Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 136: Phòng Thủ Khu Vực
Chương 136

Phòng Thủ Khu Vực

Trịnh Hải trình bày bản thiết kế trong mười hai phút, không dùng bảng trình chiếu, chỉ vẽ tay trên bảng trắng bằng hai màu: đen cho kiến trúc hiện tại, đỏ cho kiến trúc mới. Mười hai phút, tám sơ đồ, và một tên: Open ASEAN Cloud.

– Ý tưởng đơn giản, Trịnh Hải nói, bút đỏ gạch một đường ngang qua giữa bảng. Hiện tại, mỗi công ty trong liên minh có hạ tầng đám mây riêng. Nusantara dùng máy chủ ở Jakarta. Siam Logic dùng máy chủ ở Bangkok. PinoyTech dùng máy chủ ở Manila. Thiên Vân Cloud của chúng ta ở Hà Nội. Bốn hệ thống riêng rẽ, bốn tiêu chuẩn, bốn cách vận hành. Khách hàng dùng Huyền Cơ ở Việt Nam muốn mở rộng sang Indonesia phải thiết lập lại hạ tầng từ đầu. Đó là rào cản. Và rào cản đó giúp Meridian, vì Meridian có một hệ thống thống nhất toàn cầu.

– Giải pháp? hắn hỏi.

Trịnh Hải vẽ bốn hình tròn trên bảng, mỗi hình một tên nước, rồi nối chúng bằng đường đỏ thành hình thoi.

– Liên kết. Không phải gộp, liên kết. Mỗi nước giữ máy chủ riêng, dữ liệu vẫn lưu trữ nội địa, đúng luật. Nhưng giao thức truyền tải chung, tiêu chuẩn bảo mật chung, và một lớp trung gian cho phép khách hàng di chuyển giữa các nước mà không cần thiết lập lại. Tôi gọi là Open ASEAN Cloud.

– Mở, Tô Vãn nói, giọng chậm, cân nhắc. Anh dùng từ "mở." Meridian đóng, hệ sinh thái khóa, khách hàng vào rồi không ra được. Anh làm ngược: mở, khách hàng vào rồi muốn đi thì đi.

Trịnh Hải gật.

– Đúng. Mở là vũ khí. Khi chúng ta mở, khách hàng đến vì muốn, không vì bị nhốt. Và khi đến vì muốn, họ ở lại lâu hơn.

Mở. Kiếp trước, Huyền Minh Tông là hệ thống đóng. Ai vào, ở lại. Ai muốn đi, chết. Ma đạo không cho phép rời bỏ. Và kết quả: khi đại chiến nổ ra, nửa số đệ tử phản bội, vì họ ở lại không phải vì trung thành, vì bị nhốt. Mở cửa, và kẻ ở lại mới là kẻ thật.

– Chi phí? hắn hỏi.

Trịnh Hải viết lên góc bảng: mười lăm tỷ phát triển, chín tháng, cần bốn kỹ sư mỗi nước phối hợp.

– Mười lăm tỷ là của Huyền Cơ. Mỗi đối tác chi ba đến năm tỷ cho phần nội địa của mình. Tổng cộng khoảng ba mươi tỷ cho toàn hệ thống.

– Tiền mặt Huyền Cơ hai trăm tỷ. Mười lăm tỷ là bảy phần trăm. hắn tính nhanh. Chấp nhận được. Nhưng chín tháng. Chín tháng nữa, Meridian có thể đã khóa hệ sinh thái Nova Tech và lấy thêm mười phần trăm thị phần.

Trịnh Hải nhìn hắn, mắt sáng, kiểu mắt của người đã nghĩ trước bước tiếp theo.

– Bản tối thiểu: bốn tháng. Liên kết Huyền Cơ và Nusantara trước, hai thị trường lớn nhất. Sau đó mở rộng sang Siam Logic và PinoyTech. Bốn tháng cho hai, chín tháng cho bốn.

– Bốn tháng.

– Bốn tháng.

Hắn nhìn Tô Vãn. Cô gật nhẹ, nghĩa là cô đã tính và đồng ý.

– Làm. Bốn tháng, Huyền Cơ và Nusantara trước. Hàn Kiêu gọi Razak ngay hôm nay.

Ba ngày sau, Hàn Kiêu bay từ Jakarta về Hà Nội, mang theo Razak, bốn mươi hai tuổi, người Mã lai gốc Indonesia, giám đốc điều hành Nusantara, cao gầy, nói chậm nhưng chính xác, kiểu người đếm từ trước khi nói.

