Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 91: Bản Đồ Tài Phiệt
Chương 91

Bản Đồ Tài Phiệt

Phòng chiến lược, tầng chín, tòa nhà Huyền Cơ. Bảng trắng ba mét. Bút lông bốn màu. Bốn cái ghế.

Lục Trường An đứng trước bảng. Tô Vãn ngồi bên trái, sổ tay mở, kính đẩy lên sống mũi. Giang Hà bên phải, chân vắt chéo, tay xoay bút bi, mắt sắc. Tiểu Linh ngồi cuối, sổ nhỏ trên đùi, ghi chép không ngừng.

Trần Mỹ Anh đứng cạnh cửa, cặp hồ sơ kẹp nách, mặt nghiêm.

Hắn viết lên bảng. Một cái tên.

Từ Đại Phú.

Rồi vẽ vòng tròn xung quanh.

– Ba arc. Hắn quay lại, nhìn bốn người. Ba mươi ba tháng. Từ Đại Phú đánh chúng ta ba lần. Lần một, dùng DataFlow. Lần hai, đám mây và mua cổ phần. Lần ba, phá IPO qua truyền thông và pháp lý. Cả ba lần, chúng ta phòng thủ. Phản ứng. Chạy theo tay ông ta.

Im lặng. Ba giây.

– Từ giờ, ông ta chạy theo tay chúng ta.

Giang Hà ngừng xoay bút. Mắt nheo lại, kiểu mắt cô dùng khi ngửi thấy thương vụ lớn.

– Anh muốn tấn công trực diện vào mạng lưới Lão Từ.

– Đúng. Hắn nhìn cô. Cô biết mạng lưới đó. Vẽ cho tôi.

Giang Hà đứng dậy. Bước đến bảng. Lấy bút đỏ.

Mười hai năm trong ngành thâu tóm và sáp nhập. Hai năm phục vụ Lão Từ qua Vạn Phúc. Cô biết từng đường gân, từng mạch máu của đế chế này.

Cô vẽ.

Vòng tròn trung tâm: Từ Đại Phú. Xung quanh, năm vòng tròn nhỏ hơn, nối bằng đường thẳng đỏ.

– Từ Đại Phú kiểm soát trực tiếp mười hai công ty. Gián tiếp ảnh hưởng hơn ba mươi, qua cổ phần thiểu số, quan hệ cá nhân, và nợ. Nhưng năm công ty là chân rết. Mất bất kỳ cái nào, hệ thống lung lay.

Cô ghi tên từng chân rết. Giọng đều, nhanh, chính xác. Kiểu giọng của người đã nghĩ về chuyện này lâu, rất lâu, và lần đầu được nói ra trước những người sẵn sàng hành động.

– Một. Vạn Phúc Capital. Thâu tóm và bất động sản. Cánh tay phải. Tôi từng làm ở đây. Mười lăm nhân viên, nhưng quản lý tài sản hơn hai ngàn tỷ. Vũ Hoàng Bảo là giám đốc pháp lý, người đã đối đầu chúng ta ở họp cổ đông. Vạn Phúc là nơi Lão Từ giấu tiền và di chuyển tài sản.

Viết tiếp.

– Hai. Phú Thịnh Consulting. Tư vấn rút ruột. Các anh chị nhớ dự án X ở Vạn Lý không?

Tô Vãn gật. Cô nhớ. Phú Thịnh là nhà thầu Đại Phong, đội vốn ba mươi phần trăm, rút hai tỷ.

– Phú Thịnh làm chuyện đó cho ít nhất mười công ty khác. Mỗi năm rút từ ba trăm đến năm trăm tỷ. Kiểu nuôi ký sinh trùng bên trong doanh nghiệp. Nhưng không ai kiện vì CEO các công ty đều do Lão Từ bổ nhiệm.

– Ba. Ngân hàng Đại Á. Tài chính. Lão Từ không sở hữu nhưng ngồi HĐQT qua người đại diện. Đại Á cho vay các công ty trong mạng lưới Lão Từ, lãi suất cao, điều kiện ngặt nghèo. Kiểu nô lệ qua nợ. Châu Lệ Hoa ở Minh Châu Digital là một ví dụ.

Viết tiếp.

