh.
– Tốt. Chín giờ. Phòng họp tầng mười lăm.
Hắn cúp máy. Nhìn thành phố một lần nữa.
Bước ba. Đối đầu Lão Từ.
Không phải đối đầu kiểu giết. Kiểu ép. Ép ông ta lùi đủ xa để ta có chỗ đứng. Ông ta vẫn nắm ba mươi lăm phần trăm. Không đánh được trận này. Chỉ cần thắng trận hôm nay.
Chín giờ. Phòng họp Hội đồng Quản trị. Tầng mười lăm.
Bàn dài hình chữ nhật. Bảy ghế. Sáu người. Ghế CEO vẫn trống. Logo Vạn Lý trên tường. Câu khẩu hiệu: "Vạn Lý Đồng Hành, Vạn Lý Thành Công."
Và hôm nay, thêm một thứ: màn hình lớn ở đầu bàn. Cuộc gọi hình ảnh. Đang chờ kết nối.
Trần Văn Khương ngồi ghế quen, mặt nghiêm, tay khoanh. Nguyễn Đình Sơn kính cận, sổ tay mở sẵn. Hoàng Thị Mai tóc ngắn, áo vest đen, bút đặt trên bàn. Đỗ Quốc Bảo mập, mặt tròn, hôm nay mặc áo sẫm, không cười, không gõ ngón tay.
Lê Hùng Cường ngồi góc, da đen, mắt cảnh giác. Võ Minh Châu cạnh Cường, tóc dài, mắt lo, không thì thầm với ai vì không còn ai để thì thầm.
Hắn ngồi ở dãy ghế phụ. Lần thứ ba. Cạnh Tô Vãn. Cô mặc vest xám, tóc buộc cao, cặp da đặt trên đùi. Mười hai trang bên trong.
VP không có mặt. Phạm Đức Minh đã nộp đơn từ chức sáng nay, trước khi Hội đồng kịp biểu quyết. Đơn ngắn: "Tôi xin từ nhiệm chức vụ quyền tổng giám đốc vì lý do cá nhân." Không giải thích. Không xin lỗi.
VP hiểu. Giải trình không được chấp nhận, biểu quyết sẽ bất lợi. Từ chức trước khi bị đuổi là cách giữ thể diện cuối cùng. VP thua, nhưng thua sạch.
Ngàn năm trước, Thông Thiên Kiếm Tôn cũng thế. Khi ta vây hắn ở đỉnh Bích Lạc, hắn tự vỡ Kim Đan thay vì để ta bắt sống. Kẻ kiêu ngạo thà chết đứng hơn sống quỳ.
VP không chết. Nhưng sẽ không quay lại.
Nguyễn Đình Sơn khai mạc. Giọng đều, chậm, từng chữ.
– Phiên họp Hội đồng Quản trị thường kỳ tháng mười một. Nội dung: một, ghi nhận đơn từ nhiệm của quyền tổng giám đốc Phạm Đức Minh. Hai, xem xét phương án điều hành giai đoạn chuyển tiếp. Ba, biểu quyết bổ nhiệm quyền tổng giám đốc mới.
Màn hình sáng. Kết nối thành công.
Và lần đầu tiên, Lão Từ xuất hiện trực tiếp trước Hội đồng.
Từ Đại Phú. Sáu mươi tám tuổi. Tóc bạc trắng, thưa, chải ngược gọn gàng. Mặt gầy, xương gò má cao, da nâu sạm, nếp nhăn sâu nhưng không già nua mà khô cứng, kiểu cứng của gỗ lũa đã qua nhiều mùa nước. Mắt nhỏ, sâu, không lông mày, đồng tử tối như đáy giếng. Áo sơ mi trắng, cổ cài, không vest. Ngồi trên ghế gỗ, phía sau là bức tường trắng. Không có gì thừa. Kiểu tối giản của kẻ không cần chứng minh mình giàu.
Ma Tâm Quan. Đọc.
