Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 149: Chương 149: Tài Phiệt
Chương 149

Chương 149: Tài Phiệt

Tám trăm nhân viên. Năm quốc gia. Vốn hóa hai nghìn năm trăm tỷ đồng. Dẫn đầu phân tích dữ liệu doanh nghiệp Đông Nam Á.

Con số nằm trên màn hình phòng CEO tầng chín, bảng báo cáo quý mà Tô Vãn đặt lên bàn hắn mỗi đầu tháng, kèm phân tích xu hướng và dự báo mười hai tháng tiếp theo. Hắn đọc từng dòng, đánh dấu bằng bút đỏ, thói quen từ lúc đọc luật ba nước ban hành, giờ thành thói quen đọc mọi thứ.

Doanh thu năm tăng hai mươi bảy phần trăm. Biên lợi nhuận mười hai phần trăm, cao nhất từ khi IPO. Liên minh ba nước vững, hai nước đang gia nhập. Open ASEAN Cloud bản chính thức sẽ ra sau bốn tuần. Thiên Vân Cloud phục vụ một trăm hai mươi doanh nghiệp nội địa. Và Từ Thiên Hành, sau hai tháng thử việc, đã soạn bản đồ M&A cho sáu mục tiêu ở Thái Lan và Indonesia mà Hàn Kiêu gọi là "chính xác đến mức đáng sợ."

Hai nghìn năm trăm tỷ. Kiếp trước, ta đếm linh thạch. Kiếp này, đếm vốn hóa. Đơn vị khác. Bản chất giống. Nhưng linh thạch chỉ mua sức mạnh, vốn hóa mua niềm tin. Và niềm tin, ta đã học, mạnh hơn sức mạnh.

Hắn đặt bút xuống, nhìn qua cửa kính. Nắng sáng, trời trong, thành phố bên dưới chạy xe qua đại lộ, và ở góc bàn, tấm ảnh đội team ngày IPO nhắc hắn: hai mươi ba người trong ảnh, bây giờ tám trăm. Mỗi người là một cuộc đời, một gia đình, một lý do ở lại. Và mỗi lý do ở lại là một sợi dây giữ tông môn đứng vững khi gió lớn.

Hàn Kiêu, CSO, Jakarta

Năm năm. Từ thằng nhóc trốn nợ chạy bàn quán nhậu phố Cống Quỳnh thành Giám đốc Chiến lược tập đoàn hai nghìn năm trăm tỷ, bay Jakarta tuần này, Bangkok tuần sau, Manila tháng tới.

Hàn Kiêu ngồi trong văn phòng Huyền Cơ Jakarta, tầng mười một tòa nhà Sudirman, nhìn ra thành phố mười triệu người chạy xe dưới mưa chiều nhiệt đới. Trên bàn: hợp đồng Nusantara Data mới ký, ba năm, tám mươi tỷ. Trong điện thoại: tin nhắn Razak: "Ông Hàn, OAC demo lần hai xong. Ổn. Gửi kỹ sư thứ tư tuần sau."

Hai mươi chín tuổi. CSO.

Mẹ gọi tuần trước. "Con ơi, mẹ nói với hàng xóm con làm giám đốc ở nước ngoài, hàng xóm không tin." Em cười: "Mẹ nói giám đốc chiến lược, không ai biết chiến lược là gì đâu mẹ, nói giám đốc thôi." Mẹ: "Giám đốc gì thì cũng nhớ ăn cơm. Jakarta nóng lắm." "Dạ mẹ."

Năm năm trước, em chạy bàn. Sếp An ngồi quán nhậu, ba thằng đòi nợ vây, sếp An mở miệng nói ba câu, ba thằng đi. Em đứng đó, khay bia trên tay, nghĩ: ai đây? Rồi sếp An nói: "Em giỏi quan sát. Có muốn dùng khả năng đó không?" Em nói: "Sếp bảo nhảy, em hỏi nhảy từ tầng mấy." Sếp An nhìn em. Lần đầu tiên có người nhìn em mà không thấy thằng trốn nợ.

Năm năm sau, em ngồi đây. Văn phòng Jakarta. Hợp đồng tám mươi tỷ. Bay bốn nước mỗi tháng. Và sếp An vẫn uống nước lọc. Không thay đổi.