Razak ngồi trong phòng họp tầng chín, nhìn bản thiết kế Open ASEAN Cloud trên bảng trắng, lặng lẽ đọc từng sơ đồ, rồi nói:

– Tôi hiểu. Giao thức chung, dữ liệu nội địa. Câu hỏi duy nhất: ai kiểm soát lớp trung gian?

– Không ai, Trịnh Hải nói. Mã nguồn mở. Mỗi đối tác có quyền đọc, sửa, và từ chối. Không có "chủ" của giao thức.

Razak nhìn Trịnh Hải, rồi nhìn hắn.

– Ông Lục. Huyền Cơ lớn nhất trong liên minh. Gấp ba Nusantara. Mã nguồn mở nghe hay, nhưng thực tế, người viết mã kiểm soát mã.

Thông minh. Razak không ngây thơ. Ông ta biết: "mở" có thể là cách nói đẹp cho "tôi viết luật chơi, anh tuân theo." Và ông ta không sai. Nếu ta muốn, ta có thể kiểm soát giao thức bằng cách viết phần lõi, và các đối tác chỉ dùng bề mặt.

Nhưng ta không muốn. Không phải vì đạo đức. Vì chiến lược. Liên minh đóng sẽ vỡ, giống Huyền Minh Tông. Liên minh mở sẽ bền, vì mỗi thành viên ở lại vì lợi ích thật, không vì bị nhốt.

– Razak. Tôi đề nghị: Nusantara cử hai kỹ sư vào đội phát triển lõi. Mã nguồn lưu trên kho mã chung, mỗi đối tác có quyền sửa ngang nhau. Không có quản trị viên tối cao. Mọi thay đổi lõi cần đa số đồng ý.

Razak nhìn hắn mười giây. Đếm từ trong đầu. Rồi gật.

– Được. Tôi gửi hai người sang tuần sau. Somchai, Siam Logic, cũng sẽ quan tâm. Để tôi gọi.

Hàn Kiêu cười, tiếng cười quen thuộc, vỗ vai Razak:

– Anh Razak, khi nào xong, tôi mời anh bia Sài Gòn. Ngon hơn Bintang.

Razak không cười, nhưng khóe mắt ông ta giãn ra, kiểu giãn của người bắt đầu tin.

Sau cuộc họp, Razak ở lại mười phút, đứng trước bảng trắng, nhìn sơ đồ kiến trúc. Hắn ở lại cùng.

– Ông Lục.

– Razak.

– Tôi nghĩ ông khác những doanh nhân Việt Nam tôi từng gặp.

– Khác sao?

Razak quay lại, nhìn thẳng.

– Họ muốn bán. Ông muốn xây. Khác ở đó.

Im lặng. Rồi Razak nói thêm, giọng thấp hơn:

– Meridian gặp tôi ba lần. Mỗi lần, họ nói: "Dùng hạ tầng Meridian, miễn phí hai năm." Tôi biết: hai năm sau, phí gấp mười, và tôi không rút ra được. Ông không nói miễn phí. Ông nói: "Cùng xây." Đắt hơn lúc đầu. Nhưng rẻ hơn về sau.

Razak. Bốn mươi hai tuổi, hai mươi năm trong ngành công nghệ Indonesia, từ lập trình viên đến giám đốc điều hành. Ông ta hiểu bẫy miễn phí vì đã thấy đồng nghiệp sập bẫy. Và ông ta chọn đắt hơn, vì đắt hơn là tự do hơn.

Kiếp trước, ta chọn đệ tử bằng sức mạnh. Kiếp này, ta chọn đồng minh bằng sự thấu hiểu. Razak không mạnh nhất, không giàu nhất, nhưng hiểu nhất. Và hiểu là tài sản bền nhất.

Tuần đầu phát triển Open ASEAN Cloud, Trịnh Hải không ngủ quá bốn tiếng mỗi đêm.

Hắn biết vì Tô Vãn theo dõi nhật ký ra vào tòa nhà. Trịnh Hải vào lúc sáu giờ sáng, ra lúc hai giờ sáng hôm sau. Ngày nào cũng vậy. Trên bàn Trịnh Hải: sáu lon cà phê rỗng, ba hộp cơm văn phòng chỉ ăn nửa, và một tấm ảnh nhỏ vợ con đặt cạnh màn hình.

Ngày thứ năm, hắn vào phòng Trịnh Hải lúc chín giờ tối. Trịnh Hải ngồi trước ba màn hình, mắt đỏ, tay gõ đều, kiểu gõ của người đã vượt qua mệt mỏi và đang ở trạng thái trung gian giữa tỉnh và mê.

