Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 156: Chương 156: Bạch Dạ Lâm Nguy
Chương 156

Chương 156: Bạch Dạ Lâm Nguy

Tin nhắn mã hóa đến lúc bốn giờ sáng, khi Hà Nội còn ngủ và Seoul vừa thức.

Hắn không ngủ. Đã lâu không ngủ trọn giấc vào giờ này, vì bốn giờ sáng là khung giờ Bạch Dạ truy cập hệ thống cũ Nova Tech, và mỗi lần Bạch Dạ vào hệ thống là một lần hắn ngồi đợi, uống trà nguội, nhìn điện thoại mã hóa trên bàn làm việc như nhìn tín hiệu từ mặt trận xa.

Tin nhắn giải mã qua Trịnh Hải chậm hơn bình thường, hai mươi phút thay vì mười, vì Bạch Dạ đổi khóa mã hóa lần thứ ba trong tháng. Đổi khóa nghĩa là nghi bị theo dõi. Nghi bị theo dõi nghĩa là đang bị theo dõi.

Nội dung hiện lên trên màn hình, chữ xanh trên nền đen, kiểu hiển thị mà Trịnh Hải thiết kế cho kênh liên lạc riêng, xóa tự động sau sáu mươi giây.

"Bộ phận kỹ thuật Meridian đã thu hẹp phạm vi. Biết bất thường truy cập đến từ tài khoản kế thừa khu vực Đông Nam Á, nhưng chưa xác định cụ thể tài khoản nào. Đã khóa bốn mươi hai tài khoản kế thừa trong hai ngày qua. Tài khoản tôi dùng nằm trong danh sách chờ rà soát. Ước tính: bảy đến mười ngày trước khi bị khóa hoặc bị truy ngược.

Tài liệu Trident đã tải: bốn mươi lăm phần trăm. Chưa đủ.

Và một thông tin: Marcus Webb bay đến Singapore sáng mai. Tổng giám đốc toàn cầu Meridian, lần đầu xuất hiện trực tiếp ở Đông Nam Á kể từ khi mua Nova Tech. Trụ sở gửi thông báo nội bộ: 'Đánh giá lại chiến lược khu vực.' Nghĩa là: tình hình mất kiểm soát, người lớn phải đến.

B."

Sáu mươi giây. Chữ biến mất. Màn hình đen.

Hắn ngồi im. Trà trên bàn đã nguội từ lâu, hương Long Tỉnh bay hết, chỉ còn nước nhạt. Bốn giờ hai mươi phút sáng. Bên ngoài cửa sổ căn hộ tầng chín, thành phố nằm trong bóng tối, chỉ có đèn đường vàng nhạt rải dọc con phố vắng và ánh sáng xanh từ biển hiệu nhà thuốc hai mươi bốn giờ ở góc ngã tư.

Bảy đến mười ngày. Sau đó, cửa hậu đóng. Bạch Dạ mất quyền truy cập. Và nếu bị truy ngược, không chỉ mất quyền truy cập.

Mất tự do.

Hắn mở tin nhắn cho Bạch Dạ, soạn trên thiết bị riêng, gõ chậm.

"Rút. Bốn mươi lăm phần trăm đủ dùng. Không đáng mạo hiểm thêm. Bảy ngày là quá ngắn.

L."

Gửi. Đợi. Mười lăm phút. Trời ngoài cửa sổ bắt đầu xám nhạt, kiểu xám của bình minh Hà Nội tháng ba, không đủ sáng để gọi là sáng nhưng đủ để thấy mái nhà đối diện ướt sương.

Trả lời:

"Bốn mươi lăm phần trăm có đủ để phơi bày toàn bộ Trident không? Có đủ để chính phủ năm nước hành động không? Có đủ để Mỹ Anh thắng kiện nếu Meridian phản đòn không?

Anh biết câu trả lời.

Bảy ngày. Tôi cần bảy ngày nữa. Đưa lên bảy mươi phần trăm. Đủ dùng.

B."

