Bạch Dạ Khó Chịu
Tin nhắn đến lúc chín giờ tối, khi hắn vừa đặt bút ký xong biên bản bàn giao Thiên Vân Cloud.
"Anh Lục. Ăn tối thứ Bảy? Tôi chọn chỗ."
Bạch Dạ. Hắn nhìn dòng tin nhắn, ngón tay dừng trên màn hình điện thoại. Không phải nội dung khiến hắn chú ý, mà là thứ tự. Mọi lần trước, ta là người gọi, ta là người tìm đến, ta là người cần liên minh. Bạch Dạ luôn ở thế được mời, được cần, được chọn có đến hay không. Lần này, cậu ta chủ động.
Khi kẻ mạnh chủ động mời ăn, nghĩa là kẻ đó đang lo. Kẻ lo không mời ăn vì lịch sự. Kẻ lo mời ăn vì cần nhìn tận mắt, đánh giá tận gần, xem đối phương đã thay đổi đến đâu kể từ lần gặp cuối.
Hắn đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ. Thành phố tháng mười một, đèn đường vàng nhạt, xe cộ thưa dần. Tòa nhà Huyền Cơ trên đường Nguyễn Huệ vẫn sáng đèn ở bốn tầng trên cùng, nơi đội ngũ kỹ thuật của Trịnh Hải đang chạy hệ thống tích hợp Thiên Vân vào hạ tầng tập đoàn. Hai tuần liên tục, không nghỉ. Trịnh Hải nói cần thêm một tháng để hoàn tất, nhưng hắn biết Trịnh Hải sẽ xong trong ba tuần, vì Trịnh Hải ghét ước lượng sai, dù là ước lượng thừa.
Trả lời: "Được. Thứ Bảy."
Không hỏi chỗ nào, không hỏi mấy giờ. Bạch Dạ sẽ gửi sau. Và hắn sẽ đến.
Bạch Dạ muốn nói gì thì nói. Ta đã biết rồi. Từ lúc ký xong thương vụ Thiên Vân, ta đã đếm từng ngày chờ tin nhắn này.
Thứ Bảy. Nhà hàng Pháp trên đường Hai Bà Trưng, quận Ba. Tầng ba, phòng riêng, cửa kính nhìn xuống phố. Bạch Dạ chọn chỗ này vì lý do rõ ràng: yên tĩnh, kín đáo, không phóng viên, không đồng nghiệp. Kiểu không gian dành cho những cuộc nói chuyện không muốn ai nghe. Hắn đã đến nhiều nơi tương tự trong kiếp trước, những mật thất trên đỉnh núi, những hậu viện trong tông môn, nơi tông chủ tiếp khách không mời. Kiếp này, mật thất nằm trên tầng ba nhà hàng Pháp, có đèn chùm pha lê và nhạc Debussy văng vẳng.
Hắn đến đúng giờ. Bảy giờ tối. Bạch Dạ đến trước.
Vest xám nhạt, không cà vạt, tay cầm ly rượu vang, lưng tựa ghế, một chân gác lên chân kia. Tư thế thoải mái nhưng không lười biếng. Kiểu ngồi của người kiểm soát không gian xung quanh mình mà không cần cố. Mắt Bạch Dạ đang nhìn ra phố, nhưng khi hắn bước vào, cậu ta quay lại ngay. Nhanh. Không phải kiểu quay đầu xã giao chậm rãi. Nhanh như phản xạ, như thể Bạch Dạ đã đang đợi tiếng giày trên hành lang.
Nụ cười. Nhưng nụ cười khác mọi lần: hẹp hơn, mắt sắc hơn, không đến tận khóe. Kiểu cười của người đã suy nghĩ rất lâu trước khi ngồi đây, đã lật đi lật lại từng dữ kiện, từng con số, từng kịch bản, và đã đến một kết luận mà cậu ta không thích nhưng phải chấp nhận.
– Anh Lục.
– Bạch Dạ.
Ngồi xuống. Rượu đã rót sẵn. Menu đã gọi trước. Bạch Dạ không muốn lãng phí thời gian cho chuyện ăn uống, điều đó rõ ràng từ cách cậu ta sắp xếp bàn: hai bộ dao nĩa, hai ly rượu, không bình hoa, không nến, không gì thừa. Bàn chiến lược, không phải bàn tiệc.
Thẳng vào vấn đề. Kiểu Bạch Dạ. Nhưng hôm nay, "thẳng" có vị khác. Không phải thẳng vì tự tin, mà thẳng vì cần. Kẻ tự tin có thể nói vòng vo vì có dư thời gian. Kẻ lo thì không.
Bạch Dạ nhấp rượu, đặt ly xuống, mắt nhìn hắn.
– Thiên Vân Cloud. Một trăm tỷ. Mua cả phần Lão Từ.
