Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 65: Bàn Cờ Enterprise
Chương 65

Bàn Cờ Enterprise

Mười bảy ngày. Lục Trường An chia thành ba giai đoạn: mười ngày chuẩn bị, một ngày demo, sáu ngày chờ bỏ phiếu.

Ngày thứ ba.

Hàn Kiêu gõ cửa phòng làm việc tầng bảy, tay cầm xấp giấy A4 viết tay.

– Anh An, Board Phúc Long. Em tổng hợp xong.

Lục Trường An chỉ ghế đối diện. Hàn Kiêu ngồi, trải giấy ra bàn.

– Bảy người. Bắt đầu từ nhóm ủng hộ Nova Tech.

Anh chỉ vào trang đầu.

– Bà Nguyễn Thanh Hằng, Phó Chủ tịch HĐQT, năm mươi hai tuổi. Quen Bạch Dạ qua Hội Doanh nhân Trẻ từ năm năm trước. Con trai bà đang làm quản lý dự án ở Nova Tech. Bà ủng hộ Nova Tech không chỉ vì quen Bạch Dạ, mà vì con trai. Nếu Phúc Long bỏ Nova Tech, quan hệ của con bà ở đó sẽ bị ảnh hưởng.

– Không tiếp cận được?

– Khó. Trừ khi tìm được thứ quan trọng hơn con trai bà ấy.

– Bỏ qua. Tiếp.

– Lê Hoàng Sơn, thành viên HĐQT, cổ đông sáng lập. Em trai Lê Hoàng Quân, Phó Giám đốc Nova Tech miền Nam. Quan hệ gia đình. Không lay được.

– Bỏ qua. Tiếp.

– Hoàng Minh Trí, đại diện gia đình sáng lập thế hệ hai. Ba mươi lăm tuổi, ít tham gia điều hành, chủ yếu giữ ghế và dự họp. Nova Tech tài trợ giải golf thường niên mà Trí tổ chức, mỗi năm ba trăm triệu. Trí bỏ phiếu theo ai đối xử tốt với Trí.

Lục Trường An gật.

– Ba người ủng hộ Nova Tech. Một vì con, một vì em, một vì tiền. Ba lý do khác nhau nhưng cùng bản chất: lợi ích cá nhân gắn với Nova Tech. Không phải vì Nova Tech tốt.

– Đúng.

– Hai người trung lập.

Hàn Kiêu lật trang.

– Trần Đức Minh, đại diện Quỹ Đầu tư Thiên Long, bốn mươi ba tuổi. Chuyên gia tài chính, cựu giám đốc phân tích tại ngân hàng. Anh ta chỉ quan tâm một thứ: con số. Nếu chứng minh được Huyền Cơ tiết kiệm cho Phúc Long bao nhiêu tiền trong ba năm, Minh bỏ phiếu theo con số. Không cần quan hệ, không cần ăn tối, không cần golf.

– Tốt. Loại người dễ tính nhất: cho số, được phiếu.

– Phạm Thị Lan, luật sư, bốn mươi tám tuổi. Thành viên HĐQT độc lập, không có cổ phần lớn. Bà ấy quan tâm hai thứ: rủi ro pháp lý và điều khoản hợp đồng. Nếu hợp đồng Nova Tech có bất lợi cho Phúc Long mà Huyền Cơ chỉ ra được, bà sẽ cân nhắc.

Lục Trường An gật, chậm.

– Minh qua số. Lan qua luật. Đúng như tôi nghĩ.

– Và hai người muốn đổi: Ông Lưu và Nguyễn Văn Đạt, giám đốc tài chính cũ, bất mãn vì Nova Tech quá đắt. Hai phiếu chắc. Cộng Minh và Lan nếu thuyết phục được: bốn. Đủ.

Lục Trường An nhìn bản đồ quyền lực. Bảy người. Bốn nhóm. Mũi tên quan hệ chằng chịt.

Giống Vạn Lý. Nhưng phức tạp hơn. Ở Vạn Lý, quân cờ là đồng nghiệp, ta hiểu từng thói quen ăn trưa. Ở đây, quân cờ là thành viên HĐQT tập đoàn nghìn tỷ, ta chưa gặp mặt quá nửa trong số họ.

– Tiếp cận Minh và Lan bằng cách nào? Hàn Kiêu hỏi.

– Minh: không cần gặp trực tiếp. Đưa số liệu vào đề xuất. Trịnh Hải đang phân tích dữ liệu Phúc Long, sẽ ra con số tiết kiệm cụ thể. Khi demo trước Board, Minh sẽ tự thuyết phục mình.

