Rạn Nứt
Trương Phong gõ cửa phòng hắn lúc sáu giờ chiều thứ Ba, khi văn phòng đã vãn một nửa.
Hắn ngẩng lên. Trương Phong đứng ở ngưỡng cửa, vai hơi cong, tay trái cầm ly cà phê đã nguội, tay phải đút túi quần. Mắt nhìn xuống trước khi nhìn lên, kiểu mắt của người đã chuẩn bị câu nói rất lâu mà vẫn chưa sẵn sàng.
– Anh An, em có chuyện muốn nói riêng.
Hắn gật. Đóng laptop.
Trương Phong bước vào, khép cửa. Ngồi xuống ghế đối diện. Đặt ly cà phê nguội lên bàn, hai tay đan vào nhau, ngón cái xoắn vào nhau.
Im lặng.
Hắn đợi. Không giục. Kiếp trước cũng vậy, kiếp này cũng vậy. Khi một người đã quyết định nói thứ khó nói, cách tốt nhất là im lặng và chờ. Giục thì họ co lại.
– Anh An, Trương Phong bắt đầu, giọng thấp. Em xin lỗi.
Dừng. Nuốt nước bọt.
– Vợ em... cô ấy mang bầu. Tháng thứ tư.
Hắn nhìn Trương Phong. Không phản ứng bên ngoài, nhưng bên trong, một thứ gì đó xê dịch. Nhẹ thôi, nhưng có.
– Em nhận lương năm mươi phần trăm đã hai tháng. Cô ấy không nói gì, nhưng em biết. Tiền thuê nhà, tiền bảo hiểm thai sản, tiền khám, tiền dự phòng sinh. Em tính đi tính lại, không đủ.
Trương Phong nhìn xuống tay mình. Ngón cái vẫn xoắn.
– Em không xin nghỉ. Nhưng em... em không biết giải thích thế nào với cô ấy nữa.
Hắn nhìn Trương Phong. Đọc.
Mắt: thâm quầng, không phải thức khuya code, mà thức khuya lo. Vai: cong hơn bình thường, kiểu vai của người gánh hai bên mà không bên nào nhẹ. Tay: xoắn ngón, không phải lo lắng cấp tính, mà lo lắng mãn tính, kiểu lo lắng đã ngấm vào cơ thể thành thói quen. Giọng: không run, nhưng trầm hơn mọi khi, kiểu giọng của người kiểm soát cảm xúc bằng cách hạ âm lượng.
Kiệt sức. Không phải phản bội. Không phải muốn đi. Muốn ở nhưng không đủ sức.
– Phong, hắn nói. Vợ anh tên gì?
Trương Phong ngẩng lên. Câu hỏi ngoài dự kiến.
– Thanh... Thanh Huyền.
– Cô ấy biết anh đang làm gì ở Huyền Cơ không?
– Biết. Nhưng cô ấy... cô ấy sợ. Sợ công ty bị kiện, sợ thuế, sợ phá sản. Nghe tin tức toàn chuyện startup đóng cửa, nợ lương, giám đốc bỏ trốn. Cô ấy không nói, nhưng mỗi tối khi em về muộn, cô ấy nhìn em kiểu... kiểu không dám hỏi.
Im lặng.
Kiếp trước, ta hy sinh đệ tử mà không nhìn lại. Mạc Thanh Nhàn chết ở trận Huyền Dương, vợ hắn mang bầu tháng thứ năm. Ta nghe tin, gật đầu, nói "tiếp tục." Không hỏi vợ hắn tên gì. Không thăm. Không gửi tiền. Vì trong đầu Ma Tôn, đệ tử là quân cờ, và quân cờ không có gia đình.
Kiếp này... sao lại khó thế?
– Em nói thẳng, hắn nói. Anh muốn nghỉ?
Trương Phong nhìn hắn. Mắt dao động.
– Em không muốn nghỉ. Nhưng em... em không biết ở được bao lâu nữa.
Đó không phải câu trả lời của người muốn đi. Đó là câu trả lời của người muốn ở mà không còn sức.
– Tôi hiểu, hắn nói. Không oán.
Trương Phong nhìn hắn. Mắt đỏ nhẹ.
– Anh An, em...
– Không cần nói thêm. Để tôi nghĩ.
