Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 126: Sarah Park
Chương 126

Sarah Park

Hội nghị Trí tuệ Nhân tạo Đông Nam Á, khách sạn InterContinental, tầng ba, hội trường lớn. Sáu trăm người, đèn sân khấu trắng xanh, màn hình cong phía sau, logo của mười hai nhà tài trợ xoay chậm. Hắn ngồi hàng thứ năm, ghế bìa, cạnh Tô Vãn. Không ngồi hàng đầu, vì hàng đầu là chỗ của người muốn được nhìn thấy, và hắn không cần.

Sarah Park phát biểu thứ ba trong phiên sáng. Cô bước lên sân khấu sau một giám đốc công nghệ người Singapore và một giáo sư từ đại học Tokyo. Hai người trước nói bằng số liệu và biểu đồ, kiểu phát biểu hội nghị chuẩn mực: chính xác, đầy đủ, và quên được ngay khi rời phòng.

Park khác.

Cô đứng giữa sân khấu, không slide, không máy nhắc, chỉ có micro cầm tay và giọng nói. Bắt đầu bằng một câu hỏi.

– Bao nhiêu người trong phòng này đã từng bị gọi sai tên trong cuộc họp?

Im lặng. Rồi một vài tiếng cười nhẹ, kiểu cười của người nhận ra câu hỏi đang nói về mình.

– Tôi bị gọi sai tên mười lăm năm. Không phải vì tên tôi khó đọc. Vì họ không bao giờ cố nhớ. "Hey, Korean girl." "Hey, the one from APAC." Mười lăm năm, tôi không có tên trong phòng họp. Cho đến khi tôi làm thứ mà họ không thể không nhớ: tôi mở thị trường Nhật Bản cho Meridian. Ba mươi phần trăm thị phần trong hai năm. Sau đó, mọi người nhớ tên tôi.

Giọng Park rõ, không vội, không run, kiểu giọng của người đã kể câu chuyện này đủ lần để nó trở thành vũ khí thay vì vết thương. Khán giả im. Hắn quan sát: Park không kể chuyện để lấy thương cảm, cô ta kể để thiết lập quyền lực. "Tôi đã thắng cuộc chơi của các anh, trên sân của các anh, bằng luật của các anh. Và giờ tôi đứng đây."

Giỏi. Ma Tâm Quan đọc trực tiếp sắc hơn qua hình ảnh. Park trên sân khấu, cách hắn mười lăm mét, đủ gần để đọc: nhịp thở đều, vai thẳng không cứng, tay cầm micro vững, mắt quét hội trường từ trái qua phải, dừng ở từng khu vực ba giây đủ để mỗi người cảm thấy được nhìn.

Không phải bẩm sinh. Đây là kỹ năng luyện được, kiểu kỹ năng mà người ta trả mấy chục triệu cho huấn luyện viên thuyết trình dạy. Nhưng ở Park, nó tự nhiên hơn bình thường, nghĩa là cô ta đã luyện quá lâu đến mức thành bản năng.

Park chuyển sang phần kỹ thuật: trí tuệ nhân tạo trong doanh nghiệp, xu hướng tích hợp, giá trị dữ liệu nội địa. Nội dung vững, số liệu chính xác, nhưng không phải phần hắn quan tâm. Hắn quan tâm phần cô ta không nói: khi nhắc đến "đối tác nội địa," mắt Park quét nhẹ qua khán giả, kiểu quét của người đang tìm ai đó cụ thể. Khi nhắc đến "thị trường Việt Nam," giọng cô ta hơi chậm lại, nhấn, kiểu nhấn của người đặt cược vào thị trường này nhiều hơn cô ta để lộ.

Tô Vãn ngồi bên cạnh, sổ tay mở, ghi nhanh. Hắn liếc: cô ghi ba điểm, mỗi điểm một dòng, kiểu ghi tóm tắt mà hắn đã quen sau bốn năm đọc sổ tay Tô Vãn:

1. Park nhắc "đối tác nội địa" 4 lần, không nhắc tên cụ thể = đang tìm, chưa chốt. 2. Số liệu thị trường ĐNA: Park dùng số của McKinsey 2025, không dùng số nội bộ Meridian = cẩn thận, không lộ bài. 3. Kết: "cùng xây dựng" = ngôn ngữ mua lại, không phải hợp tác.

Hắn đọc. Gật nhẹ. Tô Vãn đọc đúng.

