Chương 157: Marcus Webb
Họp báo phát trực tiếp lúc mười giờ sáng giờ Singapore, chín giờ giờ Hà Nội.
Hắn xem trên màn hình lớn trong phòng làm việc, cửa đóng, rèm kéo, một mình. Tô Vãn xem ở phòng cô. Tiểu Linh xem từ thiết bị di động ở đâu đó trong thành phố, cô không nói ở đâu, và hắn không hỏi, vì Tiểu Linh làm việc tốt nhất khi được tự quyết vị trí.
Khách sạn Fullerton, Singapore, phòng họp lớn tầng ba, loại phòng mà tiền thuê một giờ bằng lương tháng nhân viên văn phòng. Sáu mươi phóng viên từ mười hai nước. Bốn camera truyền hình. Logo Meridian trắng trên nền xanh đậm, kiểu logo mà thiết kế đơn giản đến mức trông như không thiết kế, nhưng sự đơn giản đó tốn triệu đô và mười phiên bản thử trước khi được duyệt.
Marcus Webb bước ra từ cánh gà. Không vội. Không chậm. Tốc độ chính xác, kiểu tốc độ mà người ta luyện khi biết camera đang quay. Vest xám đậm, áo sơ mi trắng, cà vạt xanh navy, đồng hồ không thấy rõ nhưng chắc đắt, kiểu đắt mà không cần khoe vì chính sự kín đáo đã nói giá.
Hắn nhìn Webb trên màn hình. Lần đầu thấy Webb di chuyển, không phải ảnh tĩnh. Và cảm nhận đầu tiên không phải sợ, không phải khinh, là trống.
Trống. Webb trên màn hình như một bức tường di động. Mắt xám, không lạnh, không ấm, chỉ xám, kiểu xám của bê tông, kiểu xám của thứ không cần màu sắc vì không cần biểu đạt. Mặt không nghiêm, không vui, không gì. Kiểu mặt mà nếu dùng Ma Tâm Quan đọc qua màn hình, sẽ không thấy gì, vì Ma Tâm Quan đọc cảm xúc, và Webb không có cảm xúc để đọc.
Hoặc giấu quá giỏi. Hoặc thật sự không có.
Webb đứng sau bục phát biểu. Nhìn phóng viên. Không quét mắt kiểu chính trị gia, không nhìn camera kiểu diễn viên. Nhìn thẳng, đều, kiểu nhìn bao quát mà không tập trung vào ai, vì ai cũng giống nhau trong mắt Webb, giống nhau vì đều là biến số trong phương trình.
– Meridian cam kết Đông Nam Á dài hạn.
Bảy chữ đầu tiên. Giọng Mỹ, giọng bờ Đông, kiểu giọng Harvard hoặc Yale, bằng phẳng, không lên không xuống, kiểu giọng mà người nghe không nhớ sau khi nghe xong vì không có gì để nhớ.
– Chúng tôi đã đầu tư hơn hai tỷ đô vào khu vực trong năm năm qua. Nova Tech, đối tác chiến lược của chúng tôi, đã tạo hơn ba ngàn việc làm tại năm quốc gia. Cam kết của Meridian không thay đổi vì một vài rào cản tạm thời.
Rào cản tạm thời. Hắn gọi việc hai trên ba thương vụ Trident bị chặn là "rào cản tạm thời." Gọi Huyền Cơ là "rào cản." Gọi năm chính phủ đang xem xét là "tạm thời." Kiểu ngôn ngữ mà nếu không lắng nghe kỹ sẽ tưởng là khiêm tốn, nhưng thực ra là kiêu ngạo ở cấp độ cao nhất: kiêu đến mức không cần tỏ ra kiêu.
Webb tiếp tục, mười hai phút, không một giây thừa. Số liệu: Meridian toàn cầu, doanh thu, nhân viên, thị phần. Chiến lược: mở rộng hạ tầng đám mây, trí tuệ nhân tạo, phân tích dữ liệu tại Đông Nam Á. Đối tác: Nova Tech vẫn là "trung tâm hoạt động khu vực." Không nhắc Huyền Cơ. Không nhắc Bạch Dạ. Không nhắc Trident. Như thể những thứ đó không tồn tại.
