Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 117: Hạ Sơn
Chương 117

Hạ Sơn

Tòa nhà Vạn Phúc Corporation, quận 1, tầng mười lăm.

Phòng họp cổ đông lớn, sáu mươi ghế, bàn gỗ hình chữ U, ánh đèn trắng lạnh phản chiếu trên mặt kính tường. Biển đồng gắn ngoài cửa khắc tên "Phòng Họp Trường Phát", kiểu tên mà doanh nhân thế hệ Lão Từ thích đặt cho mọi thứ: vang, rỗng, và mang hơi hám của một thời đã qua.

Chín giờ sáng. Lục Trường An ngồi ở hàng thứ ba, không phải hàng đầu. Bên phải là Trần Mỹ Anh, laptop mở, tài liệu pháp lý hai trăm trang sẵn sàng. Bên trái là Giang Hà, cựu nhân sự Vạn Phúc, người biết mọi xương trong tủ, mặt bình thản nhưng mắt không rời cánh cửa chính.

Hắn không phải cổ đông trực tiếp của Vạn Phúc. Huyền Cơ nắm tám phần trăm qua công ty con, Giang Hà nắm ủy quyền từ ba cổ đông bất mãn, tổng cộng hai mươi hai phần trăm. Đủ để yêu cầu bỏ phiếu bất tín nhiệm. Không đủ để chắc thắng.

Hai mươi hai phần trăm. Cần năm mươi mốt. Nghĩa là cần thuyết phục thêm hai mươi chín phần trăm từ những cổ đông còn lại. Những người đã ngồi dưới bóng Lão Từ ba mươi năm, ăn cổ tức đều đặn, không hỏi tiền đó từ đâu ra.

Nhưng hôm nay, ta sẽ cho họ thấy tiền đó từ đâu ra.

Cổ đông lần lượt vào. Hai mươi ba người, đại diện cho mười bốn nhóm sở hữu. Phần lớn trên năm mươi, vest tối, mặt nghiêm, kiểu người đã dự hàng trăm cuộc họp và tin rằng mọi cuộc họp đều kết thúc bằng việc giữ nguyên trạng. Vài người nhìn Lục Trường An, nhận ra, xì xào nhỏ.

Tô Vãn không có mặt. Theo kế hoạch. Cô ở văn phòng Huyền Cơ, quản lý phản ứng thị trường theo thời gian thực. Nếu cổ phiếu HCO hoặc Vạn Phúc có biến, cô sẽ xử lý ngay. Phân công rõ: hắn đánh ở đây, cô giữ nhà.

Chín giờ mười lăm. Lão Từ bước vào.

Sáu mươi lăm tuổi. Vest đen, cà vạt xám bạc, tóc bạc chải ngược. Bước chậm hơn lần gặp ở nhà hàng trà đạo Tĩnh Tâm hai tháng trước, nhưng vẫn thẳng lưng, vẫn giữ dáng của người quen ngồi đầu bàn. Phía sau ông, Từ Thiên Hành, mặt trắng, mắt đỏ như không ngủ, tay cầm cặp da căng phồng tài liệu.

Lão Từ nhìn qua phòng. Mắt dừng ở Lục Trường An. Một giây. Không giận, không ngạc nhiên. Chỉ ghi nhận.

Ông ta biết ta sẽ đến. Và ông ta biết tại sao.

Lão Từ ngồi vào ghế chủ tọa. Gõ nhẹ micro.

– Khai mạc.

Bốn mươi phút đầu: báo cáo tài chính, kết quả kinh doanh, kế hoạch năm sau. Thư ký đọc, cổ đông nghe, không ai hỏi. Nghi thức, bề mặt, lớp sơn mỏng phủ lên căn phòng đang chờ nổ.

Lục Trường An ngồi im, hai tay đặt trên bàn, ngón khép. Không ghi chú, không nhìn tài liệu. Mắt hắn đi từ khuôn mặt này sang khuôn mặt khác, đọc.

Cổ đông ghế 4: ông Hoàng, sáu mươi ba, nắm bảy phần trăm, chân gác lên chân, tay phải gõ nhẹ đầu gối. Bồn chồn. Đã đọc tin tức về Vạn Phúc mấy tuần nay, biết có chuyện, nhưng chưa biết chuyện gì.