Phát biểu kết thúc. Vỗ tay dài. Park cúi đầu nhẹ, bước xuống sân khấu, kiểu bước chắc chắn của người biết mình vừa chiếm phòng.

Chiều, tiệc giao lưu trong phòng kính tầng bốn mươi hai, nhìn ra sông Sài Gòn. Ánh đèn vàng nhạt, nhạc nhẹ, rượu vang, phô mai, kiểu tiệc doanh nhân mà mọi người đến không phải vì đồ ăn mà vì người cạnh đồ ăn.

Hắn đứng ở góc phòng, ly nước lọc trong tay. Tô Vãn bên cạnh, cầm ly nước cam, mắt quét phòng. Cô không uống rượu trong sự kiện, kiểu kỷ luật mà hắn tôn trọng: tỉnh táo hơn đối thủ là lợi thế rẻ nhất.

Park đến.

Cô đi thẳng, không vòng vo, không giả vờ tình cờ, kiểu đi của người biết mình muốn gặp ai và không cần giấu. Ly rượu vang đỏ trong tay, chưa uống, chỉ cầm, kiểu cầm như cầm đạo cụ.

– Anh Lục.

Tiếng Việt. Hắn hơi ngạc nhiên, không lộ. Park nói tiếng Việt, giọng có âm hưởng ngoại nhưng cấu trúc đúng, kiểu người đã học bài trước khi đến sân.

– Cô Park, hắn nói.

– Cuối cùng cũng gặp. Cô ta cười nhẹ. Kiểu cười kiểm soát: môi cong vừa đủ, mắt không cười theo, đúng ba giây rồi trở lại mặt tỉnh. Tôi đọc nhiều về anh. Ấn tượng.

– Phát biểu hay, hắn nói. Sự thật.

– Nịnh?

– Không. Không giống tôi.

Park nhìn hắn. Mắt cô sắc, kiểu sắc mà máy quay không bắt được, chỉ đứng gần mới thấy: đồng tử hơi co khi tập trung, kiểu mắt đánh giá, đo lường, phân loại. Hắn đọc: cô ta đang đọc hắn, cùng lúc hắn đọc cô ta. Hai người đọc nhau, biết đối phương đang đọc, và không giấu.

Khác Chen. Chen ngồi đối diện hắn và che giấu hoàn hảo, không biểu cảm, không kẽ hở. Park ngồi đối diện và MỞ, cô ta cho hắn đọc, vì cô ta muốn thấy hắn phản ứng với những gì đọc được. Đó là chiến thuật khác: Chen giấu bài, Park lật bài rồi xem đối thủ chơi gì.

Park nhìn ly nước lọc trong tay hắn.

– Nước lọc. Ở tiệc rượu. Anh không uống rượu?

– Không.

– Bao giờ cũng vậy?

– Bao giờ cũng vậy.

Cô nhìn ly mình, rượu vang đỏ chưa uống, rồi đặt xuống bàn cạnh.

– Vậy tôi cũng không uống tối nay. Công bằng.

Kiểu ngoại giao cá nhân. Cô ta bỏ rượu để ngang hàng, kiểu ngang hàng tự nguyện, không bị ép. Thông minh: nếu uống trong khi hắn không uống, cô ta ở vị thế thấp hơn, vì rượu làm lưỡi trơn và mắt chậm.

Tô Vãn đứng cách hai bước, im lặng, quan sát. Park liếc cô, gật nhẹ.

– Cô Tô. Tôi nghe nói nhiều. Người đứng sau Huyền Cơ.

– Tôi đứng cạnh, không đứng sau, Tô Vãn nói bình thản. Giọng không lạnh, không ấm, kiểu giọng trung tính hoàn hảo.

Park cười. Lần này cười thật hơn, mắt nheo nhẹ.

– Tôi thích cô.

– Cảm ơn, Tô Vãn nói. Không đáp lại lời khen, cũng không phủ nhận. Kiểu Tô Vãn.

Park quay lại hắn. Mặt nghiêm trở lại.

– Anh Lục. Tôi muốn hỏi thẳng. Tại sao từ chối hai mươi lăm phần trăm?

– Vì hai mươi lăm phần trăm năm nay là năm mươi mốt phần trăm năm sau. Meridian không mua để hợp tác. Meridian mua để nuốt.

Park không phản ứng. Không phản bác, không đồng ý, không cười. Mắt cô nhìn hắn đều, kiểu nhìn mà hắn nhận ra: cô ta biết hắn đúng. Và cô ta biết hắn biết cô ta biết.

