Tuyên Chiến
Sân khấu trắng. Đèn trắng. Màn hình lớn phía sau hiện logo Meridian Group, chữ M xanh navy nét sắc trên nền trắng tinh, kiểu sạch sẽ của công ty biết mình lớn nên không cần la hét.
Hắn ngồi trong phòng làm việc tầng chín, xem truyền hình trực tiếp trên màn hình máy tính. Bên trái là Tô Vãn, sổ tay mở. Bên phải là Trịnh Hải, tay khoanh trước ngực, mắt dán vào hình. Phòng im. Cả ba đang xem kẻ thù ra mắt.
Hai trăm phóng viên ngồi bên dưới sân khấu. Khách sạn năm sao, phòng hội nghị lớn nhất, tầng mười hai, loại phòng mà tiền thuê nửa ngày bằng lương tháng một nhân viên mới tốt nghiệp. Meridian không tiếc tiền cho ấn tượng đầu tiên, vì ấn tượng đầu tiên là cách họ nói: "Chúng tôi lớn hơn bạn tưởng."
Một người phụ nữ bước lên sân khấu.
Bốn mươi hai tuổi. Tóc đen thẳng, ngang vai, không một sợi lạc. Vest navy, cắt may vừa khít, kiểu vest không phải để đẹp mà để nói: "Tôi nghiêm túc." Giày đế thấp, bước chắc, không nhanh không chậm. Mặt tỉnh, mắt sắc, kiểu sắc mà máy quay bắt được ngay từ khoảng cách mười lăm mét.
Sarah Park. CEO Meridian châu Á, Thái Bình Dương. Người thay Richard Chen, vì Chen đã thăng chức về trụ sở.
Hắn nhìn cô ta trên màn hình. Ma Tâm Quan đọc qua hình ảnh không sắc bằng đọc trực tiếp, nhưng vẫn bắt được nét lớn. Bước chân Park không có nhịp ngập ngừng của người lần đầu lên sân khấu lớn, mà có nhịp đều của người đã đứng trước nghìn cặp mắt hàng trăm lần. Vai thẳng, nhưng không cứng, kiểu thẳng tự nhiên của người luôn phải chứng minh mình đủ tư cách đứng ở vị trí đó.
Không giống Chen. Chen bước lên sân khấu như bước vào phòng họp: chính xác, không cảm xúc, hoàn thành nhiệm vụ. Park bước lên như bước vào trận: mắt quét, đánh giá, chiếm lĩnh.
Park dừng ở giữa sân khấu. Không cầm bản thảo. Không nhìn máy nhắc. Nhìn thẳng vào hàng ghế phóng viên, im lặng ba giây đủ để cả phòng ngừng thì thầm, rồi nói.
– Chào buổi sáng. Tôi là Sarah Park, CEO Meridian châu Á, Thái Bình Dương. Trước khi nói về kế hoạch, tôi nói về lý do tôi đứng đây.
Giọng rõ, tốc độ vừa phải, tiếng Anh có nền giọng Hàn nhẹ, loại giọng của người lớn lên ở Mỹ nhưng không quên gốc. Phiên dịch viên dịch song song qua tai nghe cho phóng viên Việt.
– Hai mươi năm trước, tôi là kỹ sư duy nhất trong nhóm mười hai người không phải đàn ông da trắng. Không ai nhớ tên tôi trong ba tháng đầu. Họ gọi tôi "the Korean girl." Hai mươi năm sau, tôi điều hành khu vực có tám trăm triệu người dùng tiềm năng. Không phải vì Meridian cho tôi cơ hội. Vì tôi lấy nó.
Im lặng trong phòng hội nghị. Phóng viên ghi chép nhanh. Câu đó sẽ thành tiêu đề báo ngày mai.
Hắn nhìn. Ghi nhận.
Cô ta dùng câu chuyện cá nhân mở đầu. Chen không bao giờ nói về bản thân. Chen là hệ thống. Park là con người. Và con người thuyết phục giỏi hơn hệ thống.