Cổ đông ghế 9: bà Phạm Ngọc Lan, năm mươi bảy, nắm năm phần trăm, mặt đá. Loại người không dao động vì tin đồn. Cần bằng chứng. Cụ thể. Có số.

Ghế 12: Trần Văn Đức, bốn mươi tám, nắm bốn phần trăm, đại diện quỹ gia đình. Mắt liếc điện thoại dưới bàn. Đang đọc gì đó. Tin tức? Tin nhắn? Có thể ai đó đang nhắn cho anh ta ngay bây giờ.

Chín giờ năm mươi lăm. Báo cáo xong. Chủ tọa hỏi:

– Có đại biểu nào muốn phát biểu?

Giang Hà đứng dậy. Giọng rõ, bình tĩnh, không vội.

– Tôi, Giang Hà, đại diện ủy quyền của ba nhóm cổ đông, tổng mười bốn phần trăm cổ phần. Cùng với tám phần trăm của Huyền Cơ Holdings. Tổng hai mươi hai phần trăm. Theo điều lệ công ty, điều 15 khoản 3, chúng tôi yêu cầu bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với Chủ tịch Hội đồng Quản trị Từ Đại Phú.

Im lặng. Nặng. Kiểu im lặng khi mọi người đều biết sẽ xảy ra nhưng vẫn sốc khi nó xảy ra thật.

Lão Từ không nhúc nhích. Mắt ông vẫn nhìn thẳng, kiểu nhìn của người đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ lâu, hoặc đã mệt đến mức không còn sức để ngạc nhiên.

– Lý do? Lão Từ hỏi, giọng bằng.

Giang Hà quay sang Trần Mỹ Anh. Mỹ Anh đứng dậy. Mở laptop. Chiếu lên màn hình lớn.

Bốn mươi phút tiếp theo là phẫu thuật.

Mỹ Anh trình bày, giọng luật sư, không cảm xúc, chỉ có sự kiện và con số. Slide trắng, chữ đen, biểu đồ đỏ.

Slide 1: Giao dịch nội bộ giữa Vạn Phúc và Phú Thịnh Consulting, mười hai năm, tổng giá trị ba trăm tỷ. Phú Thịnh do vợ cháu của Lão Từ đứng tên. Dịch vụ tư vấn: không rõ nội dung, không có hợp đồng chi tiết, thanh toán đều đặn mỗi quý.

Slide 2: Cho vay ưu đãi từ Ngân hàng Đại Á cho bốn công ty trong mạng lưới Từ Đại Phú. Lãi suất thấp hơn thị trường ba phần trăm. Tổng: năm trăm hai mươi tỷ. Đại Á hiện đang bị Ngân hàng Nhà nước thanh tra vì chính các khoản cho vay này.

Slide 3: Thổi phồng tài sản Vạn Phúc qua định giá lại bất động sản. Giá trị sổ sách: tám trăm tỷ. Giá trị thị trường thực tế: bốn trăm sáu mươi tỷ. Chênh lệch: ba trăm bốn mươi tỷ. Nghĩa là bốn mươi ba phần trăm tài sản trên sổ sách của Vạn Phúc không tồn tại.

Slide 4: Biểu đồ cổ tức Vạn Phúc mười năm, chồng lên biểu đồ lợi nhuận thật. Cổ tức tăng đều, lợi nhuận thật giảm dần từ năm thứ bảy. Nghĩa là: cổ đông đang ăn vào vốn mà không biết.

Phòng họp sôi lên.

Ông Hoàng ghế 4 ngồi thẳng dậy, mặt đỏ. Bà Phạm Ngọc Lan mở cặp, lấy kính, đọc lại số liệu trên màn hình. Trần Văn Đức không nhìn điện thoại nữa, nhìn thẳng vào Lão Từ.

Tiếng xì xào lan qua phòng như lửa bắt vào rơm khô. Mười lăm năm chia cổ tức, mười lăm năm không ai hỏi, mười lăm năm Lão Từ ngồi đầu bàn và mọi người tin. Bây giờ mọi thứ nằm trên màn hình, trắng đen rõ ràng, và niềm tin đang cháy.

Lão Từ vẫn ngồi. Lưng vẫn thẳng. Nhưng tay trái, tay đặt trên bàn, run nhẹ. Rất nhẹ. Chỉ hắn nhìn thấy, vì chỉ hắn đang tìm.

Run rồi. Không phải sợ. Mệt. Kiểu run của người già khi biết mình đang mất thứ mình xây cả đời.

