Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 95: Chiến Tranh Cổ Phiếu
Chương 95

Chiến Tranh Cổ Phiếu

Hai tuần sau khi bán khống bắt đầu.

HCO: 82.000 đồng. Giảm hai mươi hai phần trăm so với đỉnh.

Phòng họp A, tầng chín, tòa nhà Huyền Cơ. Bảy giờ sáng. Họp bất thường.

Bảy người quanh bàn: Lục Trường An, Tô Vãn, Lâm Khải, Trần Mỹ Anh, Hàn Kiêu, Trịnh Hải, và Vương Gia qua video từ Long Xuyên.

Vương Gia lên tiếng trước. Gương mặt trên màn hình vẫn vuông, vẫn ít nét, nhưng mắt nhíu.

– Lục, giá cổ phiếu giảm hai mươi hai phần trăm trong hai tuần. Cổ đông nhỏ gọi tôi mỗi ngày. Ba quỹ đầu tư muốn họp gấp. Anh có kế hoạch gì không?

– Có.

Im lặng. Hai giây.

– Không làm gì.

Vương Gia nhíu mày. Trên màn hình, cái nhíu mày của cựu quân nhân sáu mươi tuổi trông nặng hơn bình thường.

– Gì?

– Để giá rớt thêm. Rồi mua.

Im lặng. Dài. Lâm Khải gõ ngón tay lên bàn, kiểu gõ khi ông đang tính.

Tô Vãn mở sổ tay.

– Tôi giải thích. Cổ phiếu HCO đang bị bán khống qua Meridian Capital Partners. Khối lượng bán khoảng năm phần trăm cổ phiếu lưu hành trong hai tuần. Đồng thời, ba bài báo tiêu cực xuất hiện: "Huyền Cơ mở rộng quá nhanh, rủi ro bong bóng", "CEO bí ẩn, không lý lịch rõ ràng", và "M&A Minh Châu Digital, đánh bạc với tiền cổ đông." Tất cả đẩy giá xuống.

– Ai đứng sau? Vương Gia hỏi.

– Từ Thiên Hành. Lâm Khải nói, giọng trầm. Con trai Lão Từ. Vừa về nước. MBA Harvard, ba năm Goldman Sachs. Dùng quan hệ quốc tế để mở vị thế bán khống qua Meridian Capital Partners. Đồng thời chỉ đạo phóng viên viết bài tiêu cực.

Vương Gia gật đầu chậm. Mắt nheo.

– Kiểu đánh ba mũi đồng thời. Cổ phiếu, truyền thông, cổ đông. Cậu ta có phương pháp.

– Có. Lục Trường An nói. Nhưng có điểm yếu.

Im lặng.

– Bán khống nghĩa là vay cổ phiếu bán, rồi mua lại khi giá thấp hơn để trả. Lời từ chênh lệch. Nhưng nếu giá không rớt thêm, hoặc bật lên, người bán khống phải mua lại ở giá cao hơn. Lỗ không giới hạn.

Hắn nhìn quanh bàn.

– Thiên Hành bán năm phần trăm cổ phiếu lưu hành. Cậu ta kỳ vọng giá rớt thêm mười, mười lăm phần trăm, chốt lời, rồi rút. Nhưng nếu chúng ta âm thầm gom cổ phiếu ở giá thấp, khi Thiên Hành muốn mua lại để trả, không có hàng. Giá bật lên. Càng cố mua, giá càng tăng. Bóp cổ.

Lâm Khải gật.

– Bán khống bị ép. Thuật ngữ tài chính gọi là bóp ngược. Cổ điển nhưng hiệu quả.

Vương Gia nhìn qua màn hình. Mắt sáng lên, kiểu sáng của cựu quân nhân nhận ra chiến thuật quen.

– Để địch tiến sâu. Cắt đường rút. Bao vây. Lục, anh học binh pháp ở đâu?

Cửu U Sơn. Nhưng câu đó không nói được.

– Sách cũ.

Vương Gia nhìn hắn. Ba giây. Rồi cười, kiểu cười hiếm, ngắn.