– Đúng.
– Trước đó là Minh Châu Digital. Thanh toán số, tín dụng vi mô, luồng tiền doanh nghiệp.
– Đúng.
– Và Huyền Cơ gốc: phân tích dữ liệu, BI, trí tuệ nhân tạo ứng dụng.
Hắn gật nhẹ, không nói. Bạch Dạ không cần câu trả lời cho những điều cả hai đều biết. Cậu ta đang xếp các mảnh ghép lên bàn, từng mảnh một, theo thứ tự, để khi mảnh cuối rơi xuống, bức tranh hiện ra không thể chối cãi.
Bạch Dạ nâng ngón tay đếm.
– BI và phân tích dữ liệu. Thanh toán số. Hạ tầng đám mây. Ba trụ cột.
Dừng lại. Hạ tay. Nhìn thẳng.
– Đó là hệ sinh thái cạnh tranh trực diện với Nova Tech, anh Lục.
Đến rồi. Câu mà Bạch Dạ muốn nói từ lúc gửi tin nhắn. Cả tuần qua, có lẽ cả tháng qua, câu này đã nằm trong đầu cậu ta, xoay đi xoay lại, tìm cách diễn đạt nào cho đúng, cho vừa đủ nặng mà không quá nặng. Cuối cùng, cậu ta chọn cách đơn giản nhất: nói thẳng.
– Cũng đúng.
Im lặng. Bạch Dạ không nói gì trong mười giây. Mười giây dài trong phòng ăn tầng ba, chỉ có tiếng nhạc piano nhẹ và tiếng ly rượu chạm bàn khi cậu ta đặt xuống. Ánh đèn vàng chiếu lên khuôn mặt Bạch Dạ, hắt bóng dưới xương gò má, khiến đôi mắt sáng bình thường của cậu ta trông sâu hơn, tối hơn. Bạch Dạ đang nghĩ, và khi Bạch Dạ nghĩ, cậu ta trông già hơn tuổi hai mươi chín.
– Khi chúng ta liên minh chống Lão Từ, Bạch Dạ nói chậm, từng chữ rõ ràng như đọc bản tuyên ngôn, tôi nghĩ anh muốn sống sót. Một CEO trẻ đang bị hệ thống cũ bóp cổ, cần đồng minh để không chết. Tôi giúp vì điều đó hợp lý, và vì anh là người thú vị nhất tôi gặp trong mười năm làm kinh doanh.
Dừng lại. Ngón tay xoay chân ly rượu, chậm, đều.
– Giờ tôi thấy anh không muốn sống sót. Anh muốn ngôi vương.
Ngôi vương.
Kiếp trước, ta ngồi trên đỉnh Huyền Minh Tông, nhìn xuống tu tiên giới. Không phải vì muốn "ngôi vương," mà vì ta mạnh nhất, và kẻ mạnh nhất tự nhiên ngồi trên đỉnh. Nước chảy xuống thấp, lửa bốc lên cao, kẻ mạnh ngồi trên. Không phải luật do ai đặt ra, mà là cách thế giới vận hành.
Kiếp này, logic không khác. Huyền Cơ xây hệ sinh thái không phải vì ta muốn "ngôi vương," mà vì hệ sinh thái là cách duy nhất để tồn tại lâu dài. Kẻ chỉ có một sản phẩm, dù tốt đến mấy, cũng giống tu sĩ chỉ biết một chiêu: đánh được ba hiệp, không đánh được ba trăm hiệp.
Nhưng kết quả giống nhau. Hệ sinh thái Huyền Cơ chồng lấn hệ sinh thái Nova Tech. Dù ta muốn hay không.
– Tôi không dùng từ đó.
– Nhưng đó là sự thật.
Hắn nhìn Bạch Dạ. Cậu ta nhìn lại. Hai cặp mắt giữ nhau qua bàn ăn Pháp, qua hai ly rượu vang, qua khoảng cách sáu mươi phân mặt gỗ sồi. Không ai chớp trước.
Đúng. Nhưng ta không nói. Không phải vì khiêm tốn. Mà vì kẻ thật sự muốn ngôi vương không bao giờ tuyên bố. Tuyên bố là mời thiên hạ chĩa kiếm vào mình trước khi đủ mạnh để đỡ.
Món khai vị đến. Người phục vụ đặt đĩa xuống nhẹ nhàng, cúi đầu, rút lui. Không ai chạm đũa.
– Bạch Dạ, hắn nói, giọng bình thản như đang bàn chuyện thời tiết, Huyền Cơ xây hệ sinh thái vì đó là cách duy nhất tồn tại lâu dài trong thị trường này. Không phải vì muốn cạnh tranh Nova Tech. Nếu thị trường đủ lớn cho hai hệ sinh thái, tôi không có lý do gì đánh anh.
