Tông Môn
Hai tháng sau khi Thiên Phong rót vốn, Huyền Cơ có sáu mươi người.
Lục Trường An đứng ở hành lang tầng bảy lúc bảy giờ bốn mươi lăm sáng, sớm hơn mọi người hai mươi phút. Hắn nhìn xuống cầu thang xoắn nối ba tầng, nghe tiếng bước chân từ tầng năm vọng lên, tiếng máy pha cà phê kêu xịt, tiếng ai đó cười khe khẽ.
Sáu mươi người. Mười lăm người tuyển mới trong hai tháng, phần lớn cho phòng chăm sóc khách hàng và kỹ thuật. Một trăm năm mươi khách hàng trả tiền. Doanh thu hai tỷ mỗi tháng.
Hắn nhẩm lại con số một lần nữa. Không phải vì không nhớ, mà vì mỗi lần nhẩm, con số vẫn khiến hắn dừng lại nửa giây.
Mười lăm tháng trước, hắn ngồi trong căn hộ hai mươi lăm mét vuông, xé lá thư từ chức.
Bảng tên trước cửa tầng năm: hai chữ "Huyền Cơ" đen trên nền trắng, chữ gọn, không họa tiết. Tô Vãn chọn kiểu chữ, Trương Phong chọn kích thước, Hàn Kiêu nói "to hơn nữa đi, cho đối thủ nhìn thấy từ xa." Cuối cùng giữ nguyên cỡ vừa. Đủ để người đến biết mình đúng chỗ, không cần to đến mức phô.
Tầng năm là kinh doanh và chăm sóc khách hàng. Tầng sáu là kỹ thuật. Tầng bảy là quản lý, tài chính, và một phòng họp kính lớn mà Tô Vãn đặt tên "phòng chiến lược" nhưng ai cũng gọi là "phòng anh Lục."
Hắn không sửa.
Phiên bản 3.5 ra mắt tuần trước. Trịnh Hải và Trương Phong đẩy từ 3.0 lên 3.5 trong sáu tuần, thêm dự đoán cung cầu bằng trí tuệ nhân tạo và tối ưu thuật toán dữ liệu lớn. Trịnh Hải gọi nó là "con quái vật nhỏ", Trương Phong gọi là "đứa con chung." Độ chính xác chín mươi hai phần trăm trên dữ liệu ba tháng, vượt mọi sản phẩm cùng phân khúc. Hai mươi ba khách hàng doanh nghiệp lớn đã ký gói cao cấp, mỗi hợp đồng trung bình tám mươi triệu một năm.
Đó là lý do doanh thu nhảy từ ba trăm triệu lên hai tỷ trong tám tuần.
Hắn uống một ngụm trà, đặt cốc xuống bệ cửa sổ, và đi xuống tầng năm.
POV: Hàn Kiêu
Hàn Kiêu ghét họp.
Nhưng mỗi sáng thứ Hai, hắn vẫn đứng trước mười hai người trong phòng họp B tầng năm, bảng trắng sau lưng, bút đỏ trong tay, và nói đúng một câu mở đầu:
— Tuần trước, ai chưa đạt chỉ tiêu?
Ba người giơ tay. Hắn gật.
— Tốt. Nói lý do.
Không ai sợ. Đó là điều khác biệt lớn nhất giữa đội sales Huyền Cơ và mọi nơi Hàn Kiêu từng làm. Ở đây, nói "em chưa đạt" không phải xin lỗi, mà là bước đầu tiên để tuần sau đạt. Sếp An dạy hắn điều đó: "Người ta không sợ thất bại. Người ta sợ bị phạt vì thất bại. Bỏ cái phạt đi, họ sẽ tự sửa."
Hàn Kiêu không hiểu lắm lúc đầu. Hắn lớn lên trong thế giới có phạt, có đánh, có đòi nợ. Nhưng sau bốn tháng dẫn đội, hắn thấy sếp An đúng. Ba người giơ tay hôm nay, tuần sau ít nhất hai người sẽ đạt. Không phải vì sợ, mà vì không muốn giơ tay lần nữa trước mặt đồng đội.
