Bạch Dạ Đẩy Nhanh
Hắn mở phong bì lúc mười một giờ đêm, ba ngày sau tang lễ.
Không phải chờ sẵn sàng. Là chờ im lặng. Ba ngày qua, văn phòng chạy liên tục: Trịnh Hải giải mã dữ liệu Bạch Dạ gửi về, bảy mươi ba phần trăm rải trong sáu trăm tập tin, mỗi tập tin phải xác minh, phân loại, đánh số, ghép với tiến trình Trident. Tô Vãn điều phối lịch họp với ba tổng biên tập (Tuổi Trẻ đã nhận bản sơ bộ, The Nation cần bản dịch tiếng Anh, Kompas yêu cầu nguồn xác minh độc lập). Mỹ Anh hoàn thiện đơn kiện ở ba nước, mỗi bản phải phù hợp hệ thống pháp lý riêng, mỗi hệ thống có thuật ngữ riêng, hạn nộp riêng, tòa thụ lý riêng. Giang Hà theo dõi cổ phiếu Meridian sau cái chết của Lão Từ, vì giới tài chính Hà Nội xì xào: "Lão Từ mất, Huyền Cơ sẽ yếu hay mạnh?" (Giang Hà viết ba bài phân tích trên bảng phân tích tài chính để trả lời gián tiếp: mạnh.)
Ba ngày bận. Ba đêm không ngủ quá bốn tiếng. Và phong bì vẫn nằm trong ngăn kéo bàn làm việc, chờ.
Đêm thứ ba. Văn phòng trống. Tầng chín yên tĩnh, chỉ có tiếng máy lạnh chạy đều và ánh đèn hành lang tự động tắt rồi bật khi cảm biến không thấy người. Hắn ngồi ở bàn, cốc trà nguội, màn hình máy tính vẫn sáng bảng tổng hợp dữ liệu Trident mà Trịnh Hải cập nhật ba lần trong ngày.
Lấy phong bì từ ngăn kéo. Chữ "Cậu Lục" trên mặt ngoài, nét run, nét cuối cùng của Lão Từ. Rạch bằng dao rọc giấy. Bên trong: hai tờ giấy, viết tay, cùng kiểu chữ run nhưng rõ, kiểu viết của người ép bản thân viết rõ vì biết đây là lần cuối.
"Cậu Lục,
Khi cậu đọc thư này, tôi đã đi rồi. Không cần buồn. Tôi sống bảy mươi hai năm, lâu hơn nhiều người, ngắn hơn tôi muốn, nhưng đủ để hiểu một điều: quan trọng không phải sống bao lâu, mà làm gì trước khi đi.
Tôi để lại cho cậu thứ mà tôi giữ ba mươi năm: bốn cái tên. Bốn "ông lớn" mà tôi phục tùng suốt đời. Không phải vì tôn trọng, mà vì sợ. Bốn cái tên này kiểm soát hệ thống — hệ thống mà cậu đang chống.
1. Meridian Group (Marcus Webb) — cậu đã biết.
2. M███████ — châu Á.
3. ████████ — châu Âu.
4. ████████ — không thuộc châu lục nào.
Tên thứ 2, 3, 4, tôi viết đầy đủ trên tờ giấy thứ hai. Cất kỹ. Không cho ai xem trước khi cậu sẵn sàng. Cậu sẽ biết khi nào sẵn sàng, vì cậu là loại người biết.
Thêm một điều cuối: Thiên Hành. Tôi nhờ cậu giữ nó. Không phải vì cậu tốt. Vì cậu là người duy nhất tôi biết dám nói thật vào mặt nó khi nó sai. Tốt thì nhiều người làm được. Thật thì hiếm.
Cậu Lục. Tôi không nói cậu là bạn. Vì chúng ta không phải. Nhưng nếu kiếp sau có, tôi muốn ở cùng phe cậu từ đầu. Đỡ tốn công đánh nhau rồi mới biết nhau.
Từ Đại Phú."