Bạch Dạ nhìn hắn, mắt hơi nheo, kiểu nhìn của người đang cân nhắc xem câu vừa nghe là thật bao nhiêu phần trăm.
– Anh tin điều đó?
Không. Thị trường doanh nghiệp Đông Nam Á không đủ lớn cho hai hệ sinh thái hoàn chỉnh. Ta biết. Bạch Dạ biết. Cả hai đều biết, và cả hai đều giả vờ không biết, vì nói ra bây giờ là tuyên chiến, mà chưa ai sẵn sàng tuyên chiến khi Lão Từ còn sống.
– Kết quả giống nhau dù ý định khác nhau, Bạch Dạ nói, giọng không buộc tội, chỉ trình bày. Hệ sinh thái Huyền Cơ chồng lấn Nova Tech. Đám mây, dữ liệu doanh nghiệp, thanh toán. Cùng khách hàng, cùng thị trường. Hôm qua Thiên Vân ký hợp đồng với Thái Sơn Logistics, đúng không? Khách hàng cũ của Nova Tech Cloud.
– Đúng.
– Thái Sơn chuyển vì Thiên Vân rẻ hơn hai mươi phần trăm và tích hợp thẳng với Huyền Cơ BI. Sản phẩm tốt hơn, giá tốt hơn. Tôi không trách anh, tôi trách mình chưa nghĩ ra trước.
Thành thật. Bạch Dạ không giận vì mất khách. Bạch Dạ giận vì bị bất ngờ. Cậu ta ghét bị bất ngờ hơn ghét thua.
– Nhưng anh phải hiểu, Bạch Dạ tiếp, nghiêng người về phía trước, hai cẳng tay đặt trên bàn, từ hôm nay, tôi coi anh là đối thủ.
Câu đó rơi xuống bàn như thanh kiếm đặt giữa hai người. Không rút khỏi vỏ, nhưng đã đặt ra, và cả hai đều thấy.
Im lặng nặng trĩu. Kiểu im lặng giữa hai kiếm thủ khi cùng đứng trên đài, kiếm đã rút nhưng chưa chém. Cả hai đều biết trận đánh sẽ đến, chỉ chưa biết khi nào.
Hắn nhấp rượu. Bordeaux, tannin nặng, hậu vị đắng nhẹ rồi ngọt. Đặt ly xuống, bình tĩnh.
– Tôi hiểu. Và tôi tôn trọng điều đó.
– Tôi sẽ cạnh tranh, Bạch Dạ nói, mắt không rời hắn. Sản phẩm tốt hơn, giá tốt hơn, dịch vụ tốt hơn. Tôi sẽ không lobby chính phủ chặn anh. Không mua cổ phiếu ép giá. Không rút ruột từ bên trong. Không bẩn.
– Không như Lão Từ.
– Không như Lão Từ. Bạch Dạ gật. Tôi không phải Lão Từ và không bao giờ muốn thành Lão Từ. Tôi muốn thắng, nhưng thắng bằng cách mà khi nhìn lại, tôi không phải tự lừa mình rằng đó là chiến thắng.
Chính đạo. Chính đạo thuần khiết. Kiếp trước, Thanh Vân Kiếm Tôn cũng nói y vậy: "Kiếm của ta sạch. Dù giết ngươi, kiếm vẫn sạch." Và Kiếm Tôn nói thật. Kiếm Tôn giết ta không phải vì hận, mà vì tin rằng ma đạo phải diệt. Bạch Dạ sẽ đánh ta không phải vì ghét, mà vì thị trường chỉ đủ chỗ cho một.
– Và anh? Bạch Dạ hỏi.
– Tôi cũng sẽ không đánh bẩn.
Nói thật. Với Bạch Dạ, ta không dùng chiến thuật bẩn. Không phải vì đạo đức. Mà vì Bạch Dạ không đáng bị đánh bẩn. Kẻ ngang tầm xứng đáng được đánh đẹp. Lão Từ dùng quyền lực cũ, ta dùng mưu kế. Nhưng Bạch Dạ dùng thực lực thuần túy, nên đánh cậu ta bằng mưu kế là hạ thấp chính ta.
Bạch Dạ gật nhẹ, như chấp nhận một khế ước không giấy. Rồi cười. Lần này mắt cũng cười, nhưng nụ cười buồn, kiểu cười của người vừa mất một thứ gì đó mà không đặt tên được. Có lẽ là sự thoải mái. Có lẽ là ảo tưởng rằng hai người có thể chỉ là đồng minh mãi mãi.
– Biết không, anh Lục. Tôi thích nói chuyện với anh. Ít người nói thẳng trong giới này. Phần lớn vòng vo, nịnh bợ, hay nói nửa câu rồi để người khác tự suy. Anh không vậy.