Nhịp thở: chậm, đều, sâu. Kiểu thở của kẻ kiểm soát bản thân hoàn toàn. Mắt: không liếc, không quét phòng, chỉ nhìn thẳng vào ống kính. Nghĩa là nhìn tất cả mọi người cùng lúc. Tay: đặt trên bàn, ngón đan vào nhau, không nhúc nhích. Không có cử chỉ thần kinh. Không có phản xạ lo lắng.
Kẻ này không sợ. Kẻ này không giận. Kẻ này đang tính.
Kiếp trước, ta từng gặp một người như thế. Lý Huyền Cơ, trưởng lão thứ sáu Thái Hư Cung. Không bao giờ nổi giận. Không bao giờ hấp tấp. Mỗi lần ông ta mở miệng, ai đó chết. Và ông ta luôn mỉm cười khi người đó ngã.
Lão Từ nguy hiểm hơn CEO và VP cộng lại. Vì ông ta không cần quyền lực trên danh nghĩa. Ông ta chỉ cần kiểm soát.
Lão Từ lên tiếng. Giọng trầm, chậm, từng chữ rõ ràng. Không to, không nhỏ. Kiểu giọng không cần loa vẫn khiến cả phòng im.
– Chào Hội đồng. Tôi gửi lời xin lỗi vì không thể có mặt trực tiếp. Sức khỏe không cho phép. Nhưng tình hình công ty đòi hỏi tôi phải tham gia.
Trần Văn Khương gật.
– Chào ông Từ. Hội đồng ghi nhận.
Nguyễn Đình Sơn đọc nội dung thứ nhất: ghi nhận đơn từ nhiệm Phạm Đức Minh. Biểu quyết hình thức. Sáu đồng ý, Lão Từ đồng ý. Thông qua.
Nội dung thứ hai: phương án điều hành.
Đỗ Quốc Bảo lên tiếng đầu tiên.
– Công ty cần người điều hành ngay. Kiểm toán đang tiến hành, khách hàng cần ổn định, nhân viên cần biết ai chỉ huy. Không thể để trống thêm tuần nào nữa.
Hoàng Thị Mai gật.
– Đồng ý. Câu hỏi là ai. Tôi đề nghị Hội đồng nghe các phương án.
Lão Từ lên tiếng. Bình tĩnh. Tự nhiên.
– Tôi có một đề xuất. Nguyễn Việt Hùng, hiện là giám đốc điều hành công ty Phương Nam Logistics, có mười lăm năm kinh nghiệm quản trị. Tôi đã trao đổi sơ bộ, anh Hùng sẵn sàng nhận nhiệm vụ trong vòng một tuần. Hồ sơ tôi gửi Hội đồng sáng nay.
Đúng như dự đoán. Người ngoài. Lão Từ muốn đặt con rối mới. Nguyễn Việt Hùng, CEO Phương Nam Logistics. Ta đã cho Hàn Kiêu kiểm tra: Phương Nam Logistics nằm trong mạng lưới Quỹ Vĩnh An. Lão Từ sở hữu hai mươi phần trăm qua công ty trung gian. Hùng là người của Lão Từ.
Con rối mới. Sợi dây mới. Cùng một bàn tay.
Đỗ Quốc Bảo nhìn hồ sơ trên bàn. Lật vài trang. Nhíu mày.
– Hồ sơ đẹp. Nhưng Phương Nam Logistics là công ty hậu cần, không phải công nghệ hay tư vấn. Ngành khác.
Lão Từ trả lời ngay. Không chậm, không nhanh.
– Quản trị là quản trị. Ngành nào cũng cần kỷ luật tài chính và kiểm soát nội bộ. Vạn Lý vừa trải qua khủng hoảng niềm tin, cần người ngoài không dính líu phe phái.
Lý lẽ tốt. Nếu ta không biết Phương Nam là công ty của ông ta, lý lẽ này sẽ thuyết phục. "Người ngoài trung lập" nghe rất đẹp. Cho đến khi người ta biết "trung lập" nghĩa là "trung thành với Lão Từ."
Trần Văn Khương gật chậm. Chưa phản đối, chưa đồng ý.
Nguyễn Đình Sơn đẩy kính.