– Còn Lan?

– Diệp Kính.

Quán trà Lão Trần. Đường Nguyễn Du. Chiều thứ Sáu.

Diệp Kính đến sớm mười phút, ngồi góc quen, kính tròn, sổ da nâu, bút chì. Lục Trường An đến đúng giờ, ngồi đối diện.

– Hợp đồng Nova Tech với Phúc Long, Diệp Kính nói, không chào hỏi. Tôi đọc xong bản sao anh gửi.

– Và?

Diệp Kính mở sổ, chỉ vào ghi chú viết tay, chữ nhỏ, đều, sạch.

– Hợp đồng ba năm, giá trị mười bốn tỷ, gia hạn tự động nếu không có thông báo trước sáu tháng. Điều khoản khoá: nếu Phúc Long chấm dứt sớm, phạt hai tỷ. Điều kiện phạt: vi phạm hợp đồng từ phía Phúc Long.

– Phạt hai tỷ nếu Phúc Long bỏ giữa chừng. Bình thường.

– Bình thường. Nhưng... Diệp Kính lật trang. Điều 12.3. "Tiêu chuẩn vận hành". Nova Tech cam kết: thời gian phản hồi yêu cầu tuỳ chỉnh tối đa ba mươi ngày làm việc. Thời gian xử lý sự cố kỹ thuật tối đa bốn mươi tám giờ. Độ chính xác dữ liệu tối thiểu chín mươi lăm phần trăm.

Anh dừng, nhìn Lục Trường An.

– Nova Tech có đạt tiêu chuẩn đó không?

Lục Trường An nhìn lại. Hiểu ngay.

– Không. Ông Lưu nói Nova Tech chậm tuỳ chỉnh. Ba tháng, không phải ba mươi ngày.

– Chính xác. Nếu chứng minh Nova Tech vi phạm điều 12.3, Phúc Long có quyền chấm dứt hợp đồng mà không bị phạt hai tỷ. Không phải Phúc Long vi phạm, mà Nova Tech vi phạm.

Lỗ hổng. Không phải lỗ hổng kỹ thuật, mà lỗ hổng vận hành. Nova Tech viết hợp đồng hứa ba mươi ngày nhưng giao ba tháng. Trong SME, không ai kiểm tra. Trong enterprise, hợp đồng là pháp luật.

– Chứng minh được không?

Diệp Kính cười, nhẹ, kiểu cười hiền lành mà Lục Trường An biết ẩn chứa sự nguy hiểm.

– Ông Lưu cho anh dữ liệu bán hàng. Nhờ ông ấy thêm một thứ: lịch sử yêu cầu hỗ trợ kỹ thuật gửi Nova Tech trong mười hai tháng qua. Ngày gửi, ngày phản hồi, nội dung. Nếu có hơn ba lần vi phạm cam kết ba mươi ngày, đó là bằng chứng.

– Tôi sẽ hỏi.

– Và một điều nữa, Diệp Kính nói. Phạm Thị Lan. Thành viên HĐQT, luật sư.

Lục Trường An nhìn anh. Chờ.

– Bà Lan từng ở Công ty Luật Minh Đạo. Cùng thời với tôi. Chúng tôi không thân, nhưng tôn trọng nhau. Bà ấy chuyên hợp đồng thương mại, rất kỹ về điều khoản. Nếu có ai trong Board đọc điều 12.3 và hiểu ý nghĩa pháp lý, đó là bà Lan.

– Anh muốn gì?

– Không cần tôi tiếp cận bà Lan. Chỉ cần đưa phân tích điều 12.3 vào đề xuất thương mại. Bà ấy sẽ tự đọc, tự hiểu, tự hỏi Nova Tech. Và khi Nova Tech không trả lời được, bà ấy sẽ có quan điểm.

Diệp Kính. Vẫn giỏi. Vẫn chính xác. Kiểu quân sư pháp lý biết đánh cờ: không cần gặp đối thủ, chỉ cần đặt quân đúng chỗ.

Nhưng cũng vẫn hào hứng. Khi nói về điều 12.3, mắt anh sáng hơn bình thường. Kiểu sáng của kẻ nhìn thấy chiến trường lớn hơn và muốn đứng giữa nó.

Theo dõi. Chưa cần lo. Nhưng theo dõi.

– Tốt, Lục Trường An nói. Soạn phân tích điều 12.3, đưa vào phụ lục đề xuất thương mại. Ngôn ngữ pháp lý nhưng phải đủ rõ để người không chuyên đọc hiểu.