Doanh thu tháng: hai tỷ. Mười hai người, một trăm năm mươi khách hàng, không ai nghỉ việc kể từ khi đội thành hình.
Hắn nhớ mười tám tháng trước, đứng trong hẻm tối quận tám, ba thằng đòi nợ đứng trước mặt, và một người lạ bước ra nói đúng sáu câu khiến chúng bỏ đi.
Sếp An biến hắn từ thằng trốn nợ thành trưởng phòng kinh doanh công ty trăm tỷ. Hắn không biết diễn đạt lòng biết ơn kiểu gì cho đúng. Chỉ biết: ai dám động tới Huyền Cơ, qua xác hắn trước.
Họp xong, hắn đi ngang bàn Tiểu Linh. Cô đang gọi điện, giọng nhẹ nhàng, tay ghi chép nhanh. Hắn gật đầu, cô gật lại.
Mười hai người. Hai tỷ. Sếp An nói "chưa đủ" nhưng mắt nói "tốt lắm."
Hàn Kiêu tin mắt hơn miệng. Đó cũng là điều sếp An dạy.
POV: Tô Vãn
Tô Vãn ngồi trong phòng chiến lược tầng bảy, trước mặt là ba màn hình: một hiển thị bảng vận hành, một mở lịch tuần, một đang chạy báo cáo tài chính quý.
Cô là giám đốc vận hành. Sáu mươi người, ba tầng, mười bốn quy trình nội bộ, bốn nhà cung cấp, một trăm năm mươi hợp đồng đang chạy. Mọi thứ đi qua bàn cô trước khi đến bàn Trường An.
Cô thích công việc này. Không phải vì quyền lực, mà vì lần đầu trong đời, cô được tin.
Trường An đã thay đổi. Không nhiều. Nhưng đủ.
Sáu tháng trước, anh ra quyết định rồi mới thông báo. Bây giờ, anh hỏi. Không phải kiểu hỏi xã giao, kiểu "em nghĩ sao" rồi làm theo ý mình. Anh hỏi thật, nghe thật, và đôi khi thay đổi quyết định vì câu trả lời của cô.
Lần đầu tiên xảy ra là vụ chọn nhà cung cấp đám mây mới. Trường An muốn SkyData, cô đề xuất CloudStar vì giá tốt hơn và có trung tâm dữ liệu tại thành phố. Anh im ba giây, rồi nói: "Chuyển sang CloudStar."
Ba giây đó, Tô Vãn biết anh không làm cho vui.
Anh hỏi ý kiến bây giờ. Không phải vì lịch sự, vì anh muốn nghe thật. Đó là điều khiến cô ở lại.
Công ty cũ, cô phát hiện sếp rút tiền, báo cáo, bị đẩy ra. Ở đây, khi cô nói "số liệu này có vấn đề," Trường An dừng mọi thứ và nghe. Không phải vì cô luôn đúng, mà vì anh hiểu rằng người dám nói thật hiếm hơn người giỏi.
Cô nhìn lịch tuần: thứ Ba họp quý với Thiên Phong, thứ Tư review sản phẩm, thứ Năm phỏng vấn ứng viên giám đốc tài chính. Sáu mươi người cần một người quản tiền chuyên nghiệp, không thể để cô kiêm mãi.
Cửa phòng mở. Trường An bước vào, đặt cốc trà lên bàn cô, không nói gì, rồi ngồi xuống ghế đối diện, mở tập tài liệu.
Cô nhìn cốc trà. Trà Thái Nguyên, loại anh mua ở tiệm ông Bảy. Anh không bao giờ nói "cảm ơn" hay "vất vả rồi." Anh mang trà.
Tô Vãn uống một ngụm, và tiếp tục làm việc.