– Có phương án nào khác không? Hội đồng nên nghe ít nhất hai lựa chọn trước khi biểu quyết.
Im lặng.
Hắn nhìn Tô Vãn. Cô nhìn lại. Nửa giây. Đủ.
Tô Vãn đứng dậy. Giọng rõ, bình tĩnh, kiểu giọng của kẻ đã luyện bài nhưng không cần nhìn giấy.
– Xin phép Hội đồng, tôi có một phương án thay thế. Phương án quản trị tạm thời nội bộ.
Sơn gật.
– Mời.
Tô Vãn bước đến vị trí trình bày. Mở cặp da, rút tập tài liệu, phát cho từng thành viên. Mười hai trang.
– Công ty vừa trải qua hai cuộc khủng hoảng lãnh đạo liên tiếp. CEO bị bãi nhiệm vì sai phạm. VP từ nhiệm vì mất tín nhiệm. Đưa thêm một người ngoài – dù hồ sơ đẹp – sẽ tạo thêm bất ổn. Nhân viên không biết người mới. Khách hàng không biết người mới. Và kiểm toán đang diễn ra, người mới sẽ mất ít nhất ba tháng để hiểu hệ thống.
Cô lật trang.
– Phương án nội bộ: bổ nhiệm quyền tổng giám đốc từ nhân sự hiện tại, người đã có kết quả chứng minh, đã được Hội đồng quan sát trực tiếp, và đã nhận được sự tín nhiệm từ khách hàng lớn nhất.
Đỗ Quốc Bảo ngẩng lên.
– Cô đang nói về ai?
– Lục Trường An. Phó phòng Kinh doanh, phụ trách bộ phận Khách hàng Trọng điểm. Trang ba trong tài liệu là kết quả hoạt động: doanh thu bộ phận tăng bốn mươi phần trăm trong ba tháng. Hợp đồng Hoàng Long – ba mươi phần trăm doanh thu công ty – được giữ lại và tăng mười lăm phần trăm giá trị, hoàn toàn do anh Lục đàm phán. Trang năm: danh sách mười hai khách hàng mới ký trong tháng qua, do đội anh Lục phát triển.
Hoàng Thị Mai lật trang. Đọc. Nhíu mày nhẹ – nhưng kiểu nhíu mày khi ấn tượng, không phải nghi ngờ.
Tô Vãn tiếp.
– Trang bảy: kế hoạch sáu tháng. Mục tiêu: ổn định nhân sự, hoàn tất kiểm toán, tăng doanh thu mười lăm phần trăm. Cam kết: báo cáo Hội đồng hàng tháng, không thay đổi nhân sự cấp cao mà không có phê duyệt của Hội đồng.
"Không thay đổi nhân sự mà không có phê duyệt." Câu đó dành cho Lão Từ. Nói rõ: ta sẽ không làm như VP. Ta sẽ để Hội đồng kiểm soát. Đổi lại, Hội đồng cho ta ngồi ghế đó.
Hội đồng không cần vua. Họ cần quản gia. Và quản gia tốt nhất là kẻ có năng lực nhưng không có phe cánh.
Trong mắt họ, ta không có phe. Ta chỉ có kết quả.
Lão Từ lên tiếng. Vẫn bình tĩnh. Nhưng Ma Tâm Quan đọc qua camera: hàm ông ta siết nhẹ hơn ba mươi giây trước.
– Lục Trường An. Phó phòng kinh doanh. Vào công ty chưa đầy năm tháng. Hai mươi bảy tuổi. Tôi tôn trọng năng lực, nhưng kinh nghiệm quản trị cấp cao không phải thứ có thể bù bằng doanh thu một bộ phận.
Đỗ Quốc Bảo xoay bút trên tay.
– Ông Từ, CEO cũ có ba mươi năm kinh nghiệm và rút ruột chín tỷ. VP có mười lăm năm và giấu sai phạm sáu tháng. Kinh nghiệm không đảm bảo gì.
Lão Từ không đổi mặt.
– Tôi không bảo vệ CEO hay VP. Tôi lo cho sự ổn định của công ty. Nhân viên nhìn lên thấy phó phòng ngồi ghế CEO sẽ nghĩ gì?
