Kế Hoạch Cuối
Mười một giờ đêm, phòng họp tầng chín, bốn người.
Tô Vãn đến trước, mang theo laptop và sổ ghi chép, tóc buộc gọn, mắt tỉnh dù đã mười một giờ, kiểu tỉnh của người quen thức khuya vì công việc chưa xong. Giang Hà đến sau hai phút, áo sơ mi nhàu, mắt kính lệch, có vẻ đang ăn tối thì được gọi. Trần Mỹ Anh đến cuối, balô trên vai, mang theo một xấp tài liệu dày đã gấp sẵn, như thể cô luôn mang theo vũ khí phòng khi cần.
Hắn đặt thẻ nhớ Lão Từ lên bàn. Nhỏ, đen, hai gram. Bốn người nhìn nó.
– Tôi sẽ giải thích lần đầu và duy nhất, hắn nói. Đây là thẻ nhớ Lão Từ trao trước khi bệnh nặng. Ba mươi năm bằng chứng: hợp đồng, email, biên bản, danh sách bốn trăm hai mươi ba nhân viên bị gài nợ ở mười hai công ty. Liên kết giữa Lão Từ, Phú Thịnh Consulting, và Meridian.
Im lặng. Giang Hà nhìn thẻ nhớ, rồi nhìn hắn, mắt sáng.
– Liên kết Meridian. Nghĩa là...
– Nghĩa là Lão Từ không hoạt động một mình. Lão Từ là mắt xích nhỏ trong hệ thống lớn hơn: ít nhất ba tổ chức phân vùng kiểm soát toàn cầu. Meridian là một trong ba. Lão Từ gài nợ kiểm soát nhân viên, Meridian thu thập dữ liệu kiểm soát thị trường. Cùng bản chất, khác quy mô.
Trần Mỹ Anh mở xấp tài liệu, đặt lên bàn. Hắn nhận ra: cô đã chuẩn bị. Không phải chuẩn bị cho cuộc họp tối nay, vì cô chỉ được gọi hai mươi phút trước. Chuẩn bị từ lâu. Có lẽ từ khi gửi báo cáo bốn mươi hai trang cho Bộ trưởng Trần Đại Nghĩa.
– Tôi có ba thứ, Trần Mỹ Anh nói, giọng rõ, kiểu giọng luật sư trình bày trước tòa. Một: phúc trình EU về Meridian, phạt hai tỷ đô la năm hai không hai ba vì thu thập dữ liệu doanh nghiệp không đồng ý. Hai: hồ sơ vụ rò rỉ Ấn Độ, ba trăm nghìn hồ sơ, Meridian biết lỗ hổng hai tháng trước nhưng hoãn vá vì ảnh hưởng biên lợi nhuận quý. Ba: tài liệu nội bộ từ cựu nhân viên Nguyễn Thanh Lan, xác nhận chương trình "Meridian Government Relations" chi hai mươi triệu đô la mỗi năm lobby năm nước Đông Nam Á.
– Cô giữ tất cả đó từ khi nào?
– Từ chương trình gửi Bộ trưởng. Tôi giữ bản sao. Vì tôi biết sẽ cần lần nữa.
Trần Mỹ Anh. Hai mươi chín tuổi, luật sư, luận văn về bảo vệ dữ liệu xuyên biên giới, chưa bao giờ thua một vụ kiện nào vì chưa bao giờ vào vụ nào cô không chắc thắng. Và cô đã chuẩn bị. Không phải vì ta ra lệnh. Vì cô cũng thấy: cuộc chiến này sẽ đến đây.
Tô Vãn mở laptop, màn hình sáng trên mặt bàn tối, gõ vài dòng, rồi quay màn hình cho cả bàn thấy.
– Tôi tóm tắt tình hình. Huyền Cơ: thị phần mười chín phần trăm, đang giảm. Cổ phiếu giảm mười lăm phần trăm. Liên minh: hai trong năm đang đàm phán riêng với Meridian. Razak cho hai tháng. Open ASEAN Cloud cần ba tháng rưỡi. Tiền mặt: khoảng một trăm tám mươi lăm tỷ. Runway: mười bốn tháng nếu không có biến. Bảy tháng nếu mất thêm khách.
Những con số nằm trên màn hình, lạnh, chính xác, không có cảm xúc. Nhưng mỗi con số là một đêm mất ngủ của ai đó.