Trương Phong gật. Đứng dậy. Cầm ly cà phê nguội. Bước ra. Ở cửa, quay lại.
– Anh An. Huyền Cơ là thứ hay nhất em từng xây. Em nói thật.
Rồi đi.
Hắn ngồi im. Nhìn cái ghế trống. Ly cà phê để lại một vệt tròn trên mặt bàn, ẩm.
Trương Phong. Người xây toàn bộ hệ thống Huyền Cơ. Kiến trúc sư. Nền móng. Nếu Trương Phong đi, Huyền Cơ mất xương sống.
Nhưng vợ anh ấy mang bầu. Và anh ấy nhận nửa lương hai tháng rồi.
Ta kéo anh ấy rời Vạn Lý. Ta hứa cho anh ấy tương lai. Giờ tương lai là gì? Lương năm mươi phần trăm và vợ không dám hỏi chồng.
Bảy giờ tối. Phòng họp kính.
Hàn Kiêu và Tô Vãn ngồi đối diện nhau. Hắn ngồi đầu bàn. Trương Phong đã về.
Hàn Kiêu nói trước.
– Anh An, em có phương án. Mình cần doanh thu nhanh. Bốn tuần, em có thể ký thêm hai mươi khách nếu mình hạ giá năm mươi phần trăm tháng đầu, miễn phí setup, cam kết hoàn tiền nếu không hài lòng.
Tô Vãn đặt bút xuống. Nhìn Hàn Kiêu.
– Hạ giá năm mươi phần trăm nghĩa là doanh thu trung bình mỗi khách từ hai triệu rưỡi xuống một triệu hai. Hai mươi khách mới nhân một triệu hai bằng hai mươi bốn triệu. Trừ chi phí onboarding, lãi thực không quá mười lăm triệu. Không đủ thay đổi gì.
– Nhưng hai mươi khách mới là tín hiệu, Hàn Kiêu nói, giọng nhanh hơn. Là bằng chứng Huyền Cơ đang lớn. Là thứ để nói với nhà đầu tư.
– Tín hiệu giả, Tô Vãn nói. Hai mươi khách mua vì rẻ sẽ bỏ khi hết khuyến mại. Tỷ lệ giữ chân giảm. Và nếu nhà đầu tư hỏi "tại sao hạ giá", câu trả lời là "vì hết tiền." Tín hiệu đó giết chết mình.
Hàn Kiêu nghiến hàm.
– Vậy chị đề nghị gì? Ngồi chờ?
– Tôi đề nghị giữ giá, giữ chất lượng, giữ tỷ lệ giữ chân, và chờ kết luận kiểm tra thuế. Diệp Kính nói bốn đến sáu tuần. Sáu tuần mình vẫn sống.
– Sáu tuần mình sống vật vờ. Lương năm mươi phần trăm. Trương Phong vừa...
Hàn Kiêu dừng. Nhìn hắn. Biết mình nói quá.
– Trương Phong vừa gì? Tô Vãn hỏi, mắt sắc.
Im lặng.
– Không, Hàn Kiêu nói. Quên đi.
Nhưng Tô Vãn không quên. Mắt sau kính nhìn Hàn Kiêu, rồi nhìn hắn. Hiểu.
– Trương Phong muốn nghỉ? Cô hỏi, giọng bình thản nhưng mắt không bình thản.
Hắn không trả lời.
– Anh, cô nói, giọng thấp hơn. Nếu Trương Phong nghỉ, mình mất CTO. Phiên bản ba dừng. Sản phẩm đứng yên. Mất sản phẩm thì mất tất cả.
– Tôi biết.
Hàn Kiêu đứng dậy. Ghế kéo kêu trên sàn.
– Vấn đề là chị cứ nói "chờ, chờ, chờ." Chờ thuế. Chờ vốn. Chờ Diệp Kính. Trong khi mọi người đang chảy máu. Trương Phong có vợ bầu. Tiểu Linh gửi tiền về quê. Lâm có con nhỏ. Mình không thể chờ bằng máu người khác.
Tô Vãn đứng dậy theo.
– Và mình cũng không thể cứu bằng cách phá chính mình. Hạ giá, hứa quá, ký khách bừa, đó là cách DataFlow chết. Anh muốn Huyền Cơ chết kiểu DataFlow?
