Luật Sư Ma Đạo
Quán trà Lão Trần chiều thứ Năm vắng hơn mọi ngày. Bốn bàn gỗ, hai bàn trống, một bàn có ông già đọc báo, bàn cuối có một người đàn ông trẻ ngồi sẵn.
Hắn đến sớm mười lăm phút. Thói quen kiếp trước: đến trước, quan sát trước, nắm địa hình trước. Nhưng lần này, khi bước vào, hắn nhận ra mình không phải người đến sớm nhất.
Diệp Kính ngồi góc trong, lưng tựa tường, trước mặt là ấm trà đã pha sẵn, hơi nước mỏng bay lên. Kính tròn gọng bạc, tóc hơi dài gạt sang bên, áo sơ mi trắng cổ hở một nút. Cặp da mỏng đặt bên ghế, không mở. Đang đọc một cuốn sách bìa cứng, ngón tay giữ trang, ngẩng lên khi nghe tiếng bước chân.
Nụ cười. Nhẹ, hiền, kiểu người quen mỉm cười với mọi thứ.
— Anh Lục?
— Diệp Kính.
Hắn ngồi xuống đối diện. Ấm trà trước mặt Diệp Kính là Thái Nguyên, loại búp non, pha vừa đúng nhiệt độ. Ly thứ hai đã rót sẵn, đặt trước chỗ hắn ngồi.
Rót sẵn. Biết tôi sẽ đến sớm, nên đến sớm hơn.
Hắn cầm ly, nhấp một ngụm. Trà ngon, đắng thanh, hậu ngọt kéo dài.
— Trà ngon.
— Lão Trần rang thủ công, mỗi tuần một mẻ. Tôi uống ở đây ba năm rồi.
Diệp Kính gấp sách, đặt sang bên. Luật Sở Hữu Trí Tuệ Châu Á So Sánh, bìa đã sờn góc.
Hắn bật Ma Tâm Quan. Nhìn Diệp Kính, đọc.
Tay: thả lỏng trên bàn, ngón không gõ, không nắm. Người thoải mái hoàn toàn, hoặc giả thoải mái ở mức cao. Mắt: sáng, tập trung, nhưng không căng. Kiểu mắt của người đang thẩm định, không phải đang phòng thủ. Hơi thở: đều, chậm. Nhịp tim ổn định, không có dấu hiệu hưng phấn hay lo lắng.
Kẻ này hoặc không biết sợ, hoặc biết giấu sợ đến mức không ai đọc được.
Nhưng hắn đọc được một thứ khác. Trong ánh mắt Diệp Kính, đằng sau vẻ hiền lành, có một thứ hắn nhận ra ngay lập tức vì đã nhìn thấy nó trong gương suốt ngàn năm: sự tò mò của kẻ nguy hiểm.
Nụ cười càng hiền, bẫy càng sâu.
— Anh mang hồ sơ? Diệp Kính hỏi, giọng nhẹ, vẫn nụ cười đó.
Hắn đặt cặp tài liệu lên bàn. Bìa trong suốt, bên trong xếp ngay ngắn: nhật ký phát triển sản phẩm có dấu thời gian, lịch sử mã nguồn từ tháng đầu tiên, thư luật sư gốc của Trung Tín và Cộng sự, bản đăng ký bản quyền DataFlow, và báo cáo kỹ thuật so sánh kiến trúc hai sản phẩm do Trương Phong viết.
Diệp Kính không vội mở. Nhìn cặp tài liệu, rồi nhìn hắn.
— Trước khi tôi đọc, anh cho tôi biết: anh muốn gì?
— Thắng vụ kiện.
— Thắng kiểu nào?
Câu hỏi khác. Hắn nhìn Diệp Kính. Nụ cười vẫn đó, nhưng mắt đã khác: sắc hơn, tập trung hơn. Kiểu chuyển đổi nhanh và tinh tế mà người bình thường không nhận ra.
Kẻ này không hỏi cho có. Hỏi vì câu trả lời sẽ quyết định anh ta có nhận hay không.
