Meridian
Tô Vãn quay lại văn phòng vào một buổi sáng thứ Hai, sớm hơn hắn dự kiến.
Hắn đang ngồi trong phòng CEO tầng tám, đọc báo cáo quý từ Châu Lệ Hoa gửi đêm qua. Bảy giờ sáng, cà phê đen vừa pha, cửa sổ mở hé, gió sáng thổi vào mang theo tiếng xe chạy trên đường Nguyễn Huệ và mùi bánh mì nướng từ quán hàng rong dưới tòa nhà. Ba tuần một mình kiêm CEO và COO, hắn đã quen ngồi đây từ sáu giờ, xử lý đống giấy tờ mà trước đây Tô Vãn giải quyết trước khi chúng đến bàn hắn. Ba tuần đó dạy hắn một điều: Tô Vãn không chỉ làm tốt, cô làm vô hình. Cô xử lý hàng trăm việc mà hắn không biết là tồn tại, cho đến khi cô không làm nữa và chúng đổ lên bàn hắn.
Cửa mở. Không gõ. Chỉ một người trong công ty không gõ cửa phòng hắn.
Tô Vãn bước vào. Tóc búi gọn, áo sơ mi trắng cài cúc tay, cặp da đen kẹp nách. Kính gọng mảnh. Mặt vẫn xanh hơn bình thường, xương gò má nhô rõ hơn ba tuần trước, nhưng mắt sáng. Không phải kiểu sáng của người khỏe. Kiểu sáng của người đã quyết, đã chọn, và không ai cản được.
Đặt cặp da lên bàn. Kéo ghế ngồi. Bên phải hắn. Đúng vị trí cũ.
– Tôi nói một tháng, hắn nói, mắt không rời cô.
– Ba tuần đủ rồi. Cơ thể đã nghỉ. Đầu không nghỉ được.
– Bác sĩ nói gì?
– Bác sĩ nói nghỉ thêm hai tuần. Tôi nói cảm ơn bác sĩ.
Hắn nhìn cô. Cô nhìn lại. Hai cặp mắt giữ nhau qua cái bàn gỗ sồi rộng một mét, khoảng cách gần đến mức hắn thấy gân máu nhỏ trong lòng trắng mắt cô, dấu hiệu chưa ngủ đủ, dù cô nói đã ngủ đủ.
Ba tuần. Cô nghe tin Meridian và quay lại. Không phải vì không biết cơ thể cần nghỉ. Cô biết hơn ai hết, vì cô là người nằm viện, là người thấy ống truyền dịch cắm tay mình, là người nghe bác sĩ nói "đột quỵ." Nhưng cô quay lại vì biết trận đánh không chờ. Vì biết hắn một mình kiêm hai vị trí đang oằn. Vì biết Meridian không phải Lão Từ, và Lão Từ đã đủ khó.
Kiếp trước, Mạc Thanh Nhàn cũng thế. Bị thương nặng sau trận Bạch Nhật Tông, kiếm xuyên vai, nằm ba tháng không dậy được. Ngày thứ chín mươi mốt, nghe tin Thái Hư Cung động binh, tự cắt băng bó, lên ngựa, đuổi theo đại quân. "Tông chủ, thần còn cầm được kiếm." Ta gật. Bảy ngày sau, Mạc Thanh Nhàn chết trên lưng ngựa. Không phải vì vết thương. Mà vì nội thương chưa lành mà cưỡng ép vận khí.
Ta đứng trước xác Mạc Thanh Nhàn, không nói gì. Vì nói gì cũng muộn. Vì ta đã gật đầu khi ông ta nói "thần còn cầm được kiếm."
Ta không muốn Tô Vãn chết trên lưng ngựa.
– Tô Vãn.
– Vâng?
– Nếu cô ngất lần nữa trong văn phòng này, tôi sẽ khiêng cô về nhà và khóa cửa. Không nói đùa.
Tô Vãn hơi nhếch môi. Không phải cười. Chỉ là thừa nhận hắn nói thật, và thừa nhận rằng nếu hắn thật sự khiêng cô về nhà, cô cũng không ngạc nhiên.
