Bóp Cổ
Căn hộ tầng ba mươi hai, quận Hai. Sàn gỗ, tường kính, bàn làm việc bằng gỗ óc chó Ý. Mọi thứ đều đắt, đều sạch, đều được chọn bởi người hiểu rằng không gian làm việc phản ánh vị thế.
Từ Thiên Hành ngồi trước bốn màn hình. Ba hiển thị biểu đồ chứng khoán, một hiển thị Bloomberg Terminal.
HCO: 105.800. Cộng bốn mươi hai phần trăm.
Cậu ta nhìn con số đó mười lăm giây. Rồi nhìn lại. Rồi mở bảng tính.
Vị thế bán khống: năm phần trăm cổ phiếu lưu hành HCO, giá bán trung bình 83.200 đồng. Giá hiện tại: 105.800. Chênh lệch: âm hai mươi hai ngàn sáu trăm đồng mỗi cổ phiếu. Nhân tổng khối lượng.
Lỗ ròng: tám tỷ hai trăm triệu đồng.
Thiên Hành đẩy ghế ra sau. Không đập bàn, không quăng ly, không chửi thề. Ba năm Goldman Sachs dạy cậu ta một thứ: mất kiểm soát trước thua lỗ là tín hiệu cậu không xứng đáng ngồi ở bàn này.
Nhưng tay cậu ta run. Nhẹ thôi, chỉ đầu ngón, kiểu run mà người ngoài không thấy. Cậu ta thấy.
Điện thoại trên bàn. Mười một cuộc gọi đi trong hôm nay, tất cả cho Richard Chen tại Meridian Capital Partners. Mười cuộc đầu còn trao đổi, còn phân tích, còn bàn phương án. Cuộc thứ mười một dài bốn mươi hai giây. Bốn mươi hai giây, và phần lớn là im lặng ở đầu bên kia trước khi Richard nói: "Thiên Hành, tôi sẽ gửi báo cáo tổng kết. Chúng tôi cần cắt vị thế."
Cắt vị thế. Ngôn ngữ tài chính cho "chúng tôi thua."
Cậu ta mở ngăn kéo, lấy ra một cuốn sổ da, loại sổ tay không dùng bút bi mà dùng bút mực, thói quen từ Harvard.
"Ngày X. HCO phục hồi +42%. Short squeeze. Lỗ 8.2B."
Cậu ta dừng bút, nhìn dòng chữ một lúc rồi viết thêm.
"Sai ở đâu: (1) Không dự phòng cho đối phương gom cổ phiếu khi giá thấp. (2) Kỳ vọng giá xuống 65k, tham. Nên chốt ở 76k. (3) Đánh giá thấp Lục Trường An."
Dừng bút ở dòng thứ ba. Đánh giá thấp. Ba chữ đơn giản mà nặng. Ba năm Goldman, cậu ta đã thấy những thương vụ hàng tỷ đô sụp đổ vì ba chữ đó.
Nhưng chưa bao giờ là tiền của cậu ta. Chưa bao giờ là cậu ta ngồi đây, tay run, nhìn con số đỏ trên màn hình mà biết rằng mỗi giây trôi qua là thêm tiền chảy ra.
Lần đầu tiên.
Điện thoại rung. Số cha hiện trên màn hình.
Thiên Hành nhìn tên trên màn hình ba giây rồi nhấc máy.
— Con nghe, ba.
Im lặng kéo dài. Kiểu im lặng đặc trưng của Từ Đại Phú, loại im lặng mà cả phòng họp mười hai người phải chờ, loại im lặng mà giám đốc ngân hàng cũng không dám phá.
— Ba đã thấy giá cổ phiếu.
— Dạ. Con lỗ tám tỷ hai. Vị thế đang được cắt.
Im lặng. Mười giây.
— Con phân tích sai ở đâu?
Thiên Hành hít vào. Goldman dạy: khi sếp hỏi "sai ở đâu", trả lời thẳng, không biện minh.
— Ba điểm. Một, không dự phòng cho đối phương mua vào khi giá thấp. Hai, tham, không chốt lời khi đang lãi. Ba, đánh giá thấp khả năng phản ứng của Lục Trường An.
Im lặng.
— Cả ba đều đúng.
Thiên Hành chờ. Biết chưa hết.
— Nhưng con bỏ sót điểm thứ tư.
— Dạ?