Park chuyển sang phần chính. Màn hình phía sau hiện bản đồ Đông Nam Á, sáu quốc gia được đánh dấu đỏ: Việt Nam, Thái Lan, Indonesia, Philippines, Malaysia, Singapore.
– Meridian cam kết đầu tư năm nghìn tỷ đồng vào khu vực Đông Nam Á trong ba năm. Chúng tôi sẽ mang giải pháp doanh nghiệp đẳng cấp thế giới đến mọi công ty: phân tích kinh doanh, trí tuệ nhân tạo, điện toán đám mây. Tích hợp, đồng bộ, không phí sử dụng năm đầu.
Không phí năm đầu. Hắn nghe rõ. Trịnh Hải bên phải hít hơi sắc.
– Miễn phí, Trịnh Hải nói khẽ. Sản phẩm đẹp hơn mình, miễn phí. Làm sao cạnh tranh?
Hắn không trả lời. Tiếp tục xem.
Park đang nói về đội ngũ: hai trăm kỹ sư, năm mươi chuyên gia dữ liệu, ba mươi nhân viên kinh doanh sẽ đặt tại khu vực trong sáu tháng đầu. Văn phòng mở tại bốn thành phố: Hà Nội, Bangkok, Jakarta, Manila.
– Hà Nội, Tô Vãn nói nhẹ, không nhìn lên khỏi sổ. Không phải thành phố Hồ Chí Minh. Meridian chọn Hà Nội, vì gần cơ quan chính sách. Họ biết cuộc chơi.
Hắn gật. Tô Vãn nhìn đúng chỗ. Meridian không chọn Hà Nội vì thị trường, thành phố Hồ Chí Minh mới là trung tâm kinh doanh phía nam, Meridian chọn Hà Nội vì đó là nơi đặt bộ máy ban hành chính sách. Kẻ thông minh không đánh ở nơi tiền nhiều nhất, đánh ở nơi quyền lực nhiều nhất.
Kiếp trước, Thanh Khâu Đạo Nhân cũng vậy. Không lập căn cứ ở linh mạch giàu nhất, lập ngay cạnh Tiên Giới Sứ Quán. Kẻ hiểu quyền lực bao giờ cũng chọn gần quyền lực.
Park kết thúc phần trình bày. Phần hỏi đáp.
Phóng viên đầu tiên: "Thưa bà Park, kế hoạch này có phải phản ứng sau khi Huyền Cơ từ chối hợp tác với Meridian?"
Park cười. Kiểu cười đã luyện: môi cong vừa đủ, mắt không cười theo, kiểu cười nói "tôi nghe câu hỏi nhưng không cho phép câu hỏi định hướng câu trả lời."
– Kế hoạch mở rộng Đông Nam Á đã có từ mười tám tháng trước, trước bất kỳ cuộc đàm phán nào. Huyền Cơ là công ty tốt. Thị trường đủ lớn cho tất cả mọi người.
Dối. Mười tám tháng trước không có Sarah Park, không có ngân sách năm nghìn tỷ, không có "miễn phí năm đầu." Tất cả là phản ứng. Nhưng cô ta nói dối đẹp, kiểu dối mà phóng viên không thể bác vì không có bằng chứng ngược.
Phóng viên thứ hai: "Meridian có ý định mua lại hoặc đầu tư vào doanh nghiệp nội địa nào không?"
– Chúng tôi luôn mở cho đối tác chiến lược. Nếu có công ty nào chia sẻ tầm nhìn của Meridian, chúng tôi sẵn sàng hợp tác.
Nova Tech. Cô ta đang nói Nova Tech mà không nói tên. Meridian đã đàm phán với Nova Tech, và Park biết, nhưng không công bố vì chưa ký. Câu trả lời mở cửa mà không bước vào, kiểu ngoại giao doanh nghiệp chuẩn mực.
