Ngày D-1
Hai mươi ba giờ mười bảy phút trước Ngày D.
Bạch Dạ gọi.
Không phải qua kênh mã hóa chính. Không phải kênh khẩn cấp. Qua kênh thứ ba, kênh mà Trịnh Hải thiết lập riêng cho "tình huống không có trong danh sách tình huống," kênh mà từ khi lập chưa bao giờ dùng, và việc nó rung lúc mười giờ sáng, giữa cuộc họp rà soát cuối cùng với Mỹ Anh, làm hắn dừng giữa câu.
Mỹ Anh nhìn hắn. Tô Vãn nhìn hắn. Cả hai nhận ra: kênh thứ ba.
– Cho tôi hai phút, hắn nói, đứng dậy và bước ra hành lang.
– Anh Lục.
Giọng Bạch Dạ. Bình tĩnh. Quá bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh mà hắn biết là vỏ, vì hắn cũng dùng kiểu bình tĩnh đó khi tình hình xấu nhất.
– Tôi bị lộ.
Hai chữ. Hắn nghe. Không phản ứng. Không hỏi "lộ thế nào" vì không cần, vì Bạch Dạ sẽ nói.
– Sáng nay, chín giờ hai mươi giờ Đà Nẵng. Luật sư Meridian gọi cho tôi. Số cá nhân. Nói: "Mr. Bạch, chúng tôi biết ông truy cập hệ thống Nova Tech trái phép từ mười lăm ngày trước. Chúng tôi có nhật ký. Nếu ông tiếp tục, chúng tôi kiện hình sự tại Singapore và Việt Nam. Nếu ông dừng và trả lại tài liệu, chúng tôi không kiện."
Im lặng. Hắn đứng ở hành lang tầng chín, lưng tựa tường, nhìn xuống sàn gạch sáng bóng, và nghĩ.
Lộ. IT Meridian truy ra. Và thay vì kiện ngay, gọi điện. Đe dọa trước. Cho cơ hội "trả lại tài liệu."
Tại sao đe dọa thay vì kiện? Vì kiện ngay nghĩa là thừa nhận có tài liệu bị rò rỉ, nghĩa là Trident bị lộ, nghĩa là Webb phải giải thích với Hội đồng quản trị. Đe dọa im lặng thì khác: Bạch Dạ sợ, trả lại, im, và mọi thứ như chưa có. Liu chơi nước cờ "ép hàng trước khi đánh." Kiểu cờ mà ta quen.
– Anh trả lời gì?
– Chưa. Tắt máy. Gọi anh.
– Họ biết anh ở đâu?
– Không chắc. Số cá nhân Việt Nam, không phải SIM Đà Nẵng. Có lẽ gọi qua nhà mạng cũ. Nhưng nếu Liu có số, có thể có vị trí. Tôi sẽ chuyển chỗ chiều nay.
– Chuyển đi đâu?
– Hội An. Nhà một người bạn cũ từ thời đại học. Không ai trong giới kinh doanh biết người này. An toàn.
Hắn nghĩ, nhanh và lạnh, kiểu nghĩ của người đã trải ngàn trận và biết rằng hoảng hốt tốn thời gian hơn tính toán. Bạch Dạ bị lộ. Tài liệu đã gửi về Huyền Cơ rồi, bảy mươi ba phần trăm nằm trên máy chủ Trịnh Hải, phân loại xong, bản dịch xong, sẵn sàng đăng. Việc Bạch Dạ bị phát hiện không ảnh hưởng đến tài liệu. Nhưng ảnh hưởng đến Bạch Dạ: Liu sẽ kiện, kiện hình sự, kiện ở hai quốc gia, và nếu kiện trước khi đơn bảo vệ người tố giác có hiệu lực, Bạch Dạ sẽ đứng trước tòa mà không có tường lửa pháp lý nào che chắn.
– Đơn bảo vệ người tố giác. Mỹ Anh nộp chưa?
– Chưa. Dự kiến ngày mai. Cùng ngày bài báo lên.
– Đổi. Nộp hôm nay. Ngay bây giờ.
Quay vào phòng họp. Mỹ Anh và Tô Vãn nhìn hắn. Mặt hắn không đổi, nhưng cả hai đọc được: khẩn cấp.
– Bạch Dạ bị lộ. Meridian gọi điện đe dọa. Mỹ Anh, nộp đơn bảo vệ người tố giác ở Singapore ngay hôm nay. Không chờ ngày mai.
Mỹ Anh đứng dậy ngay, không hỏi chi tiết mà hỏi thẳng:
– Đơn sẵn sàng. Cần chữ ký Bạch Dạ. Chữ ký điện tử được. Tôi gửi cho Bạch Dạ trong mười phút. Sau khi ký, tôi nộp qua hệ thống tòa Singapore. Trước mười hai giờ trưa giờ Singapore, đơn sẽ vào hệ thống. Và khi đơn vào hệ thống, Meridian không thể kiện Bạch Dạ cho đến khi tòa xem xét.
– Mười phút, hắn nói. Bạch Dạ đang chờ.