Lão Từ đứng dậy.

Phòng im.

Ông nhìn qua cổ đông. Từng người. Chậm. Rồi nói, giọng không lớn, nhưng đủ rõ để mọi người nghe thấy từng chữ.

– Các vị. Tôi xây Vạn Phúc ba mươi năm. Từ tiệm bán máy tính ở Bến Thành. Mỗi đồng cổ tức các vị nhận, tôi kiếm. Mỗi hợp đồng, tôi ký. Mỗi khách hàng, tôi giữ.

Dừng lại. Hít vào.

– Những giao dịch mà cô Trần vừa trình bày, đúng, chúng tồn tại. Nhưng bối cảnh thì cô ấy không nói. Năm hai ngàn mười bốn, kinh tế suy thoái, ba công ty đối tác phá sản cùng lúc, Vạn Phúc thiếu thanh khoản hai trăm tỷ. Tôi dùng Phú Thịnh làm cầu nối, đưa tiền vào giữ công ty sống. Không đẹp? Đúng. Nhưng nếu không làm, Vạn Phúc đã chết từ mười hai năm trước.

Một vài cổ đông gật nhẹ. Câu chuyện nghe hợp lý. Hắn biết nó sẽ hợp lý, vì Lão Từ không ngu, ông đã chuẩn bị câu trả lời cho ngày này từ lâu.

Nhưng Mỹ Anh cũng chuẩn bị.

– Thưa ông Từ.

Mỹ Anh đứng dậy, giọng vẫn bằng phẳng, không tranh luận, chỉ hỏi.

– Nếu Phú Thịnh là "cầu nối cứu công ty", tại sao các khoản thanh toán cho Phú Thịnh vẫn tiếp tục đến tận năm ngoái? Và tại sao giám đốc Phú Thịnh từ chối cung cấp hợp đồng dịch vụ chi tiết khi cổ đông yêu cầu kiểm toán?

Im lặng. Lão Từ nhìn Mỹ Anh. Mỹ Anh nhìn lại, mắt không tránh, kiểu nhìn của tường thành, không tấn công nhưng không lùi.

Lão Từ mở miệng. Đóng lại. Nhìn xuống tay, tay đặt trên bàn, ngón đan vào nhau, kiểu đan khi người ta muốn giấu sự bất lực vào một hình dáng có trật tự.

– Phú Thịnh là vấn đề kế thừa nội bộ, không liên quan đến quản trị Vạn Phúc.

Mỹ Anh:

– Phú Thịnh nhận thanh toán trực tiếp từ ngân sách vận hành Vạn Phúc. Không phải từ quỹ cá nhân ông Từ. Điều đó, theo Luật Doanh nghiệp điều 162, là giao dịch có lợi ích liên quan cần phê duyệt của Hội đồng Quản trị. Ông Từ có thể cho biết: Hội đồng đã phê duyệt bao nhiêu trong tổng số ba mươi bảy giao dịch với Phú Thịnh?

Im lặng. Dài. Đồng hồ trên tường tích tắc, từng giây rõ ràng hơn bình thường.

– Không giao dịch nào được phê duyệt chính thức, ông Hoàng ghế 4 nói, giọng run vì giận. Tôi là thành viên Hội đồng mười hai năm. Chưa bao giờ thấy tên Phú Thịnh trong tài liệu họp nào.

Phòng vỡ. Tiếng nói chen nhau, mắt nhìn Lão Từ, mắt nhìn Mỹ Anh, mắt nhìn xuống tài liệu rồi lại nhìn lên. Bà Phạm Ngọc Lan đóng cặp, tháo kính, đặt kính lên bàn, nhìn Lão Từ bằng ánh mắt của người vừa bị lừa mà biết mình bị lừa.

Xong. Ông ta không đáp được. Và phòng này đủ thông minh để hiểu im lặng nghĩa là gì.

Kiếp trước, khi ta trình bằng chứng tham ô của trưởng lão thứ sáu trước đại điện Huyền Minh, tám trăm đệ tử im lặng giống hệt thế này. Không phải im vì sợ. Im vì đang chuyển phe. Im lặng là tiếng ồn lớn nhất khi lòng trung thành đổi chiều.

Chủ tọa tạm thời, phó chủ tịch Hội đồng, nhìn đồng hồ. Nhìn Lão Từ. Nhìn cổ đông.