— Con đánh bằng sách. Lục Trường An đánh bằng chiến trường. Sách dạy con short selling, dạy con timing, dạy con quản trị rủi ro. Nhưng sách không dạy con đọc người. Lục Trường An nhìn con gom vị thế, nhìn con thuê phóng viên, nhìn con liên hệ cổ đông, và biết chính xác con sẽ làm gì tiếp theo. Vì con làm đúng theo giáo trình.
Thiên Hành im.
— Kẻ đánh theo sách, kẻ khác đọc sách đó cũng đoán được. Lục Trường An không đánh theo sách nào ba từng đọc.
Im lặng.
— Con thua trận đầu. Không sao. Nhưng nhớ: Lục Trường An không đánh kiểu sách vở. Hắn đánh kiểu chiến trường.
Thiên Hành nắm chặt sổ tay.
— Con hiểu.
— Chưa. Nhưng sẽ hiểu.
Tắt máy. Không chào, không hẹn gặp, không an ủi. Kiểu Từ Đại Phú.
Thiên Hành đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn bốn màn hình. HCO: 105.800. Con số đỏ trên bảng tính: âm 8.2 tỷ.
Cậu ta mở sổ tay. Viết thêm một dòng.
"Điểm 4: đánh theo sách. Lần sau: bỏ sách."
Đóng sổ. Đứng dậy. Bước đến cửa kính, nhìn xuống thành phố. Từ tầng ba mươi hai, mọi thứ đều nhỏ. Xe, người, đường phố. Ở Goldman, tầng bốn mươi bảy nhìn xuống Manhattan, cậu ta từng nghĩ đó là đỉnh. Giờ biết: đỉnh không phải tầng cao, mà là kẻ đứng trên tầng đó có thua bao giờ chưa.
Chưa. Cho đến hôm nay.
Cậu ta rót một ly nước. Uống chậm. Rồi ngồi lại.
Mở tập tin nghiên cứu về Lục Trường An. Hai mươi ba trang. Đọc lại từ đầu.
Lần này, ta sẽ đọc kỹ hơn.
Biệt thự quận Hai. Tầng ba. Phòng làm việc riêng của Từ Đại Phú.
Ông ta đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn ảnh trên tường, ảnh gia đình cũ, vợ đã mất, Thiên Hành lúc bốn tuổi, cả nhà đứng trước ngôi nhà đầu tiên ở Gò Vấp, khi đế chế này chỉ là một cửa hàng vật liệu xây dựng.
Ba mươi năm. Từ cửa hàng đến đế chế. Từ vay nóng đến cho vay. Từ bị người ta coi thường đến người ta cúi đầu.
Và giờ, một kẻ trẻ tuổi không rõ lai lịch đang tháo từng viên gạch.
Ông ta mở ngăn kéo. Bên trong là một tập hồ sơ giấy, loại hồ sơ không bao giờ lưu điện tử. Sáu trang, sáu người: Lục Trường An, Tô Vãn, Hàn Kiêu, Trịnh Hải, Trần Mỹ Anh, Giang Hà.
Giang Hà. Ông ta dừng ở trang đó. Nhìn ảnh. Gương mặt quen, nụ cười quen, kiểu cười mà ông ta từng tin.
Giang Hà. Mười hai năm. Ông cho cô ta tiền, cho sân chơi, cho quyền lực. Và cô ta mang tất cả sang bên kia.
Không giận. Từ Đại Phú không giận nữa. Ông ta đã qua cái tuổi giận. Bảy mươi tuổi, giận là phí sức. Chỉ ghi nhận, rồi xử.
Nhưng chưa xử Giang Hà. Chưa đến lúc.
Ông ta lật sang trang Lục Trường An. Ảnh chụp từ bài báo Thương Trường. Gương mặt trẻ, mắt bình, không cười, không nghiêm, không gì cả. Kiểu mặt mà ông ta đã thấy đúng một lần trong đời, ở ông ngoại vợ, một người đàn ông sống qua hai cuộc chiến mà chưa bao giờ kể chuyện chiến trường.
Lục Trường An. Ba mươi bốn tháng trước là phó phòng kinh doanh. Giờ là CEO một tập đoàn tám trăm tỷ. Vừa nuốt xong Minh Châu Digital. Vừa bóp nát con trai ta trên sàn chứng khoán.
Không bình thường. Không ai bình thường mà đi nhanh thế.
Ông ta đóng tập hồ sơ. Đặt xuống. Rót trà, nhấp một ngụm. Trà nguội, nhưng không gọi người pha lại.
Con trai ta thua vì đánh bằng sách. Tốt. Để nó học. Nhưng ta không đánh bằng sách.