Hắn đọc. Đọc lại. Ngón tay trên bàn phím không gõ. Vì Bạch Dạ nói đúng. Bốn mươi lăm phần trăm không đủ. Tài liệu Trident năm trăm trang, bốn mươi lăm phần trăm là hai trăm hai mươi lăm trang, trong đó có kế hoạch mua ba công ty và cách giấu Meridian sau Nova Tech, nhưng thiếu phần then chốt nhất: bằng chứng Meridian đã bắt đầu chuyển dữ liệu khách hàng Nova Tech về máy chủ Mỹ trước khi sáp nhập hoàn tất. Phần đó nằm trong ba mươi phần trăm cuối, trong thư mục mà Bạch Dạ chưa truy cập được vì cần quyền cấp cao hơn, quyền mà chỉ tài khoản kế thừa cấp giám đốc mới có.

Không có phần đó, vụ kiện dựa trên "kế hoạch vi phạm." Có phần đó, vụ kiện dựa trên "đã vi phạm." Khác nhau giữa cảnh báo và bằng chứng. Khác nhau giữa chính phủ "đang xem xét" và chính phủ "buộc phải hành động."

Bạch Dạ biết. Ta biết. Cả hai đều biết bốn mươi lăm phần trăm không đủ, và cả hai đều biết bảy ngày nữa có thể là bảy ngày cuối cùng Bạch Dạ có tự do. Nhưng Bạch Dạ vẫn chọn ở lại. Không phải vì liều. Vì đếm. Đếm xác suất, đếm thiệt hại, đếm cái giá phải trả nếu rút sớm so với cái giá phải trả nếu bị bắt. Và kết luận: cái giá rút sớm cao hơn.

Kiểu đếm đó quen. Kiểu đếm của kẻ xây đế chế. Kiểu đếm mà ta đã dùng ngàn năm trước khi quyết đánh Thanh Vân dù biết có thể chết.

Hắn gõ:

"Bảy ngày. Không hơn. Nếu ngày thứ sáu chưa xong, rút. Không thương lượng.

L."

Gửi. Không đợi trả lời. Vì biết Bạch Dạ sẽ không trả lời, vì câu trả lời đã nằm trong quyết định: bảy ngày.

Sáng. Phòng họp tầng chín, cửa đóng, rèm kéo kín.

Bốn người. Hắn, Tô Vãn, Trịnh Hải, Tiểu Linh. Cuộc họp không có trong lịch chính thức, không ghi biên bản, không có bảng trắng hay trình chiếu. Chỉ có bốn cốc cà phê và một cái tên trên môi Tiểu Linh.

– Marcus Webb.

Tiểu Linh đặt tấm ảnh in trên bàn, ảnh chụp từ tạp chí kinh doanh, không phải ảnh mới, vì Webb hiếm khi xuất hiện trước truyền thông, kiểu hiếm có chủ ý, kiểu hiếm của người muốn mình là hệ thống chứ không phải khuôn mặt. Trong ảnh: đàn ông năm mươi lăm tuổi, tóc bạc cắt ngắn, mặt góc cạnh, mắt xám, không cười, không nghiêm, không biểu cảm, kiểu mặt mà nếu gặp ngoài đường sẽ quên ngay vì không có gì để nhớ.

– Tổng giám đốc toàn cầu Meridian Group. Mười hai năm ở vị trí này. Trước đó: phó tổng giám đốc tài chính, rồi phó tổng giám đốc chiến lược, rồi lên thẳng. Không lập gia đình. Không sở thích công khai. Không phỏng vấn báo chí quá hai lần một năm. Lần cuối phát biểu công khai: hội nghị cổ đông Meridian cách đây bốn tháng, mười hai phút, không một câu ngoài kịch bản.

Tiểu Linh dừng, nhìn hắn.

– Và anh ấy bay đến Singapore sáng nay. Chuyến bay riêng, không qua hãng thương mại. Đặt phòng họp tại văn phòng Meridian khu vực châu Á, tầng bốn mươi hai, Marina Bay. Lịch trình nội bộ mà em lấy được qua nguồn: ba ngày. Họp nội bộ ngày một, họp báo ngày hai, gặp đối tác ngày ba.

