Tiền Cạn
Bốn trăm triệu.
Tô Vãn đặt bảng tài chính lên bàn hắn sáng thứ Hai, mặt phẳng, giọng phẳng, như thể đang đọc thời tiết.
– Tài khoản công ty còn bốn trăm linh hai triệu. Chi phí vận hành tháng này ba mươi mốt triệu nếu cắt tối thiểu, bao gồm lương giảm năm mươi phần trăm cho toàn bộ đội ngũ. Đủ chạy sáu tuần.
Hắn nhìn bảng số. Hai mươi lăm dòng chi phí, mỗi dòng đã gọt đến xương. Tiền thuê văn phòng, tiền máy chủ SkyData, tiền điện, tiền nước, tiền bảo hiểm. Lương hai mươi lăm người đã giảm một nửa từ tháng trước. Không ai phàn nàn, nhưng mặt ai cũng mệt, kiểu mệt của người đi bộ lâu quá mà không thấy đích.
– Doanh thu?
– Tám mươi lăm triệu tháng này. Tăng nhẹ so với tháng trước. Nhưng năm khách hàng lớn nhất đều hỏi về kết quả kiểm tra thuế trước khi gia hạn.
– Họ nói gì?
– Không nói gì rõ ràng. Đó mới là vấn đề.
Hắn gật. Khách hàng im lặng nghĩa là đang cân nhắc. Cân nhắc nghĩa là chưa chắc. Chưa chắc nghĩa là một cú hích nhỏ từ DataFlow, một cuộc gọi đúng lúc, một đề nghị miễn phí sáu tháng, là mất.
– Kiểm tra thuế?
– Diệp Kính gọi sáng nay.
Tô Vãn mở sổ tay, đọc nguyên văn.
– "Hồ sơ sạch hoàn toàn. Đoàn kiểm tra không tìm được sai phạm nào. Nhưng kết luận chưa ra. Có ai đó gọi điện cho trưởng đoàn. Không chắc ai, nhưng không khó đoán."
Lão Từ.
Hắn không cần hỏi. Cơ quan thuế không tự kéo dài kết luận khi hồ sơ sạch, trừ khi có áp lực bên ngoài. Và áp lực bên ngoài ở thành phố này, đối với một startup nhỏ đang bị một tài phiệt nhắm, không có nhiều nguồn.
– Diệp Kính nói gì về thời gian?
– Nếu không bị kéo, hai tuần nữa ra kết luận. Nếu bị kéo, có thể thêm bốn đến sáu tuần. Diệp Kính đang vận động qua mối quan hệ cũ ở hội luật sư, nhưng không hứa.
Sáu tuần. Tiền đủ sáu tuần. Kiểm tra thuế có thể kéo sáu tuần. Nếu hai cái chạm nhau đúng lúc, Huyền Cơ chết không phải vì sai, mà vì hết tiền trong lúc chờ chứng minh mình đúng.
Chiêu này cũ. Kiếp trước, khi Thái Hư Cung không phá nổi trận pháp Huyền Minh Tông, họ không đánh. Họ bao vây. Cắt lương thảo. Chờ đệ tử đói mà phản.
Hắn đứng dậy, bước đến cửa kính. Nhìn ra ngoài. Hai mươi lăm cái bàn, hai mươi lăm người đang làm việc. Lâm gõ phím, Tiểu Linh cúi đầu ghi chép, Hàn Kiêu đang gọi điện cho khách, giọng vẫn vui, vẫn tự tin, như thể công ty không đang đếm ngược từng tuần.
– Gọi vốn?
– Không ai nhận điện thoại. Tô Vãn nói, giọng đều. Bốn quỹ tôi liên hệ tuần trước, hai không trả lời, một nói "chờ kết quả kiểm tra thuế", một nói thẳng "nghe nói có vấn đề." Giới đầu tư nhỏ, ai cũng biết ai. Một người nói "có vấn đề" thì mười người tin.
Hắn quay lại. Ngồi xuống.
– Lâm Khải?
– Gặp trưa qua. Ông ấy sẵn sàng rót thêm, nhưng thận trọng. Nói: "Tôi tin cậu, nhưng rót tiền vào công ty đang bị kiểm tra thuế thì tiền đó cũng bị gắn nhãn." Ông ấy đề nghị chờ kết luận rồi rót.
Hắn gật. Lâm Khải nói đúng. Tiền vào lúc này chỉ cháy nhanh hơn.
Im lặng. Quạt trần quay chậm, tiếng ù đều. Bên ngoài phòng kính, Hàn Kiêu cúp điện thoại, gõ gì đó trên máy tính, rồi bấm gọi tiếp. Không nghỉ.