Ông ta lấy điện thoại. Gọi một số. Ba hồi chuông.
— Anh Sáu.
Giọng đầu bên kia trầm, lịch sự, kiểu lịch sự của người quen nghe lệnh.
— Tôi cần gặp ông Phạm ở Bộ. Sáng mai. Cà phê, không cần phòng họp.
— Dạ, để em sắp xếp.
Tắt máy.
Từ Đại Phú nhìn ra cửa sổ. Sông Sài Gòn chảy chậm trong đêm, đèn cầu Thủ Thiêm lung linh phản chiếu trên mặt nước. Ba mươi năm trước, bên kia sông là đầm lầy. Giờ là cao ốc. Ông ta nhìn đầm lầy biến thành vàng. Ông ta biết cách biến đầm lầy thành vàng.
Và ông ta biết cách biến vàng thành đầm lầy.
Huyền Cơ muốn mua Thiên Vân Cloud. Ta biết. Giang Hà kể trước khi phản bội, và Thiên Hành xác nhận sau khi nghiên cứu.
Thiên Vân Cloud là hạ tầng. Ai nắm hạ tầng, nắm tất cả. Lục Trường An hiểu điều đó. Ta cũng hiểu.
Nhưng mua cần luật cho phép. Và luật... ta viết được.
Ông ta uống hết ly trà nguội. Đứng dậy. Tắt đèn. Bước ra hành lang.
Ngang phòng Thiên Hành, đèn vẫn sáng. Ông ta dừng lại hai giây. Rồi đi tiếp. Không gõ cửa.
Để nó đau. Đau là thầy tốt nhất.
Sáng hôm sau. Tòa nhà Huyền Cơ, tầng chín.
Lục Trường An ngồi trong phòng chiến lược. Bảng trắng trước mặt, năm cái tên, một gạch chéo đỏ trên "Minh Châu Digital." Bốn còn lại: Vạn Phúc Capital, Phú Thịnh Consulting, Đại Á, Thiên Vân Cloud.
Bên cạnh hắn: Giang Hà, Trần Mỹ Anh, Hàn Kiêu, Trịnh Hải. Bốn ghế. Một ghế trống. Ghế của Tô Vãn. Cô đang ở Minh Châu Digital, tuần thứ ba trong sáu mươi ngày tích hợp.
Hắn nhìn ghế trống hai giây rồi quay lại bảng.
— Thiên Vân Cloud. Trịnh Hải, trình bày.
Trịnh Hải đặt ly cà phê thứ hai xuống. Mắt đỏ, kiểu đỏ quen, kiểu không ngủ đủ mà không phàn nàn.
— Thiên Vân Cloud. Nhà cung cấp dịch vụ đám mây nội địa. Lão Từ nắm ba mươi phần trăm cổ phần qua quỹ Từ Phát. Năm ngoái doanh thu bốn trăm tỷ, nhưng lỗ hai năm liên tiếp. Khách hàng đang chuyển sang dịch vụ quốc tế vì Thiên Vân tăng giá đột ngột để bù lỗ.
Đúng. Chính là vụ tăng giá mà Lão Từ dùng để ép Huyền Cơ ở giai đoạn đầu. VietCloud hủy hosting, buộc Huyền Cơ chuyển sang SkyData. Chi phí tăng bốn mươi phần trăm. Vũ khí hạ tầng.
— Giá trị ước tính?
— Hai trăm tỷ theo sổ sách. Nhưng lỗ liên tục và khách hàng rời đi, giá thực tế khoảng một trăm năm mươi đến một trăm tám mươi tỷ. Nếu chờ thêm sáu tháng, có thể xuống một trăm hai mươi.
— Không chờ. Hắn nói. Thiên Vân là hạ tầng. Ai nắm hạ tầng, nắm linh mạch.
Giang Hà mở sổ tay. Cô ngồi ở góc bàn, cách xa Hàn Kiêu một ghế, kiểu ngồi của người biết mình chưa được tin hoàn toàn và chấp nhận khoảng cách đó.
— Thiên Vân có hai vấn đề pháp lý. Một, Lão Từ nắm ba mươi phần trăm qua Từ Phát, có quyền phủ quyết theo điều lệ. Hai, lĩnh vực đám mây liên quan đến dữ liệu quốc gia, cần phê duyệt Bộ Công Thương nếu M&A.
Mỹ Anh gật.
— Điều hai là rào cản lớn hơn. Bộ Công Thương gần đây thắt chặt M&A trong lĩnh vực dữ liệu. Nếu có ai lobbied, quá trình phê duyệt có thể kéo dài sáu tháng đến một năm.