Hắn đọc. Đọc lại. Gấp thư, cất vào phong bì, đặt lên bàn. Lấy tờ giấy thứ hai. Bốn cái tên, viết đầy đủ, mỗi tên kèm một dòng ghi chú ngắn. Hắn đọc. Cất vào két sắt nhỏ dưới chân bàn, cạnh ổ cứng dự phòng và bản sao hợp đồng Huyền Cơ gốc.
Bốn cái tên. Meridian là tên thứ nhất, đang đánh. Ba cái còn lại... Lão Từ nói đúng: chưa sẵn sàng. Nhưng biết tên kẻ thù là bước đầu tiên. Ngàn năm trước, khi ta bắt đầu chống Thiên Đạo, ta không biết tên hệ thống ta chống. Chỉ biết nó lớn, nó ép, nó bất công. Kiếp này, kẻ thù có tên. Có địa chỉ. Có báo cáo tài chính. Cụ thể hơn nhiều.
Và cụ thể thì đánh được.
Điện thoại rung. Một giờ sáng. Bạch Dạ. Kênh mã hóa chính, không phải kênh khẩn cấp. Nghĩa là an toàn.
Hắn nghe.
– Anh Lục. Tôi nghe tin Lão Từ.
Giọng Bạch Dạ qua điện thoại vệ tinh có tiếng rè nhẹ, kiểu rè của tín hiệu mã hóa ba lớp, nhưng vẫn rõ, vẫn giọng Bạch Dạ: trầm, bình tĩnh, tự chủ. Chỉ khác ở chỗ chậm hơn bình thường, kiểu chậm của người đang chọn từ.
– Ba ngày rồi. Anh sao?
– Bình thường.
– Tôi không hỏi để nghe "bình thường."
Im lặng. Hắn ngồi lại ghế, nhìn phong bì trên bàn, chữ "Cậu Lục" hướng lên trên.
– Ông ấy để lại thư. Bốn cái tên. Bốn "ông lớn" mà ông ấy phục tùng cả đời.
Bạch Dạ im. Lâu. Kiểu im của người đang xử lý thông tin và biết thông tin đó nặng.
– Meridian là một?
– Đúng. Ba cái còn lại chưa phải lúc nói.
– Hiểu.
Lại im. Rồi Bạch Dạ nói, giọng khác, nhẹ hơn, kiểu nhẹ mà hắn hiếm khi nghe từ Bạch Dạ, kiểu nhẹ của người đang nói thật mà không cần vỏ bọc:
– Lão Từ. Ông ấy là kẻ thù. Nhưng cũng là người cuối cùng thuộc thế hệ cũ. Thế hệ phục tùng vì sợ. Giờ thế hệ đó hết rồi. Chỉ còn thế hệ mới. Chúng ta.
Chúng ta. Bạch Dạ nói "chúng ta." Ngàn năm trước, chính đạo và ma đạo không có từ "chúng ta." Chỉ có "ta" và "ngươi." Kiếp này, kẻ từng là chính đạo bảo vệ Thiên Đạo vừa gọi kẻ từng là ma đạo chống Thiên Đạo bằng "chúng ta." Có lẽ đó là thay đổi lớn nhất trong hai kiếp.
– Bạch Dạ. Dữ liệu bảy mươi ba phần trăm đã nhận. Trịnh Hải đang phân loại. Anh an toàn?
– An toàn. Rời Seoul tối qua. Đang ở Đà Nẵng. Nhà bạn cũ. Không ai biết.
– Tốt.
– Nhưng tôi không gọi vì dữ liệu, Bạch Dạ nói. Tôi gọi vì Lão Từ. Và vì một quyết định.
Hắn đợi.
– Kế hoạch ban đầu: đợi hai tháng nữa chuẩn bị đầy đủ, rồi tấn công. Nhưng Lão Từ vừa mất. Và tôi nghĩ: không chờ hai tháng. Ba tuần.
– Lý do?