– Bốn. Minh Châu Digital. Fintech. Hai trăm nhân viên, doanh thu tám mươi tỷ mỗi năm, nhưng lỗ. CEO Châu Lệ Hoa bị Lão Từ nắm qua nợ. Ông ta rót vốn lần hai kèm điều kiện, giờ nắm ba mươi lăm phần trăm cộng quyền phủ quyết. Châu Lệ Hoa là CEO trên giấy, Lão Từ là chủ thật.

– Năm. Thiên Vân Cloud. Đám mây. Một trăm năm mươi nhân viên. Nhà cung cấp hạ tầng mà Lão Từ dùng ép chúng ta ở giai đoạn đầu, khi VietCloud hủy hosting lúc hai giờ sáng.

Tiểu Linh ngẩng lên.

– Em nhớ. Trương Phong thức cả đêm chuyển sang SkyData. Mất bốn mươi phần trăm chi phí thêm.

Giang Hà gật.

– Thiên Vân là vũ khí hạ tầng. Kiểm soát đám mây của đối thủ nghĩa là kiểm soát mạng sống. Nếu nuốt Thiên Vân, Lão Từ mất vũ khí.

Cô đặt bút xuống. Quay lại. Nhìn bốn người.

– Ngoài năm chân rết, còn ba mươi công ty gián tiếp. Nhưng chân rết sụp thì nhánh tự rời. Kiểu cắt rễ, cây đổ.

Lục Trường An nhìn bảng. Mười hai năm kinh nghiệm thâu tóm của Giang Hà, dồn vào một bức vẽ trên bảng trắng.

Bản đồ tông môn.

Kiếp trước, khi ta phá Bạch Nhật Tông, bước đầu tiên không phải đánh thẳng vào tổng đàn. Mà cắt bốn phân đà. Mỗi phân đà là một nguồn linh mạch nuôi tông môn. Cắt hết, tông môn tự sụp. Không cần đại chiến. Chỉ cần kiên nhẫn.

Mạng lưới Lão Từ cũng vậy. Năm chân rết. Năm linh mạch. Cắt ba, đế chế lung lay. Cắt năm, Lão Từ thành tượng gỗ.

Hắn quay lại.

– Tô Vãn. Tài chính.

Tô Vãn mở sổ tay. Không cần nhìn, vì đã tính từ tuần trước, từ khi cô đặt tập tài liệu Kim Đan lên bàn hắn.

– Huyền Cơ vốn hóa tám trăm tỷ. Nhưng tiền mặt khoảng năm mươi tỷ sau IPO, sau khi trừ chi phí vận hành và quỹ dự phòng. Muốn thâu tóm, có ba nguồn. Một, dùng tiền mặt. Đủ cho thương vụ nhỏ dưới một trăm tỷ. Hai, phát hành thêm cổ phiếu. Pha loãng cổ đông hiện tại, cần ĐHCĐ thông qua, mất thời gian và uy tín. Ba, vay ngân hàng. Đòn bẩy tài chính, rủi ro cao nếu thương vụ thất bại.

– Bắt đầu từ đâu? Hắn hỏi, dù đã biết câu trả lời. Hỏi vì muốn nghe Tô Vãn nói, vì mỗi lần cô nói, hắn thấy thêm góc mà mình chưa nghĩ tới.

– Minh Châu Digital. Cô đặt ngón tay lên sổ tay, dòng thứ ba, trang bốn. Giá trị ước tính một trăm năm mươi tỷ. Nhưng cổ đông bất mãn vì lỗ liên tục. Châu Lệ Hoa muốn thoát Lão Từ. Giang Hà có mối. Nếu thuyết phục được Châu Lệ Hoa phối hợp từ bên trong, giá mua có thể dưới một trăm hai mươi tỷ. Dùng năm mươi tỷ tiền mặt cộng bảy mươi tỷ vay ngân hàng. Tỉ lệ nợ trên vốn vẫn an toàn.

Giang Hà gật.

– Châu Lệ Hoa là founder. Cô ấy xây Minh Châu từ không có gì. Nhưng gọi vốn lần hai, Lão Từ chen vào. Rót tiền kèm xiềng. Giờ cô ấy là CEO trên giấy, mỗi quyết định phải xin phép ban đại diện Lão Từ. Cô ấy ghét điều đó. Tôi biết vì tôi từng ở bên kia bàn, và tôi nhìn thấy mắt cô ấy mỗi khi phải ký vào quyết định không phải của mình.