– Vấn đề, hắn nói, không phải sản phẩm. Sản phẩm Huyền Cơ tốt hơn Meridian ở thị trường nội địa. Trịnh Hải biết điều đó. Khách hàng cũng biết. Vấn đề không phải tiền. Chúng ta đốt chậm hơn Meridian nhưng đủ sống mười bốn tháng. Vấn đề là niềm tin. Thị trường tin Meridian sẽ thắng. Liên minh tin Huyền Cơ sẽ thua. Khi mọi người tin anh thua, anh thua thật, dù sản phẩm tốt hơn, dù tiền còn. Vì khách hàng không mua sản phẩm sắp chết.
Im lặng.
– Nên đánh niềm tin?
Hắn gật.
– Không đánh sản phẩm. Không đánh tiền. Đánh niềm tin. Phá niềm tin vào Meridian.
Giang Hà nghiêng người về phía trước, khuỷu tay trên bàn, mắt sáng kiểu sáng khi cô thấy cơ hội, kiểu sáng của người làm truyền thông mười năm và biết: bê bối là vũ khí mạnh nhất, mạnh hơn tiền, mạnh hơn sản phẩm, vì bê bối thay đổi câu chuyện.
– Thẻ nhớ Lão Từ, cô nói chậm, là bằng chứng liên kết Meridian với hệ thống vay bẫy Việt Nam. Phúc trình EU là bằng chứng Meridian vi phạm ở châu Âu. Vụ Ấn Độ là bằng chứng ém lỗ hổng. Tài liệu Nguyễn Thanh Lan là bằng chứng lobby quy mô.
– Tất cả liên quan đến dữ liệu, Trần Mỹ Anh thêm. Và tất cả liên quan đến niềm tin. Meridian bán "niềm tin": chúng tôi bảo vệ dữ liệu của bạn, chúng tôi tuân thủ, chúng tôi đáng tin. Nếu phơi bày rằng niềm tin đó là giả...
– ...thì không ai muốn giao dữ liệu cho Meridian, Tô Vãn nói, hoàn thành câu. Khách hàng doanh nghiệp, chính phủ, đối tác. Ai giao dữ liệu cho công ty bị phạt hai tỷ đô la vì lạm dụng dữ liệu?
Hắn nhìn ba người. Mỗi người đã nhìn ra một góc của kế hoạch, và ba góc đó đang khớp nhau.
Kiếp trước, ta lập kế hoạch một mình. Muôn quân nghe lệnh, thi hành, không hỏi. Hiệu quả, nhưng kế hoạch của một người luôn có điểm mù. Điểm mù của ta: ta thấy kẻ thù nhưng không thấy mình. Ta thấy chiến lược nhưng không thấy con người. Và vì vậy ta thua.
Kiếp này: ba người ngồi quanh bàn, mỗi người thấy thứ ta không thấy. Giang Hà thấy câu chuyện truyền thông. Trần Mỹ Anh thấy khung pháp lý. Tô Vãn thấy toàn cảnh. Và ta thấy thời cơ.
– Thời điểm, hắn nói. Nghị định Bảo vệ Dữ liệu Doanh nghiệp đang trong sáu mươi ngày lấy ý kiến. Indonesia đã ra dự thảo ba mươi tám điều. Thái Lan đang soạn. Nếu phơi bày vi phạm Meridian đúng lúc nghị định sắp ban hành, chính phủ không thể làm ngơ. Dư luận ép. Báo chí ép. Và nghị định sẽ ban hành nhanh hơn, nghiêm hơn.
Giang Hà gật.
– Tôi có ba đầu mối báo chí đã dùng cho bài trước: Kompas ở Indonesia, Bangkok Post ở Thái Lan, Thương Trường Quốc Tế ở Việt Nam. Cả ba đều đã đăng bài về vi phạm Meridian. Lần này, tôi cần bài lớn hơn: không phải bài riêng lẻ, mà loạt bài điều tra, đăng đồng loạt ba nước, cùng ngày.
– Cùng ngày. Tại sao?
– Vì một bài báo ở một nước là tin. Ba bài báo ở ba nước cùng ngày là xu hướng. Thị trường phản ứng khác nhau: tin thì đọc rồi quên, xu hướng thì sợ và hành động.
