Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 181: Trên Đỉnh
Chương 181

Trên Đỉnh

Penthouse tầng hai mươi ba không phải ý hắn.

Tô Vãn đề xuất chuyển trụ sở vào tháng mười một, hai tuần sau khi Huyền Cơ lọt danh sách năm mươi tập đoàn lớn nhất châu Á. Lý do: tòa nhà cũ chín tầng không đủ chỗ cho một nghìn năm trăm người. Hắn đồng ý vì Tô Vãn đúng, và Tô Vãn luôn đúng về những thứ liên quan đến vận hành. Nhưng penthouse thì khác. Bạch Dạ gợi ý, Giang Hà tính toán, Trịnh Hải bảo đảm hạ tầng mạng, và trước khi hắn kịp phản đối, phòng chủ tịch đã nằm trên tầng cao nhất tòa nhà mới ở quận Tây Hồ, cửa kính toàn phần, nhìn ra sông Hồng và nửa thành phố Hà Nội.

Hắn ngồi ở bàn gỗ lớn. Bàn mới, nặng, màu sẫm. Không giống bàn cũ ở tầng chín (bàn đó nhẹ, rẻ, kiểu bàn mà người ta mua khi chưa có tiền mua thứ tốt hơn nhưng cũng chưa nghèo đến mức dùng bàn nhựa). Bàn mới do Bạch Dạ chọn, vì Bạch Dạ biết bàn, biết ghế, biết cách một phòng chủ tịch nên trông như thế nào. Hắn không quan tâm bàn. Nhưng hắn nhận ra: bàn mới, ghế mới, phòng mới, và cảm giác ngồi ở đây giống cảm giác ngồi trên ngai vàng đại điện Huyền Minh Tông hơn là ngồi ở bàn cạnh nhà vệ sinh sáu năm trước.

Ngai vàng. Kiếp trước bằng ngọc. Kiếp này bằng da.

Hắn gạt dòng suy nghĩ đó, mở tập tài liệu trên bàn. Họp chiến lược quý, chín giờ sáng, phòng họp lớn tầng hai mươi hai. Tô Vãn đã soạn chương trình, mười hai mục, bốn người trình bày, dự kiến hai giờ. Hắn lướt qua và dừng ở mục bảy: "Mở rộng quốc tế giai đoạn hai: Ấn Độ và Trung Đông."

Đó là phần của hắn.

Phòng họp tầng hai mươi hai. Bàn oval, mười bốn ghế, màn hình lớn. Cửa kính nhìn ra phía bắc thành phố, mái nhà san sát dưới trời tháng giêng xám nhạt.

Mười hai người: Tô Vãn (giám đốc điều hành), Bạch Dạ (chủ tịch mảng nền tảng), Trịnh Hải (giám đốc công nghệ), Hàn Kiêu (qua video từ Jakarta), Giang Hà (giám đốc tài chính), Trần Mỹ Anh (giám đốc pháp lý), Châu Lệ Hoa (giám đốc tài chính tập đoàn), Từ Thiên Hành (phó giám đốc chiến lược), Tiểu Linh (giám đốc phân tích kinh doanh), Nguyễn Thanh Lan (giám đốc vận hành quốc tế, mới gia nhập sáu tháng), và hai quản lý cấp cao mảng khách hàng.

Sáu mục đầu trôi qua nhanh. Doanh thu quý bốn tăng mười bốn phần trăm so với quý ba. Huyền Cơ Nền tảng của Bạch Dạ bắt đầu có doanh thu (ba mươi tỷ quý đầu, thấp hơn dự kiến nhưng Bạch Dạ nói "quý đầu không đo bằng doanh thu, đo bằng số khách hàng quay lại," và con số đó là bảy mươi ba phần trăm). Trịnh Hải báo cáo hoàn thành tích hợp cụm máy chủ Mumbai (tiền trạm của Từ Thiên Hành đã thành văn phòng hai mươi người). Hàn Kiêu từ Jakarta: tiếp nhận xong mười bảy khách Meridian chuyển giao, còn mười lăm đang trong quá trình.

Tất cả tốt. Tất cả đúng kế hoạch.

Mục bảy. Hắn đứng dậy.