Im lặng. Hai người nhìn nhau. Không phải thù. Nhưng cũng không phải đồng đội. Là hai người tin hai hướng khác nhau, và cả hai đều đúng một phần.
Hắn ngồi im. Nghe. Không can thiệp.
Kiếp trước, khi hai đệ tử cãi nhau trước mặt Ma Tôn, ta nói một câu, cả hai im. Vì sợ. Vì uy. Vì ngàn năm quyền lực khiến không ai dám cãi.
Kiếp này, hai người này không sợ ta. Họ cãi vì họ lo. Lo cho hai mươi lăm người. Lo theo hai cách khác nhau. Và ta... ta không biết ai đúng.
Hàn Kiêu và Tô Vãn cùng quay sang nhìn hắn. Chờ.
Hắn đứng dậy.
– Tôi cần đi bộ.
Bước ra. Không nói thêm.
Hắn đi bộ một giờ.
Phố tối, đèn đường vàng, quán vỉa hè dọn muộn, xe máy thưa thớt. Gió tháng mười hai thổi ngang mặt, lạnh vừa đủ để tỉnh.
Không có đích. Không có lộ trình. Chỉ bước, bước, bước, kiểu đi bộ của người cần cơ thể chuyển động để đầu óc đứng yên.
Trương Phong muốn nghỉ. Hàn Kiêu và Tô Vãn cãi nhau. Tiền còn sáu tuần. Kiểm tra thuế kéo dài. Bạch Dạ đề nghị mười tỷ, ta từ chối.
Ta kéo họ rời Vạn Lý. Ta hứa cho họ tương lai.
Giờ tương lai là gì?
Lương năm mươi phần trăm. Cãi nhau. Sắp phá sản.
Hắn dừng ở một ngã tư. Đèn đỏ. Xe tải lớn chạy qua, gió cuốn bụi, ánh đèn pha quét ngang mặt.
Kiếp trước, ta không bao giờ nghi ngờ. Ma Tôn không nghi ngờ. Ma Tôn quyết, Ma Tôn làm, Ma Tôn chịu hậu quả. Đệ tử chết thì thu nhận đệ tử mới. Tông môn sụp thì xây tông môn mới. Vì ma đạo không có khái niệm "sai." Chỉ có khái niệm "chưa đủ mạnh."
Nhưng kiếp này...
Đèn xanh. Hắn bước qua đường.
Kiếp này, Trương Phong có vợ mang bầu. Tiểu Linh hai mươi ba tuổi, rời công việc ổn định để theo ta vì tin. Hàn Kiêu vẫn đang trả nợ, chưa hết. Tô Vãn bỏ cơ hội ở tập đoàn lớn, về một phòng sáu mươi mét vuông tường ố, vì tin ta có tầm nhìn.
Ta hứa tầm nhìn. Tầm nhìn thì vẫn còn. Nhưng tiền thì không.
Hắn đi qua một công viên nhỏ. Ghế đá trống. Ngồi xuống.
Nhìn lên. Trời tháng mười hai, mây mỏng, không thấy sao. Thành phố nuốt hết ánh sáng tự nhiên, chỉ còn ánh sáng nhân tạo, vàng, trắng, nhấp nháy.
Kiếp trước, khi Huyền Minh Tông sắp sụp, ta đã nghĩ: "Chết thì chết. Tông môn không quan trọng bằng đạo. Ta sống vì đạo, chết vì đạo. Đệ tử theo ta vì đạo, chết vì đạo. Công bằng."
Nhưng kiếp này, những người này không phải đệ tử. Họ có gia đình. Có cuộc đời. Có những buổi tối về nhà, bật tivi, ôm con, hỏi vợ hôm nay thế nào. Họ không sống vì đạo. Họ sống vì sống.
Và ta kéo họ vào cuộc chiến của ta.
Im lặng. Gió.
Lần đầu tiên. Trong cả hai kiếp. Ta sợ thua.
Không phải sợ cho mình. Mình thua thì đứng dậy. Ma Tôn đã chết một lần, không sợ chết thêm. Nhưng hai mươi lăm người kia... họ không có kiếp trước. Không có ngàn năm kinh nghiệm. Không có Ma Tâm Quan. Họ chỉ có niềm tin vào ta. Và nếu ta thua, niềm tin đó sẽ trở thành vết sẹo.