— Không chỉ thắng. Tôi muốn biến vụ kiện thành vũ khí. DataFlow sao chép sản phẩm của Huyền Cơ, đăng ký bảo hộ trước, rồi kiện ngược. Tôi muốn chứng minh điều đó trước tòa. Phản tố.
Diệp Kính im. Hai giây. Ba giây. Rồi cười, khác lần trước, thoáng nhanh, thoáng thật.
— Phản tố.
Lặp lại từ đó như nếm một miếng trà mới. Rồi mở cặp tài liệu.
Đọc. Không nhanh, không chậm. Mắt lướt từng trang, ngón tay lật đều. Không hỏi. Không gật. Không phản ứng. Mặt bình thản hoàn toàn, kiểu bình thản của người đã đọc hàng ngàn bộ hồ sơ và biết cái nào đáng đọc chậm.
Hắn ngồi im, uống trà, đợi.
Mười phút.
Diệp Kính dừng ở trang cuối: báo cáo kỹ thuật của Trương Phong, phần so sánh kiến trúc mã nguồn. Ngón tay gõ nhẹ lên bàn, ba lần, rồi ngừng.
— Ba lỗ hổng.
Hắn ngẩng lên.
Diệp Kính đặt tài liệu xuống, xoay bản đăng ký bản quyền DataFlow về phía hắn.
— Một: bản quyền phần mềm theo luật Việt Nam bảo hộ biểu hiện cụ thể, tức mã nguồn và giao diện, không bảo hộ khái niệm hay ý tưởng. DataFlow đăng ký bảo hộ một "hệ thống phân tích dữ liệu doanh nghiệp" ở mức mô tả chức năng. Đó là ý tưởng, không phải biểu hiện. Đăng ký sai đối tượng.
Lật sang trang thư luật sư.
— Hai: thư luật sư yêu cầu "gỡ sản phẩm" và "bồi thường 2 tỷ", nhưng không nêu cụ thể phần nào của sản phẩm Huyền Cơ vi phạm phần nào của bản quyền DataFlow. Yêu cầu chung chung, không có căn cứ cụ thể. Trung Tín viết thư kiểu đe dọa, không phải kiểu kiện thật.
Lật sang báo cáo kỹ thuật.
— Ba: theo nhật ký mã nguồn của anh, Huyền Cơ commit đầu tiên ngày mười bảy tháng một. DataFlow đăng ký bản quyền ngày mười hai tháng một, nhưng tính năng core mà họ claim vi phạm chỉ xuất hiện trong repository DataFlow vào ngày hai mươi tháng tư, sau khi Huyền Cơ ra mắt ba ngày. Nếu timeline này đúng và có thể xác minh bằng bên thứ ba, thì DataFlow không những không bị vi phạm mà còn là bên sao chép.
Im lặng.
Hắn nhìn Diệp Kính. Mười phút đọc, ba lỗ hổng, phân tích rõ ràng, chính xác, mỗi điểm đánh đúng yếu huyệt. Không thừa một chữ.
Giỏi.
Không phải giỏi kiểu nhân viên xuất sắc. Giỏi kiểu nguy hiểm.
— Vụ này họ kiện để dọa, Diệp Kính nói, giọng vẫn nhẹ. Không phải để thắng. Mục đích là tiêu hao: kéo dài, tốn thời gian, tốn tiền, ảnh hưởng uy tín khi gọi vốn. Luật sư thường sẽ phản hồi, phản bác, chờ tòa. Mất sáu tháng đến một năm.
— Tôi biết.
— Vậy anh không cần luật sư phòng thủ.
— Đúng.
Diệp Kính rót thêm trà. Nước chảy đều, tay không rung, mắt vẫn nhìn hắn.
— Phản tố cần ba thứ: bằng chứng DataFlow sao chép (anh đã có nhật ký mã nguồn, cần thêm nhân chứng và xác minh bên thứ ba), thiệt hại thực tế (khách hàng mất, doanh thu giảm, chi phí phát sinh do vụ kiện), và ý đồ (chứng minh vụ kiện là công cụ cạnh tranh không lành mạnh, không phải bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ hợp pháp).
Hắn gật.
— Tôi có thể cung cấp cả ba.