– Xong trong hai ngày.

Hai người uống trà. Quán Lão Trần vắng giờ chiều, quạt trần quay chậm, ánh nắng xuyên qua cửa gỗ rọi vệt sáng trên sàn gạch bông cũ.

Diệp Kính gập sổ, đứng dậy.

– Anh Lục.

Lục Trường An nhìn lên.

– Hợp đồng enterprise khác SME. Diệp Kính nói, giọng chậm hơn bình thường. Nếu thắng Phúc Long, sẽ có nhiều hợp đồng tương tự. Và mỗi hợp đồng đều cần quân sư pháp lý.

– Tôi biết.

– Tôi đang là luật sư tự do. Phí theo vụ. Nhưng nếu Huyền Cơ muốn một Giám đốc Pháp lý toàn thời gian... Anh dừng, nhìn Lục Trường An. Tôi sẵn sàng nói chuyện.

Lục Trường An nhìn anh. Ba giây. Năm giây.

Đây rồi. Diệp Kính muốn vào trong. Không phải luật sư bên ngoài nữa, mà cấp giám đốc, có ghế, có quyền, có tiếng nói.

Bạch Vô Nhai ngày xưa cũng bắt đầu thế. Từ quân sư bên ngoài thành quân sư nội bộ. Từ người được mời thành người có ghế. Và khi có ghế, hắn bắt đầu muốn ghế lớn hơn.

Diệp Kính có phải Bạch Vô Nhai?

Chưa biết. Nhưng câu hỏi đó đã đủ để cảnh giác.

– Sau Phúc Long, hắn nói. Nếu thắng, chúng ta nói chuyện.

Diệp Kính gật, mặt bình thản. Nhưng mắt anh sáng hơn khi bước ra cửa.

Ngày thứ bảy.

Tô Vãn trình bày bản đề xuất thương mại tại phòng họp tầng bảy. Mười hai trang, đóng bìa đen chữ trắng, phong cách sạch, không hoa lá.

Trang đầu: tổng quan Huyền Cơ. Không nói nhiều về lịch sử công ty, chỉ nói ba con số: một trăm năm mươi khách hàng hiện tại, chín mươi hai phần trăm độ chính xác AI, hai tuần tuỳ chỉnh.

Trang ba: đề xuất giá. Mười tỷ, ba năm, bao gồm triển khai, đào tạo, hỗ trợ kỹ thuật. So sánh trực tiếp: Nova Tech ước tính mười lăm tỷ (trước giảm giá), Huyền Cơ mười tỷ. Tiết kiệm: năm tỷ trong ba năm.

Trang năm: phân tích dữ liệu thật Phúc Long. Ba mươi phần trăm cửa hàng thua lỗ liên tục sáu tháng. Nguyên nhân: chi phí thuê mặt bằng vượt chuẩn (mười hai cửa hàng), mặt hàng không phù hợp khu vực (tám cửa hàng), nhân sự dư (mười cửa hàng). Đề xuất hành động: tối ưu danh mục sản phẩm, đàm phán lại thuê mặt bằng, tái phân bổ nhân sự. Ước tính tiết kiệm thêm: ba tỷ mỗi năm.

Lục Trường An đọc trang năm hai lần.

– Con số ba tỷ, hắn hỏi Trịnh Hải. Chắc chắn?

– Bảo thủ. Trịnh Hải trả lời. Nếu tối ưu hết, có thể bốn tỷ. Nhưng tôi đưa số thấp hơn. Board thích bất ngờ tích cực hơn thất vọng.

Đúng. Hứa ít, làm nhiều. Nguyên tắc cơ bản mà phần lớn startup quên.

Trang bảy: phụ lục pháp lý. Phân tích điều 12.3 hợp đồng hiện tại Nova Tech, Phúc Long. Ngôn ngữ rõ ràng, có viện dẫn điều khoản cụ thể, kết luận: "Nova Tech có dấu hiệu vi phạm tiêu chuẩn vận hành cam kết, cho phép Phúc Long chấm dứt hợp đồng mà không bị phạt theo điều 15.2."

Diệp Kính viết mười hai dòng. Mười hai dòng có thể thay đổi cục diện.

– Nộp, Lục Trường An nói.

Tô Vãn gật. Bản đề xuất được gửi chiều thứ Tư, trước hạn hai ngày. Kèm thư ngắn: "Huyền Cơ mong được trình bày trực tiếp trước Hội đồng Quản trị. Nội dung demo sử dụng dữ liệu thật của Phúc Long với sự đồng ý của CEO."