– Họ sẽ nghĩ người đó được chọn vì kết quả, không phải quan hệ.
Lão Từ im. Hai giây.
Ông ta đang tính. Đang đo: ép thêm được bao nhiêu? Bao nhiêu phiếu ủng hộ người ngoài? Khương, Sơn – không chắc. Bảo, Mai – đã nghe phương án nội bộ, đang cân nhắc. Cường, Châu – có thể theo Lão Từ, nhưng hai phiếu không đủ.
Ông ta biết phiếu không đủ. Nhưng ông ta không chỉ đang đếm phiếu hôm nay. Ông ta đang tính bước tiếp.
Lão Từ lên tiếng.
– Tôi không phản đối phương án nội bộ. Nhưng tôi đề nghị Hội đồng cân nhắc thêm: nếu bổ nhiệm người trong, cần có cơ chế giám sát chặt chẽ hơn. Hội đồng nên giữ quyền phê duyệt mọi quyết định tài chính trên năm trăm triệu, và quyền bãi nhiệm nếu kết quả không đạt trong sáu tháng.
Nhượng bộ. Nhưng không phải nhượng bộ thật. Ông ta muốn trói ta bằng cơ chế giám sát. Mỗi giao dịch trên năm trăm triệu phải qua Hội đồng – nghĩa là qua ông ta. Ba mươi lăm phần trăm cổ phần cho ông ta quyền phủ quyết trên thực tế.
Chấp nhận được. Tạm thời. Vì bước bốn – ép Lão Từ bán cổ phần – chưa đến lúc.
Hoàng Thị Mai viết trong sổ. Rồi ngẩng lên.
– Tôi đồng ý với đề xuất giám sát. Và tôi muốn nghe trực tiếp từ Lục Trường An trước khi biểu quyết.
Cả phòng nhìn về phía ghế phụ.
Đến lượt ta.
Hắn đứng dậy. Bước đến vị trí trình bày. Không vội. Không chậm. Bước đều, vai thẳng, mắt nhìn từng thành viên Hội đồng một, từ trái sang phải. Dừng ở Lão Từ trên màn hình. Nửa giây.
Rồi nói. Giọng đều. Không to. Kiểu giọng không cần thuyết phục vì sự thật không cần trang trí.
– Tôi vào Vạn Lý bốn tháng hai mươi ngày trước. Ngày đầu tiên, tôi được giao bàn cạnh nhà vệ sinh và việc nhập số liệu.
Không ai cười. Không ai cần.
– Bốn tháng sau, bộ phận tôi phụ trách mang về ba mươi hai phần trăm doanh thu mới. Hợp đồng Hoàng Long – khách hàng lớn nhất – được giữ lại khi cả công ty đã bỏ cuộc. Đội ngũ tôi xây dựng gồm năm người bị các phòng khác loại bỏ, hiện là bộ phận hiệu quả nhất công ty.
Hắn dừng. Nhìn Hội đồng.
– Tôi không có mười lăm năm kinh nghiệm. Tôi không có quan hệ gia đình với ai trong phòng này. Tôi không có phe cánh. Điều duy nhất tôi có là kết quả. Và cam kết: mọi quyết định tài chính trên năm trăm triệu sẽ qua Hội đồng. Mọi thay đổi nhân sự cấp cao sẽ có phê duyệt. Báo cáo hàng tháng, minh bạch, không ngoại lệ. Nếu sau sáu tháng kết quả không đạt, tôi tự rời ghế. Không cần Hội đồng đuổi.
Im lặng.
Đỗ Quốc Bảo nhìn hắn. Mắt sáng hơn bình thường. Kiểu sáng của kẻ đang thấy thứ mình muốn thấy.
Hoàng Thị Mai đặt bút xuống. Nhìn hắn. Gật.
Trần Văn Khương nhìn Nguyễn Đình Sơn. Sơn nhìn lại. Cả hai gật nhẹ.
Lão Từ trên màn hình nhìn hắn. Mắt sâu, không nhúc nhích. Hai giây. Ba giây.