– Mở rộng giai đoạn hai. Ấn Độ và Trung Đông.

Hắn bật trang trình chiếu đầu tiên. Bản đồ: chấm đỏ ở Mumbai (đã có), chấm vàng ở Delhi, Bengaluru, Dubai, Riyadh.

– Mumbai đang hoạt động. Hai mươi người, bốn khách hàng doanh nghiệp, doanh thu quý đầu tám tỷ. Bước tiếp: mở Delhi và Bengaluru trong quý hai, Dubai quý ba.

Bạch Dạ nhíu mày. Nhẹ, kiểu nhíu mà chỉ người quen mới nhận ra. Hắn nhận ra nhưng không dừng.

– Ngân sách: bốn trăm tỷ cho năm nay. Giang Hà đã phê duyệt sơ bộ.

Giang Hà gật, nhưng gật kiểu thận trọng, kiểu gật của người đã phê duyệt số liệu nhưng chưa phê duyệt chiến lược.

Bạch Dạ nói:

– Anh Lục.

Hắn nhìn Bạch Dạ.

– Nên tập trung Đông Nam Á trước. Nền tảng mới sáu tháng, chưa ổn định. Mở rộng đồng thời Ấn Độ và Trung Đông là kéo dài tuyến tiếp vận khi hậu phương chưa vững.

Câu nói đúng. Hắn biết câu nói đúng. Kiểu đúng mà nếu là hai năm trước, hắn sẽ ngồi xuống, hỏi thêm, cân nhắc. Nhưng hôm nay, hắn không ngồi xuống.

– Đã quyết.

Hai từ. Phòng họp im. Bạch Dạ nhìn hắn, mắt hơi nheo, kiểu nheo của người đang đánh giá lại thứ mà mình tưởng đã hiểu. Rồi Bạch Dạ gật. Không phải gật đồng ý. Gật kiểu "tôi ghi nhận."

Bạch Dạ không đồng ý. Và cô ấy đúng khi không đồng ý. Nhưng đúng hay sai không quan trọng bằng tốc độ. Cơ hội ở Ấn Độ không đợi. Và ta biết điều đó rõ hơn bất kỳ ai trong phòng này, vì ta đã nhìn thấy cách đế chế mở rộng và sụp đổ từ cả ngàn năm trước.

Tô Vãn ngồi ở đầu bàn đối diện, bút trên tay, ghi chú trên sổ. Cô không nói gì trong phần này. Mắt cô nhìn hắn, nhìn Bạch Dạ, rồi quay lại sổ. Ghi gì đó mà hắn không đọc được từ xa.

Mục mười một. Tô Vãn trình bày.

– Tái cấu trúc nội bộ. Đề xuất.

Cô bật màn hình: sơ đồ tổ chức hiện tại (bảy cấp báo cáo, ba mươi hai phòng ban, mười bốn người báo cáo trực tiếp cho hắn hoặc Tô Vãn), bên cạnh sơ đồ đề xuất (năm cấp, hai mươi lăm phòng gộp, chín người báo cáo trực tiếp, phân quyền rõ hơn).

– Hệ thống hiện tại phù hợp cho một nghìn người. Chúng ta có một nghìn năm trăm, và quý ba năm nay sẽ là hai nghìn nếu mở rộng Ấn Độ theo kế hoạch anh Lục vừa trình bày.

Giọng Tô Vãn bình thường. Không nhấn nhá. Nhưng câu "theo kế hoạch anh Lục vừa trình bày" có một trọng lượng nhẹ, kiểu trọng lượng mà chỉ hắn nghe ra: cô đang nhắc rằng kế hoạch mở rộng được quyết định mà không bàn bạc, và hệ thống hiện tại không đỡ nổi kế hoạch đó.

– Không cần. Hệ thống hiện tại hoạt động tốt.

Tô Vãn nhìn hắn. Mắt bình thản, kiểu bình thản mà sáu năm qua hắn đã học đọc: cô không đồng ý, nhưng đang cân nhắc có nên nói tiếp hay không.

– Hoạt động tốt cho một nghìn năm trăm người. Nhưng ba nghìn người thì...

– Khi nào ba nghìn thì tính.