Ngày thứ mười. Chiều Chủ nhật. Phòng khách nhà Lâm Khải.

Lục Trường An ngồi đối diện Lâm Khải, ấm trà giữa bàn, hai chén sứ trắng. Căn hộ đơn giản, tầng bốn, không thang máy, sách xếp trên kệ gỗ tự đóng.

Mỗi tháng một lần uống trà. Điều kiện duy nhất khi Lâm Khải đầu tư.

– Phúc Long, Lâm Khải nói, rót trà. Nghe nói anh đang đấu thầu.

– Vâng.

– Thành viên Board Phúc Long có Trần Đức Minh. Đại diện Quỹ Thiên Long. Ông cười. Bạn học cùng lớp MBA của tôi.

Lục Trường An nhìn ông.

– Tôi không nhờ ông giới thiệu.

– Tôi biết. Lâm Khải đặt chén trà xuống. Nếu anh nhờ, tôi cũng không làm. Minh là người tôi tôn trọng. Tôi không giới thiệu kinh doanh cho bạn. Làm vậy bẩn mối quan hệ.

Lâm Khải. Kiểu người hiếm. Có quan hệ nhưng không bán quan hệ. Đầu tư hai tỷ nhưng không đòi quyền lực. Mỗi tháng uống trà nhưng không hỏi doanh thu.

– Nhưng... Lâm Khải cười. Tôi có thể nói cho anh một thứ. Minh ghét bị lừa hơn ghét mất tiền. Nếu ai đó nói con số không thật, Minh biết. Và Minh sẽ ghét người đó mãi mãi.

– Tôi không nói số giả.

– Tôi biết. Đó là lý do tôi nói.

Hai người uống trà trong im lặng. Nắng chiều xuyên qua cửa sổ, rọi lên kệ sách, lên ấm trà, lên hai bàn tay già của Lâm Khải đặt yên trên đùi.

Ngày thứ mười một. Thứ Hai. Phòng làm việc tầng bảy.

Tiểu Linh gõ cửa lúc tám giờ sáng.

– Anh An. Nova Tech có động thái mới.

– Nói.

– Họ nộp đề xuất sớm hơn mình ba ngày. Và thêm một điều: cam kết đầu tư trung tâm hỗ trợ kỹ thuật riêng cho Phúc Long, năm người, trực hai mươi bốn giờ. Chi phí Nova Tech chịu.

– Năm người trực hai mươi bốn giờ riêng cho một khách hàng. Hắn tính nhanh. Chi phí ít nhất ba tỷ mỗi năm. Bạch Dạ đang đốt tiền.

– Và một điều nữa, Tiểu Linh nói, giọng hạ thấp. Nguồn của em ở Nova Tech nói: Bạch Dạ ra lệnh trực tiếp. Phúc Long là "không được thua". Anh ấy dùng ba chữ đó trong cuộc họp nội bộ.

"Không được thua." Bạch Dạ hiểu: Phúc Long không chỉ là một khách hàng. Phúc Long là biểu tượng. Nếu Nova Tech mất Phúc Long, thị trường sẽ hỏi: ai tiếp theo? Và câu hỏi đó nguy hiểm hơn mất bất kỳ hợp đồng nào.

Ta cũng hiểu điều đó. Đó là lý do ta chọn Phúc Long làm mục tiêu đầu tiên.

– Cảm ơn. Tiếp tục theo dõi.

Tiểu Linh gật, bước ra. Ở cửa, cô dừng lại.

– Anh An.

– Gì?

– Demo ngày mai. Em... Cô ngập ngừng. Em có nên đi cùng không? Để quan sát Board.

Lục Trường An nhìn cô. Ba giây.

Tiểu Linh tự đề xuất. Không ai giao, tự nghĩ. Biết rằng demo không chỉ là trình bày sản phẩm, mà là đọc phản ứng Board. Và đọc người là việc của cô.

– Đi. Ngồi phía sau. Không nói gì. Quan sát bảy người. Sau buổi demo, báo cáo tôi: ai tin, ai nghi, ai đã quyết trước khi bước vào phòng.

Mắt Tiểu Linh sáng lên.

– Em hiểu.

Cô bước ra. Lục Trường An ngồi lại, nhìn bảng trắng. Bảy cái tên. Mười một ngày đã qua.

Sáu ngày nữa. Demo ngày mai. Bỏ phiếu sáu ngày sau.

Bạch Dạ đốt tiền, đốt người, đốt quan hệ. Kiểu đánh của chính đạo: dùng nguồn lực áp đảo, đè chết đối thủ bằng số lượng.