Mỹ Anh gật. Lấy máy tính, mở tập tin, gửi. Nhanh, gọn, không thừa động tác, kiểu làm việc của luật sư đã chuẩn bị mọi kịch bản xấu nhất và chỉ chờ nó xảy ra.
Tô Vãn nhìn hắn. Hỏi bằng mắt: "Ngày D?"
– Không đổi. Ngày mai. Sau khi đơn bảo vệ người tố giác nộp, Bạch Dạ có tường lửa. Liu muốn kiện phải chờ tòa. Tòa Singapore mất bốn đến sáu tuần xem xét. Đủ.
Tô Vãn gật. Quay lại bàn. Gọi cho The Nation (Bangkok) và Kompas (Jakarta), xác nhận lần cuối: tám giờ sáng mai, giờ Hà Nội. Đồng loạt.
Mười một giờ bốn mươi lăm. Bạch Dạ gọi lại. Kênh mã hóa chính.
– Đã ký. Mỹ Anh nhận rồi.
– Tốt. Chuyển chỗ ngay. Tắt số cũ. Dùng SIM mới Trịnh Hải gửi.
– Đang chuyển. Anh Lục.
– Gì?
– Liu biết tôi. Nghĩa là Webb biết. Nghĩa là ngày mai, khi bài báo lên, Meridian sẽ không bất ngờ hoàn toàn. Họ sẽ chuẩn bị thông cáo phủ nhận. Có thể chuẩn bị sẵn từ tối nay.
Hắn nghĩ.
Bạch Dạ đúng. Liu gọi điện đe dọa nghĩa là Meridian đã nghi ngờ sẽ có rò rỉ. Nhưng nghi ngờ khác biết chắc. Và nghi ngờ rồi mà không chặn được (vì tài liệu đã gửi rồi) nghĩa là phải chuẩn bị phản ứng, không phải ngăn chặn.
– Biết. Nhưng không đổi kế hoạch. Meridian chuẩn bị phản ứng, chúng ta chuẩn bị phản ứng với phản ứng.
– Phản ứng với phản ứng, Bạch Dạ nói, giọng có nụ cười mỏng. Kiểu anh nghĩ.
– Kiểu ta đánh từ xưa đến giờ.
Chiều. Hai giờ. Phòng làm việc tầng chín.
Từ Thiên Hành gõ cửa. Hắn ngẩng lên. Thiên Hành đứng ở ngưỡng cửa, áo sơ mi trắng, quần tây, tóc chải gọn, mặt gầy hơn tuần trước, mắt thâm nhưng sáng, kiểu sáng của người đã quyết định không buồn nữa, hoặc buồn mà không cho buồn cản đường.
– Anh Lục. Em quay lại.
– Thấy rồi. Vào.
Thiên Hành vào. Ngồi đối diện. Lưng thẳng, kiểu thẳng học từ Lão Từ, kiểu thẳng mà giờ không còn vì sợ cha mà vì nhớ cha.
– Em biết đang có chuyện lớn. Em thấy mọi người bận hơn bình thường. Và anh mời em nghỉ một tuần nhưng không mời Tiểu Linh nghỉ. Nghĩa là có cuộc họp em không được dự.
– Đúng. Có cuộc họp cậu không dự. Và có lý do.
– Em hiểu. Vừa mất cha, anh sợ em mất tập trung. Nhưng anh Lục, em quay lại không phải vì hết buồn. Vì ba dặn: không bỏ. Và ba dặn anh giữ em. Nên em ở đây.
Im lặng. Hắn nhìn Thiên Hành. Cậu ta ba mươi mốt tuổi, và trong mắt Thiên Hành lúc này có thứ mà hắn nhận ra: lòng quyết tâm mới, kiểu quyết tâm sinh ra từ mất mát, không phải từ tham vọng. Kiểu quyết tâm mà hắn tin hơn.
– Ngày mai, hắn nói. Tám giờ sáng. Ba tờ báo ở ba nước sẽ đăng đồng loạt tài liệu chứng minh Meridian dùng Nova Tech làm bình phong thâu tóm Đông Nam Á. Chiến tranh.
Thiên Hành nghe. Mắt không đổi. Chỉ gật, chậm, nặng.
– Tôi cần cậu ở một vị trí. Quan hệ chính phủ. Mạng lưới của cha cậu. Không phải dùng để vận động. Dùng để giữ. Khi báo chí đăng, chính khách sẽ gọi. Cậu là người nghe những cuộc gọi đó. Nghe, giải thích, giữ bình tĩnh, không hứa gì, chỉ cho số liệu. Giống cách cha cậu làm.
Thiên Hành nhìn hắn. Mắt ướt, nhẹ, nhanh, rồi hết, kiểu ướt mà cậu ta ép khô ngay bằng nháy mắt.
– "Giống cách ba làm." Anh nói câu đó cố ý.
– Đúng. Vì cha cậu giữ quan hệ giỏi nhất trong giới. Và cậu thừa kế điều đó. Không phải thừa kế tiền. Thừa kế uy tín.
Thiên Hành đứng dậy.