– Và anh đừng nói "xin lỗi" lần nữa. Cô đặt tay lên cặp da, mở khóa. Lần trước đủ rồi.
Hắn không hỏi "cô nghe thấy?" Không cần. Câu trả lời nằm trong ánh mắt cô, trong cách cô nói "lần trước đủ rồi" mà không giải thích "lần trước" nào, vì cả hai đều biết chỉ có một lần.
Gật đầu. Quay vào việc.
Phòng chiến lược tầng tám. Bảng trắng ba mét treo tường, vẫn còn sơ đồ mạng lưới Lão Từ với bốn dấu X đỏ và một vòng tròn cam. Ba tuần nay không ai chạm vào bảng. Hắn để nguyên, vì đó là bản đồ chiến tranh, và chiến tranh chưa xong.
Tô Vãn ngồi đầu bàn bên trái, laptop mở, bút máy sẵn. Trịnh Hải đối diện, máy tính xách tay kết nối màn hình lớn. Tiểu Linh đứng cạnh bảng, tay cầm remote, sẵn sàng chiếu tài liệu.
Trịnh Hải nhìn Tô Vãn, gật nhẹ. Kiểu gật chào "chị đã về." Tô Vãn gật lại. Không ai nói gì thêm. Trong đội ngũ Huyền Cơ, tình cảm thể hiện bằng gật đầu, không bằng lời.
Trịnh Hải mở trình chiếu, giọng đều, kỹ thuật:
– Meridian Group. Trụ sở San Francisco, California. Thành lập hai mươi hai năm trước bởi hai kỹ sư MIT. Ba mảng chính: hạ tầng đám mây, trí tuệ nhân tạo ứng dụng doanh nghiệp, phần mềm quản trị toàn diện. Doanh thu năm ngoái: tám trăm tỷ đô la Mỹ, tăng mười bảy phần trăm so với năm trước. Lợi nhuận ròng: một trăm hai mươi tỷ đô la.
Dừng lại. Nhìn quanh phòng.
– Để so sánh: toàn bộ ngành công nghệ thông tin Việt Nam, bao gồm phần cứng, phần mềm, dịch vụ, xuất khẩu, khoảng mười lăm tỷ đô la. Riêng lợi nhuận của Meridian đã gấp tám lần toàn ngành.
Im lặng trong phòng. Tiểu Linh, đứng cạnh bảng, nuốt nước bọt. Tô Vãn không thay đổi biểu cảm, nhưng tay cô dừng viết, bút treo trên giấy.
– Tiếp, hắn nói.
– Chiến lược mở rộng Châu Á Thái Bình Dương. Meridian bắt đầu từ Nhật Bản sáu năm trước, Hàn Quốc bốn năm, Indonesia năm ngoái, Thái Lan năm ngoái. Singapore là trung tâm khu vực. Mỗi thị trường, Meridian đều vào bằng cách mua lại hoặc đối tác chiến lược với công ty nội địa. Không bao giờ tự xây. Richard Chen, phó chủ tịch khu vực, phụ trách toàn bộ chiến lược này.
Tô Vãn xen vào, giọng bình tĩnh nhưng từng chữ nặng:
– Chưa vào Việt Nam vì chưa tìm được cổng. Thị trường nhỏ so với Indonesia, quy định dữ liệu phức tạp, cần đối tác địa phương hiểu luật chơi. Tự xây mất ba đến năm năm. Nhưng mua lại mạng lưới có sẵn thì nhanh hơn rất nhiều.
– Và mạng lưới có sẵn đó là Lão Từ, hắn nói.
Tô Vãn gật.
– Đúng. Lão Từ không bán công ty. Ông ta bán cổng vào Việt Nam. Ai mua mạng lưới Lão Từ, người đó có ngay: hàng trăm khách hàng doanh nghiệp trải ba miền, quan hệ với bốn bộ ngành, hệ thống tài chính qua Vạn Phúc (dù đang yếu), hạ tầng đám mây phủ cả nước (dù đã mất Thiên Vân). Đó là gói "chìa khóa trao tay" mà Meridian không xây được trong ba năm.