Ông ta đang đọc ta. Không bằng Ma Tâm Quan. Bằng sáu mươi tám năm kinh nghiệm. Ông ta đang tìm sơ hở: sợ hãi, tham lam, kiêu ngạo. Bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy ta có thể bị mua, bị dọa, hoặc bị phá.
Ta không cho ông ta thấy gì. Vì ta không sợ. Không tham ghế này. Và ta đã ngồi ghế to hơn ghế này nhiều.
Nhưng ông ta không cần thấy để biết. Sáu mươi tám năm dạy ông ta rằng: kẻ không sợ là kẻ nguy hiểm nhất.
Lão Từ mở miệng. Giọng vẫn bình tĩnh, nhưng Ma Tâm Quan bắt được: cơ quanh mắt ông ta co nhẹ, kiểu co khi đang cân nhắc nặng.
– Lục Trường An. Anh giỏi. Tôi thấy điều đó. Nhưng tôi muốn hỏi: tại sao anh muốn ngồi ghế này?
Cả phòng chờ.
Câu hỏi tốt. Câu hỏi thật sự. Không phải hỏi để hỏi. Ông ta muốn biết ta muốn gì. Vì kẻ biết đối phương muốn gì sẽ biết cách kiểm soát đối phương.
Ta sẽ cho ông ta một câu trả lời. Câu trả lời thật. Vì đôi khi sự thật là vũ khí mạnh nhất.
– Vì công ty này đang chảy máu. Người tốt ra đi. Người xấu bám rễ. Tiền bị rút. Nhân viên mất niềm tin. Nếu không ai ngồi vào ghế này và dừng máu, Vạn Lý sẽ chết trong hai năm.
Dừng.
– Tôi không muốn nó chết.
Im lặng.
Lão Từ nhìn hắn. Lâu. Mắt không nhúc nhích.
Rồi ông ta nói, giọng nhẹ:
– Được. Tôi không phản đối phương án nội bộ. Với điều kiện giám sát như đã bàn.
Lùi. Ông ta lùi.
Không phải vì thua. Vì ông ta biết hôm nay không thể thắng mà không để lộ mình. Nếu ép quá mạnh, Hội đồng sẽ hỏi tại sao. Nếu Hội đồng hỏi tại sao, ta sẽ đưa trang cuối – trang mà Tô Vãn giữ trong cặp: bản tóm tắt dòng tiền Vạn Lý → Phú Thịnh → Quỹ Vĩnh An → Từ Đại Phú. Chứng từ gốc. Chữ ký. Con dấu.
Lão Từ biết ta có thứ đó. Ông ta không biết chắc, nhưng ông ta ngửi được. Sáu mươi tám năm dạy ông ta rằng: kẻ nào dám ngồi ghế phụ suốt hai phiên họp mà không nói gì, kẻ đó có vũ khí.
Nên ông ta lùi. Hôm nay.
Nhưng chỉ hôm nay.
Biểu quyết.
Nguyễn Đình Sơn đọc: "Bổ nhiệm Lục Trường An, hiện phó phòng Kinh doanh kiêm phụ trách bộ phận Khách hàng Trọng điểm, làm Quyền Tổng giám đốc Vạn Lý Group. Nhiệm kỳ tạm thời sáu tháng. Cơ chế giám sát: mọi quyết định tài chính trên năm trăm triệu cần phê duyệt Hội đồng. Thay đổi nhân sự cấp cao cần phê duyệt Hội đồng. Báo cáo hàng tháng bắt buộc."
Từng phiếu.
Trần Văn Khương: đồng ý.
Nguyễn Đình Sơn: đồng ý.
Đỗ Quốc Bảo: đồng ý. Rồi nhìn hắn. Gật nhẹ.
Hoàng Thị Mai: im ba giây. Rồi: đồng ý.
Bốn. Đủ.
Lê Hùng Cường: nhìn màn hình Lão Từ. Lão Từ không phản ứng. Cường nhìn xuống bàn. Rồi: đồng ý.
Năm. Cường nhảy tàu. Khi con tàu cũ chìm, chuột bơi sang con tàu mới. Không ai trách chuột.