– Em bắt đầu ngay. Danh sách liên lạc của ba có trong máy tính ở nhà, hơn hai trăm tên. Em sẽ cập nhật và phân loại lại theo mức độ ưu tiên. Tối nay xong.
Thiên Hành quay ra. Ở cửa, dừng lại.
– Anh Lục. Ba nói ba phục cậu. Ba nói đúng.
Rồi đi.
Tối. Mười giờ. Văn phòng tầng chín, đèn hành lang đã tắt.
Hắn ngồi đầu bàn. Tô Vãn ngồi bên phải, sổ mở, bút sẵn sàng gạch từng mục khi xác nhận xong.
Trịnh Hải xác nhận: hai trăm mười bảy trang đã gửi cho ba tòa soạn, bản tiếng Việt, tiếng Anh, tiếng Bahasa Indonesia. Bản ghi âm xác nhận kỹ thuật (giọng Trịnh Hải, tên thật, chức danh Giám đốc Công nghệ Huyền Cơ) đã gửi cho Kompas.
Mỹ Anh xác nhận: đơn bảo vệ người tố giác đã vào hệ thống tòa Singapore lúc mười một giờ bốn mươi lăm sáng. Tòa xác nhận nhận đơn. Meridian không thể kiện Bạch Dạ cho đến khi tòa xem xét (bốn đến sáu tuần). Đơn kiện Meridian ở ba nước sẵn sàng, nộp cùng lúc bài báo lên.
Hàn Kiêu xác nhận từ Jakarta: Widodo đã đọc bản dịch Bahasa, mặt thay đổi, nói: "Nếu đúng, tôi rút."
Tiểu Linh xác nhận: Liu vẫn ở Singapore. Webb ở Mỹ. Không có hoạt động bất thường từ Meridian. Nhưng: "Một điều lạ. Phòng truyền thông Meridian APAC đặt họp khẩn tám giờ sáng mai giờ Singapore, tức chín giờ giờ Hà Nội."
Giang Hà xác nhận: thông báo đóng băng giao dịch đã gửi toàn bộ quản lý cấp trung trở lên.
Tô Vãn xác nhận: ba tòa soạn, ba nước, tám giờ sáng giờ Hà Nội. Tuổi Trẻ đăng bài chính kèm tài liệu gốc. The Nation đăng bài phân tích kèm phỏng vấn chuyên gia an ninh mạng Thái Lan. Kompas đăng bài điều tra kèm bản ghi âm Trịnh Hải. Ba góc khác nhau, cùng sự thật. "Đồng bộ hoàn thành. Không ai lệch."
Tô Vãn gạch mục cuối cùng trong sổ, gấp lại, đặt bút xuống bàn. Sáu mục, sáu dấu gạch, không mục nào thiếu, không mục nào lệch. Cô ngồi lại ghế, hai tay đặt trên bàn, mặt mệt nhưng mắt tỉnh.
Ngoài cửa sổ, Hà Nội về đêm. Tiếng xe máy lẻ tẻ trên phố, ánh đèn đường vàng nhạt, và đâu đó phía xa, tiếng còi tàu từ ga Long Biên vọng lại, dài và buồn như tiếng thở dài của thành phố trước khi ngủ.
– Xong, Tô Vãn nói. Tất cả sẵn sàng.
– Xong phần chuẩn bị. Sáng mai mới bắt đầu.
– Tôi biết.
Im lặng. Không phải im lặng trước trận. Im lặng giữa hai hơi thở.
Tô Vãn đứng dậy, đi ra cửa rồi dừng lại.
– Anh Lục. Về nhà ngủ. Ngày mai dài.
– Cô cũng về.
– Tôi lái anh về trước.
– Không cần. Tôi tự lái. Cô về nghỉ. Lệnh.
Tô Vãn nhìn hắn. Nửa giây. Rồi gần như cười, kiểu gần như cười mà chỉ người nhìn kỹ mới thấy.
– Lệnh. Lần đầu anh ra lệnh cho tôi về nhà.
– Lần đầu cô nghe lệnh không hỏi lại?
Tô Vãn quay đi, bước ra hành lang. Tiếng giày cao gót trên sàn gạch, nhẹ dần, xa dần, rồi mất hẳn khi thang máy đóng lại.
Hắn ngồi một mình. Tầng chín tối, chỉ đèn bàn hắn sáng, vàng ấm, chiếu lên bàn gỗ, lên cốc trà cạn, lên phong bì Lão Từ mà hắn đặt ở góc bàn từ ba ngày trước và không cất đi.
Ngày mai. Tám giờ sáng. Ba tờ báo. Ba nước. Và một Ma Tôn ngồi ở tầng chín một tòa nhà văn phòng ở Hà Nội, cốc trà cạn trước mặt, phong bì người chết ở góc bàn.
Hắn tắt đèn bàn, đứng dậy, khoác áo rồi bước ra thang máy. Về nhà, ngủ bốn tiếng. Đủ, vì ngàn năm kinh nghiệm dạy hắn: ngày mai cần tỉnh, và tỉnh cần ngủ, và bốn tiếng đủ nếu giấc ngủ sâu. Ma Tôn luôn ngủ sâu khi biết trận đánh đã định.
Ngày mai.