Giang Hà. Mười năm truyền thông. Biết: cùng một sự thật, cách kể khác nhau tạo tác động khác nhau. Một tiếng sấm thì người ta ngẩng lên. Ba tiếng sấm liên tiếp thì chạy.
Trần Mỹ Anh mở tài liệu, chỉ vào trang đã đánh dấu.
– Pháp lý. Trước khi đăng, cần kiểm tra: bằng chứng từ thẻ nhớ Lão Từ có hợp pháp không? Nguồn gốc: Lão Từ tự nguyện trao, có ghi âm buổi gặp không?
Hắn nhìn cô. Không có ghi âm. Buổi gặp Lão Từ ở quán Tĩnh Tâm, quận Ba, hai người, trà, và lời nói. Không ghi âm vì hắn không ghi âm ai. Không bao giờ. Ngàn năm, không bao giờ ghi lại lời người khác nói khi người đó tin mình.
– Không có ghi âm. Lão Từ trao tự nguyện. Tôi cam kết điều đó.
Trần Mỹ Anh nhìn hắn, cân nhắc, rồi gật.
– Được. Lời anh đủ cho tôi. Nhưng cho tòa thì không. Nên chiến lược: thẻ nhớ không dùng trực tiếp làm bằng chứng pháp lý. Dùng gián tiếp: thông tin trong thẻ nhớ hướng dẫn điều tra, xác minh qua nguồn độc lập, rồi nguồn độc lập mới là bằng chứng chính thức. Thẻ nhớ là bản đồ, không phải vũ khí.
Bản đồ, không phải vũ khí. Trần Mỹ Anh nói đúng. Kiếp trước, ta dùng vũ khí: đánh thẳng, phá thẳng, giết thẳng. Kiếp này, ta dùng bản đồ: chỉ đường cho người khác đánh. Hiệu quả hơn. Và sạch hơn.
– Kế hoạch cụ thể, Tô Vãn nói, bút trên tay, sổ mở, sẵn sàng ghi. Bước một, bước hai, bước ba. Ai làm gì, deadline nào.
Hắn nhìn cô. Rồi nói:
– Bước một: Giang Hà liên hệ ba tòa soạn. Kompas, Bangkok Post, Thương Trường. Đề xuất loạt bài điều tra "Meridian và dữ liệu Đông Nam Á." Cung cấp manh mối từ thẻ nhớ, nhưng không cung cấp thẻ nhớ. Để phóng viên tự điều tra, tự xác minh. Deadline liên hệ: bốn mươi tám giờ.
Giang Hà gật. Ghi.
– Bước hai: Trần Mỹ Anh soạn bản tóm tắt pháp lý gửi Bộ trưởng Trần Đại Nghĩa. Không phải báo cáo mới, mà cập nhật báo cáo cũ: bổ sung liên kết Meridian với hệ thống vay bẫy Lão Từ. Đây là thông tin Bộ trưởng chưa có. Deadline: ba ngày.
Trần Mỹ Anh gật.
– Bước ba: Tô Vãn phối hợp Hàn Kiêu liên hệ đối tác pháp lý ở Indonesia và Thái Lan. Chia sẻ thông tin vi phạm Meridian với cơ quan quản lý hai nước. Mục tiêu: khi bài báo đăng, cơ quan quản lý đã có thông tin, sẵn sàng hành động. Deadline: một tuần.
Tô Vãn ghi. Nhanh, gọn, không hỏi lại.
– Bước bốn: Trịnh Hải đẩy nhanh Open ASEAN Cloud. Từ ba tháng rưỡi xuống hai tháng rưỡi. Tôi biết khó. Nhưng khi Meridian bị phơi bày, khách hàng sẽ tìm giải pháp thay thế. Nếu Open ASEAN Cloud có bản beta chạy được khi bê bối nổ, liên minh có lý do ở lại.
Giang Hà giơ tay.
– Rủi ro. Nếu phóng viên điều tra nhưng không tìm đủ bằng chứng? Hoặc tìm nhưng bị gây áp lực không đăng? Meridian có bộ phận truyền thông và pháp lý mạnh. Họ sẽ gửi thư cảnh cáo cho tòa soạn, đe dọa kiện phỉ báng, mua quảng cáo rút quảng cáo. Bình thường.