– Anh nghĩ xấu về Meridian.

– Tôi nghĩ đúng về Meridian. Nhật Bản: mua ba mươi phần trăm, hai năm sau năm mươi mốt, ba năm sau sáp nhập. Hàn Quốc: giống. Indonesia: giống. Tôi không cần tưởng tượng. Tôi có lịch sử.

Im lặng. Park nhìn ra cửa kính, sông Sài Gòn phía dưới, đèn hai bờ phản chiếu trên mặt nước, lung linh và tĩnh.

– Lịch sử, cô ta nói nhẹ, không phải luật. Mỗi thị trường khác. Mỗi lần khác.

– Mỗi lần giống nhau. Vì Meridian không thay đổi kịch bản. Chỉ thay diễn viên.

Park quay lại nhìn hắn. Mắt cô hẹp hơn một chút, kiểu hẹp mà hắn nhận ra: tức nhẹ. Không phải tức vì hắn sai, tức vì hắn đúng và cô ta không có câu trả lời.

"Chỉ thay diễn viên." Câu đó trúng. Cô ta là diễn viên mới nhất trong kịch bản Meridian, và cô ta biết. Biết mà vẫn đóng, vì vai này cho cô ta thứ cô ta muốn: quyền lực, chứng minh, tên tuổi. Cái giá là đóng vai kẻ nuốt người khác.

– Anh Lục. Cô ta nói chậm, cân nhắc. Tôi không đến đây để thuyết phục anh. Anh đã quyết. Tôi tôn trọng. Nhưng tôi cũng đã quyết. Meridian sẽ vào thị trường này, có hoặc không có Huyền Cơ. Và tôi sẽ lấy thị phần.

– Tôi biết.

– Không cá nhân.

– Tôi biết. Và tôi sẽ giữ. Cũng không cá nhân.

Cả hai nhìn nhau. Không thù, không sợ, không khinh. Kiểu nhìn của hai người đứng hai bên chiến tuyến, biết rõ bên kia, tôn trọng bên kia, và vẫn sẽ đánh.

Park gật đầu nhẹ. Quay đi. Dừng sau hai bước.

– Anh Lục. Một câu hỏi nữa.

Hắn chờ.

– Anh uống nước lọc, không uống rượu, không cười trong ảnh, không nói chuyện phiếm, không có bạn bè công khai. Cô ta nhìn hắn qua vai. Anh sống như người đã sống rất lâu và không muốn lãng phí thời gian còn lại.

Im lặng. Hắn không trả lời. Không phải vì không có câu trả lời, mà vì câu trả lời thật sẽ không ai tin.

Park cười nhẹ, kiểu cười mà lần này có gì đó khác, không phải cười kiểm soát, là cười thật, nhanh, thoáng, rồi biến mất.

– Tôi cũng vậy.

Đi. Mất vào đám đông.

Park đi về phía ban công, qua cửa kính, ra ngoài. Gió tầng bốn mươi hai mạnh hơn trong phòng, thổi tóc cô về phía sau, và cô đứng đó, hai tay vịn lan can, nhìn xuống thành phố.

Lục Trường An.

Cô vừa đứng trước mặt người đàn ông đó mười phút, và mười phút đó nặng hơn bất kỳ cuộc họp ba giờ nào cô từng ngồi. Không phải vì anh ta nói gì sắc, nhiều người nói sắc. Vì đôi mắt.

Anh ta nhìn cô bằng đôi mắt không phải của một giám đốc ba mươi tuổi. Mắt đó già hơn, sâu hơn, kiểu mắt mà cô chỉ thấy ở hai người trong đời: ông ngoại cô, người sống sót qua chiến tranh Triều Tiên, và một giáo sư già ở MIT, người đã nhìn cô ngày đầu nhập học và nói: "Cô sẽ phải chịu đựng nhiều hơn bạn bè cô. Nhưng cô sẽ mạnh hơn vì thế."

Mắt Lục Trường An giống mắt của người đã sống qua thứ mà không ai nên sống qua, và vẫn đứng.

Cô nắm chặt lan can. Gió lạnh.

Anh ta uống nước lọc ở tiệc rượu. Không cười trong ảnh. Không nói chuyện phiếm. Và khi cô hỏi tại sao từ chối, anh ta trả lời bằng lịch sử Meridian, chính xác, không cảm xúc, như người đã nghiên cứu kỹ hơn bất kỳ nhà phân tích nào cô có.