Đt mẹ. Có lúc em nghĩ: nếu không gặp sếp An hôm đó, em đang ở đâu? Vẫn chạy bàn? Trong tù? Hay đã nhảy cầu như thằng Tùng cùng phòng trọ, trốn nợ không nổi, nhảy từ tầng sáu?*

Không nghĩ nữa. Làm việc. Razak muốn kỹ sư thứ tư, gửi kỹ sư thứ tư. Sếp An nói: "Kiêu, anh tin." Vậy đủ.

Tiểu Linh, Trưởng phòng Kinh doanh, Hà Nội

Cô ngồi trong phòng họp nhỏ tầng tám, đối diện ba khách hàng mới từ thị trường Meridian bỏ trống: giám đốc vận hành Tân Phát Logistics, giám đốc công nghệ Việt Hưng Pharma, và quản lý chuỗi cung ứng Hải Phòng Container.

Ba người, ba nhu cầu khác nhau, ba mức độ tin tưởng khác nhau. Tân Phát đã dùng Meridian mười tám tháng, quen giao diện, quen quy trình, đổi là rủi ro. Việt Hưng chưa bao giờ dùng dịch vụ phân tích dữ liệu, mới bắt đầu, cần ai đó hướng dẫn từ đầu. Hải Phòng Container đã dùng Huyền Cơ ba năm trước, bỏ sang Meridian khi miễn phí, giờ quay lại, ngại.

Anh Lục dạy em: nhìn, thấy, hiểu. Nhìn là thấy bề mặt. Thấy là thấy cái sau bề mặt. Hiểu là biết tại sao.

Tân Phát: giám đốc vận hành gõ ngón tay trên bàn, nhịp nhanh, mắt nhìn đồng hồ hai lần trong năm phút. Vội. Không phải vội vì bận, vì lo. Lo Meridian cắt hỗ trợ trước khi Huyền Cơ kịp vào. Nhu cầu: chuyển đổi nhanh, không gián đoạn.

Việt Hưng: giám đốc công nghệ trẻ, khoảng ba mươi, mắt sáng, hỏi nhiều, ghi chép kỹ. Không lo, vì chưa có gì để mất. Nhu cầu: hiểu, từ đầu, không bị coi thường vì mới.

Hải Phòng Container: quản lý chuỗi cung ứng im, mắt nhìn xuống, tay khoanh. Ngại. Vì đã bỏ Huyền Cơ một lần, giờ quay lại, sợ bị đối xử khác. Nhu cầu: biết Huyền Cơ không giận.

Cô nói với Tân Phát: "Chuyển đổi mười bốn ngày. Đội kỹ thuật Huyền Cơ đi cùng toàn bộ. Không gián đoạn vận hành."

Nói với Việt Hưng: "Anh mới bắt đầu là lợi thế. Không cần gỡ hệ thống cũ. Xây mới, đúng từ đầu. Em sẽ gửi bản hướng dẫn và một kỹ sư hỗ trợ tháng đầu."

Nói với Hải Phòng Container, nhìn thẳng vào mắt quản lý: "Anh quay lại là tốt. Huyền Cơ không giận ai bỏ đi. Thị trường là thị trường. Quan trọng là bây giờ."

Quản lý Hải Phòng Container ngẩng lên. Mắt khác, bớt ngại, thêm nhẹ. Gật.

Năm năm. Em đã thấy người phản bội (Diệp Kính, Hoàng), người trung thành (Hàn Kiêu, Trương Phong), người thay đổi (Từ Thiên Hành). Em hiểu rồi: Ma Tâm Quan không phải đọc người. Là hiểu người. Và hiểu để giúp, không phải để dùng.

Khác anh Lục. Anh Lục hiểu để kiểm soát. Em hiểu để kết nối. Có lẽ đó là lý do anh Lục cần em, vì em làm phần anh ấy không giỏi: khiến người ta thoải mái.

Trương Phong, Phó Giám đốc Kỹ thuật, Hà Nội

Vợ sinh con trai ba tuần trước. Ba cân hai. Khỏe mạnh. Đặt tên Trương Phong An.

Lấy chữ "An" từ sếp.

Trương Phong ngồi trong phòng server tầng năm, nơi hắn quen ngồi mỗi khi cần yên tĩnh, nghe tiếng quạt máy chủ đều, mát, và nhìn đèn xanh nhấp nháy trên rack server Thiên Vân Cloud. Mười hai rack, một trăm hai mươi máy chủ, chạy hai mươi bốn giờ, phục vụ một trăm hai mươi doanh nghiệp. Hắn xây hệ thống này từ đầu, từ khi Huyền Cơ chỉ có năm người và một phòng thuê ở quận Bình Thạnh.