POV: Trịnh Hải
Trịnh Hải ngồi trước bốn màn hình tầng sáu, tai đeo một bên, tay trái gõ, tay phải cầm cốc cà phê đã nguội từ sáng.
Mười bốn kỹ sư ngồi quanh hắn. Không phải kiểu ngồi theo sơ đồ công ty, mà kiểu ngồi tự nhiên: ai cần hỏi thì xoay ghế sang, ai cần yên thì đeo tai nghe, không ai xin phép. Trương Phong ngồi cách hắn hai bàn, đang viết lại module thu thập dữ liệu, thỉnh thoảng quay sang tranh luận một dòng mã rồi quay lại.
Hắn thích làm việc ở đây. Không phải vì lương hay vì cổ phần, dù cả hai đều tốt hơn DataFlow gấp nhiều lần. Mà vì lần đầu tiên, có người hỏi đúng câu hỏi.
Lục tổng không đọc được một dòng mã. Hắn biết điều đó. Trịnh Hải cũng biết. Nhưng mỗi tuần, khi Lục tổng xuống tầng sáu review sản phẩm, câu hỏi đầu tiên luôn là: "Sản phẩm này có giải quyết vấn đề thật không?"
Không phải "khi nào xong." Không phải "đối thủ có gì." Không phải "báo cáo cho nhà đầu tư cần gì."
"Có giải quyết vấn đề thật không."
Đức chưa bao giờ hỏi câu đó. Ba năm ở DataFlow, câu hỏi duy nhất Hạ Minh Đức biết hỏi là "demo được chưa" và "nhà đầu tư nói gì." Hắn xây bốn trăm nghìn dòng mã cho một người không phân biệt được kiến trúc hệ thống với giao diện người dùng.
Ở đây, khi hắn nói "cần thêm hai tuần để tối ưu thuật toán dự đoán," Lục tổng không nói "không có thời gian." Lục tổng hỏi: "Nếu không tối ưu, khách hàng sẽ thấy gì?"
Hắn trả lời: "Độ chính xác tám mươi bảy thay vì chín mươi hai. Chênh lệch năm phần trăm trên dữ liệu nhỏ, nhưng mười lăm phần trăm trên dữ liệu lớn. Khách hàng doanh nghiệp lớn sẽ thấy."
Lục tổng gật: "Hai tuần."
Hai từ. Không cần thuyết phục, không cần trình bày, không cần mười hai trang tài liệu giải trình. Hai từ, vì câu trả lời đã đủ.
Phiên bản 3.5 bây giờ là sản phẩm tốt nhất trong phân khúc phân tích dữ liệu doanh nghiệp nhỏ và vừa cả nước. Hắn biết điều đó không phải vì kiêu ngạo, mà vì dữ liệu nói. Chín mươi hai phần trăm chính xác trên dự đoán ba tháng, không sản phẩm nào khác chạm được.
Trương Phong xoay ghế sang: "Module thu thập mới, xem có tương thích với engine dự đoán không."
Hắn nhìn màn hình Trương Phong. Hai người tranh luận ba phút, sửa bốn dòng, gật đầu, quay lại.
Ba phút. Ở DataFlow, một cuộc tranh luận như vậy phải qua Đức duyệt, mất hai ngày, và thường kết thúc bằng câu "cứ làm theo kế hoạch cũ."
Trịnh Hải uống ngụm cà phê nguội, nhăn mặt, và tiếp tục viết mã.
POV: Tiểu Linh
Tiểu Linh ngồi ở bàn sát cửa sổ tầng năm, vị trí cô chọn từ ngày đầu chuyển sang văn phòng mới. Không phải vì thích ánh sáng, mà vì từ đây cô nhìn được toàn bộ phòng.
Mười bốn người phòng chăm sóc khách hàng, bốn người phòng kinh doanh ngồi gần, và hành lang dẫn ra thang máy. Ai đến, ai đi, ai nghe điện thoại mà mặt thay đổi, cô đều thấy.
Anh Lục dạy cô: mắt không phải để nhìn. Mà để nghe. Nghe thứ người ta không nói ra.