Không nhắc nghĩa là không công nhận. Không công nhận nghĩa là không coi là mối đe dọa. Hoặc coi là mối đe dọa nhưng không muốn phóng viên biết.
Phần hỏi đáp. Phóng viên Reuters:
– Ông Webb, có tin đồn Meridian đang dùng Nova Tech làm bình phong để mua lại các công ty Đông Nam Á. Bình luận của ông?
Webb nhìn phóng viên. Ba giây. Không chớp mắt.
– Nova Tech là đối tác độc lập. Mọi thương vụ của Nova Tech đều theo quy trình nội bộ của Nova Tech. Meridian không can thiệp vào hoạt động điều hành.
Nói dối. Nói dối bằng giọng bằng phẳng, bằng mắt không chớp, bằng sự tự tin tuyệt đối. Kiểu nói dối mà người nghe không nghi vì giọng nói không run, mắt không tránh, tay không động.
Nhưng ta biết. Bạch Dạ đang ở Seoul, đang tải từng trang tài liệu chứng minh Webb nói dối. Và khi đủ bằng chứng, kiểu nói dối này sẽ trở thành bằng chứng buộc tội.
Phóng viên Nikkei Asia:
– Huyền Cơ đã trở thành đối thủ lớn nhất của Meridian tại Đông Nam Á. Ông đánh giá thế nào về Lục Trường An?
Webb im. Năm giây. Lâu hơn mọi khoảng dừng trước đó. Và trong năm giây đó, hắn nhìn màn hình, cố đọc Webb qua camera, qua pixel, qua khoảng cách bốn ngàn ki-lô-mét, và thấy: Webb đang nghĩ. Không phải nghĩ câu trả lời, vì câu trả lời đã có sẵn trong kịch bản. Webb đang nghĩ có nên trả lời ngoài kịch bản không.
– Đông Nam Á là thị trường đủ lớn cho nhiều doanh nghiệp. Meridian không nhìn bất kỳ doanh nghiệp đơn lẻ nào như đối thủ. Chúng tôi nhìn thị trường.
Không trả lời câu hỏi. Trả lời câu hỏi khác. Kỹ thuật truyền thông cơ bản mà mọi giám đốc điều hành đều biết. Nhưng Webb làm nó trơn đến mức phóng viên gật đầu thay vì hỏi tiếp.
Tuy nhiên. Năm giây dừng. Năm giây đó nói nhiều hơn mười hai phút phát biểu. Năm giây nghĩa là Webb biết tên ta. Biết Huyền Cơ. Biết đủ để cần nghĩ trước khi nói. Và một kẻ như Webb, kẻ không bao giờ cần nghĩ vì mọi thứ đã có kịch bản, phải dừng năm giây để nghĩ về ta.
Điều đó không đáng sợ. Đáng lo.
Họp báo kết thúc. Webb bước ra cánh gà, cùng tốc độ lúc vào, không nhanh hơn không chậm hơn, như robot hoàn thành chương trình. Phóng viên giải tán. Camera tắt. Màn hình chuyển sang logo Meridian quay tròn.
Hắn tắt màn hình. Ngồi im.
Điện thoại rung. Tô Vãn.
– Anh thấy gì?
– Webb không đến để nói chuyện. Đến để đánh dấu lãnh thổ. Giống con hổ đánh dấu vùng đất bằng cách đi một vòng, không cần gầm, chỉ cần có mặt.
– Và James Liu?
– Ngồi hàng đầu, bên trái. Không lên sân khấu. Không cần. Luật sư giỏi nhất không cần ai biết mặt. Chỉ cần đối thủ biết tên.
Im lặng ngắn.
– Mỹ Anh đã xem, Tô Vãn nói. Cô ấy nhận diện Liu ngay. Nói: "Người này thắng vụ Meridian kiện chính phủ Brazil hai năm trước. Brazil có luật bảo vệ dữ liệu mạnh nhất Nam Mỹ. Liu vẫn thắng."
– Mỹ Anh lo?