— Tôi biết. Vì vậy tôi mới ngồi đây.
Nụ cười. Hiền, nhẹ. Nhưng bây giờ hắn nhận ra: nụ cười đó không phải vì thân thiện. Là vì thích. Diệp Kính thích vụ này.
Người này không sợ.
Diệp Kính nhìn Lục Trường An qua gọng kính. Ba mươi lăm tuổi, ba năm hành nghề tự do, trước đó bốn năm ở Minh Đạo, hàng trăm vụ, hàng ngàn bộ hồ sơ. Đã gặp đủ loại khách hàng: hoảng loạn, giận dữ, cầu cứu, ngu ngốc, ranh mãnh.
Lục Trường An không thuộc loại nào.
Ngồi đối diện, hai mươi bảy tuổi trên giấy tờ, CEO một startup sáu người, đang bị kiện bởi công ty có năm mươi tỷ vốn, và nhìn thư luật sư như đọc thực đơn quán ăn. Không lo. Không giận. Thậm chí không hào hứng. Bình thản, tĩnh, kiểu bình thản của người đã thấy thứ tệ hơn nhiều và sống sót.
Thú vị.
Đã lâu lắm rồi Diệp Kính không gặp người khiến anh ta tò mò. Ba năm qua, nhận vụ vì tiền hoặc vì thách thức pháp lý, không phải vì con người. Nhưng Lục Trường An...
Anh ta hỏi "phản tố" với giọng bình thường như hỏi "cho thêm đá". Không phải không hiểu mức độ. Hiểu rất rõ, và vẫn muốn.
Không phải kiểu người cần cứu. Kiểu người cần vũ khí.
Diệp Kính đặt ly trà xuống.
— Phí của tôi.
Lục Trường An nhìn thẳng.
— Bao nhiêu?
— Không rẻ. Retainer mười lăm triệu mỗi tháng, cộng phí theo kết quả nếu phản tố thành công: năm phần trăm giá trị bồi thường.
Im lặng. Diệp Kính đợi. Phản ứng bình thường của CEO startup sẽ là nhíu mày, tính toán, thương lượng. Hoặc xin giảm, xin trả chậm, xin chia nhỏ.
Lục Trường An nói:
— Tôi không trả bằng tiền.
Diệp Kính nghiêng đầu.
— Thì trả bằng gì?
— Sân chơi.
Im lặng lần nữa. Nhưng lần này, Diệp Kính không đợi vì kiên nhẫn. Đợi vì muốn nghe.
— Anh rời Minh Đạo ba năm trước, hắn nói. Không phải vì kém. Vì phương pháp quá cực đoan cho một công ty luật muốn giữ quan hệ. Anh nhận vụ nhỏ, vụ bẩn, vụ không ai muốn đụng. Không phải vì hết lựa chọn. Vì vụ lớn ở firm lớn thì chơi theo luật của họ, và anh không thích chơi theo luật của ai.
Diệp Kính không nói. Nhưng ngón tay trên bàn dừng gõ.
Anh ta đọc tôi.
Không phải đoán. Đọc. Chính xác, từng lớp, như lột vỏ hành.
— Tôi không trả bằng tiền vì tiền thì ai cũng trả được, hắn tiếp. Tôi trả bằng thứ anh thiếu: một sân chơi đủ lớn để dùng hết tài năng, không bị ai hạn chế, không bị ai bảo "quá cực đoan." Anh muốn đánh một vụ thật sự, không phải vụ vặt, không phải vụ phải kiềm tay. Tôi có.
Diệp Kính cười. Thật. Kiểu cười của người vừa nghe một đề nghị hay đến mức buồn cười.
— Anh tin vào khả năng thuyết phục của mình quá nhỉ.
— Không. Tôi tin vào khả năng phán đoán của mình.
Tự tin. Không phải kiểu CEO hai mươi bảy tuổi. Kiểu gì đó lớn hơn nhiều. Kiểu ai đó đã sống lâu, rất lâu, và quen với việc đọc đúng.