Hắn tắt tiếng. Nhìn hình Park trên màn hình. Đọc.
Mắt cô ta nhìn phóng viên: không khinh, không sợ, không cầu. Nhìn kiểu người quen bị đánh giá và đã quyết định không cho phép ai đánh giá nữa. Tay phải cầm bút chì, không viết, chỉ cầm, kiểu cầm của người cần thứ gì đó giữ tay vì năng lượng bên trong quá nhiều. Vai thẳng nhưng cổ hơi nghiêng phải khi nghe câu hỏi, nghiêng về phía phóng viên, kiểu nghiêng của người thật sự nghe chứ không giả vờ.
Tham vọng cá nhân. Không phải kiểu tham vọng của Chen, tham vọng hệ thống: hoàn thành chỉ tiêu, thăng chức, lặp lại. Park có tham vọng của người đã bị coi thường. Cô ta muốn chứng minh, không phải cho Meridian, cho chính mình. "The Korean girl" hai mươi năm trước bây giờ điều hành khu vực tám trăm triệu người, và cô ta vẫn chưa hết cơn khát.
Nguy hiểm. Kẻ có động lực cá nhân đánh dai hơn kẻ đánh thuê.
Tô Vãn lên tiếng. Giọng bình tĩnh, kiểu bình tĩnh của người đã phân tích xong trước khi nói.
– Khác Richard Chen. Chen là hệ thống: hoàn thành mục tiêu, không hơn không kém. Park là con người. Con người thì đọc được, nhưng cũng khó lường hơn.
– Đọc được gì? Trịnh Hải hỏi.
– Cô ta chọn Hà Nội, không phải vì kỹ thuật, vì chính sách. Cô ta tung miễn phí năm đầu, không phải vì hào phóng, vì muốn tạo phụ thuộc: doanh nghiệp dùng miễn phí mười hai tháng rồi chuyển đổi sang trả phí sẽ dễ hơn chuyển sang nhà cung cấp khác. Cô ta dùng câu chuyện cá nhân mở đầu, không phải vì cảm tính, vì biết phóng viên Đông Nam Á thích câu chuyện hơn số liệu.
Tô Vãn gấp sổ. Nhìn hắn.
– Cô ta hiểu đất này. Không sâu bằng mình, nhưng đủ để nguy hiểm.
Hắn gật. Tô Vãn đọc đúng. Park không phải Chen, kẻ đến với bản đồ và số liệu rồi cho rằng thế là đủ. Park đến với bản đồ, số liệu, và bản năng. Ba thứ đó kết hợp ở một người có tám trăm tỷ đô la đằng sau, là vấn đề nghiêm trọng.
– Năm nghìn tỷ trong ba năm, Trịnh Hải nói, giọng nặng. Gấp ba lần vốn hóa Huyền Cơ. Họ đốt kiểu này, mình chịu không nổi.
– Đốt tiền không phải chiến lược, hắn nói. Đó là chiến thuật của kẻ giàu. Có hạn sử dụng.
– Hạn sử dụng bao lâu?
– Ba mươi tháng. Năm nghìn tỷ chia ba mươi tháng, một trăm sáu mươi bảy tỷ mỗi tháng. Sau ba mươi tháng, hoặc họ chiếm đủ thị phần để tăng giá, hoặc trụ sở cắt ngân sách. Meridian là tập đoàn niêm yết, cổ đông không cho phép đốt mãi.
Trịnh Hải nhìn hắn. Không hoàn toàn yên tâm, nhưng gật.
– Vấn đề là ba mươi tháng, Tô Vãn nói. Tài khoản hiện tại cộng doanh thu giảm, mình sống được mười tám tháng. Thiếu mười hai.
Im lặng. Mười tám tháng đối đầu ba mươi tháng. Thiếu một năm. Một năm là khoảng cách giữa sống và chết trong kinh doanh, kiểu khoảng cách mà không số liệu nào che được.