Tiểu Linh nói, giọng nhỏ.

– Anh Lục, nếu chúng ta mua Minh Châu, Lão Từ mất chân rết thứ tư. Ông ta sẽ phản ứng. Mạnh.

– Tất nhiên. Hắn nhìn Tiểu Linh. Mắt cô sáng, kiểu sáng của người đã đoán được nước đi tiếp nhưng vẫn muốn nghe sư phụ xác nhận. Nhưng giờ ông ta phải phản ứng theo nhịp của chúng ta. Trước đây, ông ta chọn khi nào đánh. Giờ chúng ta chọn.

Trần Mỹ Anh lên tiếng từ cạnh cửa. Giọng trầm, đều, không cảm xúc.

– Pháp lý. Mua cổ phần trên ba mươi lăm phần trăm cần công bố thông tin theo Luật Chứng khoán. Minh Châu chưa niêm yết nên quy trình đơn giản hơn, nhưng Lão Từ có quyền phủ quyết trong điều lệ. Cần kiểm tra điều khoản cụ thể.

Giang Hà quay sang.

– Điều tám. Quyền phủ quyết áp dụng cho thay đổi ngành nghề kinh doanh. Không áp dụng cho thâu tóm và sáp nhập. Tôi đã đọc điều lệ Minh Châu.

– Khi nào?

– Hai tháng trước. Khi tôi biết anh sẽ làm chuyện này.

Mỹ Anh nhìn Giang Hà. Nửa giây. Rồi gật, kiểu gật của người thừa nhận đối thủ nhanh hơn mình.

– Tôi sẽ kiểm tra lại. Nếu đúng, chúng ta cần chuẩn bị hai bộ hồ sơ: một cho thương vụ, một cho kiện tụng nếu Lão Từ phản đối.

Trần Mỹ Anh. Tường thành. Chậm nhưng kín. Giang Hà. Kiếm sắc. Nhanh nhưng sắc. Hai người làm cùng một việc theo hai cách khác nhau. Cả hai đều cần.

Hắn quay lại bảng. Vẽ mũi tên từ Minh Châu Digital về phía Huyền Cơ.

– Bước một. Minh Châu Digital. Mục tiêu: mua năm mươi mốt phần trăm, giữ Châu Lệ Hoa làm CEO, tích hợp fintech vào nền tảng Huyền Cơ. Thời gian: hai tháng.

Vẽ mũi tên thứ hai, từ Thiên Vân Cloud.

– Bước hai. Thiên Vân Cloud. Lớn hơn, phức tạp hơn. Sau khi nuốt Minh Châu, dùng momentum để tiếp.

Vẽ mũi tên thứ ba, nhạt hơn, từ Đại Á Finance.

– Bước ba. Đại Á. Giai đoạn sau. Ngân hàng là tầng khác, cần chuẩn bị kỹ hơn.

Đặt bút xuống. Quay lại nhìn bốn người.

– Câu hỏi.

Im lặng. Năm giây.

Giang Hà lên tiếng trước.

– Tôi cần gặp Châu Lệ Hoa trước. Sắp xếp. Nhưng anh nên đi cùng, không nên để tôi đi một mình. Châu Lệ Hoa không tin trung gian, cô ấy đã bị trung gian lừa một lần.

– Được.

Tiểu Linh tiếp.

– Em sẽ theo dõi Từ Thiên Hành. Anh Lục, em nghe tin ông Từ gọi con trai về. Từ Thiên Hành, hai mươi tám tuổi, MBA Harvard, ba năm Goldman Sachs. Sạch trước công chúng. Nhưng ông ta không gọi về chỉ để ăn cơm.

– Theo dõi. Nhưng không tiếp cận.

– Dạ.

Tô Vãn đóng sổ tay. Nhìn hắn.

– Tôi sẽ chuẩn bị mô hình tài chính cho thương vụ Minh Châu. Ba kịch bản: lạc quan, cơ sở, xấu. Tuần sau có.

– Tốt.