Vận động hành lang. Ai đó đã gây áp lực.
Hắn nhìn Giang Hà.
— Lão Từ có quan hệ ở Bộ Công Thương không?
Giang Hà gật, không do dự.
— Có. Phạm Xuân Hưng, Vụ trưởng Vụ Quản lý Cạnh tranh. Lão Từ quen từ mười lăm năm trước, khi Đại Á cho vay dự án hạ tầng của Bộ. Không hối lộ trực tiếp, nhưng "quan hệ đối tác chiến lược" kiểu cũ. Một cuộc điện thoại, một bữa cà phê sáng, là Bộ có thể "tạm hoãn xem xét" bất kỳ giao dịch nào.
Im lặng quanh bàn.
Hàn Kiêu lên tiếng, giọng phẳng, không hài như thường.
— Vậy là Lão Từ có thể chặn mình mua Thiên Vân bằng một cuộc gọi?
— Đúng.
Tầng chính trị. Tầng mà hắn chưa có chân. Tu tiên giới cũng vậy: kiếm tu sĩ đánh bằng kiếm, pháp tu sĩ đánh bằng pháp. Nhưng tầng cao nhất, Đại Năng, không đánh. Họ thay đổi thiên đạo. Luật do họ viết.
Lão Từ đang ở tầng đó. Hắn, Lục Trường An, chưa.
Hắn đứng dậy. Bước đến bảng trắng. Viết hai chữ bên cạnh "Thiên Vân Cloud": "Chưa đến lúc."
Quay lại bàn.
— Thiên Vân là mục tiêu. Nhưng không phải bây giờ. Nếu mua trực tiếp, Lão Từ sẽ dùng quan hệ chính trị để chặn. Và ông ta sẵn sàng chặn, vì Thiên Vân là chân rết hạ tầng duy nhất, mất Thiên Vân là mất khả năng kiểm soát đám mây cho toàn bộ mạng lưới.
Im lặng.
— Vậy mình làm gì? Hàn Kiêu hỏi.
— Hai việc song song. Một: chuẩn bị cho M&A Thiên Vân, nhưng không nộp đơn. Trịnh Hải, chuẩn bị toàn bộ hồ sơ kỹ thuật, cam kết lưu trữ nội địa, kiểm toán bảo mật. Khi nào pháp lý thông, ký trong một tuần.
Trịnh Hải gật. Rút bút ghi.
— Hai: thay vì mua, thẩm thấu.
Im lặng.
— Thẩm thấu? Mỹ Anh hỏi.
— Ký hợp đồng đối tác chiến lược với các công ty trong mạng lưới Lão Từ. Cung cấp giải pháp phân tích dữ liệu miễn phí hoặc giá ưu đãi. Để sản phẩm Huyền Cơ chạy bên trong hệ thống của họ. Khi phụ thuộc đủ sâu, rút ra là chết.
Giang Hà ngước lên, mắt sáng.
— Chiến lược rễ cây. Cắm rễ vào đất người ta, khi rễ đủ sâu, nhổ lên thì cây trên mặt cũng chết theo.
Không phải rễ cây. Linh căn. Kiếp trước, Huyền Minh Tông bắt các tông môn nhỏ dùng linh thạch do ta cung cấp. Khi linh thạch cắt, tông môn sụp. Không cần thôn phệ, chỉ cần phụ thuộc.
Hắn nhìn Giang Hà.
— Chính xác. Châu Lệ Hoa sẽ là cầu nối. Cô ấy quen các CEO trong mạng lưới Lão Từ, từng làm việc cùng khi còn ở Minh Châu. Uy tín nội bộ.
— Châu Lệ Hoa đồng ý chưa?
— Chưa hỏi. Nhưng cô ấy sẽ đồng ý.
Châu Lệ Hoa mất mười lăm năm dưới bóng Lão Từ. Giờ được tự do, cô ấy sẽ muốn giúp những CEO khác thoát ra. Không phải vì lòng tốt, mà vì mỗi CEO thoát ra là một minh chứng rằng quyết định của cô ấy đúng.
— Hàn Kiêu, mở rộng đội kinh doanh doanh nghiệp. Hai mươi người. Phủ toàn bộ công ty trong mạng lưới Lão Từ. Không bán, chỉ xây quan hệ.
Hàn Kiêu gật, kiểu gật nhanh, kiểu người nghe thấy kế hoạch đánh nhau mà thích.
