Bão Đến
Hướng một đến vào sáng thứ Hai.
Tô Vãn bước vào phòng hắn, sổ tay mở, mặt cứng.
– Minh Đức Capital rút. Saigon Founders Fund cũng rút.
Hắn đặt bút xuống.
– Lý do?
– Minh Đức nói "thay đổi chiến lược đầu tư quý bốn." Saigon Founders nói "cần thêm thời gian đánh giá." Cả hai đều nói dối. Lâm Khải vừa gọi, ông ấy nghe từ nguồn riêng: có người cảnh báo cả hai quỹ rằng Huyền Cơ sắp có vấn đề pháp lý lớn.
– Ai cảnh báo?
– Không rõ. Nhưng Lâm Khải nói: "Kiểu này quen lắm. Hồi năm hai không lẻ năm, trước khi công ty đầu của tôi bị ép bán, cũng có người gọi nhà đầu tư tôi nói y vậy."
Hướng một. Cắt vốn.
Hắn gật. Không bất ngờ. Đã chuẩn bị.
– Tiền mặt còn bao nhiêu?
– Hai tỷ tám, bao gồm vòng bridge Lâm Khải tuần trước. Đủ mười tám tháng nếu không tuyển thêm.
– Ngừng tuyển. Giữ nguyên hai mươi lăm người. Không gọi vốn trong ba tháng.
Tô Vãn ghi, gật. Không hỏi tại sao. Cô hiểu: gọi vốn khi bị gắn mác "có vấn đề pháp lý" thì chỉ được giá rẻ, mất nhiều cổ phần. Thà đợi.
Hướng hai đến vào thứ Tư.
Diệp Kính gọi lúc mười giờ sáng.
– Cơ quan thuế quận Ba thông báo kiểm tra Huyền Cơ. Lý do: tố giác ẩn danh về sai phạm thuế thu nhập doanh nghiệp. Đoàn kiểm tra ba người, bắt đầu thứ Hai tuần sau.
– Hồ sơ?
– Sạch. Tôi và Tô Vãn rà ba lần. Mỗi giao dịch có chứng từ, mỗi hóa đơn có đối chiếu, thuế nộp đúng hạn, báo cáo nộp đúng kỳ. Không có sai phạm.
– Nhưng?
– Nhưng kiểm tra sẽ kéo hai đến ba tháng. Trong thời gian đó, trên hệ thống, Huyền Cơ hiển thị trạng thái "đang kiểm tra." Bất kỳ đối tác, khách hàng, hoặc nhà đầu tư nào tra cứu đều thấy. Đó là vũ khí thật. Không phải kết luận kiểm tra, mà là bản thân việc bị kiểm tra.
Hướng hai. Gắn nhãn.
Hắn đã thấy chiêu này ở Vạn Lý. CEO Trần Quốc Huy từng dùng kiểm toán nội bộ để gắn nhãn "đang rà soát" lên phòng Kỹ thuật của Trương Phong, chỉ để cắt ngân sách mà không cần lý do. Cùng nguyên tắc: không cần tìm ra lỗi, chỉ cần gắn nhãn đang tìm.
– Giải pháp?
– Hợp tác toàn diện, Diệp Kính nói. Chuẩn bị hồ sơ trước, đưa đoàn kiểm tra mọi thứ họ cần ngay ngày đầu. Càng nhanh càng tốt. Nếu sạch thật, kết luận có thể ra trong bốn đến sáu tuần thay vì ba tháng.
– Làm đi.
– Đã chuẩn bị rồi. Tô Vãn gửi tôi hồ sơ tối qua.
Hắn nhìn Tô Vãn qua vách kính. Cô đang ngồi ở bàn, sổ tay mở, bút đặt ngang, mắt nhìn màn hình. Đã chuẩn bị hồ sơ từ đêm qua, trước khi Diệp Kính gọi, trước khi hắn biết.
Quân sư. Luôn đi trước một bước.
Hướng ba đến vào thứ Sáu.
Tiểu Linh gõ cửa phòng hắn lúc năm giờ chiều, mặt căng.
– Anh An, có chuyện.
Hắn nhìn cô. Đợi.
– Ba nhân viên bên kinh doanh bị mời sang DataFlow. Hạnh, Quân, và Hoàng.
– Ai mời?
– Hạ Minh Đức. Tiểu Linh ngồi xuống, mở sổ tay. Hạnh kể em nghe trưa nay: Đức gọi riêng từng người, hẹn gặp ngoài, đề nghị lương gấp đôi, chức trưởng nhóm, có xe đưa đón. Hạnh từ chối ngay. Quân đang suy nghĩ. Hoàng không nói gì, nhưng...
– Nhưng gì?
Tiểu Linh nhìn hắn. Mắt sắc, kiểu mắt của người đã học đọc khoảng trống.
– Hoàng không nói gì nghĩa là đã quyết định. Người từ chối thì nói. Người đang suy nghĩ thì hỏi. Người im là người đã đồng ý mà chưa muốn lộ.
Giỏi.
Hắn gật. Tiểu Linh đã học bài ba: đọc khoảng trống. Không phải cái người ta nói mới là sự thật, mà cái người ta không nói.
– Ai khác biết?
– Chưa ai. Hạnh nói riêng với em vì lo lắng. Quân em chưa gặp. Hoàng thì bình thường, vẫn làm việc, nhưng trưa nay gọi điện ngoài ban công mười lăm phút, quay lưng, giọng nhỏ.
– Theo dõi Hoàng. Không để anh ta biết. Báo cáo hằng ngày.
Tiểu Linh gật. Đứng dậy, bước ra.
Hướng ba. Kéo người.