Cổng vào. Kiếp trước gọi là trận pháp nhập môn. Muốn xâm nhập lãnh thổ tông môn nào, không cần phá trận, chỉ cần mua chìa khóa từ kẻ bên trong. Lão Từ đang bán chìa khóa. Bán cho Hóa Thần tu sĩ. Bán vì không còn đủ sức giữ.
– Nếu Meridian mua mạng lưới Lão Từ, hắn nói, đứng dậy, đi đến bảng trắng, cầm bút. Cuộc chơi hoàn toàn khác.
Vẽ một vòng tròn lớn bao quanh toàn bộ sơ đồ mạng lưới Lão Từ. Viết bên cạnh: "Meridian, $800B."
Lùi lại. Nhìn. Huyền Cơ: một chấm nhỏ ở góc. Mạng lưới Lão Từ: nằm gọn trong vòng tròn Meridian. Nova Tech: không có trên bảng, nhưng nếu vẽ, cũng nằm gọn trong vòng tròn đó.
– Tất cả những gì ta cắt, hắn chỉ vào bốn dấu X đỏ, Minh Châu, Thiên Vân, Đại Á, Phú Thịnh, trở nên vô nghĩa nếu Meridian vào. Meridian mua lại mạng lưới, tái cấu trúc, bơm tiền, bơm công nghệ. Một năm sau, Lão Từ không còn quan trọng vì Meridian không cần ông ta. Và thị trường có thêm một gã khổng lồ mà cả Huyền Cơ lẫn Nova Tech đều không đủ sức cạnh tranh.
Tô Vãn nói, giọng đều nhưng mắt nhìn thẳng hắn:
– Không chỉ Huyền Cơ. Nova Tech cũng bị đe dọa. Bạch Dạ cũng mất nếu Meridian vào bằng cách này. Đám mây, phân tích dữ liệu, phần mềm doanh nghiệp, đó là cả hệ sinh thái Nova Tech. Meridian đè lên tất cả.
Đúng. Meridian không phải kẻ thù của riêng ta. Meridian là kẻ thù chung. Cá mập đại dương bơi vào ao cá. Mọi con cá trong ao, lớn hay nhỏ, đều thành mồi.
Nhưng trước khi lo cá mập, phải xong con cá lớn nhất trong ao. Vì con cá đó đang mở cổng cho cá mập vào.
– Vậy kế hoạch? Trịnh Hải hỏi, bút sẵn sàng ghi.
Hắn quay lại ghế, ngồi xuống.
– Hai bước. Bước một: xong Lão Từ trước khi thương vụ Meridian chốt. Nếu Lão Từ không còn mạng lưới để bán, Meridian mất cổng vào. Họ phải tự xây hoặc tìm đối tác khác. Tự xây mất ba đến năm năm. Ba năm là đủ cho ta chuẩn bị. Tiểu Linh, thời gian?
Tiểu Linh lật sổ.
– Nguồn tin từ Meridian Singapore nói thương vụ đang ở giai đoạn thẩm định sớm. Ước tính: hai đến ba tháng nữa chốt, nếu không có trở ngại.
– Vậy ta có hai tháng. Nhiều nhất ba. Phải xong Lão Từ trong khoảng đó.
Tô Vãn viết gì đó vào sổ, không nhìn lên:
– Bước hai?
– Bước hai ta tính sau khi xong bước một. Khi Lão Từ xong, Meridian vẫn sẽ vào Việt Nam. Chỉ là vào chậm hơn. Và ta có quyền chọn: đối đầu trực diện, né tránh phân khúc, hay biến thành đối tác.
Tô Vãn ngẩng lên. Mắt hơi nhíu.
– Đối tác với Meridian?
– Khả năng. Chưa chắc. Nhưng không loại trừ.
Kiếp trước, khi Cổ Ma Tộc tràn từ Tây Hoang sang Đông Hải, mọi tông môn đều chuẩn bị chiến tranh. Huyền Minh Tông cũng dàn binh. Nhưng trước khi đánh, ta gửi sứ giả. Không phải để hàng. Để hiểu. Hiểu kẻ kia muốn gì, rồi mới quyết đánh hay hòa. Sứ giả trở về nói: "Cổ Ma Tộc không muốn Đông Hải. Chỉ muốn Linh Tuyền." Ta nhượng Linh Tuyền, giữ lãnh thổ. Mất một, giữ mười.