Tô Vãn không về.
Chín giờ tối, văn phòng vắng. Hai mươi bốn người đã ra khỏi cửa. Hắn ngồi trong phòng giám đốc, đèn tắt, chỉ ánh sáng màn hình laptop. Tô Vãn ngồi ở bàn mình bên ngoài, đèn bàn vàng, sổ tay mở, bút bi gõ nhẹ lên giấy.
Hắn nhìn cô qua vách kính. Tóc buộc gọn nhưng có vài sợi xổ, kiểu tóc của người làm việc mười bốn tiếng mà quên soi gương. Vai hơi cong, kiểu vai của người gánh nặng lâu quá mà không kêu. Mắt nhìn sổ tay nhưng không đọc, kiểu mắt của người đang nghĩ thứ không nằm trên giấy.
Mệt.
Không phải mệt cơ thể. Cô tập thể dục mỗi sáng, ăn đúng bữa, ngủ đủ sáu tiếng dù chỉ sáu tiếng. Mệt kiểu khác. Mệt của người tính hết mọi phương án mà không phương án nào đủ tốt, của người biết sự thật mà không muốn nói, của người lo cho đội mà đội không biết mình đang được lo.
Hắn đã thấy kiểu mệt này ở Vạn Lý Hầu. Kiếp trước, khi Huyền Minh Tông bị bao vây bốn tháng, Vạn Lý Hầu là người quản lương thảo. Không bao giờ than. Không bao giờ nói hết. Chia khẩu phần giảm dần mỗi tuần, pha nước gạo lỏng ra nhiều bát hơn, gọi là "canh thanh đạm" để đệ tử không biết đang đói. Cho đến khi chính mình không còn gì ăn, vẫn đứng ở cổng Cửu U Sơn canh gác, kiếm không run, chân run.
Tô Vãn không phải Vạn Lý Hầu. Cô thông minh hơn, sắc hơn, lý trí hơn. Nhưng cách gánh thì giống. Im lặng mà gánh.
Hắn mở cửa phòng. Bước ra.
Tô Vãn ngẩng lên. Mắt sau kính mảnh, hơi đỏ.
– Anh chưa về?
– Cô cũng chưa.
Im lặng. Hắn kéo ghế, ngồi xuống cạnh bàn cô. Không ngồi đối diện, kiểu sếp và nhân viên. Ngồi cạnh, kiểu người cùng nhìn về một hướng.
Tô Vãn nhìn hắn. Lâu. Rồi khép sổ tay.
– Anh, tôi nói thẳng.
– Nói.
– Nếu bốn tuần nữa không có vốn mới hoặc kết luận kiểm tra thuế, mình phải cho nghỉ mười người. Giữ lại mười lăm người cốt lõi, cắt lương thêm, sống được ba tháng. Nhưng mất mười người nghĩa là mất năng lực hỗ trợ khách hàng, mất tốc độ phát triển sản phẩm, mất niềm tin. Khách hàng thấy nhân viên nghỉ hàng loạt thì sợ.
Hắn gật. Tô Vãn nói đúng. Cho nghỉ mười người không phải cắt chi phí. Là cắt tương lai.
– Hoặc...
Cô dừng. Nhìn hắn. Mắt bình tĩnh nhưng có gì đó dao động phía sau, kiểu mặt hồ phẳng mà đáy có sóng ngầm.
– Hoặc nhận đề nghị của Bạch Dạ.
Im lặng.
Mười tỷ. Hai mươi lăm phần trăm. Bạch Dạ nói không có điều kiện ẩn. Và hắn tin. Bạch Dạ là chân tu, loại người nói thật vì nói thật dễ hơn nói dối. Mười tỷ giải quyết mọi thứ: tiền mặt, niềm tin, tín hiệu cho thị trường. Huyền Cơ sống.
Nhưng hai mươi lăm phần trăm là quyền phủ quyết. Quyền phủ quyết là cái dây xích bằng vàng. Đẹp, nhưng vẫn là xích.
– Tại sao cô đề nghị? Hắn hỏi, không phải trách, mà thật sự muốn nghe.
Tô Vãn nhìn hắn. Thẳng.
– Vì tôi không muốn hai mươi lăm người mất việc vì lòng tự tôn của một người. Dù người đó là anh.
Câu đó cắm vào ngực. Không đau kiểu kiếm. Đau kiểu sự thật.
