Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 53: Tuyệt Xử
Chương 53

Tuyệt Xử

Hắn gọi điện cho môi giới bất động sản lúc sáu giờ sáng.

– Căn hộ tầng hai mươi, phía tây thành phố. Hai phòng ngủ, view sông. Tôi muốn bán. Nhanh nhất có thể.

Đầu dây bên kia im một giây.

– Anh Lục, căn đó anh mới thuê... à, mua được bốn tháng?

– Đúng. Bán.

– Bán gấp thì mất giá mười đến mười lăm phần trăm. Căn đó hai tỷ ba, bán nhanh nhất được hai tỷ, có thể một tỷ chín. Mất khoảng...

– Một tỷ chín đủ rồi. Bao giờ xong?

– Nếu tôi đăng hôm nay, có người hỏi thì ba đến năm ngày ký cọc, hai tuần công chứng.

– Làm đi.

Cúp máy.

Hắn đứng ở ban công. Nhìn ra sông. Sáng sớm, mặt nước xám, ánh đèn cầu vẫn chưa tắt hẳn. Căn hộ này là thứ đầu tiên hắn mua bằng tiền của kiếp này, bằng lương CEO Vạn Lý và tiền thưởng ba tháng cuối. Phòng ngủ rộng, phòng khách có cửa kính từ sàn đến trần, nhìn ra sông. Hắn thích ban công. Thích đứng đây mỗi sáng, uống nước lọc, nhìn thành phố thức dậy.

Kiếp trước, Huyền Minh Ma Tôn có cung điện trên đỉnh Huyền Dương, ngàn phòng, vạn đệ tử. Mất. Kiếp này, có căn hộ hai phòng ngủ, view sông. Cũng sắp mất.

Nhưng kiếp trước mất vì bị phản bội. Kiếp này mất vì tự chọn.

Hắn quay vào. Thay quần áo. Mặc sơ mi trắng, quần tối, giày cũ. Cầm phong bì đã chuẩn bị từ đêm qua. Bước ra cửa.

Nhà Trương Phong ở tầng bốn một chung cư cũ quận Gò Vấp. Cầu thang ngoài, tường sơn bong, ống nước lộ. Hắn leo bốn tầng, gõ cửa.

Trương Phong mở cửa. Mặc áo thun cũ, quần ngắn, tóc chưa chải. Mắt mở to khi thấy hắn.

– Anh An?

– Cho tôi vào.

Trương Phong dẹp sang. Hắn bước vào.

Căn hộ nhỏ, khoảng bốn mươi mét vuông. Phòng khách chung phòng ăn, bàn gỗ cũ, bốn cái ghế, một cái quạt trần. Bếp ở góc, chén bát rửa sạch úp trên giá. Cửa phòng ngủ khép hờ, bên trong có tiếng quạt chạy.

Trương Phong nhìn hắn. Nhìn phong bì.

– Ngồi đi, hắn nói.

Hai người ngồi ở bàn ăn. Hắn đặt phong bì lên bàn, giữa hai cốc nước mà Trương Phong vừa rót.

– Mở đi.

Trương Phong mở. Bên trong là tiền mặt. Trương Phong đếm bằng mắt, rồi ngẩng lên.

– Một trăm tám mươi triệu?

– Lương đầy đủ sáu tháng. Cho anh và Thanh Huyền.

Trương Phong nhìn hắn. Mắt chớp.

– Anh An, đây là...

– Không phải tiền công ty. Tiền cá nhân. Tôi bán căn hộ.

Im lặng. Trương Phong nhìn phong bì. Nhìn hắn. Nhìn phong bì. Mắt đỏ dần, kiểu đỏ của người đàn ông cố kiểm soát mà không kiểm soát được.

– Anh bán nhà?

– Căn hộ tầng hai mươi. Mua bốn tháng trước. Bán sáng nay.

– Để... để trả lương cho em?

– Không. Hắn nhìn Trương Phong thẳng. Để trả nợ cho tôi.

Im lặng.

– Tôi kéo anh rời Vạn Lý. Tôi hứa tương lai. Anh có gia đình mà tôi không nghĩ đến. Vợ anh mang bầu mà tôi không biết cho đến hôm qua. Đó là lỗi của tôi.

Trương Phong mở miệng. Đóng lại. Mở lại.

– Anh An...

– Nghe tôi nói hết.

Hắn nhìn Trương Phong. Mắt tĩnh, nhưng ở đâu đó sâu bên trong, có gì đó không tĩnh.

– Đây không phải nợ ân. Không phải từ thiện. Không phải để anh cảm thấy mang ơn. Đây là tiền tôi nợ anh. Vì tôi hứa một thứ mà tôi chưa giữ được.

