Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 90: Kim Đan
Chương 90

Kim Đan

Một tuần sau.

Phòng CEO, tầng bảy, tòa nhà Huyền Cơ mới. Chín giờ sáng.

Lục Trường An ngồi trong ghế da, lưng tựa, mắt nhắm. Không ngủ. Nghĩ.

Trước mặt hắn, trên bàn gỗ: bản cáo bạch IPO đã đóng bìa, ảnh core team ngày lên sàn, và màn hình giá cổ phiếu chạy thời gian thực. HCO: 105.000 đồng. Tăng ba mươi mốt phần trăm so với giá IPO. Ổn định.

Hắn mở mắt. Nhìn ra cửa sổ. Thành phố ban ngày, nắng xiên qua kính, vệt sáng cắt ngang bàn làm việc.

Ba mươi ba tháng.

Vạn Lý Group. Nhân viên văn phòng. Bàn cạnh nhà vệ sinh. Nợ năm trăm triệu.

Huyền Cơ. Năm người trong văn phòng sáu mươi mét vuông. DataFlow kiện. Lão Từ cắt đám mây. Quỹ rỗng. Bán căn hộ trả lương.

Enterprise. Phúc Long. Đấu thầu. Bạch Dạ. Liên minh. Phản bội.

IPO. Tám trăm tỷ.

Hắn đếm. Không phải đếm tiền. Đếm thứ mất.

Mất gì?

Diệp Kính. Quân sư đầu tiên. Kiếm sắc nhất, lưỡi sắc nhất. Phản bội vì tham vọng riêng, vì tin rằng trung thành là thứ có thể đa dạng hóa. Bây giờ ở đâu đó ngoài kia, mở hãng luật, dùng mối quan hệ với Lão Từ để xây đế chế nhỏ của mình. Mất Kính, ta mất lưỡi kiếm nhanh nhất. Trần Mỹ Anh thay thế, nhưng Anh là tường thành, không phải kiếm. Tường thành chống được bão, kiếm chém được kẻ thù. Khác nhau.

Bóng tối. Lợi thế lớn nhất của Ma Tôn. Hành động mà không ai biết. Gieo mưu mà không ai thấy. Kéo dây mà không ai ngờ. IPO xóa hết. Giờ mỗi quý phải báo cáo tài chính, mỗi tháng công bố thông tin, mỗi tuần nhà phân tích viết bài. Ma Tôn dưới ánh sáng. Không giấu được.

Tự do. Trước IPO, ta quyết định một mình. Sau IPO, có cổ đông, có hội đồng quản trị, có ủy ban chứng khoán. Mỗi bước đi cần giải trình. Mỗi quyết định cần minh bạch. Tự do, thứ ta từng có cả ở kiếp trước lẫn đầu kiếp này, giờ bị gọt bớt.

Hắn dừng. Nhìn tách trà trên bàn. Trà Tiểu Linh pha, kiểu trà ông Khải ở Long Xuyên gửi lên hàng tháng.

Được gì?

Tiền. Năm trăm tỷ trên giấy. Không bán, không phải tiền thật. Nhưng tiền trên giấy cũng là quyền lực. Quyền huy động vốn. Quyền mua công ty. Quyền đặt bàn cờ lớn hơn.

Đội ngũ. Một trăm hai mươi người. Năm người nòng cốt mà ta tin. Tin thật, không phải tin kiểu kiếp trước, kiểu "tin vì chưa có lý do nghi." Tin kiểu đã thấy họ ở lại khi ta gần chết, đã thấy họ chọn ta khi có đường khác.

Và...

Hắn nhìn ảnh core team trên bàn.

...những người mà ta bắt đầu coi là gia đình.

Kiếp trước, ta mất tất cả vì tin sai người. Kiếp này... ta vẫn đang tin. Vẫn đang sợ. Nhưng không dừng lại.


Mười giờ. Tiếng gõ cửa.

Không phải gõ. Cửa mở thẳng.

Tô Vãn bước vào. Không gõ, vì đã quen. Từ tháng thứ sáu, cô không gõ cửa phòng hắn nữa. Lúc đầu hắn nhíu mày. Sau quen. Sau thấy bình thường. Sau thấy đúng.

Cô đặt trên bàn: một tập tài liệu, mỏng, mười lăm trang, bìa trắng, chữ in.

– Kim Đan.

Hắn nhìn tập tài liệu. Nhìn cô.

– Cô chuẩn bị từ bao giờ?