– Rủi ro thật, hắn gật. Nhưng ba tờ báo đã đăng bài lần trước. Họ biết rủi ro. Và lần trước không bị kiện vì bài đó có cơ sở. Lần này bằng chứng mạnh hơn. Phúc trình EU là tài liệu công. Vụ Ấn Độ có hồ sơ tòa án. Tài liệu Nguyễn Thanh Lan cần xác minh, nhưng nếu phóng viên tìm thêm một hoặc hai cựu nhân viên khác xác nhận, thành bài vững.
– Tôi có thêm hai đầu mối, Giang Hà nói, giọng thấp hơn. Chưa tiếp cận. Đang giữ. Một cựu quản lý Meridian Thái Lan, một kỹ sư đã nghỉ ở Philippines. Cả hai có thể xác nhận chương trình thu thập dữ liệu nội bộ.
Giang Hà giữ đầu mối. Không nói cho đến khi cần. Không phải giấu, vì chờ đúng lúc. Cô hiểu: nguồn tin là đạn. Bắn sớm thì hết.
Trần Mỹ Anh thêm:
– Rủi ro pháp lý từ phía Huyền Cơ: nếu Meridian phát hiện chúng ta cung cấp manh mối cho báo chí, họ có thể kiện cạnh tranh không lành mạnh hoặc bôi nhọ thương hiệu. Giải pháp: chúng ta không cung cấp thẻ nhớ, không cung cấp tài liệu gốc. Chỉ "gợi ý hướng điều tra." Phóng viên tự tìm, tự xác minh, tự chịu trách nhiệm. Huyền Cơ không xuất hiện trong bất kỳ bài báo nào.
– Sạch sẽ.
– Sạch nhất có thể. Không gì sạch tuyệt đối. Nhưng đủ sạch để nếu bị kiện, thắng.
Im lặng. Tô Vãn ngẩng lên.
– Hai tháng rưỡi. Trịnh Hải sẽ nói không thể.
– Trịnh Hải sẽ nói khó. Rồi làm được.
– Anh chắc?
– Trịnh Hải nói "đừng lo phần em." Tôi tin phần đó.
Tô Vãn nhìn hắn, rồi ghi tiếp.
Mười hai giờ đêm. Bốn người ngồi trong phòng họp tối, đèn bàn một ngọn, ánh sáng vàng nhỏ trên giấy và mặt người, cà phê nguội trên bàn, và kế hoạch đã xong. Trên giấy. Trên thực tế, mọi thứ còn phải chạy, phải test, phải đối mặt biến số mà không ai dự đoán được. Nhưng ít nhất, đêm nay, bốn người biết: có đường đi.
Giang Hà đi trước, gọi điện thoại ngay khi bước ra cửa, giọng thấp, nhanh, kiểu giọng truyền thông khi bắt đầu "chạy story." Trần Mỹ Anh đi sau, tay ôm xấp tài liệu, lưng thẳng, bước đều, kiểu đi của luật sư về nhà viết đơn lúc nửa đêm vì thấy vui.
Tô Vãn ở lại, gấp sổ, đứng dậy, đi đến cửa, rồi quay lại.
– Anh An.
– Gì?
– Đây là lần đầu tiên anh nghĩ cùng. Thật sự cùng. Từ đầu. Từ khi chưa có gì.
Hắn nhìn cô.
– Khác gì?
– Khác ở chỗ: tôi thấy anh không biết hết. Và anh không giả vờ biết hết. Lần trước, anh vào phòng họp với kế hoạch xong rồi, hỏi ý kiến chỉ để lịch sự. Lần này, anh vào với thẻ nhớ và câu hỏi. Khác hẳn.
Tô Vãn đọc ta. Không phải Ma Tâm Quan. Là bốn năm ngồi cạnh, bốn năm nhìn ta ra quyết định, bốn năm biết khi nào ta thật và khi nào ta diễn. Cô biết: ta vừa thật.
– Tôi đang học.
– Biết rồi. Tốt.
Quay lưng, đi.
Hắn ngồi một mình. Phòng họp tối, đèn bàn tắt, chỉ ánh đèn thành phố qua cửa kính. Thẻ nhớ nằm trên bàn, nhỏ, đen, và bắt đầu từ đêm nay, nó không còn là thẻ nhớ. Nó là bản đồ.
Bạch Dạ. Anh nói "đừng thua." Ta sắp đánh.
Và lần này, ta đánh cùng người khác.