Ta không có nguồn lực. Nhưng ta có thứ hắn không có: sự thấu hiểu. Ta biết Ông Lưu cần gì. Ta biết Minh tin gì. Ta biết Lan tìm gì. Và ta có dữ liệu thật, demo thật, con số thật.

Trong thế giới enterprise, thật là vũ khí hiếm nhất.

Hắn đứng dậy. Đi xuống tầng sáu.

Trịnh Hải đang ngồi trước ba màn hình, tay gõ liên tục, mắt không rời dữ liệu. Xung quanh anh là bốn lon cà phê rỗng, hai hộp cơm đã ăn, và một chiếc áo khoác cuộn làm gối trên ghế cạnh.

Anh ngủ ở văn phòng bốn đêm liên tiếp.

– Trịnh Hải.

Anh ngẩng đầu, mắt đỏ nhưng sáng.

– Xong, anh nói. Bản demo chạy trên dữ liệu thật Phúc Long. Ba phút, sáu màn hình, mỗi màn hình một con số quan trọng. Màn hình cuối: "Nếu Phúc Long dùng Huyền Cơ thay Nova Tech, tiết kiệm tám tỷ trong ba năm." Tám, không phải năm. Vì tôi tính thêm chi phí chậm tuỳ chỉnh và chi phí cơ hội.

– Tám tỷ chắc chắn?

– Bảo thủ. Có thể mười. Nhưng tôi đưa tám.

Lục Trường An nhìn anh. Bốn đêm không ngủ. Bốn lon cà phê. Áo khoác làm gối. Và mắt vẫn sáng khi nói về dữ liệu.

– Tốt, hắn nói. Ngày mai, demo tốt nhất đời anh.

Trịnh Hải gật.

– Tôi không hứa suông. Demo sẽ tốt nhất. Vì dữ liệu thật không cần hứa. Nó tự nói.

Lục Trường An quay đi. Bước lên cầu thang. Dừng ở giữa, quay lại.

– Trịnh Hải.

– Gì?

– Về nhà ngủ tối nay. Ngày mai cần tỉnh, không cần kiệt sức.

Trịnh Hải chớp mắt. Rồi cười, lần đầu trong bốn ngày.

– Hiểu.

Lục Trường An lên tầng bảy. Phòng làm việc. Đóng cửa.

Mở sổ tay đen.

"Ngày mai: demo trước Board Phúc Long. Trịnh Hải xong. Tô Vãn xong. Diệp Kính xong. Hàn Kiêu xong. Tiểu Linh đi cùng quan sát."

"Bạch Dạ: đốt tiền giữ khách, 5 người trực 24h, giảm giá 40%. Chiến thuật chính đạo. Mạnh nhưng nặng nề."

"Ta: dữ liệu thật, demo thật, giá thấp, pháp lý sắc. Nhẹ nhưng sâu."

Hắn dừng bút. Nhìn ra cửa sổ. Trời tối, đèn đường vàng, xa xa biển hiệu Nova Tech sáng trắng.

Ngày mai.

Bàn cờ đã bày. Quân đã đặt. Giờ chỉ còn đi nước đầu tiên.

Hắn gập sổ. Tắt đèn. Nhưng không về nhà ngay.

Hắn ngồi trong bóng tối phòng làm việc, nghe tiếng thành phố bên ngoài, và chờ. Không chờ gì cụ thể. Chỉ chờ cảm giác quen thuộc: tĩnh lặng trước trận chiến.

Kiếp trước, đêm trước trận Phong Hà, ta ngồi trên đỉnh núi nhìn xuống thung lũng. Chín mươi bảy đệ tử ngủ phía sau. Ba nghìn quân Thanh Vân đóng trại phía trước. Và ta ngồi một mình, lặng.

Không sợ. Không lo. Chỉ tĩnh.

Cảm giác đó, kiếp này vẫn giống. Chỉ khác một điều: kiếp này, khi quay lại, có người chờ.

Hắn đứng dậy. Lấy điện thoại. Gõ tin nhắn cho Tô Vãn:

"Ngày mai 7 giờ sáng họp ngắn. 10 phút."

Tô Vãn trả lời sau ba mươi giây:

"Đã hiểu."

Hai chữ. Không hỏi gì thêm. Không nói gì thừa.

Hắn bỏ điện thoại vào túi. Bước ra.

Đêm. Thành phố. Xe chạy. Đèn sáng.

Ngày mai sẽ khác.

Ch.65/175
3.075 từ