Meridian muốn gì? Cổng vào. Thị phần. Không quan tâm qua ai. Nếu qua Lão Từ tốt, qua Lão Từ. Nếu qua Huyền Cơ tốt hơn, qua Huyền Cơ. Logic lạnh, không có tình cảm, không có trung thành.
Nhưng bước đó còn xa. Bước một trước.
Mười giờ đêm. Văn phòng tầng tám, chỉ còn hai người.
Tô Vãn ngồi trên sofa góc phòng, máy tính bảng trên tay, đọc tài liệu Meridian mà Trịnh Hải tổng hợp suốt ba tuần qua: chiến lược vào Nhật Bản (mua lại hai công ty đám mây nội địa, tổng giá trị ba tỷ đô la), chiến lược vào Indonesia (đối tác chiến lược với tập đoàn viễn thông lớn nhất, góp vốn bốn mươi phần trăm), chiến lược vào Thái Lan (mua lại startup phân tích dữ liệu, bảy trăm triệu đô la). Mỗi thị trường một cách, nhưng cùng một logic: mua cổng, không tự xây.
Hắn ngồi bàn, sổ tay mở, bút trên tay nhưng không viết. Nhìn ra cửa sổ. Thành phố về đêm, đèn vàng, sông Sài Gòn xa xa, cầu Thủ Thiêm sáng xanh.
Tô Vãn đặt máy tính bảng xuống.
– Anh biết điều đáng sợ nhất không phải Meridian?
– Gì?
– Mà là Lão Từ sẵn sàng bán. Ông ta xây ba mươi năm. Mười bốn công ty. Mạng lưới trải ba miền. Đó là cả đời ông ta. Và ông ta sẵn sàng bán tất cả cho tập đoàn nước ngoài, chỉ để giữ lại chút gì đó. Đó không phải chiến lược. Đó là tuyệt vọng.
Im lặng. Gió đêm thổi qua cửa sổ hé, mang theo tiếng còi tàu trên sông.
– Kẻ tuyệt vọng nguy hiểm hơn kẻ mạnh, Tô Vãn tiếp, giọng nhẹ. Kẻ mạnh tính toán. Kẻ tuyệt vọng không cần tính.
Cô nói đúng. Lão Từ sáu mươi lăm tuổi, xây ba mươi năm, đang nhìn đế chế sụp. Kiểu kẻ cầm hết gia sản đặt lên bàn đỏ đen lần cuối, không phải vì tin sẽ thắng, mà vì không còn gì ngoài bàn đỏ đen.
– Vậy phải xong nhanh, hắn nói. Trước khi ông ta ký. Trước khi Meridian thẩm định xong. Trước khi con cá mở cổng cho cá mập.
Tô Vãn uống trà. Chậm, từng ngụm nhỏ, kiểu uống của người đang nghĩ.
– Tôi có một câu hỏi.
– Hỏi.
– Khi xong Lão Từ, anh làm gì với ông ta?
Câu hỏi rơi vào phòng như viên đá rơi vào giếng, âm vang lâu. Hắn nhìn Tô Vãn. Cô nhìn lại, mắt không né, kiểu mắt của người hỏi vì cần biết, không phải vì tò mò.
– Ý cô là?
– Tiêu diệt hoàn toàn? Lấy hết, phá hết, để ông ta trắng tay? Hay để lại gì đó? Lão Từ sáu mươi lăm tuổi. Có con trai hai mươi tám tuổi. Có gia đình. Vợ mất, ảnh vẫn trên bàn. Nếu anh lấy hết, ông ta mất tất cả. Và kẻ mất tất cả...
– Không có gì để mất.
– Đúng. Nguy hiểm.
Im lặng. Tiếng máy lạnh chạy đều. Tiếng xe chạy xa trên đường. Tiếng trà nguội dần trong cốc.