Mỹ Anh gật đầu, kẹp hồ sơ chặt hơn.

– Tôi rà soát điều lệ Minh Châu và chuẩn bị hồ sơ pháp lý. Bốn ngày.

Bốn người. Bốn hướng. Không ai hỏi "tại sao." Không ai hỏi "có nên không." Chỉ hỏi "khi nào" và "bao nhiêu."

Kiếp trước, khi ta lên kế hoạch phá Bạch Nhật Tông, mất ba tháng chuẩn bị. Một mình. Tính toán một mình, trinh sát một mình, quyết định một mình. Bốn đệ tử theo lệnh, không tham gia mưu hoạch. Vì ta không tin ai đủ để cho nhìn bản đồ.

Kiếp này... bốn người vừa ngồi quanh bản đồ, bổ sung, phân tích, tranh luận. Ta không phải nghĩ một mình. Lạ. Nhưng hiệu quả hơn. Và... bớt mệt hơn.

Hắn tắt đèn bảng. Phòng chiến lược tối lại, chỉ còn ánh sáng từ cửa sổ chiếu vào. Năm chân rết trên bảng trắng, nét bút đỏ đậm, vẫn hiện rõ trong bóng tối.


Chiều. Phòng CEO.

Giang Hà gõ cửa. Bước vào, đóng cửa. Ngồi xuống ghế đối diện.

– Có chuyện riêng muốn nói.

Hắn nhìn cô. Giang Hà mười hai năm kinh nghiệm thâu tóm, hai năm trong lòng Lão Từ, sáu tháng ở Huyền Cơ. Cô đã cung cấp thông tin cứu Huyền Cơ qua khủng hoảng bài báo, qua họp cổ đông. Nhưng hắn chưa bao giờ tin cô hoàn toàn.

"Dùng nhưng không tin."

Đó là lời ta nói sáu tháng trước. Giờ sao? Vẫn vậy? Hay đã thay đổi?

– Nói.

Giang Hà đặt điện thoại lên bàn. Mở một tấm ảnh. Chụp từ xa, qua kính xe, hơi nhòe.

– Từ Thiên Hành. Bay về từ New York năm ngày trước. Ảnh này tôi chụp ở sân bay. Không qua truyền thông, không ai đón chính thức. Về âm thầm.

Hắn nhìn ảnh. Thanh niên hai mươi tám tuổi, áo sơ mi trắng, vali nhỏ, bước ra cửa sân bay một mình. Mặt sáng, cằm nhọn, kính gọng mảnh. Kiểu đẹp của người lớn lên trong đặc quyền, không phải chiến trường.

– Tôi biết Thiên Hành. Giang Hà nói. Gặp hai lần khi còn ở Vạn Phúc. Lịch sự, thông minh, tự tin kiểu Harvard. Nhưng chưa bao giờ bị đánh thật. Kiểu kiếm sĩ luyện trong phòng kính, chiêu đẹp, chưa dính máu.

– Nguy hiểm?

– Nguy hiểm vì không nguy hiểm. Cậu ta có nguồn lực vô hạn cộng sự ngây thơ. Kết hợp đó tạo ra kiểu đối thủ khó đoán, vì cậu ta sẽ làm những việc mà người có kinh nghiệm sẽ không bao giờ làm. Kiểu nguy hiểm của người không biết mình đang chơi với lửa.

Đúng. Ngàn năm trước, kẻ nguy hiểm nhất không phải cao thủ. Mà đệ tử mới vào tông môn, không biết luật, không sợ chết, phóng kiếm không theo chiêu thức nào.

– Và một chuyện nữa.

Giang Hà vuốt sang ảnh tiếp. Một tấm danh thiếp. Chụp cận.

Richard Chen. Vice President, Asia Pacific. Meridian Group.

– Người này tiếp cận tôi ba ngày trước. Ở sự kiện fintech Hà Nội. Không trực tiếp, qua người quen giới thiệu. Mời cà phê, hỏi về thị trường Việt Nam, đặc biệt về lĩnh vực dữ liệu doanh nghiệp.

– Meridian Group.