Diệp Kính ngồi lại, cân nhắc. Ba năm. Ba năm anh ta nhận vụ nhỏ, sống đủ, không thiếu không thừa. Thoải mái. An toàn.
Nhưng nhạt.
Vụ DataFlow thì không nhạt. Startup bị kiện bởi công ty lớn có ông trùm đứng sau. Bản quyền phần mềm đăng ký sai đối tượng. Timeline mã nguồn chứng minh ngược. Phản tố có khả năng thành công cao nếu có đủ bằng chứng. Và Lục Trường An không muốn dừng ở phản tố, anh ta muốn dùng vụ kiện làm đòn bẩy để phá đối thủ.
Vũ khí, không phải lá chắn.
Đó là thứ Diệp Kính thích.
— Retainer mười lăm triệu mỗi tháng.
Lục Trường An nhìn anh ta. Chờ.
— Nhưng tôi nhận điều kiện kia: nếu phản tố thắng và Huyền Cơ mở rộng, tôi muốn vị trí cố vấn pháp lý dài hạn. Không phải nhân viên. Cố vấn. Tự do chọn vụ, tự do từ chối.
— Được.
— Nhanh vậy?
— Tôi đọc anh sáu ngày rồi. Quyết định từ trước khi ngồi xuống.
Diệp Kính nhìn hắn. Lần đầu tiên trong ba năm, ai đó khiến anh ta không biết đối phương đang nói thật hay đang thao túng. Và phần đáng sợ: dù là cái nào, đều hiệu quả.
Kẻ này...
Diệp Kính đứng dậy. Bước đến tủ gỗ phía sau quầy, lão Trần không ngẩng lên, quen rồi. Mở ngăn dưới, lấy ra một cặp hồ sơ bìa nâu, đã cũ, góc hơi quăn.
Quay lại bàn, đặt xuống trước mặt Lục Trường An.
— Đây là gì?
— Tôi nghiên cứu DataFlow từ tuần trước.
Hắn nhìn cặp hồ sơ. Rồi nhìn Diệp Kính.
— Tuần trước.
— Khi nghe có người dám mở công ty đối đầu mạng lưới Từ Đại Phú, tôi tò mò. Kiểm tra vụ kiện, thấy cách đăng ký bản quyền ngu đến mức hoặc là không biết luật, hoặc là tin rằng đối phương quá yếu để phản kháng. Và Trung Tín không phải firm giỏi, chỉ là firm rẻ. Vụ này có mùi.
Hắn mở cặp hồ sơ. Bên trong: bản photocopy đăng ký bản quyền DataFlow, phân tích pháp lý hai trang viết tay, danh sách tiền lệ tòa án về tranh chấp phần mềm ở Việt Nam (bảy vụ, mỗi vụ ghi kết quả ngắn gọn), và một trang ghi chú: "Nếu phản tố: cần commit history xác minh bởi bên thứ ba + ít nhất 1 nhân chứng nội bộ DataFlow."
Nhân chứng nội bộ DataFlow.
Hắn nghĩ đến Trịnh Hải. Ly bia ở Demo Day. Câu hỏi: "Anh xây thứ anh muốn, hay thứ người ta bảo anh xây?"
Nhân chứng. Hoặc đồng minh. Hoặc cả hai.
— Anh đã chuẩn bị trước khi tôi gọi, hắn nói.
Diệp Kính cười. Hiền, nhẹ.
— Tôi là luật sư. Chuẩn bị trước là nghề.
— Không. Anh tò mò.
Im lặng.
— Đúng, Diệp Kính nói sau hai giây. Tôi tò mò. Từ Đại Phú phá sản bốn doanh nghiệp trong mười năm. Không ai dám đấu. Anh dám. Hoặc anh ngu, hoặc anh biết thứ gì đó mà tôi chưa biết.
— Anh nghĩ tôi ngu?
Diệp Kính nhìn hắn. Lâu. Ánh mắt sáng sau gọng kính tròn.
— Không. Và đó là lý do tôi ngồi đây.
Họ ngồi thêm bốn mươi phút. Diệp Kính hỏi kỹ: timeline phát triển sản phẩm, quá trình gọi vốn, mối liên hệ giữa Horizon và Lão Từ, chiến thuật DataFlow sao chép rồi kiện. Mỗi câu hỏi ngắn, chính xác, đào vào đúng chỗ cần.