– Nguồn nào? Tô Vãn hỏi, giọng phẳng, kiểu phẳng của người không hỏi vì tò mò mà vì cần đánh giá độ tin cậy.

– Nhân viên hành chính Meridian Singapore. Không phải nguồn cài, là người quen từ công ty cũ, trước khi vào Meridian. Cô ấy không biết em làm gì với thông tin, chỉ biết em hỏi vì "nghiên cứu thị trường."

Hắn nhìn Tiểu Linh. Hai mươi sáu tuổi, bốn năm theo hắn, từ cô nhân viên rụt rè ngồi góc phòng đến người xây mạng lưới tình báo kinh doanh trải khắp sáu nước mà không cần ngân sách lớn, chỉ cần bản năng và kiên nhẫn. Hắn dạy cô Ma Tâm Quan, phiên bản thô, đọc người qua cử chỉ và ngôn ngữ cơ thể. Nhưng Tiểu Linh phát triển thêm một kỹ năng hắn không dạy: xây quan hệ. Hàng trăm mối quan hệ nhỏ, rải khắp ngành, mỗi mối cho một mảnh ghép, và Tiểu Linh là người ghép chúng lại.

– Webb đến nghĩa là gì? Trịnh Hải hỏi, tay vẫn trên bàn phím laptop, mắt vẫn nhìn màn hình, kiểu Trịnh Hải, nửa nghe nửa theo dõi kênh bảo mật.

– Nghĩa là Đông Nam Á không còn là "khu vực" trong mắt Meridian. Là "vấn đề," hắn nói. Khi tổng giám đốc toàn cầu bay đến một khu vực, chỉ có hai lý do: cơ hội quá lớn hoặc rắc rối quá lớn. Trident bị chặn hai trên ba. Huyền Cơ đang mạnh. Bạch Dạ đang phá từ trong. Meridian mất kiểm soát. Webb đến để lấy lại.

Im lặng. Cà phê nguội trên bàn, mùi đắng nhạt dần.

– Và Bạch Dạ? Tô Vãn hỏi, giọng nhẹ hơn, nhẹ vừa đủ để hắn nghe ra điều cô không nói: lo.

– Bảy ngày. Bạch Dạ có bảy ngày trước khi tài khoản bị khóa hoặc bị truy ngược. Đang ở bốn mươi lăm phần trăm tài liệu. Cần lên bảy mươi.

– Bảy ngày không đủ, Trịnh Hải nói, mắt rời màn hình lần đầu. Tốc độ tải hiện tại: ba đến năm tài liệu mỗi phiên truy cập, mỗi phiên ba tiếng. Bảy ngày, bảy phiên, tối đa ba mươi lăm tài liệu. Cần khoảng sáu mươi tài liệu nữa để lên bảy mươi phần trăm. Thiếu.

– Trừ khi tăng tốc, Tiểu Linh nói.

– Tăng tốc nghĩa là tải nhiều hơn mỗi phiên. Tải nhiều hơn nghĩa là lưu lượng bất thường. Lưu lượng bất thường nghĩa là bị phát hiện nhanh hơn. Trịnh Hải lắc đầu, nhẹ, kiểu lắc của kỹ sư khi con số không cho phép.

Hắn nhìn ba người. Tô Vãn bình tĩnh, nhưng ngón tay trên cốc cà phê siết nhẹ. Trịnh Hải phân tích, lạnh, chính xác. Tiểu Linh nghĩ, mắt nhìn xa, kiểu nhìn khi đang ghép mảnh.

Bạch Dạ ở Seoul. Một mình. Trong căn hộ bốn mươi mét vuông, với một laptop và một cửa hậu đang đóng dần. Và Marcus Webb vừa hạ cánh Singapore, cách Seoul bảy tiếng bay, với năm mươi luật sư và toàn bộ quyền lực của tập đoàn năm trăm tỷ đô.

Ngàn năm trước, khi Mạc Thanh Nhàn nằm vùng trong Thanh Vân Tông ba năm, ta cũng đợi như thế này. Cũng đếm ngày. Cũng biết rằng mỗi ngày qua là một ngày Mạc Thanh Nhàn gần bị lộ hơn. Và cuối cùng, Mạc Thanh Nhàn bị lộ. Chết trong Thanh Vân. Ta nhận được tin qua con chim ưng mang thư, và ta đứng trên đỉnh Huyền Minh, nhìn hướng bắc, và không nói gì.