– Mỹ Anh nói: "Lo thì lo. Nhưng Brazil không có Mỹ Anh."
Hắn gần như cười. Gần. Mỹ Anh nói kiểu đó không phải kiêu, là kiểu tự tin của người biết sân nhà mình, biết luật mình, biết điểm yếu đối thủ. Và Mỹ Anh đúng: Liu thắng ở Brazil vì Brazil là sân khách. Đông Nam Á là sân nhà. Luật khác, tòa khác, văn hóa pháp lý khác. Liu có thể giỏi, nhưng giỏi ở Mỹ không có nghĩa giỏi ở Hà Nội hay Jakarta.
– Webb sẽ gặp ai ngày mai? hắn hỏi.
– Tiểu Linh đang xác nhận. Nhưng nguồn cho biết: ít nhất ba cuộc gặp. Đại sứ Mỹ tại Singapore. Giám đốc điều hành khu vực Meridian châu Á. Và một cuộc gặp không có tên, chỉ ghi "đối tác tiềm năng," phòng họp riêng, tầng bốn mươi hai.
– Đối tác tiềm năng. Ai?
– Chưa rõ. Tiểu Linh đang tìm.
– Tìm nhanh. Nếu Webb gặp ai ở Singapore mà ta không biết, ta đang mù.
Chiều. Hắn gọi Giang Hà.
– DataVN. Cổ phần tám phần trăm ta mua đang thế nào?
– Đã hoàn tất đăng ký. Huyền Cơ chính thức là cổ đông thiểu số DataVN với tám phần trăm. Theo điều lệ công ty DataVN, bất kỳ thương vụ sáp nhập nào cần tối thiểu bảy mươi lăm phần trăm cổ đông đồng ý. Ta có quyền phản đối.
– Phúc biết ta mua chưa?
– Biết. Phúc gọi tôi sáng nay. Hỏi: "Huyền Cơ mua cổ phần DataVN để làm gì?" Tôi trả lời: "Đầu tư chiến lược." Phúc im lặng. Rồi nói: "Tôi hiểu."
– Phúc hiểu gì?
– Hiểu rằng ta mua không phải để đầu tư. Mua để chặn Meridian. Và Phúc không phản đối, vì Phúc đã bắt đầu nghi Nova Tech. Tuần trước Phúc kiểm tra hợp đồng mua bán: tên ký không phải Bạch Dạ. Là James Liu. Phúc hỏi bên Nova Tech tại sao, bên Nova Tech trả lời "quy trình nội bộ." Phúc không tin.
Hạt giống đã nảy mầm. Ta gieo nghi ngờ ở Jakarta, ở Hà Nội. Widodo chưa nghe, nhưng Phúc đang nghe. Và khi Phúc kiểm tra hợp đồng, khi thấy tên James Liu thay vì Bạch Dạ, nghi ngờ trở thành câu hỏi. Câu hỏi trở thành điều tra. Và điều tra sẽ dẫn Phúc đến cùng một kết luận mà ta đã biết: Nova Tech đã chết, Meridian đang đội xác.
– InnoThai?
– Siriporn đã ký biên bản ghi nhớ đối tác chiến lược tuần trước. Thông báo chính thức: InnoThai rút khỏi đàm phán với Nova Tech. Meridian biết. Không phản ứng công khai. Nhưng James Liu gửi thư cho Siriporn: "InnoThai có nghĩa vụ pháp lý theo NDA đã ký. Vi phạm sẽ bị kiện."
– Siriporn phản ứng?
– Siriporn gửi thư cho Liu: "NDA giữa InnoThai và Nova Tech. Không phải Meridian. Nếu ông đại diện Nova Tech, xin trình ủy quyền. Nếu ông đại diện Meridian, vui lòng giải thích mối quan hệ giữa Meridian và Nova Tech." Liu chưa trả lời.
Hắn nghe. Gật nhẹ dù Giang Hà không thấy. Siriporn giỏi. Cô ta không đánh trực diện, dùng chính logic của Meridian quay ngược lại: nếu Nova Tech độc lập như Webb tuyên bố, tại sao luật sư Meridian gửi thư cho đối tác Nova Tech? Câu hỏi đơn giản nhưng không có câu trả lời tốt. Trả lời "Nova Tech thuộc Meridian" thì phơi bày sự thật. Im lặng thì thừa nhận ngầm.