Ba hướng. Cùng lúc. Cắt vốn, gắn nhãn, kéo người. Bóp từ ba phía, không để thở.
Lão Từ.
Hắn ngồi im trong phòng. Năm giờ chiều, nắng xiên qua cửa kính, vệt sáng trên sàn. Bên ngoài, hai mươi lăm người vẫn làm việc, chưa biết gì.
Ông ta đánh cùng lúc ba hướng. Tiền, luật, người. Chặn hết đường sống.
Không. Không phải hết.
Còn hướng thứ tư ông ta chưa đánh. Sản phẩm.
Vì sản phẩm Huyền Cơ tốt hơn DataFlow. Đó là sự thật khách quan: tám mươi khách trả tiền so với bốn mươi, tỷ lệ giữ chân chín mươi hai phần trăm so với sáu mươi lăm. Lão Từ có thể cắt vốn, gắn nhãn, kéo người, nhưng không thể thay đổi sự thật rằng sản phẩm Huyền Cơ giải quyết vấn đề tốt hơn.
Và đó là chỗ đứng. Dù ba chân ghế bị rung, chân thứ tư vẫn vững thì ghế chưa đổ.
Sáu giờ chiều. Hắn triệu tập đội nòng cốt.
Phòng họp kính, sáu người: hắn, Tô Vãn, Hàn Kiêu, Trương Phong, Tiểu Linh, Diệp Kính (qua loa điện thoại). Cửa đóng, rèm kéo.
Hắn nói thẳng. Không giấu, không giảm nhẹ.
– Lão Từ tấn công. Ba hướng. Một: cắt nguồn vốn, hai quỹ rút, không ai dám đầu tư. Hai: kiểm tra thuế, gắn nhãn "có vấn đề" để khách hàng và đối tác e ngại. Ba: kéo nhân viên, lương gấp đôi.
Im lặng. Năm gương mặt, năm phản ứng.
Hàn Kiêu: mắt sáng, hàm nghiến, kiểu người nghe tin đánh nhau thì phấn khích thay vì sợ.
Trương Phong: mặt bình thản, tay gõ nhẹ lên đùi, kiểu người đang tính toán.
Tiểu Linh: ghi chép, mắt tập trung, kiểu người đã biết phần ba.
Tô Vãn: lưng thẳng, sổ tay mở, mắt sau kính mảnh nhìn thẳng vào hắn. Không sợ. Chờ.
Diệp Kính (qua loa): im lặng, kiểu im lặng của người đã chuẩn bị xong phần mình.
– Sẽ có ba tháng rất khó, hắn nói. Có thể lâu hơn. Tôi không biết Lão Từ còn gì nữa. Nhưng ba thứ này là cái tôi thấy bây giờ.
Hắn nhìn từng người.
– Ai muốn đi, đi bây giờ. Không oán. Tôi hiểu. Nhưng ai ở lại, ở lại đến cùng.
Im lặng.
Mười giây. Hai mươi giây. Ba mươi giây.
Hàn Kiêu cười. Răng trắng, kiểu cười hẻm tối.
– Anh An, nói thật, lúc ở hẻm tối bị ba thằng đánh, em còn sợ hơn bây giờ. Cái này có gì đâu.
Tiểu Linh gật đầu. Không nói. Gật đầu đã đủ.
Trương Phong gõ bàn hai tiếng. Kiểu gõ xác nhận, không cần lời.
Diệp Kính qua loa:
– Tôi đã chuẩn bị hồ sơ thuế. Phần pháp lý để tôi.
Tô Vãn nhìn hắn. Mắt sau kính, bình tĩnh.
– Tôi ở đây từ ngày đầu. Anh nghĩ tôi đi vì ba thằng đầu tư rút?
Hắn nhìn họ. Năm người. Sáu, nếu tính Diệp Kính qua loa.
Kiếp trước. Bốn đệ tử Huyền Minh Tông. Cũng từng ngồi giống thế này.
Lần đó, trên đỉnh Huyền Dương, khi Thái Hư Cung gửi tối hậu thư lần đầu, Tống Hạo Nhiên nói: "Sư phụ, đệ tử không sợ." Mạc Thanh Nhàn im lặng, gật đầu. Chu Linh Vân cười. Vạn Lý Hầu gõ kiếm xuống đá hai tiếng, kiểu gõ xác nhận, không cần lời.
Bốn đệ tử. Một phản bội, một chết, một mất tích, một trung thành đến giây cuối cùng.
Kiếp này, năm người. Ai sẽ là ai?
Hắn gạt suy nghĩ đó đi. Không phải lúc.
– Được, hắn nói.
Đứng dậy. Bước đến bảng trắng. Cầm bút.
– Phân công. Diệp Kính: hồ sơ thuế, đẩy nhanh kết luận, mục tiêu sáu tuần thay vì ba tháng. Tô Vãn: tài chính, cắt mọi chi phí không cần thiết, giữ tiền mặt, không gọi vốn cho đến khi kiểm tra thuế xong. Hàn Kiêu: giữ khách hàng, gặp từng người, cam kết hỗ trợ không gián đoạn. Trương Phong: tăng tốc phiên bản ba, tính năng dự đoán, đây là lúc sản phẩm phải tốt hơn nữa. Tiểu Linh: theo dõi nội bộ, báo cáo hằng ngày cho tôi.
Năm người gật. Đứng dậy. Ra ngoài. Về bàn. Bắt đầu.
Hắn ở lại phòng họp. Nhìn bảng trắng.
Bão đến.
Nhưng lần này, hắn không đứng một mình giữa vạn kiếm. Có năm người đứng cạnh. Và năm người đó, ít nhất trong khoảnh khắc này, không ai bỏ chạy.
Đủ. Bắt đầu.