– Tôi ủng hộ. Nhưng cần tiền gom cổ phiếu. Bao nhiêu?

Tô Vãn lật trang sổ.

– Cần gom khoảng mười đến mười hai phần trăm cổ phiếu lưu hành. Ở giá hiện tại, khoảng tám mươi đến chín mươi tỷ. Huyền Cơ không đủ tiền mặt. Cần đồng minh.

Lâm Khải gõ bàn.

– Tôi huy động được ba nhà đầu tư dài hạn. Quỹ Phúc Hưng, quỹ Thái Bình, và Trần Đức Minh cá nhân. Cả ba tin Huyền Cơ, đã muốn mua vào từ đợt giảm nhưng chờ đáy. Nếu tôi gọi sáng nay, chiều nay họ chuyển tiền.

– Volume bao nhiêu?

– Tổng ba quỹ gom được khoảng tám phần trăm. Anh cần thêm bốn.

Hắn nhìn Tô Vãn.

– Tôi dùng tiền cá nhân mua thêm hai phần trăm. Tăng cổ phần cá nhân lên. Mỹ Anh, công bố theo quy định khi mua trên một phần trăm.

Mỹ Anh gật.

– Còn hai phần trăm.

Vương Gia từ màn hình:

– Tôi mua một phần trăm. Tiền cá nhân. Không nhiều, nhưng đủ gửi tín hiệu: Board member đang mua vào.

Lâm Khải:

– Tôi thêm một phần trăm nữa. Tổng cộng mười hai phần trăm. Đủ.

Hắn gật đầu.

– Thời gian: gom trong mười ngày. Âm thầm. Chia nhỏ lệnh, không để thị trường biết. Lâm Khải điều phối.

– Được. Lâm Khải gật.

– Và một thứ nữa. Hắn nhìn Trịnh Hải. Trịnh Hải ngồi cuối bàn, mắt đỏ vì thức khuya, ly cà phê thứ ba trên tay. Báo cáo tài chính quý, xong chưa?

– Xong. Trịnh Hải nói, giọng khàn. Doanh thu quý ba tăng bốn mươi lăm phần trăm so cùng kỳ. Lãi ròng tăng sáu mươi phần trăm. Minh Châu Digital tích hợp giai đoạn một hoàn thành, doanh thu kết hợp tăng thêm mười hai phần trăm. Số đẹp.

– Chưa công bố?

– Chưa. Lịch công bố tuần sau, theo quy định.

– Giữ nguyên lịch. Không sớm, không muộn. Đúng ngày.

Tin tốt bất ngờ giữa bão tiêu cực. Hiệu ứng đối lập. Thị trường đang sợ thì thấy số đẹp. Chuyển từ sợ sang tham. Giá bật.

Kết hợp với gom cổ phiếu và công bố tăng nắm giữ. Ba yếu tố cùng lúc.

Bóp cổ.

Hắn đứng dậy. Nhìn quanh bàn.

– Mười ngày. Gom xong. Ngày thứ mười một, công bố kết quả quý cộng tăng nắm giữ. Thị trường sẽ tự làm phần còn lại.

Vương Gia từ màn hình:

– Và nếu Thiên Hành phản ứng?

– Cậu ta không kịp. Bán khống mà bị bóp thì chỉ có một lựa chọn: cắt lỗ. Càng chờ, càng lỗ. Cậu ta sẽ phải mua lại cổ phiếu ở giá cao hơn giá bán. Mỗi ngày chờ là mỗi ngày chảy tiền.

Im lặng.

Hàn Kiêu lên tiếng lần đầu, giọng sáng, kiểu giọng của người thấy sếp chuẩn bị đánh đẹp.

– Sếp, vậy là mình để cổ phiếu rớt hai tuần, chịu đau, rồi bóp ngược?

– Đúng.

– Kiểu thằng hàng xóm tưởng mình gãy chân, xông vào nhà, mới biết mình đang đợi sẵn.

Hắn nhìn Hàn Kiêu. Không cười. Nhưng gần.

– Đại loại.


Mười ngày.