Hạnh sẽ mất việc, mất phòng trọ mười hai mét vuông, quay lại tìm việc ở công ty nào đó trả lương thấp và không ai nhớ tên cô. Tiểu Linh sẽ về quê, ngồi trong căn nhà cũ, nhìn ra ruộng, và nghĩ: "Mình đã tin sai người." Trương Phong sẽ đi xin việc ở công ty tech nào đó, lương đủ nuôi vợ con, nhưng mỗi tối nhìn con, sẽ nhớ Huyền Cơ, nhớ cái phòng sáu mươi mét vuông tường ố mà mình đã xây mọi thứ từ đầu.
Hắn đứng dậy. Bước đi.
Không. Chưa thua. Còn sáu tuần. Còn tám mươi khách hàng. Còn sản phẩm tốt nhất thị trường. Còn năm người cốt lõi chưa ai bỏ.
Nhưng lần đầu tiên, ta không chắc.
Mười một giờ đêm. Hắn về văn phòng.
Không về nhà. Về văn phòng.
Tầng bảy tối. Đèn hành lang tắt, chỉ đèn thoát hiểm xanh nhạt. Hắn mở cửa bằng thẻ, bước vào.
Hai mươi lăm cái bàn trống. Màn hình tắt. Ghế xoay đẩy vào, gọn gàng. Cốc nước ai đó quên trên bàn, nước đã nguội. Sổ tay Tiểu Linh để mở, trang cuối ghi chữ nhỏ, đọc không rõ trong bóng tối.
Hắn đi qua từng bàn. Chậm. Nhìn.
Bàn Hàn Kiêu: danh thiếp khách hàng kẹp trên vách ngăn, hai hàng, mười sáu tấm. Bàn Tiểu Linh: sổ tay, bút bi, một tấm ảnh nhỏ dán góc màn hình, mẹ và em gái. Bàn Trương Phong: ba màn hình, bàn phím cũ phím W mờ chữ, một hộp cà phê hòa tan đã gần hết. Bàn Hạnh: sạch, gọn, một lọ hoa nhựa nhỏ, màu vàng.
Hai mươi lăm cái bàn. Hai mươi lăm cuộc đời.
Hắn vào phòng giám đốc. Không bật đèn. Ngồi xuống ghế. Nhìn bức ảnh treo trên tường: ngày khai trương Huyền Cơ, bảy người đứng trước cửa văn phòng cũ sáu mươi mét vuông. Hắn, Tô Vãn, Hàn Kiêu, Trương Phong, Tiểu Linh, Lâm, Hiếu. Bảy người cười. Hắn không cười, nhưng đứng giữa, mắt nhìn thẳng vào ống kính, kiểu nhìn của người biết mình đang bắt đầu thứ gì đó lớn.
Hiếu đã đi. Lâm và Hiếu cùng tên trong ảnh, nhưng Hiếu trong ảnh là Đặng Minh Hiếu, dev đã nghỉ vì sợ kiện tụng. Bảy người giờ còn sáu. Sáu người giờ thành hai mươi lăm, nhưng nền móng vẫn là sáu. Và nền móng đang rạn.
Kiếp trước, khi Huyền Minh Tông sắp sụp, ta đã nghĩ: "Chết thì chết. Tông môn không quan trọng bằng đạo."
Nhưng kiếp này... những người này không phải đệ tử. Họ có gia đình. Có cuộc đời.
Im lặng.
Lần đầu tiên, ta sợ thua. Không phải sợ cho mình. Sợ cho họ.
Hắn ngồi trong bóng tối. Rất lâu. Cho đến khi đèn đường bên ngoài cửa kính bắt đầu tắt dần, từng cụm, từng cụm.
Rồi mở sổ tay. Viết một dòng:
Ngày mai, tìm cách.
Gấp sổ. Không biết cách nào. Nhưng viết ra vì cần viết ra. Vì nếu không viết, sẽ không ngủ được.
Đứng dậy. Bước ra. Về nhà.
Lần đầu tiên trong kiếp này, hắn đi ngủ mà không biết ngày mai sẽ làm gì.