Giọng hắn cắt. Gọn. Kiểu giọng mà hắn dùng khi ra quyết định cuối cùng, kiểu giọng mà sáu năm qua mọi người đã học: khi Lục Trường An nói bằng giọng đó, cuộc thảo luận kết thúc.

Tô Vãn im. Tắt màn hình. Ghi gì đó vào sổ. Không nhìn hắn.

Tô Vãn im. Cô ấy không giận. Cô ấy thất vọng. Và thất vọng từ Tô Vãn nặng hơn giận từ bất kỳ ai. Vì giận thì qua, thất vọng thì ở lại.

Hắn biết. Biết cô đúng. Biết mình vừa cắt lời cô trước mặt mười hai người. Biết đó không phải cách mà hắn đối xử với Tô Vãn sáu năm qua. Nhưng hắn không sửa. Không phải vì không muốn. Vì đang ở trước mười hai người, và sửa nghĩa là thừa nhận sai, và chủ tịch tập đoàn tám nghìn tỷ không thừa nhận sai trong phòng họp.

Kiếp trước, trên đại điện Huyền Minh Tông, Huyền Minh Ma Tôn không bao giờ sửa lời trước đệ tử. Không phải vì luôn đúng. Vì sửa là yếu. Và yếu thì chết.

Kiếp này... giống.

Họp xong. Mười hai người rời phòng. Tô Vãn đi sau cùng, cầm sổ, bước nhanh, không quay lại. Bạch Dạ đi cạnh cô, hai người nói gì đó mà hắn không nghe rõ qua cửa kính.

Hắn đứng ở cửa sổ phòng họp, nhìn xuống. Tầng hai mươi hai, cao hơn sân thượng cũ mười ba tầng. Hà Nội tháng giêng, trời xám, sông Hồng uốn lượn ở phía xa, và phía dưới, xe cộ chạy trên đại lộ như kiến.

Kiến. Bạch Dạ từng nhìn ta như kiến. Giờ ta nhìn xuống và thấy kiến. Vòng xoay.

Hàn Kiêu nhắn tin từ Jakarta: "Anh An, em nghe cuộc họp. Anh ổn không? Bạch Dạ với chị Tô Vãn không vui lắm."

Hắn đọc. Không trả lời.

Hàn Kiêu nhận ra. Từ Jakarta, qua màn hình, qua micro, hắn vẫn nhận ra. Vì Hàn Kiêu nhìn ta nhiều nhất trong tất cả mọi người. Không phải vì trung thành mù quáng. Vì Hàn Kiêu đã từng ở dưới đáy, và kẻ đã từng ở dưới đáy biết nhận ra khi ai đó đang thay đổi.

Trương Phong nhắn riêng Hàn Kiêu (Trương Phong không biết hắn nhìn thấy tin nhắn nhóm quản lý): "Sếp An dạo này khác. Ngày xưa anh ấy nghe. Giờ anh ấy quyết."

Hàn Kiêu trả lời: "CEO nào cũng vậy khi công ty lớn."

Trương Phong: "Nhưng sếp An không phải CEO bình thường."

Hắn đóng điện thoại. Đặt úp trên bàn.

Chiều. Penthouse. Một mình.

Phòng chủ tịch rộng bốn mươi mét vuông. Bàn gỗ sẫm ở giữa, ghế da phía sau, hai ghế khách phía trước, kệ sách bên trái (sách do Tô Vãn chọn: kinh doanh, chiến lược, lịch sử, và ba cuốn tiểu thuyết mà cô nghĩ hắn nên đọc nhưng hắn chưa bao giờ mở), cửa kính toàn phần phía sau nhìn ra thành phố.

Hắn ngồi ở ghế. Ghế da, tựa lưng cao, xoay được. Kiểu ghế mà CEO tập đoàn ngồi trong phim. Kiểu ghế mà hắn chưa bao giờ tưởng tượng mình sẽ ngồi khi đang ở bàn cạnh nhà vệ sinh.

Tiếng gõ cửa.

– Anh Lục.

Tiểu Linh. Giọng nhẹ, nhanh, kiểu giọng mà bốn năm qua hắn đã quen: Tiểu Linh nói nhanh khi có thông tin quan trọng, nói chậm khi đang suy nghĩ.