Mười ngày mà giá HCO tiếp tục rơi. 82.000 xuống 79.000, rồi 76.000. Bài báo tiêu cực thứ tư xuất hiện. Quỹ Thiên Phong gọi HĐQT hỏi chiến lược.

Mười ngày mà Lâm Khải và ba nhà đầu tư âm thầm gom. Chia nhỏ lệnh. Mỗi ngày mua một ít. Không để ai thấy.

Mười ngày mà Lục Trường An dùng tiền cá nhân mua hai phần trăm. Vương Gia một phần trăm. Lâm Khải một phần trăm. Tổng: mười hai phần trăm cổ phiếu lưu hành, nằm trong tay người sẽ không bán.

Ngày thứ mười. HCO: 74.500 đồng. Giảm hai mươi chín phần trăm so với đỉnh.

Tiểu Linh báo cáo: Từ Thiên Hành gọi cho quỹ Meridian Capital Partners năm lần trong hai ngày. Giọng tự tin. "Chờ thêm. Mục tiêu sáu mươi lăm."

Cậu ta kỳ vọng giá xuống sáu mươi lăm ngàn. Tham lam. Đúng kiểu người chưa thua bao giờ: không biết chốt lời, cứ muốn thêm.

Đúng lúc.


Ngày thứ mười một. Bảy giờ sáng.

Huyền Cơ công bố kết quả kinh doanh quý ba. Doanh thu tăng bốn mươi lăm phần trăm, lãi ròng tăng sáu mươi phần trăm, Minh Châu Digital tích hợp giai đoạn một hoàn thành.

Tám giờ. Ba nhà đầu tư dài hạn công bố tăng nắm giữ HCO. Phúc Hưng ba phần trăm, Thái Bình ba phần trăm, Trần Đức Minh hai phần trăm. Tổng: tám phần trăm cổ phiếu lưu hành.

Tám giờ mười lăm. CEO Lục Trường An công bố mua cá nhân hai phần trăm HCO. Thành viên HĐQT Vương Gia mua một phần trăm. Cố vấn Lâm Khải mua một phần trăm.

Tín hiệu: dòng tiền thông minh đang mua. Ban lãnh đạo đang mua. Người trong cuộc đang mua.

Thị trường đảo chiều.

Chín giờ mở cửa: HCO tăng bảy phần trăm. Mười giờ: mười lăm phần trăm. Mười một giờ: hai mươi hai phần trăm. Người bán khống bắt đầu hoảng. Muốn mua lại cổ phiếu để trả. Nhưng mười hai phần trăm cổ phiếu lưu hành đã bị gom. Hàng ít. Giá tăng nhanh hơn.

Một giờ chiều: ba mươi phần trăm.

Ba giờ đóng cửa: bốn mươi hai phần trăm.

HCO đóng cửa: 105.800 đồng. Cao hơn trước khi bị bán khống.


Chiều. Phòng CEO.

Lâm Khải gọi.

– Ước tính Meridian Capital Partners lỗ khoảng tám tỷ trên vị thế bán khống. Đang cắt lỗ gấp. Thiên Hành gọi quỹ mười một lần hôm nay. Mười một lần.

– Cậu ta nói gì?

– Người của tôi không nghe được nội dung. Nhưng cuộc gọi cuối dài bốn mươi hai giây. Bốn mươi hai giây nghĩa là không có gì để nói ngoài "tôi hiểu."

Thua. Lần đầu. Tám tỷ. Không phải số lớn so với Lão Từ. Nhưng là bài học đầu tiên.

Kiểu bài học mà sách không dạy.

Hắn không ăn mừng. Đặt điện thoại xuống. Nhìn màn hình giá cổ phiếu.

105.800.

Trận nhỏ. Thắng vì đối thủ tham và thiếu kinh nghiệm. Nếu Lão Từ tự tay đánh, khác. Ông ta sẽ chốt lời sớm, không ham. Nhưng ông ta để con trai đánh. Để Hành tự học.

Nghĩa là Lão Từ đang nuôi Hành. Kiểu sư phụ để đệ tử vào thực chiến. Trận này không phải để thắng. Để dạy.

