Truyền Thông
Ba ngày sau khi Ủy ban Cạnh tranh mở điều tra sơ bộ, báo chí bắt đầu đào.
Bạch Dạ là người công khai. CEO Nova Tech, hai mươi chín tuổi, khuôn mặt quen thuộc trên bìa tạp chí kinh tế. Câu chuyện của hắn đã được viết nhiều lần: Stanford, Google, Nova Tech, bốn nghìn tỷ. Không còn gì để đào.
Huyền Cơ thì khác.
"CEO Lục Trường An, không có thông tin công khai, không mạng xã hội, không ảnh, không phỏng vấn. Công ty mười tám tháng tuổi, bốn mươi hai tỷ doanh thu, vừa ký đơn khiếu nại chống độc quyền cùng Nova Tech. Ai là người đứng sau?"
Bài viết đó chạy trên tờ Kinh Tế Thời Đại sáng thứ Hai. Đến trưa, ba tờ báo khác đăng bài tương tự. Đến chiều, từ khóa "Lục Trường An" và "Huyền Cơ" lên xu hướng tìm kiếm.
Tô Vãn mang điện thoại vào phòng Lục Trường An, đặt trên bàn. Màn hình sáng, danh sách tin nhắn từ phóng viên, nhà phân tích, người quen cũ.
– Bảy phóng viên xin phỏng vấn. Hai nhà phân tích ngành muốn gặp. Một người tự xưng là bạn đại học cũ, bán ảnh anh thời sinh viên cho tờ Người Lao Động.
Lục Trường An nhìn điện thoại. Không đụng.
– Bạn đại học cũ.
– Lê Văn Tuấn. Khoa Quản trị, khóa hai mươi. Có ảnh nhóm năm cuối, anh đứng góc phải.
Kiếp trước, ta không có ảnh. Kiếp này, mọi thứ đều để lại dấu vết.
– Ảnh đó có giá bao nhiêu?
– Hai triệu. Báo đã đồng ý mua.
Lục Trường An ngồi lại, nhìn ra cửa sổ.
– Tô Vãn.
Cô nhìn hắn.
– Anh phải kiểm soát câu chuyện. Cô nói chậm, giọng nghiêm. Nếu không, người khác sẽ viết câu chuyện của anh. Và họ sẽ viết sai. Bí ẩn thú vị hơn sự thật. Phóng viên sẽ tự điền vào chỗ trống bằng đồn đoán, và đồn đoán luôn tệ hơn sự thật.
– Tôi không muốn phỏng vấn.
– Tôi biết. Nhưng anh cần. Một lần. Một tờ báo. Có kiểm soát. Anh chọn câu hỏi. Anh chọn câu trả lời. Anh chọn hình ảnh.
Im lặng. Hắn nhìn cô. Tô Vãn nhìn lại, không nhượng bộ.
– Nếu anh không kiểm soát câu chuyện bây giờ, Lão Từ sẽ kiểm soát nó cho anh. Ông ta có tiền, có quan hệ truyền thông, có phóng viên sẵn sàng viết bất kỳ thứ gì. "CEO bí ẩn" hôm nay, "CEO đáng nghi" ngày mai. Anh muốn thế không?
Lục Trường An nhìn cô. Lâu. Rồi gật đầu.
– Một lần. Một tờ.
Tô Vãn chọn tờ Thương Trường. Tờ báo kinh tế trực tuyến lớn nhất nước, ba triệu lượt đọc mỗi ngày. Phóng viên: Nguyễn Thanh Huyền, ba mươi hai tuổi, chuyên mục Doanh nhân, nổi tiếng vì câu hỏi sắc nhưng bài viết công bằng.
Điều kiện: phỏng vấn tại văn phòng Huyền Cơ, bốn mươi lăm phút, danh sách chủ đề gửi trước, ảnh chụp tại chỗ do nhiếp ảnh gia của Huyền Cơ chọn, duyệt trích dẫn trước khi đăng.
Thanh Huyền đồng ý tất cả. Kiểu phóng viên biết rằng phỏng vấn có điều kiện vẫn tốt hơn không có phỏng vấn.
Thứ Tư. Mười giờ sáng. Văn phòng Huyền Cơ, phòng họp lớn, tầng ba. Lục Trường An ngồi ở đầu bàn, áo sơ mi trắng, quần tối. Không vest. Không cà vạt. Tô Vãn ngồi ở góc phòng, sổ tay mở.
Thanh Huyền đến, mắt sáng, tóc ngắn, mang theo máy ghi âm nhỏ và sổ tay. Nhiếp ảnh gia đi cùng, một người trẻ mang máy ảnh đen.
– Lục tổng, cảm ơn anh đã đồng ý. Đây là lần phỏng vấn đầu tiên của anh?
– Đúng. Lần đầu tiên.
– Vì sao bây giờ?
– Vì đến lúc.
Thanh Huyền cười, ghi chép. Bắt đầu.