Võ Minh Châu: im lặng lâu. Mắt nhìn quanh phòng, tìm ai đó phản đối. Không có. Rồi: đồng ý.
Sáu.
Lão Từ: giọng phẳng.
– Đồng ý.
Bảy trên bảy. Nhất trí.
Lão Từ bỏ phiếu đồng ý. Không phải vì ủng hộ. Vì ông ta muốn ghi công. "Tôi đồng ý" nghĩa là "tôi cho phép." Nghĩa là bất cứ lúc nào, ông ta có thể nói: "Tôi đã cho anh cơ hội. Anh phụ tôi."
Thủ thuật cổ. Ngàn năm trước, Thiên Hư Đạo Nhân cũng dùng. Khi ta vừa lập Huyền Minh Tông, lão ta gửi lễ vật chúc mừng. Không phải thiện chí. Là ghi nợ.
Ta nhận lễ vật năm đó. Mười năm sau, ta trả bằng máu.
Kiếp này, ta sẽ trả sớm hơn.
Nguyễn Đình Sơn đọc biên bản. Bảy phiếu đồng ý. Thông qua. Lục Trường An, Quyền Tổng giám đốc Vạn Lý Group, hiệu lực ngay.
Hắn đứng dậy. Cúi đầu nhẹ.
– Cảm ơn Hội đồng.
Không nói thêm. Không hứa hẹn. Không diễn thuyết. Bốn chữ. Đủ.
Lão Từ nhìn hắn trên màn hình. Mắt sâu. Không cười, không lạnh, không biểu cảm. Kiểu nhìn của kẻ đang ghi nhận mọi thứ.
Rồi ông ta gật nhẹ. Và tắt cuộc gọi. Màn hình đen.
Đi rồi. Nhưng không biến mất. Chỉ rút vào bóng tối. Vị trí quen thuộc của ông ta.
Mọi người ra khỏi phòng. Từng người một. Sơn đi trước, cặp da dưới nách. Khương đi sau, vỗ vai Bảo. Mai bước nhanh, không nhìn ai. Cường và Châu đi cuối, thì thầm.
Tô Vãn đứng cạnh cửa. Chờ.
Hắn đi đến. Dừng.
– Trang cuối không cần dùng.
– Tôi biết. Lão Từ lùi sớm hơn dự kiến.
– Ông ta không lùi. Ông ta đổi hướng.
Tô Vãn im. Rồi gật.
– Tôi biết. Nhưng hôm nay, anh thắng.
Hắn nhìn cô. Nửa giây.
– Hôm nay, chúng ta thắng.
Tô Vãn nhíu mày nhẹ. Không phải nhíu vì khó chịu. Vì bất ngờ. "Chúng ta." Lần đầu hắn dùng từ đó.
Cô không nói gì. Chỉ gật. Rồi quay đi, bước về phía thang máy. Bước nhanh, gọn, kiểu bước của kẻ có việc cần làm.
Hắn đứng lại ở hành lang. Một mình.
Rồi quay sang phải. Đi về phía cuối hành lang. Dừng trước một cánh cửa.
Phòng tổng giám đốc. Tầng mười lăm. Tấm biển trên cửa vẫn ghi: "Trần Quốc Huy – Tổng Giám đốc."
Hắn mở cửa. Bước vào.
Phòng lớn. Bàn gỗ sồi, ghế xoay da đen, kệ sách dọc tường trái, cửa sổ kính lớn nhìn ra thành phố. Trên bàn: khung ảnh đã lật úp (CEO cũ chưa kịp mang đi), cốc cà phê khô, bút ký, giấy nhớ. Trên tường: hai bức tranh phong cảnh, một bằng khen "Doanh nghiệp tiêu biểu" từ năm ngoái, và logo Vạn Lý.
Hắn đi vòng qua bàn. Đứng trước ghế. Nhìn.
Ghế xoay da đen. Tựa lưng cao. Đệm dày. Kiểu ghế mà CEO cũ ngồi mỗi ngày, xoay qua xoay lại khi nói điện thoại, vỗ tay xuống khi cười ha hả.