– Quỹ đầu tư công nghệ xuyên quốc gia. Trụ sở Singapore, vốn Mỹ. Quản lý năm mươi tỷ đô. Không đầu tư nhỏ lẻ, chỉ chơi ở tầng tập đoàn. Khu vực Đông Nam Á, họ đã mua ba công ty tech trong hai năm qua. Toàn thương vụ trên một trăm triệu đô.

Hắn nhìn tấm danh thiếp trên màn hình. Richard Chen. Bốn mươi lăm tuổi. Mỹ gốc Á.

Tầng mới. Tầng mà ta chưa chạm.

Kiếp trước, ta ở trên đỉnh Cửu U Sơn, tưởng mình là mạnh nhất. Rồi phát hiện ngoài Cửu U Sơn còn có Thiên Ngoại Thiên, tầng tu sĩ mà ta chưa bao giờ thấy. Meridian Group... kiểu Thiên Ngoại Thiên. Chưa rõ bạn hay thù.

– Richard Chen muốn gì?

– Chưa rõ. Nhưng thời điểm quá trùng hợp. Huyền Cơ vừa IPO, đang mở rộng, đang đụng Lão Từ. Meridian xuất hiện đúng lúc.

– Giữ kênh liên lạc. Không gặp riêng. Báo cho tôi mọi tiếp xúc.

– Hiểu.

Giang Hà đứng dậy. Đến cửa. Dừng lại.

– Anh Lục. Tôi từng làm cho Lão Từ vì tôi nghĩ ông ta mạnh nhất. Rồi tôi thấy ông ta thua anh. Bây giờ Meridian xuất hiện, và tôi tự hỏi, liệu có ai mạnh hơn anh không.

Hắn nhìn cô. Mười giây.

– Có. Luôn có. Câu hỏi không phải "ai mạnh nhất." Câu hỏi là "ai thích nghi nhanh nhất."

Cô gật. Ra đi.


Đêm. Phòng CEO, đèn tắt, chỉ có màn hình máy tính sáng.

Lục Trường An ngồi trước bàn. Trước mặt hắn, Tô Vãn đã gửi ba tập tin qua hệ thống nội bộ: hồ sơ tài chính Minh Châu Digital, phân tích cổ đông, và bản đồ mạng lưới Lão Từ mà Giang Hà vẽ, giờ được số hóa thành sơ đồ chuyên nghiệp.

Hắn đọc. Chậm. Từng con số.

Minh Châu Digital. Doanh thu tám mươi tỷ, lỗ mười hai tỷ mỗi năm. Hai trăm nhân viên, một trăm bốn mươi kỹ sư, sáu mươi nhân viên kinh doanh và vận hành. Sản phẩm chính: ví điện tử cho doanh nghiệp vừa và nhỏ. Hai mươi ngàn doanh nghiệp sử dụng. Nền tảng tốt, nhưng thiếu vốn phát triển vì mọi đồng lãi đều chảy về trả nợ cho Lão Từ.

Tông môn bị ký sinh. Linh mạch bị hút cạn. Tông chủ bị trói tay. Kiểu này, ta đã thấy rất nhiều lần.

Câu hỏi là: Châu Lệ Hoa có đủ dũng khí để phản không?

Hắn mở trang tiếp. Hồ sơ Châu Lệ Hoa do Tiểu Linh tổng hợp. Bốn mươi tuổi, tốt nghiệp Bách Khoa, khởi nghiệp năm hai mươi bảy, ba lần gần sụp. Lần thứ ba gọi vốn từ Lão Từ. Từ đó, tự do biến mất.

"Cô ấy ghét ông ta."

Giang Hà nói. Nhưng ghét chưa đủ. Cần cơ hội. Và cần ai đó cho cô thấy cơ hội đó là thật, không phải bẫy khác.

Ta sẽ là người đó.

Không phải vì tốt bụng. Vì ta cần fintech. Nhưng cũng... vì ta hiểu cảm giác bị nhốt trong tông môn của kẻ khác. Thân xác gốc Lục Trường An, ở Vạn Lý, bàn cạnh nhà vệ sinh, lương không đủ trả nợ. Khác gì?

Hắn đóng máy tính. Tắt màn hình. Phòng tối hoàn toàn.

Đứng dậy, bước đến cửa sổ. Tầng chín, cao hơn tầng bảy cũ. Thành phố đêm trải rộng bên dưới. Đèn, xe, sông. Quen thuộc. Nhưng giờ nhìn từ cao hơn.