"Chỉ thay diễn viên." Câu đó đau. Đau vì đúng. Cô biết mình là diễn viên mới nhất trong kịch bản Meridian. Cô biết Nhật Bản, biết Hàn Quốc, biết Indonesia. Và cô biết kịch bản sẽ lặp lại ở đây, vì Meridian không thay kịch bản, chỉ thay người.

Nhưng cô cũng biết: kịch bản có hiệu quả. Và hiệu quả là thứ duy nhất cô cần ngay bây giờ.

Quay vào. Mỉm cười với một phóng viên đang chờ. Trả lời phỏng vấn ngắn. Lịch sự, chuyên nghiệp, kiểm soát.

Nhưng trong đầu, vẫn nhìn thấy đôi mắt đó. Đôi mắt của người đã sống rất, rất lâu.

Tôi không thích cảm giác này. Cảm giác bị nhìn thấu. Không ai nhìn thấu tôi. Không bao giờ. Tôi xây bức tường này hai mươi năm.

Và anh ta nhìn qua trong mười phút.

Nhưng tôi không chạy. Tôi không bao giờ chạy.

Hắn đứng lại. Ly nước lọc trong tay, chưa uống. Nhìn chỗ Park vừa đứng, bóng cô đã hòa vào những bộ vest và đầm cocktail phía bên kia phòng.

Tô Vãn bước lại gần. Nhìn hắn, rồi nhìn theo hướng Park đi.

– Đánh giá? cô hỏi.

– Giỏi. Giỏi thật sự. Không phải vì Meridian, mà vì bản thân cô ta. Nếu cô ta ở Huyền Cơ, sẽ là một trong những người giỏi nhất tôi từng có.

Tô Vãn im lặng ba giây. Hắn nhận ra: cô đang nghĩ về câu hắn vừa nói, và cô đang tự hỏi hắn có đang so sánh Park với cô không.

– Nhưng cô ta ở bên kia, hắn nói. Và đó là tất cả sự khác biệt.

Tô Vãn gật. Nhẹ.

– Cô ta hỏi thẳng tại sao anh từ chối. Không vòng vo. Kiểu người tôn trọng đối thủ đủ để không lãng phí thời gian vào ngoại giao.

– Và cô đánh giá điều đó thế nào?

– Nguy hiểm. Vì kẻ tôn trọng ta sẽ nghiên cứu ta kỹ hơn kẻ khinh ta.

Hắn nhìn Tô Vãn. Cô đứng cạnh, ly nước cam, mắt bình thản, giọng bình thản, nhưng hắn đọc: cô đang cảnh giác ở mức cao hơn bình thường. Không phải vì Park mạnh, mà vì Park giống cô. Và kẻ giống mình là kẻ hiểu mình, và kẻ hiểu mình là kẻ nguy hiểm nhất.

– Đi, hắn nói. Đủ rồi.

Ra khỏi phòng tiệc. Thang máy xuống. Tô Vãn đứng bên cạnh, im lặng, sổ tay khép trong tay. Thang máy đi xuống, đèn chớp qua từng tầng, tiếng rung nhẹ đều.

– Anh Lục.

– Gì?

– Cô ta nói "tôi cũng vậy." Cô ta so sánh mình với anh.

– Tôi biết.

– Anh nghĩ gì?

Hắn nhìn cửa thang máy, phản chiếu hai người: hắn và Tô Vãn, mờ nhòe trên mặt kim loại, kiểu phản chiếu mà chỉ thấy đường nét, không thấy chi tiết.

– Tôi nghĩ: cô ta giống Tô Vãn. Nếu Tô Vãn đứng bên kia chiến tuyến.

Im lặng dài. Tô Vãn nhìn hắn, không qua phản chiếu, nhìn thẳng.

– Đó là lời khen hay lời cảnh cáo?

– Cả hai.

Thang máy mở. Sảnh khách sạn, đèn vàng, nhạc nhẹ, mùi hoa tươi. Bước ra.

Sarah Park.

Trong xe về văn phòng, hắn ngồi im, nhìn ra cửa kính. Thành phố đêm, đèn đường vàng, xe cộ thưa dần, Sài Gòn mười giờ tối bắt đầu chậm lại.

Không giống Lão Từ. Lão Từ tham, tham vì sợ mất, sợ vì già. Không giống Hạ Minh Đức. Đức yếu, yếu vì không biết mình yếu. Không giống Ngô Hải. Hải đố kỵ, đố kỵ vì nhỏ nhen.