Một năm trước, cô là nhân viên bị đẩy vào phòng Hỗ trợ Vận hành ở Vạn Lý, loại phòng dành cho người công ty không muốn giữ nhưng chưa tiện đuổi. Bây giờ cô quản mười bốn người, một trăm năm mươi mối quan hệ khách hàng, và một hệ thống chăm sóc mà cô tự thiết kế từ đầu.
Không phải vì cô thông minh hơn ai. Mà vì cô biết nhìn.
Sáng nay, khách hàng số 47, ông Nguyễn Văn Tâm, chủ chuỗi quán cà phê năm chi nhánh, gọi phàn nàn về báo cáo tháng chậm hai ngày. Giọng ông bình tĩnh, nhưng nói nhanh hơn bình thường, và dùng từ "thất vọng" thay vì "phiền." Cô biết: ông không phàn nàn về báo cáo, ông đang cân nhắc không gia hạn hợp đồng.
Cô không nói "em xin lỗi." Cô hỏi: "Anh Tâm, ngoài báo cáo, còn điều gì anh thấy chưa ổn không ạ?"
Im lặng bốn giây. Rồi ông nói: "Tháng trước tôi mở chi nhánh mới ở Thủ Đức, dữ liệu chưa tích hợp được."
Vấn đề thật. Không phải báo cáo chậm, mà là sản phẩm chưa hỗ trợ mở rộng nhanh. Cô ghi lại, chuyển cho anh Hải, hẹn ông Tâm ba ngày sẽ có giải pháp.
Mười phút sau, ông Tâm nhắn: "Cảm ơn em, lần đầu có ai hỏi câu đó."
Cô không trả lời tin nhắn. Cô ghi vào sổ: "KH47: cần tính năng mở rộng chi nhánh. Ưu tiên."
Sổ tay của cô bây giờ dày gấp ba lần hồi ở Vạn Lý. Mỗi khách hàng một trang, không chỉ ghi hợp đồng và doanh thu, mà ghi cả giọng nói, thói quen, từ ngữ hay dùng, và điều họ không nói.
Anh Lục đọc sổ cô mỗi thứ Sáu. Không sửa, không khen, chỉ gật hoặc khoanh tròn một dòng nào đó bằng bút đỏ. Tuần trước, anh khoanh dòng: "KH112, chị Hà, nói 'tốt lắm' ba lần liên tiếp = chưa hài lòng nhưng ngại nói thẳng."
Anh không viết gì thêm. Nhưng vòng tròn đỏ đó là lời khen lớn nhất cô từng nhận.
Tiểu Linh nhìn ra cửa sổ. Nắng tháng Giêng dịu, gió nhẹ. Phía dưới, xe máy chạy ngang, ai đó bấm còi.
Cô quay lại bàn, nhấc điện thoại, gọi khách hàng tiếp theo.
Năm giờ chiều. Văn phòng bắt đầu vãn.
Lục Trường An đứng ở ban công tầng năm, tay vịn lan can thép, nhìn vào trong qua cửa kính.
Tô Vãn đang họp với ứng viên giám đốc tài chính trong phòng chiến lược, cô nghiêng đầu nghe, tay chấm bút trên giấy. Hàn Kiêu ngồi ở bàn mình, chân gác lên ngăn kéo, chửi thề qua điện thoại với ai đó, có lẽ nhà cung cấp chậm trả hoa hồng. Tầng sáu, ánh sáng xanh lạnh từ màn hình hắt qua kính, Trương Phong và Trịnh Hải đứng trước bảng trắng, tay chỉ sơ đồ, tranh luận điều gì đó mà hắn không nghe rõ nhưng biết là quan trọng. Tiểu Linh ngồi một mình, ghi chép, mắt thỉnh thoảng ngước lên quan sát xung quanh rồi lại cúi xuống.
Sáu mươi người. Mỗi người một cuộc đời, một lý do đến đây, một thứ họ tìm kiếm mà có lẽ chính họ cũng chưa gọi tên được.