– Vào.

Tiểu Linh đi vào. Hai mươi bảy tuổi, tóc buộc cao, mặc áo sơ mi trắng và quần tây đen. Bốn năm trước, cô là nhân viên phòng kế hoạch Vạn Lý Group, được hắn dạy Ma Tâm Quan, từ một cô gái rụt rè thành giám đốc phân tích kinh doanh chịu trách nhiệm tình báo cạnh tranh cho cả tập đoàn.

Cô đặt một tập tài liệu lên bàn hắn. Dày, đóng bìa, đánh dấu "MẬT."

– Chữ "M." Em đã tìm ra.

Hắn nhìn tập tài liệu. Nhìn Tiểu Linh. Mắt cô sáng, kiểu sáng của người vừa giải xong một bài toán lớn và muốn trình bày.

– Ngồi.

Tiểu Linh ngồi xuống ghế khách. Mở tập tài liệu.

– Monarch Fund. Đó là tên đầy đủ. Không phải quỹ đầu tư quốc gia của một nước cụ thể nào. Là liên minh ngầm: tiền từ năm quỹ quốc gia, Trung Đông ba, châu Âu hai, gộp lại, quản lý bởi một nhóm mười hai người. Đăng ký tại Cayman Islands. Vốn ước tính năm trăm tỷ đô la.

Hắn không ngạc nhiên. Không phải vì đã biết (chưa biết chi tiết). Vì khi đã đánh Lão Từ, đánh Meridian, khi đã nhìn thấy cách hệ thống toàn cầu vận hành ở tầng cao nhất, hắn biết: luôn có tầng cao hơn. Luôn có kẻ đứng sau kẻ đứng sau.

– Phương thức hoạt động?

– Mua cổ phần thiểu số. Năm đến mười lăm phần trăm. Không bao giờ đa số. Không bao giờ xuất hiện công khai. Kiểm soát qua ba kênh: cổ phần, vận động chính sách, và tài trợ chiến dịch bầu cử ở các nước đang phát triển.

Tiểu Linh lật trang. Bản đồ: các chấm đỏ nối nhau bằng đường mỏng, trải khắp châu Á, Trung Đông, một phần châu Âu.

– Monarch đã mua tám phần trăm Meridian. Năm phần trăm ba tập đoàn công nghệ châu Á khác.

Cô dừng. Nhìn hắn. Im lặng hai giây, kiểu im lặng mà hắn biết: cô đang chuẩn bị nói thứ gì đó nặng.

– Và ba phần trăm Huyền Cơ. Mua qua bảy lớp quỹ trung gian. Em phát hiện tuần trước.

Hắn dừng. Tay đang cầm bút đặt xuống bàn, chậm, không tiếng động.

Ba phần trăm. Họ đã vào trong.

Hắn nhớ. Năm năm trước, Lão Từ mua năm phần trăm Huyền Cơ qua quỹ trung gian. Mô hình giống. Mua nhỏ, nằm im, quan sát, rồi khi đủ mạnh thì siết.

– Mua từ khi nào?

– Mười bốn tháng trước. Chia làm chín giao dịch, mỗi giao dịch dưới ngưỡng công bố. Em trace được vì một trong bảy lớp quỹ có chung đại diện pháp lý với quỹ mà Monarch dùng để mua cổ phần Meridian.

Mười bốn tháng. Họ đã theo dõi ta từ trước khi ta đánh Meridian. Không phải phản ứng. Là chủ động.

– Tên thứ hai trên danh sách Lão Từ.

Hắn mở ngăn kéo. Lấy phong bì Lão Từ (bản gốc, giấy ngả vàng, chữ viết tay run). Bốn tên. Tên thứ nhất: Meridian. Đã gạch. Tên thứ hai: bắt đầu bằng chữ M.

– Monarch Fund.

Tiểu Linh nhìn phong bì. Mắt cô dừng ở chữ viết tay của Lão Từ, run nhưng rõ, kiểu chữ của người biết mình sắp chết nhưng vẫn viết bằng sức mạnh ý chí.

– Anh Lục. Còn hai tên nữa.