– Ba. Một: IT Meridian đã phát hiện xâm nhập. Bảy mươi ba phần trăm là giới hạn. Nếu chờ thêm, Liu có thể dùng thời gian để xóa bằng chứng hoặc tạo phiên bản thay thế che đậy Trident. Hai: Lão Từ vừa mất. Giới tài chính đang nhìn vào Huyền Cơ. Nếu đánh ngay, hiệu ứng truyền thông mạnh nhất. "CEO Huyền Cơ vừa mất đồng minh, vẫn đánh" — đó là thông điệp. Ba: non-compete của tôi hết trong tám tháng. Nhưng nếu đánh trước, tôi bị kiện vi phạm non-compete. Nhưng nếu tôi chứng minh Meridian vi phạm hợp đồng gốc trước (dùng dữ liệu Nova Tech train AI mà không có quyền), non-compete vô hiệu theo luật Singapore. Mỹ Anh xác nhận điều này.
Ba lý do. Logic. Sắc. Kiểu logic của Bạch Dạ: không dựa trên cảm xúc dù cảm xúc rõ ràng có mặt. Lão Từ mất, Bạch Dạ không nói "tôi tức, tôi muốn đánh sớm." Nói: "hiệu ứng truyền thông mạnh nhất." Biến cảm xúc thành chiến thuật.
– Rủi ro?
– Cao. Mỹ Anh chưa hoàn thiện đơn kiện ở Indonesia (thiếu bản dịch công chứng). Báo chí chỉ có hai tòa soạn sẵn sàng (Kompas cần hai tuần nữa). Và lobby chính phủ Philippines và Malaysia chưa kết thúc. Nếu đánh ba tuần, đánh thiếu hai mặt trận.
– Ba trên năm nước.
– Đúng. Việt Nam, Thái Lan, Indonesia. Philippines và Malaysia sau.
Im lặng. Hắn nghĩ. Ba tuần thay vì hai tháng. Thiếu hai nước. Thiếu bản dịch. Thiếu một tòa soạn. Nhưng bảy mươi ba phần trăm tài liệu đang nằm trên máy chủ Trịnh Hải, và mỗi ngày trôi qua là một ngày Liu có thể phá bằng chứng, một ngày Webb có thể siết thêm một deal, một ngày Meridian có thể ép thêm một nước.
– Ba tuần. Nhưng có điều kiện.
– Nói.
– Anh không xuất hiện. Tài liệu xuất phát từ "nguồn ẩn danh bên trong Nova Tech." Không ai biết là anh cho đến khi tòa án quyết định. Mỹ Anh sẽ nộp đơn bảo vệ người tố giác ở Singapore trước khi tài liệu lên báo. Nếu Meridian truy ra anh, đơn bảo vệ đã có hiệu lực. Anh có tường lửa pháp lý trước khi lộ.
Im lặng. Bạch Dạ nghĩ.
– Anh muốn bảo vệ tôi.
– Tôi muốn thắng. Bảo vệ anh là điều kiện để thắng. Nếu anh bị kiện trước khi tài liệu lên báo, mọi thứ đổ. Dư luận sẽ chuyển từ "Meridian vi phạm" sang "cựu CEO trả thù bằng cách đánh cắp tài liệu." Và Liu sẽ điều khiển câu chuyện đó giỏi hơn bất kỳ ai.
– Anh nghĩ xa.
– Tôi nghĩ trước. Khác nhau.
Bạch Dạ cười nhẹ qua điện thoại, tiếng cười bị rè bởi tín hiệu mã hóa nhưng vẫn là tiếng cười Bạch Dạ: ngắn, sáng, kiểu cười của người hiếm khi cười nhưng khi cười thì thật.
– Đồng ý. Ba tuần. Ẩn danh. Anh chỉ huy ngoài, tôi giữ im.
– Còn gì nữa?
– Một điều. Lão Từ. Ông ấy nói gì trong thư?
Hắn nhìn phong bì. Chữ "Cậu Lục" nhìn lại hắn.
– "Thắng giùm tôi."
Im lặng. Lâu. Bạch Dạ không nói gì. Rồi:
– Vậy thắng.