– Thêm nữa, Tô Vãn tiếp. Miễn phí năm đầu. Khách hàng doanh nghiệp là kẻ lý trí. Sản phẩm Meridian đẹp hơn, từ thương hiệu toàn cầu, miễn phí. Nhiều người sẽ thử. Và khi đã thử, chuyển đổi ngược lại sẽ tốn kém. Tôi ước lượng mất mười đến mười lăm phần trăm khách hàng trong sáu tháng đầu.
– Mười lăm phần trăm, Trịnh Hải nhắc lại. Bao nhiêu người?
– Khoảng hai mươi doanh nghiệp lớn. Và theo sau, năm mươi đến bảy mươi doanh nghiệp vừa.
Phòng im. Hắn nhìn hai người. Trịnh Hải mặt nặng, kiểu nặng của kỹ sư thấy sản phẩm mình bị đe dọa bởi thứ không phải tốt hơn mà chỉ miễn phí hơn. Tô Vãn mặt bình thản, nhưng tay cầm bút hơi chặt hơn bình thường, chi tiết nhỏ mà hắn nhận ra vì đã ngồi cạnh cô bốn năm.
Năm nghìn tỷ. Kiếp trước, Huyền Minh Tông giàu nhất ma đạo: hai mươi vạn linh thạch trữ lượng, mười tám linh mạch, bảy đỉnh tu luyện. Và khi Tứ Đại Tông Phái hợp lực đánh, tất cả thành tro trong ba năm. Giàu là lợi thế. Giàu gấp trăm lần đối thủ là áp đảo. Meridian giàu gấp năm trăm lần Huyền Cơ.
Nhưng Huyền Minh Tông thua không phải vì ít tiền. Thua vì đánh trên sân của Tứ Đại. Nếu Huyền Minh rút về địa bàn, giữ mười tám linh mạch, cố thủ, Tứ Đại không đủ sức công thành. Bài học: không đánh trên sân đối thủ. Đánh trên sân mình.
Hắn mở lại màn hình. Họp báo đã kết thúc. Park đang bắt tay phóng viên, cười nhẹ, kiểu cười lịch sự nhưng không ấm. Hắn nhìn cô ta lần cuối trên màn hình rồi tắt.
– Chiến tranh với Meridian.
Hai người nhìn hắn.
– Nghe thì sợ. Nhưng nhớ: bốn năm trước, ta sợ Ngô Hải. Ba năm trước, ta sợ Lão Từ. Một năm trước, ta sợ Richard Chen.
Im lặng.
– Sợ xong thì đánh. Luôn luôn vậy.
Trịnh Hải thở ra. Không phải thở nhẹ nhõm, mà thở kiểu người chấp nhận: tình hình là vậy, thì chiến.
– Tôi cần hai tuần, Trịnh Hải nói. Đánh giá sản phẩm Meridian chi tiết, điểm mạnh điểm yếu. Nếu phải đánh, ít nhất phải biết đánh ở đâu.
– Được.
Tô Vãn đứng dậy. Gấp sổ.
– Tôi sẽ liên lạc Giang Hà và Mỹ Anh. Giang Hà ước lượng Meridian đốt được bao lâu ở khu vực, Mỹ Anh rà khung pháp lý. Anh cần gì nữa?
– Một cuộc gọi. Bạch Dạ.
Tô Vãn gật. Không hỏi thêm. Đi ra. Trịnh Hải theo sau, miệng lầm bầm "miễn phí năm đầu" như đang nhai một viên thuốc đắng.
Hắn gọi Bạch Dạ. Chuông reo bốn lần mới nhấc, lâu hơn bình thường.
– Anh xem họp báo, Bạch Dạ nói. Không phải hỏi.
– Sarah Park. Anh biết gì?