Hắn nhớ Huyền Minh Tông.
Ngàn năm trước, cũng có lúc giống thế này. Tông môn còn nhỏ, chưa đến trăm người, đóng trên sườn đông Cửu U Sơn. Mạc Thanh Nhàn nấu thuốc ngoài hiên, khói thơm bay vào đại điện. Tống Hạo Nhiên luyện kiếm dưới thác, tiếng thép chém nước vang xa. Chu Linh Vân vẽ trận pháp trên đá, miệng lẩm nhẩm. Vạn Lý Hầu ngồi canh cổng, lưng thẳng, mắt nhắm, nhưng bất kỳ tiếng động nào trong bán kính trăm trượng đều không lọt qua tai hắn.
Lúc đó, ta cũng đứng ở hiên đại điện, nhìn xuống, và nghĩ: "Đây là thứ ta xây."
Rồi phản bội. Rồi máu. Rồi lửa thiêu tông môn, xác đệ tử nằm khắp sườn núi, và thanh kiếm của Tống Hạo Nhiên xuyên qua ngực ta trên đỉnh Cửu U Sơn.
Hắn nắm chặt lan can.
Kiếp trước, ta dùng người như dùng quân cờ. Dạy kiếm mà không dạy tại sao dùng kiếm. Cho quyền lực mà không cho lý do giữ. Khi đệ tử giỏi nhất tin rằng ta sẽ hủy thiên hạ, hắn chọn phản. Không phải vì tham, mà vì tin.
Loại phản bội đau nhất: vì tin.
Hắn nhìn lại qua kính. Hàn Kiêu đã cúp điện thoại, đang cười nói với nhân viên mới. Tô Vãn bắt tay ứng viên, gật đầu, có vẻ hài lòng. Trịnh Hải ngồi xuống ghế, ngả ra sau, mắt nhắm, nghỉ ba giây rồi lại mở máy tính.
Tiểu Linh ngước lên, nhìn ra ban công, thấy hắn đứng đó. Cô không vẫy, không cười, chỉ gật nhẹ một cái rồi quay lại sổ tay.
Gật nhẹ đó, bằng cả một lời thề.
Gió chiều thổi qua ban công, mang theo mùi cà phê từ quán dưới phố và tiếng còi xe lẫn tiếng ai đó hát nho nhỏ trong văn phòng.
Kiếp này, ta sẽ giữ.
Không phải giữ tông môn. Giữ người. Giữ những đứa trẻ tin ta đủ để đi theo, giữ những kẻ cứng đầu ở lại vì biết ta nghe thật, giữ cả cái cảm giác đứng đây mà không sợ quay lưng lại sẽ thấy lưỡi kiếm.
Lần này. Phải giữ.
Hắn đứng thêm một lúc. Rồi quay vào, đi xuống cầu thang, trở lại giữa sáu mươi người đang sống, đang làm việc, đang xây một thứ mà mười lăm tháng trước chưa tồn tại.
Bàn hắn ở tầng bảy. Nhưng hắn không lên. Hắn kéo ghế ngồi xuống tầng sáu, cạnh Trương Phong, và hỏi:
— Phiên bản 3.5, khách hàng phản hồi thế nào?
Trương Phong nhìn hắn, hơi ngạc nhiên vì sếp xuống ngồi giữa kỹ sư, rồi cười:
— Module dự đoán được khen nhiều. Nhưng giao diện báo cáo tuần hơi rối, mười hai khách hàng phản ánh, Tiểu Linh tổng hợp rồi. Hải đang sửa.
Hắn gật. Không nói gì thêm. Chỉ ngồi đó, nghe tiếng bàn phím, tiếng tranh luận nhỏ, tiếng cà phê được rót, và thỉnh thoảng tiếng Hàn Kiêu chửi thề vọng lên từ tầng dưới.
Huyền Cơ đang sống.
Và lần này, hắn sẽ không để nó chết.