Không được lặp lại. Kiếp này không được lặp lại.

– Trịnh Hải. Có cách nào để Bạch Dạ tải nhanh hơn mà không tăng lưu lượng bất thường không?

Trịnh Hải nghĩ. Mười giây. Hai mươi giây. Ngón tay gõ nhẹ trên bàn, kiểu gõ khi đang chạy thuật toán trong đầu.

– Có một cách. Nhưng rủi ro cao. Nếu anh Bạch Dạ không tải trực tiếp mà kích hoạt lệnh sao chép nội bộ, chuyển tài liệu từ thư mục Trident sang thư mục lưu trữ cũ, thư mục mà không ai giám sát vì tưởng là dữ liệu chết, rồi tải từ thư mục đó, hệ thống sẽ ghi nhận là "di chuyển nội bộ" thay vì "tải về bên ngoài." Lưu lượng ra ngoài vẫn thấp. Nhưng nếu bộ phận kỹ thuật Meridian kiểm tra nhật ký di chuyển nội bộ, sẽ thấy bất thường.

– Xác suất họ kiểm tra?

– Thấp. Nhật ký di chuyển nội bộ có hàng trăm ngàn dòng mỗi ngày. Không ai đọc trừ khi biết cần tìm gì. Nhưng nếu Webb đến và ra lệnh rà soát toàn diện...

– Thì tất cả nhật ký đều bị xem.

Im lặng. Gió ngoài cửa sổ thổi nhẹ qua khe hở rèm, mang theo mùi nắng sớm và tiếng còi xe từ đường phía dưới, âm thanh của thành phố bắt đầu ngày mới, không biết rằng ở tầng chín này, bốn người đang đếm xác suất sống chết của một người ở cách bốn ngàn ki-lô-mét.

– Gửi phương án cho Bạch Dạ, hắn nói. Để anh ấy quyết. Bạch Dạ xây hệ thống đó. Bạch Dạ biết rủi ro hơn tất cả chúng ta.

Trịnh Hải gật, quay lại màn hình, bắt đầu soạn hướng dẫn kỹ thuật mã hóa.

– Và nếu Bạch Dạ bị bắt? Tô Vãn hỏi, giọng bình tĩnh, nhưng câu hỏi không bình tĩnh.

Hắn nhìn cô. Bốn năm. Bốn năm Tô Vãn ngồi cạnh hắn trong mọi cuộc chiến, từ Vạn Lý đến Huyền Cơ đến Meridian, và cô chưa bao giờ hỏi "nếu thua" cho đến bây giờ. Không phải vì bi quan. Vì Bạch Dạ không phải nhân viên. Bạch Dạ là đồng minh, là bạn, là người mà cả ba (hắn, cô, Bạch Dạ) đã dần dần, qua năm năm, qua hàng trăm cuộc gọi và hàng chục trận đánh, trở thành thứ gì đó mà hắn không có từ nào gọi tên chính xác nhưng biết là quan trọng.

– Nếu Bạch Dạ bị bắt, hắn nói, chậm, từng chữ. Huyền Cơ trả mọi chi phí pháp lý. Trần Mỹ Anh đại diện. Dùng luật bảo vệ người tố giác. Bạch Dạ phơi bày vi phạm pháp luật, không phải đánh cắp bí mật thương mại. Luật Singapore có điều khoản bảo vệ. Mỹ Anh đã nghiên cứu.

– Và nếu luật không đủ?

Im lặng. Lâu.

– Thì ta đánh bằng thứ khác. Dư luận. Truyền thông. Năm chính phủ Đông Nam Á. Hai trăm đồng minh. Meridian có thể nhốt Bạch Dạ, nhưng không thể nhốt câu chuyện.

Tô Vãn nhìn hắn. Gật, chậm, kiểu gật không phải vì đồng ý mà vì hiểu: hắn đã nghĩ qua mọi kịch bản, kể cả kịch bản xấu nhất, và sẵn sàng cho tất cả.