Hắn im lặng rất lâu. Đèn bàn vàng, quạt trần ù, thành phố bên ngoài cửa kính tối dần. Tô Vãn không giục. Cô biết hắn đang nghĩ, và cô biết khi hắn nghĩ thì không ai nên chen vào.
Rồi hắn nói.
– Không.
Tô Vãn nhìn hắn. Chờ.
– Hai mươi lăm phần trăm không phải đầu tư. Là mua quyền kiểm soát bằng giá rẻ nhất có thể, vào lúc đối phương yếu nhất. Bạch Dạ là chính đạo, nhưng chính đạo vẫn là đạo. Có luật, có lý, có tính toán. Anh ta không lừa, nhưng anh ta biết mười tỷ lúc này đáng ba mươi tỷ lúc khác.
Im lặng.
– Và một lý do nữa.
Hắn nhìn cô.
– Tông môn do người khác nuôi thì không còn là tông môn của mình.
Tô Vãn nhìn hắn. Lâu. Mắt sau kính không dao động nữa, mà tĩnh, kiểu tĩnh của người đã nghe xong và chấp nhận, dù không hoàn toàn đồng ý.
Rồi gật đầu. Nhẹ.
– Vậy bốn tuần. Cô nói. Bốn tuần, tôi tìm cách.
– Không phải cô tìm. Chúng ta tìm.
Tô Vãn nhìn hắn. Chớp mắt. Kiểu chớp mắt của người bất ngờ, vì hắn hiếm khi nói "chúng ta."
– Được, cô nói. Chúng ta.
Cô đứng dậy. Cầm sổ tay, cầm bút, bước về phía cửa. Ở ngưỡng cửa, dừng lại.
– Anh, tôi không nói vì muốn anh nhận đề nghị Bạch Dạ. Tôi nói vì muốn anh biết đó là lựa chọn. Để khi anh chọn không, anh biết mình đang chọn gì.
Hắn nhìn cô. Gật.
Tô Vãn bước ra. Tiếng guốc nhẹ trên sàn, rồi mất.
Lần đầu tiên tôi thấy Trường An... mệt.
Tô Vãn ngồi trong taxi về nhà, sổ tay trên đùi, bút bi kẹp giữa các ngón. Đèn đường lướt qua cửa kính, vàng, trắng, vàng, trắng, nhịp đều như mạch máu thành phố.
Không phải mệt cơ thể. Anh ấy vẫn ngồi thẳng, vẫn nói đều, vẫn nhìn thẳng. Nhưng có gì đó khác. Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy im lâu đến vậy trước khi trả lời.
Cô mở sổ tay. Trang cuối, chữ viết tay, ba dòng:
Tiền: 402 triệu, 6 tuần.
Thuế: sạch, kết luận bị kéo.
Vốn: 0.
Ba dòng. Cả công ty gói gọn trong ba dòng.
Tôi theo anh ấy rời Vạn Lý vì anh ấy nhìn thấy thứ người khác không thấy. Vì anh ấy đọc người chính xác đến mức đáng sợ. Vì anh ấy tính trước mười bước trong khi người khác còn đang nghĩ bước một. Tôi tin anh ấy vì anh ấy chưa bao giờ sai.
Nhưng lần này, anh ấy có thể sai.
Không phải sai về chiến lược. Về thời gian. Anh ấy đúng rằng sản phẩm tốt hơn, đội ngũ giỏi hơn, khách hàng trung thành hơn. Nhưng tốt hơn không có nghĩa sống sót. Có những cuộc chiến kẻ mạnh hơn thua vì hết lương thảo trước.
Taxi dừng ở ngã tư. Đèn đỏ.
Và anh ấy từ chối mười tỷ. Không phải vì kiêu ngạo. Vì anh ấy thực sự tin rằng tự do quan trọng hơn sống sót. Kiểu tin đó... tôi không biết nên ngưỡng mộ hay sợ.
Cô nhìn ra cửa kính. Xe máy dừng cạnh, một người đàn ông mặc áo công ty giao hàng, mắt mệt, vai gù. Đèn xanh. Anh ta đi.
Hai mươi lăm người. Lâm có vợ và con nhỏ. Tiểu Linh gửi tiền về quê mỗi tháng. Hàn Kiêu vẫn đang trả nợ. Hạnh thuê trọ ở Bình Thạnh, phòng mười hai mét vuông. Họ theo Huyền Cơ không phải vì tiền, mà vì tin. Nếu Huyền Cơ chết, niềm tin đó chết theo.