– Nusantara?
Giang Hà im. Nửa giây.
– Widodo ký LOI với Nova Tech tuần trước. Giá mười hai triệu đô, trả một lần. Quy trình thẩm định bắt đầu. Ước tính: hai đến ba tháng hoàn tất.
Mất. Nusantara mất. Hai trăm bảy mươi triệu dân Indonesia. Thị trường lớn nhất Đông Nam Á. Và Meridian vừa đặt chân vào qua cánh cửa Nusantara.
– Hai đến ba tháng thẩm định. Có thể phá không?
– Khó. LOI có điều khoản độc quyền. Nusantara không được đàm phán với bên thứ ba trong thời gian thẩm định. Ta đã bị khóa ngoài.
– Không bị khóa ngoài nếu LOI bị hủy.
– Hủy LOI cần lý do chính đáng. Vi phạm hợp đồng hoặc gian lận. Ta chưa có bằng chứng chính thức.
Chưa. Bạch Dạ đang lấy. Bảy ngày. Nếu Bạch Dạ lấy được bằng chứng Meridian giấu danh tính trong hợp đồng với Nusantara, đó là gian lận. Và gian lận hủy LOI.
Bảy ngày. Mọi thứ đều quay về bảy ngày.
– Giang Hà. Chuẩn bị hồ sơ pháp lý để hủy LOI trên cơ sở gian lận danh tính bên mua. Nếu ta có bằng chứng, cần nộp hồ sơ trong hai mươi bốn giờ.
– Hiểu. Tôi phối hợp Mỹ Anh.
Tối. Sân thượng tầng chín. Trà. Một mình.
Thành phố bên dưới đã lên đèn, ánh vàng từ cửa sổ chung cư đối diện, ánh trắng từ đèn đường, và xa hơn, ánh xanh đỏ từ biển hiệu nhà hàng ven sông. Gió đêm mang mùi hoa sữa trái mùa, loại hoa nở sớm vì thời tiết thất thường, ngọt nhẹ, quen đến mức gần như không nhận ra nếu không cố.
Hắn uống trà. Nghĩ về Webb.
Ma Tâm Quan đọc qua màn hình không chính xác bằng đọc trực tiếp. Qua camera, qua pixel, qua ánh sáng nhân tạo, nhiều thứ bị lọc. Nhưng vẫn đọc được vài thứ.
Webb không phải kẻ tham vọng. Tham vọng cần mong muốn, và mong muốn tạo ra biến động trong mắt, trong tay, trong cách nghiêng đầu khi nghe câu hỏi. Webb không có biến động nào. Không phải vì giấu. Vì không có.
Webb là thợ máy. Meridian là cỗ máy. Webb không muốn Meridian thắng vì thắng khiến Webb vui. Webb muốn Meridian thắng vì đó là chức năng. Đồng hồ chạy vì đó là chức năng. Không ai hỏi đồng hồ có vui khi chạy đúng giờ không.
Kẻ không có mong muốn không có điểm yếu cá nhân. Không mua chuộc được (vì không muốn gì). Không đe dọa được (vì không sợ mất gì). Không khiêu khích được (vì không có cái tôi để bị tổn thương). Richard Chen thua vì tham vọng cá nhân. Sarah Park thua vì mệt mỏi và lương tâm. Webb không có thứ nào trong hai thứ đó.
Nhưng.
Webb có một điểm yếu mà Webb không biết là điểm yếu, vì nó cũng là điểm mạnh: Webb phụ thuộc hoàn toàn vào hệ thống. Hệ thống cho Webb quyền lực, cho Webb uy tín, cho Webb đội luật sư và ngân sách và mạng lưới toàn cầu. Nhưng hệ thống cũng là thứ duy nhất Webb có. Nếu hệ thống lung lay, Webb lung lay. Nếu hội đồng quản trị mất niềm tin, Webb mất ghế. Nếu cổ đông hoảng, Webb mất quyền quyết định.