Kiếp trước, ta không bao giờ hỏi câu này. Diệt là diệt. Không để mầm họa. Thanh Liên giáo chủ, giết. Bạch Nhật tông chủ, ông ta tự vẫn, ta không ngăn. Năm vị trưởng lão Thái Hư Cung, giết cả năm. Gia đình họ, ta không đụng, vì ta không giết dân thường. Nhưng cũng không giúp. Để họ tự sống tự chết. Lạnh, sạch, dứt khoát.
Kiếp này, câu hỏi khác. Vì kiếp này ta không giết ai. Ta phá sản nghiệp của họ. Phá sản nghiệp là chết mà không được chôn. Lão Từ sau khi mất tất cả sẽ sống, sẽ thở, sẽ nhìn thấy đế chế mình xây ba mươi năm biến thành tài sản của kẻ khác. Kiểu chết đó tàn nhẫn hơn chết thật.
Ta có muốn tàn nhẫn đến mức đó không?
– Tôi chưa biết, hắn nói. Nhưng tôi sẽ gặp ông ta. Nhìn tận mắt. Trước khi quyết, tôi muốn hiểu: ông ta là loại kẻ nào khi bị dồn.
Tô Vãn gật. Không hỏi thêm. Cô hiểu: có những quyết định Lục Trường An cần thời gian, không phải vì do dự, mà vì hắn đang học cách quyết mà không hối hận.
Trà nguội trên bàn. Đèn tầng tám sáng cô đơn giữa tòa nhà tối. Bên dưới, thành phố về đêm, xe thưa dần, sông Sài Gòn lấp lánh ánh đèn cầu phản chiếu.
Bản đồ thế giới trên tường phòng chiến lược, lần đầu treo lên. Huyền Cơ: một chấm nhỏ trên bản đồ. Meridian: vết loang xanh phủ cả Bắc Mỹ và Châu Á. Sân chơi mà kiếp trước ta chưa bao giờ bước vào. Huyền Minh Tông mạnh nhất Đông Hải, nhưng Đông Hải chỉ là một phần thiên hạ.
Kiếp này cũng vậy. Việt Nam là một ao. Đông Nam Á là hồ. Thế giới là đại dương. Và Meridian sống ở đại dương.
Nhưng mỗi đại dương đều có bờ. Và bờ là nơi cá nhỏ biết tốt nhất.
Tắt đèn. Hai người bước vào thang máy. Cửa đóng. Xuống tầng trệt.
Không ai nói gì. Không cần. Ba tuần vắng đã nói đủ rồi.
Bước ra sảnh tòa nhà. Đêm Sài Gòn, ẩm, mùi sông, mùi bê tông, mùi cuối thu. Tô Vãn gọi xe riêng. Hắn đứng đợi cùng.
– Anh Lục.
– Gì?
– Tôi sẽ không ngất nữa.
Hắn nhìn cô. Cô nhìn lại, mặt nghiêm.
– Tôi không hứa vì anh. Tôi hứa vì tôi. Vì tôi ghét nằm viện. Ghét giường trắng. Ghét mặt nạ oxy. Và ghét thấy anh ngồi cạnh giường với cái mặt đó.
"Cái mặt đó." Mặt sợ. Mặt nắm tay trắng bệch. Mặt nói "xin lỗi" khi tưởng cô ngủ.
– Vậy đừng ngất.
– Đừng ép tôi ngất.
Xe đến. Tô Vãn bước lên. Cửa xe đóng. Xe chạy.
Hắn đứng trước tòa nhà, nhìn đèn hậu xe nhỏ dần trong đêm.
Tô Vãn. Ba năm. Người duy nhất nói "đừng ép tôi ngất" mà ta không phản bác. Vì cô nói đúng. Ta ép. Không phải bằng lời. Bằng cách sống. Bằng cường độ. Bằng việc ta không bao giờ dừng, nên cô cũng không bao giờ dừng.
Kiếp này, ta cần học thêm một điều nữa, ngoài cách dừng: cách để người bên cạnh dừng mà không cảm thấy có lỗi.
Quay lưng. Đi về. Căn hộ tầng mười hai, gió đêm, đèn tắt.
Ngày mai, chiến dịch hạ Lão Từ bắt đầu. Hai tháng. Meridian đang đếm ngược. Ta cũng đếm.