– Theo yêu cầu của nhóm cổ đông hai mươi hai phần trăm, đề nghị tiến hành bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với Chủ tịch Hội đồng Quản trị Từ Đại Phú. Phiếu thuận: bất tín nhiệm. Phiếu chống: tín nhiệm. Phiếu trắng: ghi nhận.

Phiếu phát ra. Im lặng trong phòng, chỉ có tiếng giấy lật, tiếng bút viết, tiếng tim đập.

Lục Trường An ngồi yên. Không bỏ phiếu, vì hắn không phải cổ đông trực tiếp. Giang Hà bỏ phiếu thay, hai mươi hai phần trăm thuận.

Hắn nhìn quanh phòng. Mỗi khuôn mặt là một quyết định đang hình thành, và hắn đọc được hầu hết. Ông Hoàng viết nhanh, mặt đỏ, tay ấn bút mạnh: thuận. Bà Phạm Ngọc Lan viết chậm, suy nghĩ rồi mới đặt bút: thuận, nhưng không thoải mái. Trần Văn Đức liếc điện thoại lần cuối trước khi viết: thuận, có lẽ vừa nhận chỉ thị từ ai đó.

Hai mươi hai phần trăm của ta cộng ít nhất ba mươi tám phần trăm đang nghiêng. Đủ.

Ba phút. Phiếu thu. Kiểm đếm. Thư ký đọc.

– Phiếu thuận bất tín nhiệm: sáu mươi mốt phần trăm. Phiếu chống: ba mươi hai phần trăm. Phiếu trắng: bảy phần trăm.

Sáu mươi mốt.

Lão Từ mất quyền Chủ tịch Vạn Phúc.

Không có tiếng vỗ tay. Không có tuyên bố chiến thắng. Chỉ có tiếng ghế đẩy lùi khi cổ đông bắt đầu đứng dậy, tiếng xì xào lẫn vào tiếng điều hòa, tiếng giày trên sàn đá.

Từ Thiên Hành ngồi im tại chỗ, cặp da vẫn trên đùi, mắt nhìn cha. Mặt cậu ta trắng hơn lúc vào, kiểu trắng của người chứng kiến thứ mình không tin sẽ xảy ra dù đã biết có thể xảy ra. Cậu ta không khóc, không giận. Chỉ im.

Lão Từ đứng dậy. Chậm. Chỉnh cà vạt, dù cà vạt không xô lệch. Thu dọn giấy tờ vào cặp da, gấp gọn, kiểu người đã làm động tác này hàng nghìn lần sau hàng nghìn cuộc họp. Rồi bước ra.

Lục Trường An đứng dậy. Đi theo.

Hành lang tầng mười lăm, dài, hẹp, ánh đèn huỳnh quang trắng, sàn đá hoa mòn. Tiếng bước chân Lão Từ vang nhẹ, đều, không vội, kiểu bước của người biết mình sẽ không quay lại nơi này nữa.

Ông dừng trước thang máy. Quay lại.

Hai người nhìn nhau. Giữa hành lang trống, không ai khác.

Lão Từ không giận. Hắn đọc rõ: không giận. Mệt. Mệt kiểu người đã chạy rất lâu và vừa cho phép mình dừng lại.

– Cậu thắng, cậu Lục.

Giọng nhẹ. Không cay, không đắng. Chỉ nhận.

– Ông thua vì ông mang Meridian vào.

Lão Từ cười. Lần đầu tiên hắn thấy ông cười thật. Không phải nụ cười trong phòng họp, kiểu cười che đằng sau mưu kế. Là nụ cười của người già, mệt, và cuối cùng không cần che gì nữa. Nếp nhăn quanh mắt đẩy lên, miệng hé, răng vàng nhẹ vì tuổi tác. Khuôn mặt đó, trong một thoáng, trông giống ông ngoại của ai đó hơn là tài phiệt ba mươi năm.

– Cậu nghĩ tôi chọn mang Meridian vào?

– Ông liên hệ Meridian khi mạng lưới lung lay. Đó là quyết định của ông.

Lão Từ lắc đầu. Chậm.

– Không. Meridian đến, không phải vì tôi mời. Họ đến vì đây là lãnh thổ họ muốn. Thị trường Đông Nam Á, tầng dưới, chưa bị khai thác. Tôi, cậu, Bạch Dạ, tất cả mọi doanh nghiệp ở đây, chỉ là con cá trong ao. Meridian là biển.