Im lặng. Quạt trần quay. Từ phòng ngủ, tiếng quạt vẫn đều. Thanh Huyền đang ngủ, hoặc đang thức mà giả ngủ.

– Anh muốn nghỉ, tôi hiểu. Không oán. Anh ở hay đi, phong bì này vẫn là của anh.

Trương Phong nhìn phong bì. Lâu. Tay phải nắm chặt cốc nước, đốt ngón trắng.

Rồi nói.

– Em không nghỉ.

Hắn nhìn Trương Phong.

– Nhưng em cần anh đừng gánh một mình nữa.

Im lặng.

– Anh An. Em theo anh không phải vì anh giỏi. Giỏi thì thiếu gì người giỏi. Em theo vì anh là người duy nhất nhìn em và thấy em xây được gì, không phải em biết làm gì. Ở Vạn Lý, em là thằng sửa máy. Ở Huyền Cơ, anh cho em xây từ đầu.

Trương Phong đặt cốc nước xuống. Nhìn thẳng.

– Nhưng anh gánh một mình. Từ ngày đầu. Em thấy. Tô Vãn thấy. Ai cũng thấy. Anh nghĩ một mình, quyết định một mình, chịu trách nhiệm một mình. Kiểu anh đã quen gánh từ... từ rất lâu rồi. Nhưng ở đây không phải tông... không phải một mình.

Hắn nhìn Trương Phong. Câu đó, "không phải tông", Trương Phong suýt nói "tông môn." Không biết tại sao. Có lẽ vì hắn đã dùng chữ đó quá nhiều lần mà không nhận ra.

– Phong.

– Dạ.

– Cảm ơn.

Trương Phong chớp mắt. Hắn chưa bao giờ nói cảm ơn. Với ai. Trong mười tháng.

Hắn đứng dậy. Bước ra cửa.

– Anh An.

Hắn quay lại.

Trương Phong đứng ở bàn ăn, phong bì trong tay. Mắt vẫn đỏ, nhưng lưng thẳng.

– Phiên bản ba. Em sẽ xong trong ba tuần. Không phải bốn.

Hắn gật. Bước ra. Đóng cửa.

Trên cầu thang, bước xuống, hắn dừng ở tầng ba. Tựa lưng vào tường, nhìn lên trần. Sơn bong, ống nước cũ, mùi ẩm.

Ngàn năm tu luyện. Chưa bao giờ nói "cảm ơn." Chưa bao giờ nói "đó là lỗi của tôi." Chưa bao giờ bán nhà cho đệ tử.

Kiếp trước, ta sẽ nói: "Yếu thì đi. Mạnh thì ở. Tông môn không nuôi kẻ yếu." Rồi quay đi. Không nhìn lại.

Kiếp này...

Hắn thở ra. Nhẹ.

Kiếp này, hai chữ "tôi sai" khó hơn bất cứ trận đấu pháp nào ta từng đánh.

Mười giờ sáng. Phòng họp kính. Bốn người: hắn, Tô Vãn, Hàn Kiêu, Trương Phong. Tiểu Linh đứng ngoài canh, không cho ai lại gần.

Hắn đứng đầu bàn. Không ngồi.

– Tôi có chuyện nói.

Ba cặp mắt nhìn hắn. Chờ.

– Hôm qua, Hàn Kiêu và Tô Vãn cãi nhau. Tôi đi bộ thay vì ngồi lại giải quyết. Đó là lỗi của tôi.

Im lặng. Hàn Kiêu nhìn Tô Vãn. Tô Vãn nhìn hắn.

– Tôi sai.

Hai chữ. Phòng họp im như chết.

Hắn không nhìn xuống. Không né. Nhìn thẳng vào mắt từng người.

– Tôi quen gánh mọi thứ một mình. Từ... lâu lắm rồi. Lâu hơn các bạn tưởng. Tôi nghĩ mọi quyết định phải qua tôi, mọi trách nhiệm phải trên vai tôi, mọi hậu quả phải tôi chịu. Đó là cách tôi đã sống.

Dừng.

– Nhưng Huyền Cơ không phải của riêng tôi. Là của tất cả.

Hàn Kiêu im. Lần đầu tiên trong mười tháng, Hàn Kiêu im mà không phải vì đang nghe lệnh. Im vì bất ngờ.

Tô Vãn nhìn hắn. Mắt sau kính, tĩnh, nhưng có gì đó thay đổi phía sau. Kiểu nhìn của người thấy một thứ mới ở người mình tưởng đã hiểu hết.

Trương Phong gõ nhẹ lên đùi. Gật đầu. Không nói.

– Từ nay, hắn nói. Quyết định lớn, bốn người cùng quyết. Không phải tôi ra lệnh. Bắt đầu bây giờ.

Im lặng.