– Bốn mươi hai tuổi. Gốc Hàn, lớn lên ở Seattle. MIT, MBA Wharton. Mười bảy năm ở Meridian, từ kỹ sư lên VP lên CEO khu vực. Mở thành công thị trường Nhật, Hàn, Indonesia. Biệt danh nội bộ: "The Closer." Cô ta đóng mọi deal cô ta muốn đóng.
– Anh đánh giá?
Im lặng ba giây. Bạch Dạ đang cân nhắc, kiểu cân nhắc mà hắn nghe qua hơi thở: chậm hơn bình thường, đều hơn bình thường, kiểu thở của người đang chọn từ.
– Nguy hiểm hơn Chen. Chen là hệ thống, có thể dự đoán. Park là người, có thể sai nhưng cũng có thể bất ngờ. Và cô ta có thứ Chen không có.
– Gì?
– Cái gì đó để chứng minh. Chen thăng chức vì hoàn thành chỉ tiêu. Park thăng chức vì cô ta muốn mọi người nhìn thấy cô ta. Hai động lực khác nhau, mức năng lượng khác nhau.
Hắn gật, dù Bạch Dạ không nhìn thấy. Bạch Dạ đọc người không bằng Ma Tâm Quan, bằng kinh nghiệm hai mươi năm đọc đối thủ trên bàn đàm phán. Kết luận giống nhau.
– Nova Tech thế nào?
Im lặng dài hơn. Hắn nghe tiếng Bạch Dạ thở, lần này không phải thở cân nhắc, là thở mệt.
– Hội đồng hào hứng sau họp báo Park. Năm nghìn tỷ, miễn phí năm đầu, hai trăm kỹ sư. Họ thấy tương lai mà Meridian vẽ ra, và tương lai đó có Nova Tech trong bức tranh. Mấy người bỏ phiếu thuận tuần trước giờ cười: "Thấy chưa, quyết định đúng."
– Anh?
– Tôi ngồi họp và nghe người ta khen kẻ sắp nuốt mình. Hắn dừng. Cảm giác quen, anh Lục. Giống hồi anh ở Vạn Lý, nghe Ngô Hải được ban lãnh đạo ủng hộ trong khi anh bị gạt ra ngoài. Sự bất lực không phải vì yếu, mà vì đúng mà không ai tin.
Câu đó trúng. Không phải trúng vì hắn nhớ Vạn Lý, mà vì hắn nghe trong giọng Bạch Dạ thứ mà bốn năm quen biết chưa bao giờ nghe: buồn. Không phải buồn bi lụy, buồn của người mạnh bị dồn vào chỗ không thể mạnh được nữa.
– Bạch Dạ. Giữ. Tôi sẽ tìm cách.
– Anh nói vậy lần trước rồi.
– Lần trước tôi giữ được. Lần này cũng vậy.
Im lặng. Rồi Bạch Dạ nói, nhẹ:
– Tôi không nghi ngờ anh. Tôi nghi ngờ thời gian.
Cuộc gọi kết thúc.
Sarah Park.
Hắn ngồi lại một mình. Mở lại hình Park từ họp báo. Nhìn.
Bốn mươi hai tuổi. "The Korean girl" thành "The Closer." Hai mươi năm từ kẻ bị quên tên thành kẻ điều hành khu vực tám trăm triệu người. Hành trình đó không phải ngẫu nhiên, là ý chí.
Kiếp trước, ta gặp kiểu người này. Tống Thiên Nhi, nữ tu sĩ duy nhất trong Tứ Đại Trưởng Lão Bạch Dương Tông. Cả đời bị coi là "nữ nhân không xứng ngồi ghế trưởng lão," và cô ta dùng ba trăm năm để chứng minh họ sai. Ba trăm năm. Khi cô ta chết, không ai dám nói "nữ nhân" trước mặt đệ tử Bạch Dương nữa.
Park giống Tống Thiên Nhi. Không phải ở sức mạnh, ở lý do đánh. Kẻ đánh vì tiền sẽ dừng khi tiền hết. Kẻ đánh vì danh sẽ dừng khi danh đủ. Kẻ đánh vì phải chứng minh mình tồn tại, không bao giờ dừng.