Nguy hiểm. Vì khi Hành học xong, cậu ta sẽ quay lại. Giỏi hơn. Và tức giận hơn.

Gọi Tô Vãn.

– Bước hai. Thiên Vân Cloud. Giang Hà chuẩn bị.

– Anh không nghỉ? Tô Vãn hỏi, giọng phẳng, nhưng hắn nghe được câu thật bên dưới: "Anh nên nghỉ."

– Nghỉ khi xong.

Im lặng. Hai giây.

– Được.

Cúp máy.

Điện thoại rung. Tin nhắn. Số quen.

Bạch Dạ: "Bóp ngược đẹp. Ai dạy anh chơi chứng khoán?"

Trả lời: "Không ai. Chỉ hiểu tâm lý tham lam."

Ba giây.

Bạch Dạ: "Chúc ngủ ngon. Tôi đang xem cổ phiếu anh bật lại mà vui hơn xem cổ phiếu Nova Tech tăng."

Bạch Dạ. Đối thủ ngang hàng. Kẻ duy nhất ta tôn trọng thật sự trong kiếp này. Và cô ấy vui khi ta thắng. Lạ. Ở kiếp trước, không ai vui khi Ma Tôn thắng. Vì Ma Tôn thắng nghĩa là ai đó chết.

Kiếp này, Ma Tôn thắng nghĩa là... đối thủ lỗ tiền.

Khác nhau. Nhẹ hơn. Nhưng vẫn là chiến tranh.

Trả lời: "Cô không nên vui khi đối thủ mạnh lên."

Bạch Dạ: "Đối thủ yếu không đáng đánh. Tôi thích đánh anh khi anh mạnh nhất."

Chính đạo. Ma đạo. Ngang nhau. Kéo nhau lên.

Tắt điện thoại. Đứng dậy. Bước đến cửa sổ.

Thành phố đêm. Đèn. Xe. Sông. Quen thuộc.

Trận nhỏ xong. Thiên Hành thua lần đầu. Lão Từ mất chân rết đầu tiên. Cổ phiếu ổn định trở lại.

Nhưng Lão Từ chưa ra tay thật sự. Ông ta để con trai đánh. Kiểu sư phụ quan sát từ xa, chờ đệ tử va vấp, rồi mới bước vào.

Khi Lão Từ bước vào, trận đánh sẽ khác. Ông ta sẽ không đánh bằng cổ phiếu hay truyền thông. Ông ta sẽ đánh bằng thứ mà ta chưa có: quan hệ chính trị. Luật chơi. Luật mà ông ta viết.

Nhưng mỗi bước một lúc.

Hắn mở sổ tay. Viết.

"Chiến tranh cổ phiếu: thắng. HCO từ 74.500 bật về 105.800 (+42% trong 1 ngày). Meridian CP lỗ ~8 tỷ. Từ Thiên Hành thua lần đầu."

"Gom thêm 12% cổ phiếu lưu hành. Tổng An nắm: ~64%. Vững."

"Bước tiếp: Thiên Vân Cloud. Chuẩn bị."

"Cảnh giác: Lão Từ chưa ra tay thật. Thiên Hành là tiên phong. Lão Từ là chủ tướng."

Đóng sổ.

Bốn chân rết còn lại. Bốn linh mạch. Mỗi cái cắt, Lão Từ yếu thêm.

Nhưng cũng nguy hiểm thêm. Vì thú bị thương mới dữ nhất.

Tắt đèn. Ra cửa.

Ngoài hành lang, đèn tầng ba vẫn sáng. Trịnh Hải. Mỗi đêm, tầng ba luôn sáng cuối cùng. Kiểu Trịnh Hải.

Hắn bước vào thang máy. Xuống tầng trệt. Ra đêm.

Gió tháng mười. Mát hơn tháng trước. Thành phố vẫn chạy. Và trên tầng chín tòa nhà Huyền Cơ, bảng trắng với năm cái tên vẫn đứng đó trong bóng tối, một cái đã bị gạch, bốn cái còn lại chờ.

Ch.95/175
2.134 từ