Hắn trả lời đủ. Không thừa, không thiếu. Cho đủ để Diệp Kính làm việc, giữ đủ để Diệp Kính không biết toàn bộ bức tranh.
Tin, nhưng kiểm soát. Kiếp trước dạy hắn điều đó.
Cuối buổi, Diệp Kính gấp sổ tay lại. Nhỏ, bìa da đen, loại dùng đến sờn.
— Tôi sẽ gửi anh chiến lược phản tố sơ bộ trong năm ngày. Cần thêm: xác minh mã nguồn bởi bên thứ ba, tôi có người quen ở Trung tâm Giám định Tư pháp, để tôi liên hệ. Và nhân chứng nội bộ DataFlow.
— Tôi sẽ lo phần nhân chứng.
Diệp Kính ngẩng lên, hơi ngạc nhiên.
— Anh có người trong DataFlow?
— Chưa. Nhưng sẽ có.
Nụ cười. Lần này, cả hai cùng cười. Khác nhau: hắn cười vì biết điều mình nói là thật, Diệp Kính cười vì thấy thú vị.
Diệp Kính đứng dậy, cầm cặp da mỏng.
— Anh Lục.
— Gì?
— Vụ này, tôi không dừng ở phản tố.
Hắn nhìn Diệp Kính. Nụ cười hiền vẫn đó, nhưng mắt đã khác: sáng, sắc, kiểu sáng của dao mới mài.
— Ý anh là?
— DataFlow đăng ký bản quyền trước ba tháng, nhưng commit history cho thấy tính năng core chỉ xuất hiện sau. Nghĩa là họ đăng ký bảo hộ cho thứ chưa tồn tại. Đó không chỉ là kiện tụng sai. Đó là gian lận đăng ký sở hữu trí tuệ.
Im lặng.
— Nếu tôi chứng minh được điều đó, Diệp Kính nói nhẹ, DataFlow không chỉ thua vụ kiện. Bản quyền của họ bị hủy. Và khi bản quyền bị hủy vì gian lận, uy tín của họ trong giới đầu tư sẽ chết. Không ai rót tiền cho công ty bị kết luận gian lận sở hữu trí tuệ.
Không chỉ thắng. Giết.
Hắn nhìn Diệp Kính. Nho nhã, hiền lành, kính tròn, nụ cười như giáo viên dạy trẻ.
Và nguy hiểm. Nguy hiểm hơn mọi người hắn gặp từ khi trọng sinh.
Bạch Vô Nhai. Sợ tôi vì giấy.
— Bắt đầu khi nào? hắn hỏi.
Diệp Kính xỏ giày, cặp da kẹp nách, quay lại nhìn hắn lần cuối.
— Đã bắt đầu rồi.
Bước ra cửa. Nắng chiều chiếu vào lưng áo trắng, bóng dài trên nền gạch cũ. Lão Trần ngẩng lên, gật đầu chào, Diệp Kính gật lại.
Hắn ngồi một mình. Trà đã nguội. Nắng xuyên qua cửa kính, vệt sáng trên mặt bàn gỗ.
Quân sư.
Kiếp trước, Bạch Vô Nhai mất mười năm để hắn tin hoàn toàn. Mười năm không phản bội, mười năm mưu lược không sai, mười năm ở bên dù ma đạo bị truy đuổi. Rồi cuối cùng, ngày đại chiến, Bạch Vô Nhai là người duy nhất đứng lại.
Diệp Kính. Mười năm thì không có. Nhưng ta sẽ cho anh ta vụ này. Và xem.
Hắn đứng dậy. Để năm mươi nghìn trên bàn, gấp đôi tiền trà. Bước ra.
Quán trà Lão Trần vẫn im. Ông già đọc báo vẫn đọc, trang vẫn trang đó. Nắng chiều vẫn vàng.
Nhưng trên bàn cờ đã có thêm một quân mới. Và quân này biết cách ăn mà không cần di chuyển.