Trưa. Văn phòng hắn. Một mình.

Hắn mở laptop, tìm thông tin về Marcus Webb. Ít. Ít đến mức đáng ngờ cho một người điều hành tập đoàn năm trăm tỷ đô. Không phỏng vấn dài. Không sách. Không diễn thuyết tại hội nghị ngoài hội nghị cổ đông. Không tài khoản mạng xã hội. Không từ thiện công khai. Không vợ, không con, không thú cưng, không sở thích được ghi nhận, không giai thoại đồng nghiệp kể lại, không gì.

Không gì. Đó là điều đáng sợ.

Hắn tìm được một đoạn phỏng vấn duy nhất đáng đọc, trong tạp chí kinh doanh Mỹ, ba năm trước, khi Meridian vừa mua một tập đoàn truyền thông châu Âu. Phóng viên hỏi: "Ông nghĩ gì về những cáo buộc Meridian đang trở thành độc quyền toàn cầu?" Webb trả lời: "Meridian không độc quyền. Meridian là lựa chọn tốt nhất. Khi lựa chọn tốt nhất trở nên phổ biến, người ta gọi đó là độc quyền. Nhưng thực ra, đó chỉ là thị trường hoạt động đúng." Bảy mươi hai chữ. Không sai về logic. Không đúng về đạo đức. Và hoàn toàn không có cảm xúc.

Richard Chen, kẻ ta đối mặt ở Arc trước, là tay sai có tham vọng, có điểm yếu, có cái tôi. Đọc được. Kiểm soát được.

Webb khác. Webb không có tham vọng cá nhân. Không có cái tôi cần bảo vệ. Không có gia đình để mất. Không có sở thích để lộ tính cách. Webb là Meridian, và Meridian là Webb. Hệ thống mang hình người.

Ngàn năm trước, Thanh Vân có Thiên Đạo. Thiên Đạo không phải người. Là quy luật. Là trật tự. Là "cách thế giới phải vận hành" theo ý kẻ mạnh. Ta chống Thiên Đạo cả đời. Và Thiên Đạo không có mặt, không có tên, không có điểm yếu. Giống Webb.

Nhưng Thiên Đạo có một điểm yếu mà ta phát hiện quá muộn: Thiên Đạo phụ thuộc vào niềm tin của đám đông. Khi đám đông ngừng tin, Thiên Đạo mất quyền lực. Và Meridian cũng vậy. Meridian mạnh vì thị trường tin. Vì chính phủ tin. Vì đối tác tin. Khi niềm tin vỡ, Meridian chỉ là một công ty Mỹ đang vi phạm luật ở Đông Nam Á.

Bằng chứng. Cần bằng chứng. Và bằng chứng đang nằm trong hệ thống Nova Tech, đang được Bạch Dạ tải ra từng trang, trong bảy ngày cuối cùng.

Hắn đóng laptop. Đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Nhìn xuống thành phố, nắng trưa phủ lên mái nhà, xe cộ chạy dưới đường, người đi bộ trên vỉa hè, cuộc sống bình thường của mười triệu người không biết rằng ở tầng chín tòa nhà này, ai đó đang lên kế hoạch cho trận đánh lớn nhất Đông Nam Á từ trước đến nay.

Điện thoại rung. Tiểu Linh.

– Anh An. Webb đã hạ cánh Changi. Xe đón thẳng về văn phòng Meridian Marina Bay. Và có thêm một thông tin: Webb mang theo James Liu.

– James Liu?

– Luật sư quốc tế hàng đầu của Meridian. Mỹ gốc Hoa. Chuyên kiện tụng xuyên biên giới. Người đã thắng mười bảy vụ kiện lớn cho Meridian trên ba châu lục trong mười năm qua. Người mà Forbes gọi là "vũ khí pháp lý đáng sợ nhất của Big Tech."

Im lặng.

– Webb mang luật sư chiến đấu đến Đông Nam Á, Tiểu Linh nói, giọng nhẹ nhưng mắt (hắn biết dù không nhìn thấy) đang hẹp lại. Không phải đến để nói chuyện. Đến để đánh.