Park giống Tô Vãn. Giống ở chỗ: cả hai đều phải gấp đôi nỗ lực để được một nửa công nhận. Cả hai đều biến sự bất công thành nhiên liệu. Cả hai đều tỉnh táo trong cơn giận, và nguy hiểm nhất khi bình tĩnh nhất.

Nếu Tô Vãn đứng bên kia, ta sẽ thua. Vì Tô Vãn hiểu ta, và kẻ hiểu ta không sợ ta.

Park hiểu ta không? Chưa. Nhưng cô ta đang cố. Và cô ta cố rất nhanh.

Kiếp trước, ta gặp một đối thủ giống vậy: Linh Hư Tiên Tử, trưởng lão Bạch Dương Tông, nữ nhân duy nhất ngồi ngang bàn với Tứ Đại chưởng giáo. Ta đánh cô ta ba lần. Thua một, thắng một, hòa một. Cuối cùng, không phải ta giết cô ta, cô ta tự chọn chết để Bạch Dương không mất thêm người. Kiểu chết mà ta tôn trọng hơn bất kỳ chiến thắng nào.

Park sẽ chiến đấu kiểu đó. Không dừng vì sợ, chỉ dừng khi chọn dừng. Và cô ta chưa chọn dừng.

Tô Vãn ngồi bên cạnh, sổ tay mở, viết trong ánh đèn đường chập chờn qua cửa kính.

– Cô viết gì? hắn hỏi.

– Kế hoạch. Cô không ngẩng lên. Nếu Park giống tôi, tôi biết cô ta sẽ làm gì tiếp theo.

– Gì?

– Đánh vào khách hàng trung thành nhất của mình. Không phải khách hàng dễ chuyển, khách hàng khó chuyển. Vì khi mất khách hàng trung thành, sẽ mất lòng tin toàn bộ.

Hắn nhìn cô. Tô Vãn viết, tay đều, chữ nhỏ, kiểu viết mà hắn đã thấy hàng nghìn lần trong bốn năm: nhanh nhưng gọn, không thừa nét, không thiếu ý.

– Và cô đã chuẩn bị?

– Đang chuẩn bị. Danh sách mười khách hàng trung thành nhất. Mỗi người, tôi sẽ gọi trực tiếp tuần sau. Không gọi để bán, gọi để hỏi: "Anh/chị cần gì mà chúng tôi chưa làm được?" Vì khi Park đến, cô ta sẽ hỏi đúng câu đó. Và nếu mình hỏi trước, mình trả lời trước.

Hắn nhìn Tô Vãn. Bốn năm, và cô vẫn đi trước vấn đề. Không phải vì tiên tri, vì không bao giờ ngừng nghĩ.

– Tô Vãn.

– Gì?

– Park nói cô ta giống tôi. Nhưng cô ta sai.

Tô Vãn ngẩng lên. Nhìn hắn.

– Cô ta giống cô. Không giống tôi.

Im lặng trong xe. Đèn đường chạy qua, vàng rồi tối, vàng rồi tối, nhịp đều.

– Tôi biết, Tô Vãn nói nhẹ. Và đó là lý do tôi lo.

Xe dừng trước tòa nhà Huyền Cơ. Tầng chín tối đèn. Tất cả đã về.

Hắn xuống xe. Đứng nhìn lên tòa nhà, chín tầng, không cao, không hoành tráng, nhưng là nhà. Là thứ hắn xây bốn năm, từ căn phòng sáu mươi mét vuông, từ bốn người, từ không.

Park sẽ đến lấy thứ này. Cô ta nói "không cá nhân." Nhưng mọi cuộc chiến đều cá nhân, chỉ là người ta không thừa nhận.

Và ta cũng vậy. Ta giữ Huyền Cơ không phải vì chiến lược, không phải vì tiền. Vì đây là thứ đầu tiên trong hai cuộc đời mà ta xây bằng cả hai tay mà không phải đạp ai xuống để đứng lên.

Park muốn lấy. Ta không cho.

Đơn giản vậy thôi.

Vào tòa nhà. Lên tầng chín. Bật đèn phòng làm việc. Ngồi xuống. Mở sổ tay. Viết một dòng:

"Sarah Park. Đối thủ ngang tầm. Tôn trọng. Không nhượng bộ."

Đóng sổ. Uống nước. Nhìn ra cửa sổ. Thành phố ngủ dần. Và ngày mai, cuộc chiến tiếp tục.

Ch.126/175
3.163 từ