Cúp máy. Hắn đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn trần nhà. Tầng chín yên tĩnh, chỉ có tiếng máy lạnh và tiếng thành phố xa, mờ, kiểu mờ của hai giờ sáng khi Hà Nội gần như ngủ nhưng không bao giờ thật sự ngủ.
Ba tuần. Hai mươi mốt ngày. Để đánh trận lớn nhất từ khi mở Huyền Cơ.
Hắn đứng dậy. Đi ra sân thượng tầng chín. Gió đêm, ẩm, mang mùi sông Hồng, mùi bụi phố, mùi quán cháo muộn ở đâu đó bên dưới. Thành phố lấp lánh, rải rác, kiểu lấp lánh của đô thị nửa đêm khi phần lớn đèn đã tắt nhưng vẫn đủ sáng để không gọi là tối.
Quay vào. Ngồi xuống. Mở điện thoại. Gọi Tô Vãn.
Chuông đổ ba lần. Giọng Tô Vãn, tỉnh, kiểu tỉnh của người chưa ngủ hoặc ngủ nhẹ đến mức chuông đổ là thức:
– Anh Lục.
– Họp sáng. Tám giờ. Tất cả: Trịnh Hải, Mỹ Anh, Hàn Kiêu qua video, Tiểu Linh, Giang Hà. Không có Thiên Hành.
– Thiên Hành sao không?
– Vừa mất cha. Cho cậu ta một tuần. Sau đó mới nói.
Im lặng nửa giây. Tô Vãn hiểu: họp quan trọng, không phải họp thường. Kiểu họp mà không mời một người nghĩa là nội dung quá nhạy cảm cho người đang mất tập trung.
– Nội dung?
– Thay đổi timeline. Ba tuần. Bạch Dạ vừa đề xuất. Tôi đồng ý.
Im lặng. Lâu hơn nửa giây.
– Ba tuần, Tô Vãn nói, giọng phẳng, kiểu phẳng mà hắn biết nghĩa là cô đang tính toán nhanh trong đầu. Mỹ Anh chưa xong Indonesia. Kompas chưa xác nhận. Philippines và Malaysia chưa lobby xong.
– Biết. Đánh ba trên năm. Đủ.
– Đủ nếu ba nước đồng loạt. Nếu lệch một ngày, Meridian có thời gian phản ứng.
– Nên cần cô điều phối. Tôi đánh, cô canh giờ.
Im lặng. Rồi:
– Tám giờ. Phòng họp A tầng chín.
Cúp máy. Hắn đặt điện thoại xuống bàn, mặt úp, kiểu đặt khi không muốn nhìn thấy màn hình sáng nữa. Hai giờ mười lăm sáng.
Đứng dậy. Đi ra hành lang tầng chín. Đèn cảm biến bật, trắng, lạnh, rồi tắt sau lưng khi hắn bước qua. Hắn dừng trước phòng làm việc của Từ Thiên Hành. Cửa đóng. Bàn gọn, không một tờ giấy thừa, kiểu gọn di truyền từ Lão Từ.
Đi tiếp. Đến sân thượng tầng chín. Gió đêm, ẩm, mang mùi sông Hồng. Cầu Nhật Tân ở xa, đèn vàng, cong, kiểu cong mà từ sân thượng này nhìn giống một sợi dây ánh sáng ai kéo ngang bầu trời.
Kiếp này. Có người gọi. Có người giữ. Có người canh giờ. Và ta không một mình trên đỉnh núi nữa. Ta ở tầng chín một tòa nhà văn phòng ở Hà Nội, uống trà nguội, đọc thư kẻ thù đã mất, chuẩn bị đánh trận với kẻ thù đang sống. Khác. Hoàn toàn khác. Và tốt hơn.
Hắn ngồi xuống sàn sân thượng, lưng tựa tường, nhìn bầu trời Hà Nội ít sao vì ô nhiễm ánh sáng, và nghĩ về Lão Từ, về Bạch Dạ, về bà Phương, về Webb, về bốn cái tên trong két sắt, về ba tuần sắp tới.
Hai mươi mốt ngày. Bắt đầu.