– Anh hai mươi bảy tuổi. Mười tám tháng trước là nhân viên văn phòng. Bây giờ doanh nghiệp bốn mươi hai tỷ doanh thu, mười khách hàng enterprise, vừa ký đơn chống độc quyền cùng Nova Tech. Đâu là bước ngoặt?
Lục Trường An nhìn Thanh Huyền. Đánh giá nhanh.
Thông minh. Câu hỏi đầu tiên là câu hỏi khó nhất: kể câu chuyện nguồn gốc. Bất kỳ câu trả lời nào cũng có thể bị dùng ngược.
– Không có bước ngoặt. Có quá trình. Tôi thấy vấn đề mà doanh nghiệp nhỏ gặp phải: có dữ liệu mà không đọc được, đọc được thì đã muộn. Tôi xây giải pháp. Thị trường phản hồi tốt. Đó là toàn bộ.
– Đơn giản vậy?
– Đơn giản vậy.
– Nhưng không ai xây doanh nghiệp bốn mươi hai tỷ trong mười tám tháng bằng cách "thấy vấn đề và xây giải pháp." Phải có gì đó khác.
Lục Trường An nghiêng đầu nhẹ.
– Đội ngũ. Tôi may mắn có những người giỏi hơn tôi ở từng lĩnh vực. Tô Vãn, tài chính. Trịnh Hải, công nghệ. Hàn Kiêu, kinh doanh. Tôi chỉ là người biết hỏi đúng câu hỏi.
Đẩy câu chuyện về đội ngũ. Không để phóng viên xây dựng hình ảnh "thiên tài đơn độc." Kiểu đó hấp dẫn nhưng nguy hiểm.
Thanh Huyền ghi chép, hỏi tiếp. Mười lăm phút về sản phẩm, thị trường, đối thủ. Lục Trường An trả lời ngắn gọn, chính xác, không tiết lộ gì ngoài ý muốn. Mỗi câu trả lời như viên đạn: đúng mục tiêu, không dư.
Rồi câu hỏi hắn đang chờ:
– Đơn khiếu nại chống độc quyền. Huyền Cơ và Nova Tech, hai đối thủ trực tiếp, cùng ký. Tại sao?
– Vì kẻ thù chung. Khi một quỹ đầu tư kiểm soát hạ tầng đám mây và tăng giá hai mươi lăm phần trăm, tất cả doanh nghiệp công nghệ đều bị ảnh hưởng. Đây không phải cạnh tranh giữa Nova Tech và Huyền Cơ. Đây là bảo vệ thị trường.
– Quỹ Từ Phát. Anh biết ai đứng sau?
– Chúng tôi biết cấu trúc sở hữu. Đã cung cấp trong đơn khiếu nại. Ủy ban Cạnh tranh đang điều tra.
– Có tin đồn rằng quỹ Từ Phát liên kết với mạng lưới tài chính lớn hơn, bao gồm Horizon Holdings và quỹ Vĩnh An. Anh xác nhận?
– Tôi không bình luận về tin đồn. Chúng tôi tin vào quy trình pháp luật.
Thanh Huyền ghi chép. Mắt sáng hơn. Cô biết hắn đang giấu, nhưng cũng biết hắn sẽ không nói thêm.
Cuối buổi, nhiếp ảnh gia chụp ảnh. Lục Trường An đứng ở cửa sổ phòng họp, ánh sáng tự nhiên từ bên trái. Không cười. Không tạo dáng. Chỉ nhìn thẳng vào ống kính.
Kiếp trước, không ai biết mặt Huyền Minh Ma Tôn. Cửu U Sơn nằm trong mây, kẻ bước vào không bước ra. Ngàn năm ẩn danh. Bây giờ... một bức ảnh.
Thanh Huyền bắt tay, cảm ơn. Ra cửa, quay lại:
– Lục tổng. Tôi viết bài rất nhiều CEO. Anh là người đầu tiên trả lời mọi câu hỏi mà tôi không biết thêm gì sau khi xong.
– Đó là ý định.
Cô cười. Đi.
Bài báo đăng sáng thứ Sáu.
Tiêu đề: "Lục Trường An: CEO trẻ nhất ngành phân tích dữ liệu, từ nhân viên bình thường đến doanh nghiệp năm trăm tỷ."
Kèm ảnh: khuôn mặt bình thường, mắt sâu, không cười. Ánh sáng từ cửa sổ tạo bóng nhẹ trên má trái. Ảnh đẹp hơn thực tế vì nhiếp ảnh gia giỏi. Nhưng mắt trong ảnh thật. Kiểu mắt mà Thanh Huyền sẽ không bao giờ giải thích được.