Webb mạnh khi Meridian mạnh. Webb yếu khi Meridian yếu. Và Meridian yếu khi thế giới ngừng tin rằng Meridian đúng.
Bằng chứng. Tất cả quay về bằng chứng. Năm trăm trang Trident. Bảy mươi phần trăm đủ. Bốn mươi lăm phần trăm không đủ. Bạch Dạ cần bảy ngày.
Webb ở Singapore. Bạch Dạ ở Seoul. Ta ở Hà Nội. Ba điểm trên bản đồ. Và cuộc chiến đang xoay quanh một thư mục trên máy chủ Nova Tech, thư mục mà Bạch Dạ đang tải ra từng trang, từng đêm, trong bóng tối của căn hộ bốn mươi mét vuông.
Ngàn năm trước, ta đánh Thanh Vân bằng kiếm, bằng pháp thuật, bằng quân đoàn ma đạo. Kiếp này, đánh bằng tài liệu, bằng luật, bằng dư luận. Vũ khí khác. Chiến trường khác. Nhưng bản chất giống nhau: ai có thông tin, ai kiểm soát câu chuyện, người đó thắng.
Và câu chuyện này, Meridian dùng Nova Tech làm bình phong, vi phạm chủ quyền dữ liệu, lừa đối tác, câu chuyện này khi được kể đúng lúc, đúng cách, trước đúng người, sẽ mạnh hơn năm trăm tỷ đô.
Vì tiền mua được nhiều thứ. Nhưng không mua được niềm tin đã vỡ.
Trà nguội. Gió thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh cuối mùa, kiểu lạnh nhắc rằng mùa đông chưa hẳn đi dù lịch đã sang xuân. Hắn đứng dậy, thu cốc trà, quay vào trong.
Điện thoại rung. Tiểu Linh.
– Anh An. Cuộc gặp "đối tác tiềm năng" của Webb ngày mai. Em biết là ai rồi.
– Ai?
– Widodo. Giám đốc điều hành Nusantara Data. Webb gặp Widodo trực tiếp ở Singapore. Không qua Nova Tech. Trực tiếp.
Im lặng. Hắn nhìn ra cửa sổ. Thành phố tối dần, đèn thưa hơn, người ít hơn. Đêm.
Webb gặp Widodo. Tổng giám đốc toàn cầu gặp trực tiếp giám đốc một công ty năm trăm nhân viên. Điều đó không bình thường. Webb không gặp công ty nhỏ. Webb quản lý tập đoàn năm trăm tỷ đô. Widodo là con kiến trong mắt Webb. Vậy tại sao gặp?
Vì Nusantara không phải con kiến. Nusantara là chìa khóa Indonesia. Indonesia là bốn mươi phần trăm Đông Nam Á. Và Trident bị chặn hai trên ba. Nusantara là mũi duy nhất còn lại. Webb đến Singapore không phải vì họp báo. Vì Nusantara.
Webb đang đích thân đảm bảo thương vụ cuối cùng không bị hỏng.
– Hiểu rồi.
Cúp máy. Đứng ở cửa sổ. Gió lạnh thổi qua mặt, nhưng hắn không thấy lạnh. Thấy nóng. Nóng ở trong ngực, kiểu nóng của người vừa nhìn thấy nước cờ đối thủ và biết mình phải đáp, nhưng chưa có quân để đáp.
Widodo. Mười hai triệu đô. Ta không đủ tiền. Nhưng có thứ mà tiền không mua: bằng chứng rằng Meridian lừa ông ta. Nếu Bạch Dạ lấy được bằng chứng trong bảy ngày, Widodo sẽ biết mình bán cho ai. Và không ai thích bị lừa.
Bảy ngày. Mọi thứ quay về bảy ngày.
Bạch Dạ. Giữ mình.
Tắt đèn. Không ngủ. Nằm trong bóng tối, nghe thành phố thở, và đếm. Sáu ngày mười bảy giờ. Bạch Dạ ở Seoul đang làm điều tương tự: đếm, đợi, và không ngủ.