Hắn ngồi xuống.
Ghế êm. Tựa lưng ôm vai. Tay vịn rộng. Từ vị trí này, hắn nhìn ra toàn bộ thành phố qua cửa kính. Tòa nhà văn phòng, xe cộ, người đi bộ, một đoàn xe tải, xa hơn là sông, và xa hơn nữa là đường chân trời mờ trong khói bụi.
Im lặng.
Phòng trống. Không ai khác. Chỉ hắn và chiếc ghế.
Ghế này...
Hắn đặt hai tay lên tay vịn. Nhìn thẳng về phía trước.
...nhỏ quá.
Mắt hắn nhắm lại. Một giây. Hai giây.
Phía sau bóng tối, hắn nhìn thấy. Không phải thành phố. Không phải Vạn Lý.
Đại điện Huyền Minh Tông. Ngọn núi Cửu U Sơn. Mây đen cuộn quanh đỉnh, sét đánh phía xa. Đại điện rộng bằng cả tầng mười lăm này, cột đá đen, sàn cẩm thạch tối, rèm lụa đỏ thẫm rủ xuống từ trần cao ba mươi trượng. Và ở giữa, trên bậc thang bảy tầng, là ngai.
Ngai đen. Chạm rồng không mắt. Lớn gấp trăm lần chiếc ghế da này.
Hắn từng ngồi trên ngai đó. Ngàn năm. Nhìn xuống bảy trăm đệ tử quỳ dưới đại điện. Nghe họ hô: "Tông chủ vạn tuế." Thấy họ run. Thấy họ trung thành. Thấy họ sợ.
Rồi thấy họ phản bội.
Ngai lớn hơn. Đại điện rộng hơn. Đệ tử đông hơn.
Nhưng cũng cô đơn y hệt.
Mắt mở ra.
Phòng tổng giám đốc. Tầng mười lăm. Vạn Lý Group. Ghế da đen. Bàn gỗ sồi. Cốc cà phê khô.
Hắn nhìn ra thành phố. Nắng chiều vàng trên mặt kính. Xe cộ chạy. Người đi. Thế giới vẫn quay.
Không ai biết rằng trong phòng này, một kẻ hai mươi bảy tuổi vừa ngồi vào ghế mà mười phút trước còn thuộc về người khác. Và trong đầu kẻ đó, ngai vàng ngàn năm trước vẫn lớn hơn mọi chiếc ghế trên thế giới này.
Điện thoại rung. Hàn Kiêu.
"Xong chưa sếp?"
Hắn nhắn lại: "Xong."
"Sếp là CEO giờ hả?"
"Quyền CEO. Tạm thời."
"Đ\t mẹ. Sếp ngồi ghế CEO à? Bốn tháng trước ngồi cạnh cầu tiêu giờ ngồi ghế CEO?"*
Hắn nhìn tin nhắn. Không trả lời.
Nhưng khóe miệng nhích lên. Nhẹ. Rất nhẹ.
Lần thứ ba kể từ khi trọng sinh.
Rồi hắn đặt điện thoại xuống. Đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Đặt tay lên kính.
Thành phố bên dưới.
Luyện Khí. Bước thấp nhất. Nền móng.
Ngàn năm trước, ta bắt đầu từ hang đá Cửu U Sơn. Bốn đệ tử. Một lời thề.
Kiếp này, ta bắt đầu từ bàn cạnh nhà vệ sinh. Năm người bị đẩy đi. Và một chiếc ghế mà ta sẽ không ngồi lâu.
Vì ghế này nhỏ quá.
Và ta vừa mới bắt đầu.
Bên ngoài cửa kính, xa hơn đường chân trời, xa hơn sông, xa hơn khói bụi, một thành phố đang chạy. Mười triệu người. Mười triệu dục vọng. Mười triệu bàn cờ nhỏ trong một bàn cờ lớn.
Và trên tầng mười lăm của một tòa nhà kính xanh đậm, một Ma Tôn đứng nhìn xuống.
Bàn tay trên kính.
Mắt nhìn xa.
Cười.