Sáng nay, hắn nói với sếp An: "Con trai em đặt tên Phong An."

Sếp An im. Lâu hơn bình thường. Rồi nói: "Tên đẹp."

Lần đầu tiên em thấy sếp An... xúc động? Không chắc. Mắt sếp khác, nhưng sếp An giỏi giấu, giỏi hơn bất kỳ ai em biết. Nhưng em làm việc với sếp năm năm. Em biết khi nào sếp An đang giấu. Và sáng nay, sếp đang giấu.

Sếp An không có gia đình. Không vợ, không con, không anh em (em biết). Bốn mươi giờ một tuần ở văn phòng, còn lại ở căn hộ quận Hai, một mình. Cô Tô Vãn ở cạnh nhiều nhất, nhưng cả hai không bao giờ gọi tên mối quan hệ đó, và em không hỏi, vì sếp An sẽ trả lời bằng im lặng.

"Phong An." Lấy chữ An. Vì sếp An cứu em. Từ kỹ thuật viên bị đẩy đi ở Vạn Lý thành Phó Giám đốc Kỹ thuật tập đoàn hai nghìn năm trăm tỷ. Từ thằng sợ mất việc mỗi quý thành người xây hệ thống phục vụ năm nước. Nếu không có sếp An, em vẫn đang sửa máy in tầng mười hai.

Con trai. Ba cân hai. Phong An. Khi con lớn, em sẽ kể: có một người tên Lục Trường An. Người đó nhìn ba con khi không ai nhìn. Và vì vậy, ba con có thể nhìn con.

Giang Hà, Giám đốc Truyền thông, Hà Nội

Cô ngồi trước ba màn hình tầng bảy, đọc bốn mươi bài báo về Huyền Cơ trong tháng qua. Không phải bài cô viết hoặc sắp đặt. Bài người khác viết. Phóng viên tự tìm đến, tự hỏi, tự viết. Đó là dấu hiệu.

Khi phóng viên tự tìm đến thay vì mình phải gọi, nghĩa là câu chuyện đã tự sống. Không cần bơm, không cần đẩy, không cần spin. Câu chuyện Huyền Cơ bây giờ đơn giản: công ty Việt Nam đẩy lùi tập đoàn toàn cầu bằng luật và sự thật. Câu chuyện đó bán được. Và câu chuyện bán được thì truyền thông không cần tiền.

Bài mới nhất: Forbes Vietnam, "Lục Trường An và cuộc chiến dữ liệu Đông Nam Á." Bài trước đó: Nikkei Asia, "How a Vietnamese startup forced Meridian out of Southeast Asia." Cô không sắp đặt bài nào trong hai bài này. Phóng viên Nikkei gọi trực tiếp cho Tô Vãn, Tô Vãn chuyển cho cô, cô sắp xếp phỏng vấn, anh An nói hai mươi phút, phóng viên viết ba nghìn chữ.

Năm năm. Từ cố vấn truyền thông freelance (tự gọi vậy cho sang, thực ra là chạy nội dung thuê cho startup) thành Giám đốc Truyền thông tập đoàn hai nghìn năm trăm tỷ. Và cái tôi tự hào nhất không phải chức danh, mà là: ba bài báo ba nước cùng ngày. Sáu tháng trước, ba bài đó thay đổi cuộc chiến. Không phải tôi viết, tôi chỉ chỉ đường cho phóng viên, nhưng chỉ đường đúng lúc đúng chỗ cũng là một loại viết.

Anh An nói: "Sự thật đánh." Tôi thêm: sự thật đánh khi có người kể. Và kể đúng cách.

Lục Trường An, CEO, Hà Nội

Hắn đứng trong phòng CEO tầng chín. Nắng chiều chiếu qua cửa kính, ánh vàng trên sàn gỗ, trên bàn làm việc, trên bức ảnh đội team ngày IPO đặt ở góc bàn. Bên cạnh bức ảnh: ảnh Bạch Dạ tại hội nghị Hoàng Thành, hai người bắt tay, mắt nhìn nhau, kiểu nhìn của hai kẻ biết mình sẽ gặp lại.