— Hiểu. Kiểu gõ cửa tặng bánh trung thu, không phải bán bảo hiểm.
Hắn nhìn Hàn Kiêu. Suýt cười.
— Đại loại.
— Giang Hà. Lập danh sách chi tiết các công ty trong mạng lưới Lão Từ. Từng công ty: CEO là ai, gắn với Lão Từ vì lợi ích hay vì sợ, điểm yếu, điểm có thể khai thác. Ưu tiên những CEO đang bất mãn.
Giang Hà gật.
— Có sẵn. Tôi biết mười hai trong số mười bốn CEO. Ít nhất bốn người đang khó chịu vì Lão Từ bắt họ tăng giá dịch vụ để bù lỗ cho các công ty khác trong mạng lưới. Họ mất khách, mất doanh thu, mà lợi nhuận chảy về Lão Từ.
— Bốn là đủ. Bắt đầu từ bốn.
Hắn nhìn bảng trắng.
— Song song, Mỹ Anh theo dõi khung pháp lý M&A lĩnh vực đám mây. Khi nào Bộ ban hành khung mới, mình nộp đơn ngay.
Mỹ Anh gật. Kiểu gật chậm, kỹ, kiểu luật sư đang tính.
— Nếu Lão Từ đã vận động Bộ chặn, khung pháp lý mới có thể bị kéo dài cố ý. Sáu tháng, có khi tám.
— Tám tháng. Đủ để rễ bám sâu.
Im lặng. Hắn nhìn quanh bàn.
— Chiến lược M&A trực tiếp có thể bị chặn. Nhưng không chỉ có một cách nuốt tông môn. Thay vì mua, ta sẽ khiến chúng tự đến.
Hắn quay lại bảng trắng. Viết bên dưới "Thiên Vân Cloud":
"Chiến lược Linh Căn. Mục tiêu: 4 công ty. Thời gian: 3-6 tháng."
Rồi viết thêm một dòng, nhỏ hơn, ở góc dưới bảng:
"Đại Á. Chân rết tài chính. Ưu tiên song song."
Đặt bút xuống.
— Giải tán. Ai có việc nấy.
Bốn người đứng dậy. Trịnh Hải cầm ly cà phê đã lạnh, bước nhanh ra cửa, kiểu bước của người đã có danh sách trong đầu. Hàn Kiêu vừa đi vừa nhắn tin, chắc đang gọi nhóm kinh doanh. Mỹ Anh gấp sổ, gật đầu nhẹ, đi.
Giang Hà ở lại.
Cô đứng cạnh cửa, xách cặp, nhìn hắn.
— Lão Từ sẽ biết. Chiến lược thẩm thấu không giấu được lâu. Khi ông ta biết CEO trong mạng lưới đang dùng sản phẩm Huyền Cơ, ông ta sẽ ra lệnh ngừng.
— Ta biết. Nhưng ra lệnh ngừng có cái giá. CEO nào ngừng sẽ mất ba đến sáu tháng dữ liệu đã tích hợp, phải xây lại từ đầu, chi phí chuyển đổi cao. Lão Từ sẽ phải chọn: ép CEO chịu thiệt, hay để rễ bám sâu hơn.
Giang Hà nhìn hắn. Mắt cô nheo nhẹ, kiểu nheo khi cô đang đánh giá, không phải khi cô đang tính.
— Anh biết ông ta sẽ chọn gì?
— Ông ta sẽ ép. Nhưng không phải tất cả sẽ nghe. Những CEO đang bất mãn, những người đã thấy Minh Châu thoát ra và sống khỏe, họ sẽ do dự.
Im lặng.
— Và đó là lúc mình có đồng minh bên trong.
Giang Hà gật nhẹ.
— Tôi hiểu. Tôi sẽ liên hệ bốn CEO từ sáng mai.
Cô quay lưng, mở cửa.
— Giang Hà.
Cô dừng.
— Cẩn thận. Lão Từ biết cô ở đây. Ông ta chưa trả đũa, nhưng không có nghĩa ông ta quên.
Giang Hà nhìn hắn qua vai. Nửa nụ cười, kiểu cười của người đã tính sẵn.
— Tôi biết. Đó là lý do tôi ở đây.
Cô đi. Cửa đóng.
Giang Hà. Dùng nhưng không tin. Quy tắc không đổi. Nhưng cô ta hữu ích. Và đang liều. Kẻ đang liều thường trung thành hơn kẻ an toàn, vì họ không còn đường rút.