Hắn không đáp. Lão Từ nhìn hắn, mắt lần đầu tiên mở rộng, không phải đánh giá mà là cảnh báo.

– Tôi liên hệ Meridian vì tôi biết: nếu không mời, họ sẽ tự đến. Và khi họ tự đến, không có đàm phán. Chỉ có thôn tính. Tôi mời để còn thương lượng. Đó không phải chiến lược, cậu Lục. Đó là sinh tồn.

– Ông có thể liên minh thay vì bán.

– Liên minh? Lão Từ cười lần nữa, lần này khô hơn. Cậu và Bạch Dạ đang thử liên minh với Meridian. Tôi chúc cậu may mắn. Thật lòng. Vì tôi đã thử, và tôi thua.

Thang máy mở. Lão Từ bước vào. Từ Thiên Hành đi sau, mắt cúi, không nhìn ai.

Lão Từ quay lại lần cuối. Nhìn hắn qua khe cửa thang máy đang khép.

– Cậu giỏi hơn tôi, cậu Lục. Đó là sự thật. Nhưng ở tầng tiếp theo, giỏi không đủ. Cậu sẽ hiểu.

Cửa đóng. Đèn số chạy xuống: 15, 14, 13. Rồi mất.

Từ Thiên Hành không nói lời nào. Suốt cuộc họp, suốt lúc bỏ phiếu, suốt lúc cha bị truất, cậu ta ngồi im, cặp da trên đùi, mắt mở nhưng trống rỗng. Kiểu trống rỗng của người đang nhìn thế giới mình biết tan ra mà không biết thế giới mới sẽ như thế nào.

Ngàn năm trước, ta đã thấy kiểu mắt đó. Trên những đệ tử của các tông chủ bại trận. Họ không sợ chết. Họ sợ mất chỗ đứng. Sợ cái khoảng trống sau khi người dẫn đường ngã.

Thiên Hành sẽ lấp khoảng trống đó. Bằng cách nào thì chưa biết. Nhưng hắn sẽ lấp.

Hắn đứng trong hành lang. Một mình. Đèn huỳnh quang trên đầu nhấp nháy nhẹ, kiểu đèn cũ sắp thay. Sàn đá hoa mòn dưới chân, vết cào dài theo năm tháng.

Lão Từ. Sáu mươi lăm tuổi. Ba mươi năm tài phiệt. Nguyên Anh tu sĩ. Bị hạ bởi ta, Kim Đan mới kết.

Nhưng câu cuối ông ta nói... ông ta nói thật.

"Tất cả chỉ là con cá trong ao."

Ông ta không sợ ta. Ông ta sợ thứ đằng sau Meridian. Sợ đến mức sẵn sàng bán mạng lưới ba mươi năm để được Meridian che chở.

Và ta vừa hạ lá chắn đó.

Nghĩa là bây giờ, ta đứng trần trước biển.

Điện thoại rung. Tô Vãn.

"Tin Vạn Phúc ra rồi. HCO +4%. Vạn Phúc -8%. Mọi thứ theo kịch bản. Anh ổn không?"

Hắn nhìn tin nhắn. Bốn câu. Câu cuối không phải công việc.

"Anh ổn không?"

Kiếp trước, không ai hỏi ta câu đó sau khi ta phá một tông môn.

Gõ: "Ổn. Về trước đi."

Nhét điện thoại vào túi. Đi đến cửa sổ cuối hành lang. Nhìn xuống đường, nắng trưa trắng xóa, xe cộ chạy qua như dòng kiến bận rộn không biết mình bận rộn vì gì.

Hạ Sơn. Cuộc chiến bốn năm, kết thúc trong bốn mươi phút bỏ phiếu. Lão Từ, đối thủ xứng đáng nhất kể từ khi ta trọng sinh, ra đi bằng thang máy, không phải bằng cáng.

Ông ta thua. Nhưng ông ta không sai. Meridian là biển. Và ta chưa biết bơi ở biển.

Quay lưng. Bước đi. Hành lang dài, đèn huỳnh quang nhấp nháy, bóng hắn kéo dài trên sàn đá hoa, mảnh và đơn độc.

Nhưng không sao. Ta không còn một mình nữa.

Và đó, có lẽ, là sự khác biệt lớn nhất giữa kiếp này và kiếp trước.

Ch.117/175
3.017 từ