– Trịnh Hải.

– Anh An. Trịnh Hải không quay lại. Giao thức mã hóa đang có vấn đề. Phiên bản AES-256 chuẩn không tương thích với hệ thống cũ của Nusantara. Tôi đang viết lớp chuyển đổi.

– Về nhà.

– Sắp xong.

– Về nhà. Hắn kéo ghế, ngồi cạnh. Tôi cần anh khỏe mười hai tháng, không cần anh giỏi một tuần rồi gục.

Trịnh Hải dừng tay. Quay lại nhìn hắn, mắt đỏ, nhưng sáng.

– Anh An. Tôi viết mã nguồn DataFlow mười tám tháng cho Hạ Minh Đức, và hắn lấy mọi thứ. Tôi viết kiến trúc Huyền Cơ ba năm, và lần đầu tiên tôi cảm thấy mã của tôi thuộc về tôi. Bây giờ tôi viết thứ mà cả khu vực sẽ dùng. Anh bảo tôi về nhà?

Trịnh Hải. Kỹ sư. Người xây. Không giỏi nói, không giỏi chính trị, không giỏi đọc người. Nhưng giỏi xây. Và khi xây cho đúng người, khi mã nguồn thuộc về mình, khi sản phẩm phục vụ mục đích thật, người xây bùng cháy. Kiểu cháy không dập được.

Kiếp trước, ta có Mạc Thanh Nhàn, đệ tử chuyên luyện khí, không giỏi đấu nhưng giỏi xây trận pháp. Ta dùng ông ta như công cụ. Kiếp này, ta có Trịnh Hải, và ta đang học cách khác: không dùng, đồng hành.

– Xong phần lớp chuyển đổi, về. Tôi không hỏi hai lần.

Trịnh Hải gật. Quay lại, gõ tiếp. Hắn đứng dậy, ra cửa, dừng.

– Trịnh Hải.

– Dạ?

– Mã tốt.

Trịnh Hải không quay lại, nhưng lưng ông ta thẳng hơn một chút.

Bốn tuần sau khi bắt đầu phát triển, Open ASEAN Cloud bản alpha chạy thành công. Dữ liệu di chuyển giữa máy chủ Hà Nội và Jakarta trong ba giây, mã hóa toàn phần, không đi qua bất kỳ máy chủ nước thứ ba nào. Trịnh Hải và đội ngũ mười hai kỹ sư (tám Huyền Cơ, hai Nusantara, hai Siam Logic) làm việc mười sáu tiếng mỗi ngày suốt bốn tuần, và khi bản alpha hoàn thành, Trịnh Hải gửi hắn một tin nhắn lúc ba giờ sáng:

"Chạy rồi. Không lỗi. Ngủ đây."

Hắn đọc, gật một mình trong bóng tối phòng làm việc. Không mỉm cười, chưa phải lúc. Bản alpha là bước đầu, còn bốn tháng nữa cho bản chính thức, còn kiểm tra bảo mật, còn tích hợp vào sản phẩm thương mại, còn thuyết phục khách hàng dùng. Nhưng bước đầu đã đi.

Tường lửa. Không phải tường lửa chặn, tường lửa mở. Paradox: bảo vệ bằng cách mở. Giữ bằng cách thả.

Kiếp trước, ta giữ bằng cách khóa. Khóa đệ tử trong tông môn, khóa bí kíp trong cấm địa, khóa mọi thứ vì sợ mất. Và mất hết.

Kiếp này, ta mở. Mở mã nguồn, mở giao thức, mở liên minh. Và giữ được nhiều hơn.

Có lẽ đó là bài học mà ngàn năm tu luyện không dạy: giữ chặt thì mất. Mở ra thì còn.

Tuần thứ hai, đội Siam Logic (hai kỹ sư, một kiến trúc sư hệ thống) bay sang Hà Nội, ở luôn hai tuần, ngồi chung phòng với đội Trịnh Hải. Somchai, giám đốc kỹ thuật Siam Logic, bốn mươi bảy tuổi, trầm lặng, viết mã nhanh nhưng kiểm tra kỹ, kiểu người không nói "xong" cho đến khi thật sự xong. Ông ta và Trịnh Hải không nói nhiều, nhưng gật đầu nhiều, kiểu giao tiếp giữa hai người hiểu mã nguồn nhanh hơn hiểu ngôn ngữ.

Tuần thứ ba, MekongSoft (Phnom Penh) gửi một kỹ sư. Philippines im lặng nhưng PinoyTech yêu cầu bản sao thiết kế kiến trúc để "nghiên cứu nội bộ." Hắn đồng ý. Mở nghĩa là mở cho cả người chưa quyết.