Logo Huyền Cơ trên tường. Giá cổ phiếu trên màn hình: hai nghìn năm trăm tỷ vốn hóa. Bản đồ năm quốc gia trên bảng trắng: Việt Nam, Indonesia, Thái Lan, Philippines, Malaysia. Và danh sách nhân sự trên bàn: tám trăm người, từ hai mươi ba quốc tịch.

Nguyên Anh. Tài phiệt khu vực. Từ nhân viên văn phòng đến đây: năm năm. Năm năm mà kiếp trước ta mất ba trăm năm mới đạt cảnh giới tương đương.

Nhưng đỉnh cao nhất không phải con số. Không phải vốn hóa, không phải thị phần, không phải số nhân viên. Đỉnh cao nhất là khi biết mình còn thiếu gì.

Ta thiếu Bạch Dạ. Đồng minh thật sự duy nhất ở tầng này. Người duy nhất đánh cùng ta không vì ta mạnh, mà vì ta đúng. Và anh ấy đang bị nhốt trong non-compete, đếm ngược mười tám tháng.

Điện thoại rung. Bạch Dạ.

– Anh Lục.

Giọng Bạch Dạ bình, quen, kiểu giọng hai người nói chuyện đều đặn mỗi tuần dù không gặp.

– Bạch Dạ.

– Non-compete tôi hết hạn mười tám tháng nữa. Luật sư xác nhận: điều khoản giảm thời hạn vì Meridian tái cơ cấu có hiệu lực. Sau đó, tôi sẽ quay lại.

– Tôi đợi.

– Và Meridian cũng sẽ quay lại.

– Tôi biết.

– Lần sau, chúng ta sẽ đánh cùng nhau. Không phải liên minh tạm. Thật sự cùng nhau.

Im lặng. Dài. Không phải im lặng khó chịu, là im lặng của hai người đang cùng nhìn về phía trước và thấy cùng một thứ.

– Thật sự cùng nhau, hắn nói.

Gật đầu một mình. Bạch Dạ không thấy, nhưng hắn biết: ở đầu dây bên kia, Bạch Dạ cũng đang gật.

Cúp máy. Đặt điện thoại xuống. Nhìn bức ảnh trên bàn: hai người bắt tay ở hội nghị Hoàng Thành, ba năm trước, khi cả hai còn ở hai phía khác nhau của thị trường.

Mười tám tháng. Bạch Dạ sẽ quay lại. Meridian sẽ quay lại. Và khi cả hai quay lại, cuộc chiến sẽ ở tầng khác. Không phải Đông Nam Á. Toàn cầu. Hóa Thần.

Nhưng hôm nay, cho phép mình đứng đây. Nhìn logo. Nhìn bản đồ. Nhìn ảnh. Và biết: năm năm, từ con số không, ta đã xây được thứ mà kiếp trước ngàn năm không xây được.

Không phải đế chế. Đế chế ta đã có.

Mà là: người.

Hàn Kiêu ở Jakarta, bay bốn nước, vẫn gọi mẹ mỗi tuần. Tiểu Linh ở phòng họp, đọc ba khách hàng, hiểu để kết nối thay vì kiểm soát. Trương Phong ở phòng server, đặt tên con lấy chữ An. Và Bạch Dạ, ở đầu dây bên kia, nói: "Thật sự cùng nhau."

Ngàn năm trước, ta có đệ tử quỳ lạy, thuộc hạ run sợ, đồng minh tính toán. Không ai đặt tên con theo tên ta. Không ai gọi "sếp" bằng giọng biết ơn mà không nợ nần. Không ai nói "cùng nhau" mà thật.

Kiếp này: có.

Và đó, có lẽ, là cảnh giới mà ngàn năm tu luyện không chạm tới.

Ngoài cửa kính, nắng chiều dịu dần, bóng tòa nhà kéo dài trên mặt đường, và ở phía đông, logo Nova Tech sáng lên khi đèn tự động bật. Logo vẫn xanh. Tên vẫn vậy. Nhưng ở đâu đó, Bạch Dạ đang đếm ngược. Mười tám tháng. Và khi mười tám tháng qua, logo đó có thể sáng bằng thứ ánh sáng khác.

Chờ được. Ta đã chờ ngàn năm. Mười tám tháng chỉ là một hơi thở.

Ch.149/175
2.413 từ