Ba mươi bốn tháng. Từ nhân viên văn phòng nợ nần đến chủ tịch tập đoàn niêm yết. Từ bàn cờ năm người trong văn phòng sáu mươi mét vuông đến bàn cờ trăm hai mươi người trong tòa nhà mười tầng.

Nhưng bàn cờ thật sự, bàn cờ mà ta sắp bước vào, lớn hơn nhiều. Lão Từ chỉ là đối thủ ở tầng này. Meridian Group... là tầng tiếp.

Kiếp trước, ta phá Bạch Nhật Tông mất bảy năm. Cắt bốn phân đà. Mỗi phân đà, một trận chiến. Mỗi trận, mất người.

Kiếp này, ta sẽ nhanh hơn. Vì có đội. Vì không phải đi một mình.

Nhưng cũng vì thế mà cái giá sẽ khác. Kiếp trước, mất quân cờ. Kiếp này... mất người.

Khác nhau.

Hắn quay lại bàn. Mở sổ tay đen. Viết.

"Bản đồ mạng lưới Lão Từ. Năm chân rết. Minh Châu Digital là mục tiêu đầu. Châu Lệ Hoa là chìa khóa."

"Từ Thiên Hành, con trai Lão Từ. Theo dõi."

"Meridian Group, Richard Chen. Chưa rõ. Quan sát."

"Chiến lược: cắt linh mạch. Không đánh thẳng. Cắt từng rễ."

Đóng sổ. Nhìn bảng trắng ở góc phòng, nét bút đỏ của Giang Hà vẫn còn. Năm cái tên. Năm mục tiêu.

Lão Từ. Ba mươi năm xây đế chế. Ngàn tỷ tài sản. Quan hệ chính trị. Mạng lưới ba mươi công ty.

Và ta. Ba mươi bốn tháng. Tám trăm tỷ vốn hóa. Một trăm hai mươi người. Năm mươi tỷ tiền mặt.

Chênh lệch. Lớn.

Nhưng kiếp trước, khi ta bắt đầu phá Bạch Nhật Tông, chênh lệch cũng lớn. Bạch Nhật Tông mười vạn đệ tử. Huyền Minh Tông ba vạn. Bạch Nhật Tông kiểm soát bốn linh mạch. Huyền Minh Tông một. Chênh ba lần về người, bốn lần về tài nguyên.

Vẫn thắng. Vì không đánh trực diện. Đánh vào rễ.

Tắt đèn. Bước ra.

Ngoài hành lang, bảo vệ đêm gật đầu chào. Hắn gật lại. Bước vào thang máy. Xuống tầng trệt. Ra cửa.

Gió đêm. Tháng chín. Nóng ẩm, kiểu nóng của thành phố không bao giờ nguội hẳn.

Điện thoại rung. Tin nhắn Tô Vãn: "Mô hình tài chính sơ bộ xong. Gửi sáng mai. Minh Châu Digital khả thi. Nhưng anh cần biết: nếu Lão Từ phản đòn ở tầng chính trị, chúng ta chưa có vũ khí."

Hắn đọc. Không trả lời ngay.

Cô ấy luôn nhìn thấy thứ ta chưa thấy. Hoặc thấy mà chưa muốn nhìn.

Tầng chính trị. Tầng mà Lão Từ mạnh nhất. Tầng mà Huyền Cơ yếu nhất.

Nhưng mỗi bước một lúc.

Trả lời: "Biết. Minh Châu trước. Chính trị sau."

Ba giây.

Tô Vãn: "Được. Ngủ đi."

Kiểu Tô Vãn. Hai chữ, không thừa, không thiếu.

Hắn bỏ điện thoại vào túi. Bước vào đêm.

Phía sau, tòa nhà Huyền Cơ mười tầng đứng im trong bóng tối. Đèn tầng chín vừa tắt. Đèn tầng ba vẫn sáng, Trịnh Hải đang viết mã, như mọi đêm.

Phía trước, thành phố vẫn chạy. Và một cuộc chiến mới, lớn hơn tất cả những cuộc chiến trước, sắp bắt đầu.

Ch.91/175
3.371 từ