Cùng tuần đó, tin tức từ Bạch Dạ: deal ký chính thức. Meridian sở hữu ba mươi phần trăm Nova Tech. Hai ghế hội đồng quản trị: Sarah Park và một phó chủ tịch tài chính từ Seattle. Bạch Dạ vẫn là giám đốc điều hành, nhưng hợp đồng mới yêu cầu mọi quyết định chiến lược phải được hội đồng quản trị phê duyệt, và hội đồng quản trị bây giờ có Meridian.

Hắn đọc tin nhắn Bạch Dạ:

"Ký rồi. Mực khô rồi."

Ngắn. Bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh của người đã khóc xong.

Nhắn lại:

"Tôi biết. Giữ ghế. Giữ người. Giữ thông tin. Thời gian của anh chưa hết."

Bạch Dạ:

"Tôi đang giữ. Nhưng giữ cái không phải của mình nữa."

Hắn nhìn tin nhắn lâu. Không trả lời. Vì không có câu trả lời nào đủ cho nỗi đau đó. Nỗi đau mất thứ mình xây bằng máu không cần lời an ủi, cần thời gian, cần ai đó đứng cạnh mà không nói gì.

Tô Vãn gõ cửa nhẹ, vào, đặt một chén trà trước mặt hắn. Trà Long Tỉnh, loại hắn uống mỗi tối, cô nhớ mà không cần hỏi. Rồi cô ngồi xuống ghế đối diện, mở bản phân tích khách hàng Nova Tech, bắt đầu làm việc. Không hỏi "có sao không." Không nói "em biết." Chỉ ngồi, cùng phòng, cùng im lặng, cùng làm việc.

Tô Vãn. Bốn năm rưỡi. Cô biết khi nào ta cần nói chuyện, khi nào ta cần im lặng. Và tối nay, cô chọn im lặng. Đúng.

Bạch Dạ mất Nova Tech. Trên giấy vẫn là giám đốc điều hành, nhưng thực chất là quản lý cho Meridian. Tám năm xây, sáu tuần mất. Kiếp trước, ta mất Huyền Minh Tông trong một trận. Kiếp này, Bạch Dạ mất Nova Tech trong một bản hợp đồng.

Khác nhau ở phương tiện. Giống nhau ở nỗi đau.

Nhưng ta đã nói với Bạch Dạ: "Tôi không bỏ anh." Và ta giữ lời. Không phải vì nghĩa vụ, vì chọn. Chọn giữ người, dù không giữ được thứ của họ.

Đứng dậy. Nhìn ra cửa sổ. Logo Nova Tech trên tòa nhà đối diện vẫn sáng. Nhưng bây giờ, dưới logo đó, có Meridian. Và dưới Meridian, có Bạch Dạ, ngồi trong phòng giám đốc điều hành, nhìn cùng logo, biết rằng chữ ký trên logo là của mình nhưng quyền quyết định không còn.

Giữ. Không phải giữ công ty. Giữ người. Giữ liên minh. Giữ sự thật trong chiếc thẻ nhớ hai gram. Và khi đủ mạnh, giải phóng.

Nguyên Anh. Tầng này. Tài phiệt khu vực. Đủ mạnh để đẩy lùi, chưa đủ mạnh để giải phóng. Hóa Thần mới đủ. Và Hóa Thần còn xa.

Nhưng bước đầu đã đi. Open ASEAN Cloud. Ba giây giữa Hà Nội và Jakarta. Mã hóa toàn phần. Không đi qua Meridian.

Ba giây. Nhỏ. Nhưng đủ để bắt đầu.

Tắt đèn. Tô Vãn vẫn ngồi, ánh sáng màn hình chiếu lên mặt cô, xanh nhạt, tĩnh. Hắn đi qua, dừng ở cửa.

– Tô Vãn. Về đi. Muộn rồi.

– Anh về trước. Tôi còn hai mươi khách hàng Nova Tech cần xong trước sáng.

– Không gấp đến vậy.

– Gấp. Vì sáu tháng. Sáu tháng trước khi Meridian khóa hệ sinh thái. Mỗi ngày tôi chậm là một khách hàng mất.

Hắn nhìn cô. Không nói thêm. Đi ra. Biết rằng cô sẽ ngồi đến hai giờ sáng, giống mỗi đêm, giống bốn năm rưỡi qua, và hắn không có quyền bảo cô dừng, vì cô không làm vì hắn bảo, vì cô chọn.

Bước ra hành lang. Đi về.

Ch.136/175
2.498 từ