– Đánh ai?

– Bất kỳ ai cản đường. Chúng ta. Hoặc Bạch Dạ. Hoặc cả hai.

Hắn cúp máy. Đứng ở cửa sổ. Nắng bên ngoài vẫn vậy, thành phố vẫn vậy, nhưng không khí trong phòng đã đổi, kiểu đổi mà chỉ người đã qua nhiều trận mới nhận ra: mùi chiến tranh. Không ngửi bằng mũi. Ngửi bằng trực giác, bằng cái rùng mình nhẹ chạy dọc sống lưng, bằng cái lạnh ở đầu ngón tay dù phòng không lạnh.

Marcus Webb và James Liu. Hệ thống và vũ khí. Meridian không gửi người đến để đàm phán. Gửi người đến để kết thúc.

Bạch Dạ có bảy ngày. Ta có bảy ngày. Sau bảy ngày, hoặc có bằng chứng, hoặc mất Bạch Dạ.

Hắn quay lại bàn. Mở điện thoại. Gọi Tô Vãn.

– Gọi Trần Mỹ Anh. Chuẩn bị đội pháp lý Singapore, kích hoạt ngay. Và liên hệ ba luật sư châu Âu, đặt sẵn. Nếu Bạch Dạ bị phát hiện, ta cần phản ứng trong hai mươi bốn giờ, không phải hai tuần.

– Hiểu. Và Webb?

– Webb sẽ họp báo. Sẽ tuyên bố Meridian cam kết Đông Nam Á. Sẽ nói những từ đẹp. Ta cần biết đằng sau từ đẹp là gì. Giao Tiểu Linh theo dõi mọi cuộc gặp Webb ở Singapore.

– Anh nghĩ Webb biết về Bạch Dạ?

Hắn im. Nghĩ.

– Chưa biết. Nếu biết, Webb sẽ không họp báo. Sẽ kiện trước, nói sau. Webb đến vì Trident bị chặn hai trên ba, vì Huyền Cơ đang thắng ở Đông Nam Á, vì cổ phiếu Meridian khu vực châu Á giảm bốn phần trăm tháng trước. Webb đến vì hệ thống báo lỗi, không phải vì phát hiện gián điệp.

– Nhưng khi Webb đến, Webb sẽ ra lệnh rà soát. Và rà soát sẽ tìm ra Bạch Dạ.

Im lặng. Cả hai đều biết. Không cần nói thêm.

– Bảy ngày, hắn nói. Đủ hoặc không đủ, sau bảy ngày, Bạch Dạ rút. Đó là lệnh, không phải đề nghị.

Tô Vãn im một giây. Rồi:

– Hiểu.

Cúp máy. Hắn ngồi xuống ghế. Nhìn bàn làm việc, sạch sẽ, gọn gàng, chỉ có laptop, cốc trà, và khung ảnh nhỏ chụp ngày Huyền Cơ lên sàn, tám người cười (hắn không cười, nhưng đứng ở đó, và đó đã là nhiều). Nhìn khung ảnh, rồi nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn điện thoại, nơi có kênh mã hóa nối đến Seoul, nối đến một căn hộ bốn mươi mét vuông trên tầng năm, nơi Bạch Dạ đang đếm ngược cùng một con số.

Bảy ngày.

Marcus Webb ở Singapore. James Liu ở Singapore. Bộ phận kỹ thuật Meridian đang rà soát. Bạch Dạ ở Seoul, một mình, với một cửa hậu đang đóng dần.

Và ta ở đây. Hà Nội. Tầng chín. Uống trà. Đợi. Giống ngàn năm trước, đứng trên đỉnh Huyền Minh, đợi tin từ mặt trận xa, biết rằng người ở mặt trận đó có thể không về.

Nhưng ngàn năm trước, ta đợi và mất. Mạc Thanh Nhàn không về. Vạn Lý Hầu không về. Chu Linh Vân mất tích. Tống Hạo Nhiên phản bội.

Kiếp này, Bạch Dạ phải về.

Hắn rót trà mới. Uống. Nóng. Đắng. Và đợi.

Ch.156/175
3.464 từ