Tống Thiên Nhi cuối cùng bị ta giết. Cuộc chiến kéo dài bảy ngày. Khó nhất trong tất cả đối thủ ta từng gặp, không phải vì cô ta mạnh nhất, vì cô ta không chịu thua. Mỗi lần ta tưởng xong, cô ta đứng dậy. Bảy lần. Đến lần thứ tám, cô ta không đứng được nữa, nhưng mắt vẫn mở.
Park sẽ như vậy. Không dừng. Không dễ.
Hắn đóng hình. Quay lại bàn. Mở tài liệu Trịnh Hải gửi sáng nay: so sánh sản phẩm Meridian Enterprise Suite với Huyền Cơ BI. Trịnh Hải mới chỉ có bản sơ bộ, nhưng đủ để thấy: giao diện Meridian đẹp hơn rõ rệt, hai trăm nhà thiết kế so với mười của Huyền Cơ, trải nghiệm người dùng mượt, tích hợp ba mảng (phân tích, trí tuệ nhân tạo, đám mây) trong một giao diện duy nhất. Huyền Cơ có ba sản phẩm riêng lẻ, chưa tích hợp hoàn chỉnh.
Điểm mạnh Huyền Cơ: hiểu doanh nghiệp Việt Nam và Đông Nam Á hơn. Biết cách tùy chỉnh cho thị trường nội địa: ngôn ngữ, luật pháp, thói quen kinh doanh. Meridian tung sản phẩm toàn cầu, giống nhau ở mọi quốc gia, kiểu "one size fits all." Phù hợp doanh nghiệp quốc tế, nhưng doanh nghiệp nội địa cần thứ khác.
Đất. Vẫn là đất. Meridian mạnh hơn ở trời, nhưng ta ở trên đất.
Nhưng đất có giữ được không, khi đối thủ đổ năm nghìn tỷ xuống?
Hắn đứng dậy. Đi ra cửa sổ. Thành phố buổi trưa, nắng gắt, xe cộ đông, tiếng còi vọng lên tầng chín nhẹ và đều. Năm trăm người phía dưới đang làm việc, hầu hết chưa biết Meridian vừa tuyên chiến, chưa biết sản phẩm họ xây sắp bị một đối thủ gấp năm trăm lần tấn công bằng tiền và người.
Nói cho họ biết? Hay để họ làm việc bình thường?
Nói. Ta không giấu. Kiếp trước giấu đệ tử, đệ tử phản vì không biết tại sao phải chiến đấu. Kiếp này khác.
Quay lại bàn. Gõ tin nhắn gửi toàn công ty, lịch họp toàn thể ngày mai, chín giờ sáng, tất cả phòng ban, bắt buộc.
Tô Vãn gõ cửa. Vào.
– Đã nói Giang Hà và Mỹ Anh. Giang Hà cần mười ngày cho báo cáo tài chính Meridian khu vực. Mỹ Anh cần hai tuần cho khung pháp lý.
– Được.
– Còn một chuyện.
Hắn nhìn cô.
– Tôi kiểm tra sáng nay. Có ba nhân viên kỹ thuật nhận liên lạc từ đội tuyển dụng Meridian. Chưa ai đồng ý, nhưng mức lương họ đưa ra gấp ba. Trịnh Hải biết, đang giữ.
– Ai?
– Hai kỹ sư cấp cao, một trưởng nhóm phân tích dữ liệu. Cả ba đều trong nhóm nòng cốt.
Hắn nhíu mày nhẹ. Meridian không chỉ tấn công bằng sản phẩm và giá, tấn công bằng cách rút người. Chiến thuật cũ, hiệu quả: khi không thể phá thành, lôi kéo quân lính trong thành ra.