– Từ road show. Tuần thứ hai. Khi anh nói "rủi ro lớn nhất là tôi" trước nhà đầu tư, tôi biết anh đã nghĩ đến bước tiếp. Vì người nói "rủi ro lớn nhất là bản thân mình" là người đang nghĩ cách giảm rủi ro đó. Và cách duy nhất là xây hệ thống lớn hơn bản thân.

Hắn mở tập tài liệu.

Trang một: "Chiến lược mở rộng Huyền Cơ, Giai đoạn Kim Đan."

Trang hai: danh sách ba công ty tiềm năng cho M&A (thâu tóm và sáp nhập).

Công ty A: Minh Châu Digital. Fintech. Hai trăm nhân viên. Doanh thu tám mươi tỷ mỗi năm. Lỗ. CEO bị Lão Từ kiểm soát qua nợ. Giá trị ước tính: một trăm năm mươi tỷ, có thể đàm phán dưới một trăm hai mươi.

Công ty B: Thiên Vân Cloud. Đám mây. Một trăm năm mươi nhân viên. Nhà cung cấp hạ tầng mà Lão Từ từng dùng để ép Huyền Cơ ở giai đoạn hai. Giá trị: hai trăm tỷ.

Công ty C: Đại Á Finance. Dịch vụ tài chính. Trong mạng lưới Lão Từ. Lớn hơn, phức tạp hơn. Giai đoạn sau.

Trang ba đến mười: phân tích tài chính từng công ty. Điểm mạnh. Điểm yếu. Rủi ro. Cơ hội.

Trang mười một: bản đồ mạng lưới Lão Từ. Mười hai công ty trực tiếp. Ba mươi công ty gián tiếp. Năm chân rết chính.

Trang mười hai đến mười lăm: chiến lược tiếp cận. Timeline. Nguồn vốn. Rủi ro pháp lý.

Hắn đọc. Chậm. Mỗi trang. Mỗi con số.

Cô đã vẽ sẵn bản đồ. Trước khi ta nói.

Tô Vãn. Kiểu người không chờ lệnh. Kiểu người đọc được ý ta trước khi ta nói. Kiểu người mà ngàn năm trước, ta sẽ gọi là quân sư. Nhưng kiếp này, từ đó không đủ.

Cô ấy không phải quân sư. Quân sư phục vụ chủ tướng. Cô ấy phục vụ Huyền Cơ. Khác nhau.

Hắn đóng tập tài liệu. Đặt xuống bàn. Nhìn cô.

– Ngồi xuống.

Cô ngồi. Ghế đối diện. Sổ tay trên đùi, bút sẵn sàng.

– Kể tôi nghe.

– Kể gì?

– Cô nghĩ Huyền Cơ nên trở thành gì.

Tô Vãn nhìn hắn. Mắt kính phản chiếu ánh nắng từ cửa sổ. Im lặng ba giây.

– Anh hỏi tôi về tầm nhìn?

– Đúng.

– Lần đầu.

– Lần đầu.

Cô đặt sổ tay xuống. Không viết. Lần đầu trong hai năm rưỡi, Tô Vãn ngồi trước hắn mà không ghi chép.

– Huyền Cơ bắt đầu từ dữ liệu. Giúp doanh nghiệp nhỏ ra quyết định đúng. Đó là nền. Nhưng nền không phải là tòa nhà.

– Tiếp.

– Tòa nhà là hệ sinh thái. Dữ liệu là lõi. Xung quanh: tài chính, thanh toán, đám mây, quản lý nhân sự, tiếp thị. Mỗi mảnh là một tầng. Mỗi tầng là một công ty. Huyền Cơ không nên là công ty BI. Huyền Cơ nên là tập đoàn giải pháp doanh nghiệp. Kiểu Salesforce. Kiểu SAP. Nhưng cho thị trường này. Cho doanh nghiệp ở đây, bằng ngôn ngữ ở đây, với giá ở đây.

Hắn nghe. Không ngắt. Không gật. Chỉ nghe.

Cô nói tiếp. Giọng không cao, không nhanh. Bình thản, đều, kiểu giọng cô dùng khi trình bày số liệu. Nhưng mắt khác. Mắt sáng hơn. Sáng kiểu người nói về thứ đã nghĩ lâu, lâu lắm, và lần đầu được nói ra.

– M&A là con đường nhanh nhất. Mua fintech, mua đám mây, mua tài chính. Tích hợp vào nền tảng Huyền Cơ. Khách hàng không cần mua năm giải pháp từ năm công ty. Mua một, từ Huyền Cơ. Đó là cái mà Nova Tech đang làm. Nhưng Nova Tech xây từ trên xuống, cho tập đoàn lớn. Huyền Cơ xây từ dưới lên, cho doanh nghiệp vừa và nhỏ trước, enterprise sau. Khác hướng. Khác thị trường. Khác triết lý.