Hắn quay lại bảng trắng. Năm cái tên. Một gạch đỏ.
Minh Châu: nuốt. Thiên Vân: chờ, thẩm thấu. Đại Á: song song. Phú Thịnh: sau. Vạn Phúc: sau.
Nhưng Lão Từ sẽ không ngồi chờ. Ông ta đã gọi cho người ở Bộ. Ta không biết điều đó, nhưng ta đoán. Vì nếu ở vị trí ông ta, ta cũng sẽ làm thế. Thay vì đánh trực tiếp, thay đổi luật chơi. Kiểu Đại Năng.
Nhưng mỗi bước một lúc.
Điện thoại rung. Tô Vãn.
"Tích hợp tuần 3. Phòng kỹ thuật Minh Châu xong 70%. Phòng kinh doanh đang chạy quy trình mới. CLH phối hợp tốt. Một số nhân viên cũ xin nghỉ (3 người, không quan trọng). Dự kiến đúng tiến độ 60 ngày."
Trả lời: "Tốt. Có gì lạ không?"
Ba mươi giây.
"Không. Nhưng CLH hỏi về Thiên Vân Cloud. Cô ấy nghe được tin anh đang nhắm đến. Hỏi cô ấy có thể giúp gì."
Châu Lệ Hoa. Nhanh. Chưa hỏi mà đã muốn giúp.
"Nói cô ấy: khi nào tích hợp xong, gặp."
"Được."
Hắn đặt điện thoại xuống. Đứng dậy. Bước đến cửa sổ.
Thành phố buổi sáng. Nắng chưa gắt, gió từ sông thổi nhẹ qua tầng chín. Xa xa, dãy cao ốc quận Hai, nơi Thiên Hành đang ngồi trong căn hộ tầng ba mươi hai, đọc lại hồ sơ của hắn.
Từ Thiên Hành thua lần đầu. Cậu ta sẽ quay lại. Giỏi hơn. Và Lão Từ sẽ bước vào. Không phải bằng cổ phiếu hay truyền thông nữa. Bằng thứ mà hắn chưa có: luật chơi.
Nhưng trước khi Lão Từ đánh, hắn cần bám rễ. Sâu nhất có thể.
Hắn mở sổ tay, viết.
"Chiến lược Linh Căn. Mục tiêu: 4 công ty mạng lưới LT. Thời gian: 3-6 tháng. Châu Lệ Hoa: cầu nối. Hàn Kiêu: 20 sales. Giang Hà: tình báo nội bộ."
"Song song: theo dõi pháp lý M&A đám mây. Chờ khung mới."
"Cảnh giác: Lão Từ sẽ phản công ở tầng chính trị. Chuẩn bị."
Đóng sổ. Bước ra cửa.
Ngoài hành lang tầng chín, im lặng. Sáng sớm, chưa ai lên đến đây ngoài bảo vệ. Hắn đi dọc hành lang, qua phòng CEO (phòng hắn, vẫn chưa quen gọi thế), qua phòng họp B, đến thang máy.
Nút xuống. Tầng năm. Đi qua khu kinh doanh, Hàn Kiêu đã có mặt, đang nói chuyện với hai nhân viên mới, tay vung vẩy, miệng cười. Kiểu Hàn Kiêu: sáng sớm mà đã sẵn sàng đánh nhau.
Xuống tầng ba. Phòng kỹ thuật. Trịnh Hải ngồi trước ba màn hình, tai đeo tai nghe, gõ bàn phím. Ly cà phê thứ ba trên bàn. Ngoài cửa, hai kỹ sư đang thảo luận bên bảng trắng nhỏ, vẽ sơ đồ kiến trúc đám mây.
Trịnh Hải đã bắt đầu. Chuẩn bị hồ sơ kỹ thuật cho M&A Thiên Vân, dù chưa biết bao giờ mới dùng. Kiểu Trịnh Hải: không chờ lệnh, đoán lệnh.
Hắn không vào. Đứng ngoài cửa kính hai giây, nhìn Trịnh Hải làm việc, rồi quay lại thang máy.
Lên tầng chín. Về phòng chiến lược. Nhìn bảng trắng.
Bốn chân rết. Mỗi cái cắt, Lão Từ yếu đi. Nhưng cũng nguy hiểm hơn. Thú bị thương cắn mạnh nhất.
Và đằng sau Lão Từ, có thể còn thứ mà hắn chưa thấy. Richard Chen. Meridian. Tầng mà hắn chưa chạm.
Nhưng mỗi bước một lúc.
Bước này: bám rễ.