Bài viết bốn nghìn từ. Thanh Huyền giữ lời: trích dẫn đúng, không bóp méo, không thêm bớt. Nhưng cô thêm một đoạn nhận xét cuối bài:
"Lục Trường An là loại CEO hiếm gặp: không bán câu chuyện, không xây hình ảnh, không tham gia mạng xã hội. Trong thời đại mà mọi CEO đều là thương hiệu cá nhân, sự im lặng của anh là tiếng nói lớn nhất. Nhưng câu hỏi vẫn còn: một người hai mươi bảy tuổi, không có lý lịch doanh nhân, không có gia thế, không có thầy, làm thế nào xây đế chế trong mười tám tháng? Câu trả lời 'đội ngũ tốt' không sai, nhưng chắc chắn không đủ."
Tô Vãn đọc xong, gập điện thoại.
– Bài tốt. Công bằng. Câu cuối hơi mở nhưng không gây hại.
– Đoạn cuối sẽ khiến người ta tìm hiểu thêm, Lục Trường An nói.
– Đúng. Nhưng không có gì để tìm. Lý lịch anh sạch. Không tiền án, không nợ xấu, không scandal. Điều tệ nhất người ta tìm được là anh tốt nghiệp loại trung bình.
– Loại trung bình đủ để viết bài thứ hai.
– Bài thứ hai sẽ nhàm chán vì không có drama. Và khi nhàm chán, phóng viên sẽ đi viết về người khác.
Hắn gật đầu. Tô Vãn hiểu truyền thông. Trong trận chiến này, cô là quân sư đúng nghĩa.
Phản ứng đến trong ngày.
Nhà đầu tư: ba quỹ gọi Thăng Long Capital hỏi về Huyền Cơ. Phạm Quang Hưng nhắn Lâm Khải: "Bài báo giúp. Nhà đầu tư bắt đầu tò mò."
Khách hàng enterprise: hai CEO gọi Hàn Kiêu, nói thấy bài báo, muốn tìm hiểu Huyền Cơ.
Bạch Dạ nhắn tin cho Lục Trường An, một dòng: "Chào mừng ra ánh sáng."
Lục Trường An đọc. Không trả lời.
Đêm. Văn phòng trống. Hắn ngồi ở bàn làm việc, đèn bàn sáng, mở bài báo trên màn hình.
Nhìn ảnh mình. Khuôn mặt hai mươi bảy tuổi. Mắt sâu, da sáng, môi mỏng. Không cười. Giống ảnh hộ chiếu hơn là ảnh CEO. Nhưng trong mắt, có thứ gì đó mà máy ảnh bắt được dù nhiếp ảnh gia không biết: một nghìn năm.
Kẻ trong ảnh này không giống Ma Tôn. Không giống kẻ từng giết mười vạn người trận Huyền Dương. Không giống kẻ ngồi trên ngai Cửu U Sơn, nhìn chín phái bao vây, bình thản như nhìn mưa rơi.
Kẻ trong ảnh giống... một CEO trẻ đang cố gắng. Mắt mệt. Vai gánh nặng. Không khác gì Bạch Dạ, không khác gì hàng nghìn CEO hai mươi mấy tuổi khác trên bìa tạp chí.
Có lẽ đó mới là sự thật. Kiếp này.
Hắn đóng máy. Ngồi lại.
Ánh sáng đèn bàn vàng. Bóng tối xung quanh. Bên ngoài cửa sổ, thành phố về đêm, đèn nhấp nháy.
Ngàn năm trong bóng tối. Cửu U Sơn không có ánh sáng, không có ban ngày, không có mặt trời. Ma Tôn sống trong bóng tối như cá sống trong nước. Đó là nhà. Đó là sức mạnh.
IPO là bước ra ánh sáng. Phỏng vấn là bước đầu tiên. Mất bóng tối nghĩa là mất lợi thế lớn nhất: không ai biết hắn, không ai đoán được hắn, không ai chuẩn bị cho hắn.
Bây giờ, ba triệu người đã thấy mặt hắn. Biết tên hắn. Biết công ty hắn.
Ánh sáng... chói.
Nhưng Tô Vãn nói đúng. Không kiểm soát câu chuyện thì bị câu chuyện kiểm soát. Và trong cuộc chiến với Lão Từ, bóng tối không còn là nhà. Bóng tối là nơi Lão Từ đánh giỏi nhất.
Phải đứng dưới mặt trời.
Hắn lấy điện thoại. Mở tin nhắn Bạch Dạ. Đọc lại: "Chào mừng ra ánh sáng."
Gõ trả lời: "Chói. Nhưng chịu được."
Gửi.
Ba mươi giây sau, Bạch Dạ trả lời: "Sẽ quen."
Hắn đặt điện thoại xuống. Tắt đèn bàn. Bước ra cửa.
Lần đầu tiên sau mười tám tháng, Lục Trường An bước ra khỏi văn phòng mà biết rằng ngày mai, có người trên đường sẽ nhận ra mặt hắn.
Cảm giác lạ. Không khó chịu như hắn tưởng. Chỉ... lạ. Kiểu lạ của con cá lần đầu nhảy lên khỏi mặt nước.
Không chết. Chỉ khác.