Tôi sợ. Không phải sợ thất nghiệp. Tôi đã thất nghiệp, đã bị phản bội, đã ở đáy. Sợ kiểu khác. Sợ anh ấy gánh quá nhiều mà không nói. Sợ anh ấy tính hết mọi nước mà vẫn bị dồn, và lần đầu tiên trong mười tháng tôi theo anh ấy, tôi không chắc anh ấy có cách.
Taxi dừng. Cô trả tiền, bước xuống. Hẻm nhỏ, đèn vàng, quán cơm đã đóng, mùi nước mắm cũ từ thùng rác.
Cô mở cổng, lên cầu thang, vào phòng. Đặt sổ tay lên bàn. Ngồi trên giường.
Điện thoại rung. Tin nhắn.
"Về nhà rồi chứ? — T.A."
Tô Vãn nhìn tin nhắn. Trường An. Lần đầu tiên anh ấy nhắn hỏi cô đã về chưa.
Lần đầu tiên.
Cô gõ: "Rồi. Anh cũng về đi."
Ba mươi giây. Trả lời: "Sắp."
Cô biết "sắp" của anh ấy nghĩa là còn lâu. Nghĩa là ngồi trong phòng tối, nhìn bảng trắng, tính. Nghĩa là không ngủ.
Cô đặt điện thoại xuống. Nhìn trần nhà.
Bốn tuần. Tôi nói bốn tuần. Vậy bốn tuần phải đủ.
Phải.
Đêm. Phòng giám đốc.
Hắn ngồi một mình. Đèn tắt. Ánh sáng duy nhất từ thành phố bên ngoài cửa kính, đèn đường, biển hiệu, đèn hậu xe.
Bảng trắng trước mặt. Ba cột, chữ viết tay của Tô Vãn:
Tiền: 402 triệu.
Thuế: chờ.
Vốn: 0.
Và một dòng hắn viết thêm ở dưới, chữ nhỏ, nghiêng:
Thời gian: 6 tuần.
Sáu tuần. Bốn mươi hai ngày. Một ngàn giờ. Kiếp trước, ngàn năm tu luyện, hắn chưa bao giờ đếm thời gian. Thời gian là thứ Ma Tôn có thừa. Kiếp này, thời gian là thứ đắt nhất, và hắn đang hết.
Điện thoại rung. Màn hình sáng.
Bạch Dạ.
"Anh Lục, đề nghị vẫn mở. Không có điều kiện ẩn. Nếu anh cần, tôi ở đây. — B.D."
Hắn nhìn tin nhắn. Ngón tay lướt qua nút trả lời. Dừng.
Mười tỷ. Giải quyết mọi thứ. Tiền, niềm tin, tín hiệu. Huyền Cơ sống. Nhưng không còn là của ta.
Kiếp trước, khi Huyền Minh Tông sắp sụp, Thiên Hư Đạo Nhân gửi thư: "Quy thuận Thái Hư Cung, ta tha mọi đệ tử. Ngươi vẫn được danh vị Hộ Đạo Chân Nhân. Trọn vẹn." Ta xé thư. Không phải vì kiêu ngạo. Vì tông môn do người khác cho phép tồn tại thì không phải tông môn. Là chuồng.
Hắn tắt màn hình. Đặt điện thoại úp xuống bàn.
Nhưng kiếp trước, ta xé thư, rồi mất tất cả. Đệ tử chết, đệ tử phản, đệ tử mất tích. Ta chết cuối cùng, một mình, giữa vạn kiếm.
Kiếp này, nếu ta từ chối, ai phải trả giá? Không phải ta. Là hai mươi lăm người ở ngoài kia.
Im lặng. Quạt trần tắt, không khí tĩnh, chỉ có tiếng xe lẻ tẻ từ đường lớn.
Tô Vãn nói đúng. Cô ấy không nói vì muốn ta nhận. Cô ấy nói vì muốn ta biết cái giá.
Và cái giá thì ta đã biết. Từ ngàn năm trước.
Hắn ngồi trong bóng tối. Lâu. Rồi mở sổ tay. Viết:
Sáu tuần. Không gọi vốn. Không nhận Bạch Dạ. Tìm cách khác.
Gấp sổ.
Luôn có cách khác. Luôn có.
Hắn tắt đèn bàn cuối cùng. Bước ra. Thang máy xuống tầng trệt, bước qua sảnh tối, ra phố. Gió tháng mười hai lạnh, kiểu lạnh của thành phố nhiệt đới khi nhiệt độ vừa đủ xuống để nhắc người ta mùa đông đã đến.
Đi bộ về nhà. Một mình. Như mọi đêm.
Nhưng đêm nay, lần đầu tiên trong kiếp này, bước chân nặng hơn bình thường.