– Nói Trịnh Hải: không giữ bằng lương. Giữ bằng ý nghĩa. Nếu người ta muốn đi vì tiền, để đi. Nếu người ta đang phân vân, cho họ biết cuộc chiến sắp tới. Người nào ở lại vì hiểu, mới ở lại lâu.
Tô Vãn ghi. Không phản đối, cũng không đồng ý ngay, kiểu cô: ghi lại, nghĩ, rồi mới nói.
– Được. Nhưng nếu mất ba người này, nhóm kỹ thuật thiếu nghiêm trọng. Trịnh Hải sẽ phải chia lại công việc, mất ít nhất hai tháng.
– Tôi biết.
Cô nhìn hắn. Lâu. Kiểu nhìn mà cô dùng khi muốn nói gì đó ngoài số liệu.
– Anh Lục. Cô ta nhìn cửa sổ, rồi nhìn lại hắn. Sarah Park không phải Richard Chen. Chen là kẻ tôi tính được. Park, tôi thấy mình trong cô ta. Kiểu người phải gấp đôi nỗ lực để được một nửa công nhận. Kiểu người không dừng vì không có quyền dừng.
Hắn nhìn Tô Vãn. Lần đầu tiên trong bốn năm, cô nói về một đối thủ bằng giọng không phải phân tích mà là thấu hiểu. Và thấu hiểu đối thủ, đôi khi, nguy hiểm hơn khinh thường.
– Cô thấy mình trong cô ta, hắn nói nhẹ. Vậy cô ta sẽ làm gì, nếu cô ta là cô?
Tô Vãn im lặng. Mười giây. Rồi nói:
– Tôi sẽ đánh vào chỗ đối thủ tự hào nhất. Vì khi mất thứ mình tự hào, mới đau thật.
– Thứ ta tự hào nhất?
– Khách hàng. Mối quan hệ. Sự tin tưởng mà mình mất bốn năm xây. Park sẽ cố lấy chính xác thứ đó.
Hắn gật. Chậm.
– Thì giữ, hắn nói.
Tô Vãn gật. Đi ra. Dừng ở cửa.
– Họp toàn thể ngày mai. Anh nói gì?
– Sự thật.
Cô gật lần nữa. Đi ra. Cửa đóng.
Hắn ngồi lại. Trên màn hình, trang tin vẫn chạy: "Meridian công bố kế hoạch 5.000 tỷ đồng cho Đông Nam Á, thị trường BI nội địa chao đảo." "Sarah Park: 'Chúng tôi đến để ở lại.'" "Cổ phiếu nhóm công nghệ nội địa giảm trước áp lực Meridian."
Chao đảo. Đúng từ. Thị trường chao đảo, cổ phiếu chao đảo, lòng người chao đảo. Khi đế chế đến, mọi thứ chao đảo. Chỉ có kẻ đứng giữa tâm không được phép chao đảo.
Và ta đứng giữa tâm.
Mở điện thoại. Tin nhắn Bạch Dạ mười phút trước: "Park mạnh. Cẩn thận."
Hai chữ cuối. Bạch Dạ không phải người nói "cẩn thận" bừa. Khi hắn nói vậy, nghĩa là hắn thật sự lo.
Trả lời: "Biết. Anh cũng vậy."
Bốn năm. Từ căn phòng sáu mươi mét vuông đến tập đoàn nghìn năm trăm tỷ. Mỗi bước đều có kẻ thù mới, mỗi kẻ thù mới lớn hơn kẻ trước. Ngô Hải, Lão Từ, Richard Chen, và giờ Sarah Park. Kẻ thù lớn dần, nhưng ta cũng lớn dần. Liệu ta lớn đủ nhanh?
Chưa biết. Nhưng câu hỏi đó chưa bao giờ ngăn ta bước tiếp.
Đóng điện thoại. Nhìn ra ngoài. Thành phố vẫn chạy. Năm trăm người vẫn làm việc. Và ngày mai, tất cả sẽ biết.
Ngày mai, cuộc chiến bắt đầu.