– Biết.

Hắn gấp phong bì. Cất lại. Nhìn Tiểu Linh.

– Tìm Victor Hale. Giám đốc điều hành Monarch. Và trace mọi cổ phần Monarch trong hệ sinh thái Đông Nam Á. Tất cả. Từng đồng.

– Hiểu. Cần bao lâu?

– Hai tuần.

Tiểu Linh gật. Đứng dậy, cầm tập tài liệu, ra cửa.

– Anh Lục.

Hắn nhìn cô.

– Em không hỏi vì không phải việc em. Nhưng chị Tô Vãn hôm nay trong họp... cô ấy không vui.

Hắn im. Hai giây.

– Tôi biết.

Tiểu Linh gật. Không nói thêm. Đi ra. Đóng cửa nhẹ.

Tối. Penthouse. Đèn bàn bật, ánh vàng nhạt trải trên mặt gỗ sẫm. Ngoài cửa kính, Hà Nội lên đèn, ánh sáng thành phố phản chiếu trên mặt sông Hồng ở xa, nhấp nháy trong gió mùa đông.

Hắn ngồi một mình. Cốc trà trên bàn, Tô Vãn mang lên trước khi về (cô vẫn mang trà cho hắn mỗi chiều, dù hôm nay hắn cắt lời cô trước mặt mười hai người, vì với Tô Vãn, mang trà không phải cử chỉ yêu thương, mang trà là thói quen, và thói quen không thay đổi vì một cuộc họp). Trà đã nguội. Hắn uống.

Penthouse. Tầng hai mươi ba. Nhìn xuống cả thành phố.

Đại điện Huyền Minh Tông. Ngai vàng. Nhìn xuống ngàn đệ tử.

Cảm giác này... giống. Quá giống.

Hắn đứng dậy. Đi đến cửa kính. Đặt tay lên mặt kính lạnh. Nhìn xuống. Xe cộ chạy trên đại lộ, nhỏ như kiến. Người đi bộ trên vỉa hè, nhỏ hơn kiến. Từ tầng hai mươi ba, mọi thứ đều nhỏ.

Kiếp trước, ta đứng trên đỉnh Cửu U Sơn, nhìn xuống thiên hạ. Quyền lực tuyệt đối. Không ai dám trái ý. Không ai dám hỏi ngược. Đệ tử quỳ. Trưởng lão cúi đầu. Và ta nghĩ: đây là đỉnh.

Rồi ta chết. Vì kẻ đứng trên đỉnh đủ lâu sẽ quên mặt đất trông như thế nào. Và kẻ quên mặt đất sẽ bị mặt đất nuốt.

Kiếp này. Sáu năm. Từ bàn cạnh nhà vệ sinh đến penthouse tầng hai mươi ba. Tám nghìn tỷ vốn hóa. Một nghìn năm trăm nhân viên. Tám quốc gia. Dẫn đầu Đông Nam Á. Forbes năm mươi lớn nhất.

Và hôm nay, ta cắt lời Tô Vãn. Bác ý kiến Bạch Dạ. Ra quyết định mà không hỏi ai.

Giống quá. Giống y hệt.

Hắn rút tay khỏi mặt kính. Nhìn bàn tay mình. Bàn tay gầy, xương, bàn tay của thân xác Lục Trường An (không phải bàn tay Ma Tôn, bàn tay đó mạnh hơn, lớn hơn, và đã chết ngàn năm trước). Bàn tay này sáu năm trước viết lá đơn xin việc bằng bút bi rẻ tiền. Bàn tay này hôm nay ký lệnh chi bốn trăm tỷ mở rộng quốc tế mà không bàn ai.

Bàn tay này đang nắm bao nhiêu người?

Một nghìn năm trăm nhân viên. Bốn trăm hai mươi ba khách hàng doanh nghiệp. Năm đối tác liên minh. Tám chính phủ đang hợp tác. Hàng triệu người dùng cuối.

Kiếp trước: ngàn đệ tử, trăm trưởng lão, mười hai sư huynh đệ.

Số lượng khác. Cảm giác giống.

Quyền lực tuyệt đối.