– Rủi ro?

– M&A là thuốc liều cao. Mua sai, tích hợp sai, chết. Huyền Cơ chưa bao giờ mua công ty. Đội ngũ chưa có kinh nghiệm. Anh có Giang Hà, nhưng Giang Hà là kiếm, không phải tay.

– Tay là ai?

– Tôi.

Hắn nhìn cô. Cô nhìn lại. Không né. Không ngại. Mắt thẳng, kiểu mắt mà Tô Vãn chỉ có khi nói sự thật mà cô hoàn toàn chắc chắn.

– Tôi sẽ phụ trách tích hợp. Mỗi công ty mua về, tôi sẽ vào, sáu mươi ngày, xây quy trình, gắn hệ thống, đào tạo đội ngũ, rồi rút. Kiểu phẫu thuật. Nhanh, sạch, đau nhưng lành.

– Cô biết điều đó nghĩa là gì. Sáu mươi ngày trong mỗi công ty. Xa văn phòng. Xa đội. Xa...

Hắn không nói hết câu. Dừng lại.

Xa tôi.

Cô không nói gì. Im lặng năm giây. Rồi:

– Tôi biết.

Hai từ. Nhẹ. Nhưng nặng.

Hắn gật đầu.

– Bắt đầu từ Minh Châu Digital.

– Tôi biết anh sẽ nói vậy. Cô đặt tay lên tập tài liệu. Trang mười ba. Tôi đã ghi sẵn kế hoạch tiếp cận CEO Châu Lệ Hoa. Giang Hà có mối.

Cô luôn đi trước ta một bước. Không phải vì nhanh hơn. Vì cô đã quen nhìn cùng hướng.


Đêm.

Tô Vãn đã về. Phòng CEO tối, chỉ có đèn bàn.

Lục Trường An đứng ở cửa sổ. View quen thuộc. Thành phố đêm. Đèn. Xe. Sông.

Ảnh core team trên bàn, dưới ánh đèn vàng. Năm khuôn mặt. Năm kiểu cười khác nhau. Cùng một ngày.

Hắn nhìn ảnh. Rồi nhìn ra ngoài.

Luyện Khí: học cách sống sót. Vạn Lý. Từ nhân viên đến tông chủ. Tám trăm triệu tiền nợ đến hai trăm nhân viên.

Trúc Cơ: xây nền không ai phá nổi. Huyền Cơ. Từ năm người đến một trăm hai mươi. Từ không có gì đến tám trăm tỷ. DataFlow nuốt. Enterprise thắng. Lão Từ đánh nhưng chưa ngã. IPO thành công.

Kim Đan: kết đan. Biến công ty thành tập đoàn. Từ đây, mỗi bước đi sẽ có người nhìn. Mỗi quyết định sẽ ảnh hưởng ngàn người. Mỗi sai lầm không còn là bài học.

Là hậu quả.

Im lặng. Gió từ cửa sổ hé mở.

Kiếp trước, ta đứng trên đỉnh một mình. Ngai vàng Cửu U Sơn, gió lạnh, mây thấp, không ai bên cạnh. Năm ngàn đệ tử dưới chân, nhưng không ai dám đứng cạnh. Vì đỉnh chỉ có chỗ cho một.

Kiếp này...

Hắn nhìn xuống bàn. Ảnh. Năm khuôn mặt.

Tô Vãn cười. Kiểu cười mỏng, hiếm, như nắng tháng mười hai.

Hàn Kiêu cười. Kiểu cười rộng, sáng, không biết giấu.

Trương Phong cười. Kiểu cười gượng, lần đầu, như mới tập.

Trịnh Hải cười. Kiểu cười ngại, ngang, nhìn sang.

Tiểu Linh cười. Kiểu cười nhẹ, mắt sáng, như ghi nhớ.

...ta không đứng một mình.

Hắn tắt đèn. Bước ra.

Bên dưới, thành phố vẫn chạy. Một trăm hai mươi nhân viên Huyền Cơ đang ngủ, đang sống, đang mơ. Và trên tầng bảy, một Ma Tôn đang học cách trở thành người, chậm, khó, và không chắc sẽ thành công.

Nhưng vẫn đi.

— Hết Arc 3: Trúc Cơ —

Ch.90/175
1.809 từ