– Tình hình: tiền còn bốn trăm triệu, sáu tuần. Kiểm tra thuế đang chạy, Diệp Kính nhắm bốn đến sáu tuần. Không gọi được vốn trong thời gian kiểm tra. Trương Phong cần lương đầy đủ cho gia đình, đã giải quyết. Hàn Kiêu muốn bán nhanh, Tô Vãn muốn giữ chất lượng. Cả hai đều đúng một phần.

Hắn nhìn họ.

– Đề xuất?

Tô Vãn nói trước.

– Kế hoạch tài chính tám tuần. Cắt chi phí marketing còn zero. Tôi và Tiểu Linh chia ca chăm sóc khách hàng thay vì thuê thêm. Trương Phong tập trung phiên bản ba, không bị phân tán. Hàn Kiêu giữ khách hiện tại, không ký mới, nhưng gặp mỗi khách một lần để cam kết hỗ trợ.

Hàn Kiêu gật. Chậm.

– Em đồng ý giữ. Nhưng nếu sau bốn tuần không có tín hiệu, em muốn được bán theo cách của em.

Tô Vãn nhìn Hàn Kiêu. Gật.

– Bốn tuần. Thỏa thuận.

Trương Phong nói:

– Phiên bản ba trong ba tuần. Tính năng dự đoán cung cầu. Nếu xong, sản phẩm Huyền Cơ sẽ là cái duy nhất trên thị trường có tính năng này. Khách hàng không rời được.

Hắn gật.

– Diệp Kính?

– Tôi gọi lúc tám giờ, Tô Vãn nói. Ông ấy chạy kết luận kiểm tra thuế bằng mối quan hệ cũ ở hội luật sư. Nhắm hai tuần, không hứa.

– Hàn Kiêu, còn gì không?

Hàn Kiêu nhìn hắn. Nghiêng đầu.

– Anh An. Em bán cái xe của em, được khoảng trăm rưỡi. Bù vào quỹ.

Im lặng.

– Không cần, hắn nói.

– Anh bán nhà mà em không bán xe thì em là thằng gì?

Im lặng. Tô Vãn nhìn Hàn Kiêu, rồi nhìn hắn, rồi nhìn lại Hàn Kiêu. Mắt sau kính chớp nhẹ.

– Giữ xe, hắn nói. Bán hàng cần xe chạy.

Hàn Kiêu cười. Răng trắng.

– Vậy em bán cái đồng hồ. Cũng được tám mươi.

– Giữ đồng hồ. Bán hàng cần nhìn cho tử tế.

Hàn Kiêu cười to hơn. Lần đầu tiên trong hai tuần.

Tô Vãn lắc đầu nhẹ. Nhưng khóe miệng có gì đó mềm hơn bình thường.

Trương Phong gõ bàn hai tiếng. Kiểu gõ xác nhận.

Hắn nhìn họ. Ba người. Bốn, nếu tính Tiểu Linh đứng ngoài cửa.

Ngàn năm tu luyện, ta chưa bao giờ nói "tôi sai" với ai. Chưa bao giờ. Hôm nay nói hai chữ đó... khó hơn bất cứ trận đấu pháp nào.

Nhưng sau khi nói, có gì đó nhẹ hơn. Như cởi một lớp giáp đã mang quá lâu.

Mọi người ra về. Phòng họp trống.

Tô Vãn ở lại. Đứng ở cửa.

Hắn nhìn cô.

– Anh biết không?

– Gì?

– Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh... là người.

Hắn nhìn cô. Không hiểu. Hoặc hiểu mà không biết trả lời.

Tô Vãn mỉm cười. Nhẹ, nhanh, kiểu cười thoáng qua mà nếu không nhìn kỹ thì bỏ lỡ. Rồi quay đi. Bước ra.

Hắn đứng trong phòng họp trống. Bàn, ghế, bảng trắng, cửa kính. Bên ngoài, Tiểu Linh đã quay lại bàn, ghi chép. Hàn Kiêu bấm gọi điện thoại, giọng vui, đang gọi khách. Trương Phong ngồi trước ba màn hình, ngón tay đã bắt đầu gõ.

Một cảm giác lạ. Không phải quyền lực. Không phải chiến thắng. Không phải sự phục tùng của đệ tử.

Cái gì đó ấm hơn. Nhẹ hơn. Gần hơn.

Ta không biết gọi cảm giác này là gì. Kiếp trước không có từ cho nó. Trong từ điển của Ma Tôn, chỉ có: trung thành, phản bội, sợ hãi, tôn trọng, khinh bỉ, lợi dụng, cảnh giác.

Cảm giác này không nằm trong danh sách đó.

Hắn bước ra. Về bàn. Mở laptop.

Bốn tuần. Bắt đầu.

Ch.53/175
1.791 từ