Hắn quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở tập tài liệu Monarch mà Tiểu Linh để lại (bản sao, Tiểu Linh luôn để bản sao cho hắn). Trang cuối: bản đồ cổ phần Monarch trải khắp châu Á, đường nối mỏng như tơ nhện, chấm đỏ ở mười lăm tập đoàn, trong đó có một chấm nhỏ đánh dấu "HCO 3%."

Tên thứ hai. Monarch Fund. Lớn hơn Meridian. Rộng hơn. Sâu hơn. Meridian là kiếm. Monarch là tay cầm kiếm.

Và tay cầm kiếm đã chạm vào Huyền Cơ từ mười bốn tháng trước.

Hắn gấp tập tài liệu. Đặt lên bàn. Nhìn ra cửa kính.

Lão Từ, ông đúng. "Khi cậu lên đủ cao, họ sẽ đến." Họ đã đến. Đã ở đây mười bốn tháng. Và ta không biết.

Không biết vì bận đánh Meridian. Không biết vì bận xây Nền tảng. Không biết vì bận mở rộng. Không biết vì đang nhìn xuống từ penthouse thay vì nhìn quanh.

Kẻ đứng trên đỉnh nhìn xuống. Kẻ thông minh nhìn quanh.

Ta đang nhìn xuống.

Điện thoại rung. Tô Vãn. Tin nhắn ngắn:

"Đã gửi biên bản họp. Phần mục 7 và 11, tôi ghi chú riêng. Anh đọc khi nào rảnh."

Hắn mở biên bản. Cuối trang, ghi chú tay của Tô Vãn (cô đánh máy biên bản nhưng ghi chú bằng tay, vì ghi chú tay là ý kiến cá nhân, không phải biên bản chính thức):

"Mục 7: Quyết định mở rộng Ấn Độ + Trung Đông đồng thời. Chưa thảo luận Board. Chưa có phân tích rủi ro tài chính chi tiết. Đề nghị bổ sung trước khi triển khai."

"Mục 11: Tái cấu trúc bị bác. Giữ nguyên hệ thống hiện tại. Ghi nhận."

Hai ghi chú. Ngắn gọn. Chính xác. Không cảm xúc. Kiểu Tô Vãn: cô không cãi, cô ghi. Và ghi là cách cô nói "tôi không đồng ý nhưng tôi tôn trọng quyết định của anh, và khi quyết định này gây ra vấn đề, biên bản sẽ cho thấy tôi đã cảnh báo."

Tô Vãn. Cô ấy ghi chú thay vì cãi. Vì cô ấy biết: cãi với ta trong phòng họp sẽ không thay đổi gì. Ghi chú sẽ ở lại lâu hơn lời nói.

Kiếp trước, không có ai ghi chú. Không có ai dám cảnh báo. Đệ tử quỳ và nói "Tông Chủ sáng suốt." Rồi đâm dao khi ta quay lưng.

Kiếp này, Tô Vãn ghi chú. Bạch Dạ nhíu mày. Hàn Kiêu hỏi "anh ổn không." Tiểu Linh nói "chị Tô Vãn không vui."

Họ đang cảnh báo. Mỗi người một cách.

Và ta... ta đang không nghe.

Hắn đóng biên bản. Tắt đèn bàn. Phòng chủ tịch chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn thành phố lọt qua cửa kính, vàng nhạt, nhấp nháy.

Đứng dậy. Đi đến cửa kính lần nữa. Đặt trán lên mặt kính lạnh. Nhìn xuống thành phố.

Đại điện Huyền Minh. Ngai vàng. Nhìn xuống ngàn đệ tử. Cảm giác này. Quyền lực tuyệt đối.

Kiếp trước, ta nghĩ đó là đỉnh.

Im lặng.

Kiếp trước, ta sai.

Rồi hắn quay lưng, đi ra cửa, bước vào thang máy, xuống sảnh, ra đêm lạnh tháng giêng Hà Nội. Một mình.

Không ai đợi ở sảnh. Không ai đi cùng. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, hắn nhận ra: mình đi về một mình. Và cảm giác đó không lạ. Cảm giác đó quen. Quen từ ngàn năm trước.

Ch.181/210
3.437 từ