– Anh cũng không.
– Đó là vấn đề. Bạch Dạ cười nhẹ, ngón tay gõ vào thành ly. Hai người thẳng thắn tôn trọng nhau mà phải đánh nhau. Kiểu bi kịch cổ điển mà tiểu thuyết nào cũng viết.
Bi kịch cổ điển. Kiếp trước, Thanh Vân Kiếm Tôn là kẻ duy nhất ta tôn trọng trong liên minh chính đạo. Ngàn năm tu luyện, đánh trăm trận, giết ngàn người, nhưng chỉ Kiếm Tôn khiến ta dùng từ "tôn trọng." Và Kiếm Tôn cũng tôn trọng ta. Rồi Kiếm Tôn vẫn đứng trong liên minh giết ta. Không phải vì ghét, mà vì lập trường. Chính đạo là chính đạo, ma đạo là ma đạo. Tôn trọng không thay đổi phe.
Bạch Dạ giống Kiếm Tôn. Tôn trọng ta, nhưng sẽ đánh. Vì thị trường là thị trường.
Nhưng có một điểm khác. Kiếm Tôn chết trước ta trong đại chiến, chết vì bệnh tật chứ không phải kiếm. Và ta đã đứng bên giường Kiếm Tôn lúc cuối, không phải vì thương, mà vì kẻ ngang tầm chết mà ta không ở đó thì thiếu lễ. Bạch Dạ, nếu có ngày phải "chết" trong thương trường, ta cũng sẽ ở đó. Không phải vì thương. Mà vì lễ.
Hắn nâng ly.
– Vậy hẹn gặp lại, Bạch Dạ nói, cũng nâng ly. Lần này thật sự.
– Lần này thật sự.
Hai ly chạm. Tiếng trong vắt trong phòng ăn vắng, ngân dài hơn cần thiết, như thể cái ly cũng biết đây là tiếng chạm cuối cùng giữa hai đồng minh.
Bạch Dạ uống cạn. Đặt ly xuống, đứng dậy, chỉnh tay áo vest.
– Món chính ngon lắm. Nên ăn thử trước khi chúng ta bận đánh nhau.
Hắn nhìn Bạch Dạ bước ra. Lưng thẳng, bước đều, không ngoái lại. Kiểu bước đi của người đã quyết, không cần xác nhận lại.
POV Bạch Dạ
Xe chạy trên đường Hai Bà Trưng, mười giờ đêm, phố vắng dần. Đèn vàng nhảy qua cửa kính, sáng rồi tối, sáng rồi tối, nhịp đều như nhịp tim.
Bạch Dạ ngồi ghế sau, không nhìn điện thoại, không mở sổ. Hai tay đặt trên đùi, ngón tay phải gõ nhẹ vào đầu gối, thói quen cũ khi đang nghĩ. Trợ lý ngồi ghế trước, im lặng, biết khi nào sếp cần yên tĩnh.
Lục Trường An.
Ba năm trước. Phó phòng kinh doanh ở Vạn Lý Group. Lương tám triệu. Nợ năm trăm triệu. Loại người mà nếu gặp trong thang máy, tôi sẽ bấm nút mở cửa cho lịch sự rồi quên mặt trước khi cửa đóng.
Giờ ngồi trước tôi trong nhà hàng Pháp, uống Bordeaux, nói chuyện bằng giọng người đã quen ngồi đầu bàn. Hệ sinh thái tập đoàn: BI, thanh toán, đám mây. Cổ phiếu tăng hai trăm phần trăm sau IPO. Vốn hóa ngàn tỷ. Bốn trăm năm mươi nhân viên, mà mỗi người đều nhìn anh ta bằng ánh mắt tôi chưa từng thấy nhân viên nào nhìn CEO: không sợ, không nịnh, mà tin. Tin theo kiểu tín đồ tin giáo chủ.
Tôi đã coi anh ta là đối thủ đáng gờm từ lần gặp đầu tiên ở gala, khi anh ta nhìn tôi mà không chớp mắt. Giờ tôi phải coi anh ta là mối đe dọa sinh tồn.
Xe dừng đèn đỏ. Ánh đèn neon từ quán phở bên đường hắt vào, đỏ nhạt, nhuộm một bên mặt Bạch Dạ.
Mối đe dọa sinh tồn. Từ nặng. Nhưng chính xác.
Nova Tech mất mười năm xây hệ sinh thái. Hai ngàn nhân viên. Doanh thu mười hai ngàn tỷ. Quan hệ chính phủ năm nước Đông Nam Á. Brand number one trong phân khúc doanh nghiệp lớn. Tôi tự hào về từng con số đó, vì từng con số đều đổi bằng mồ hôi, không bằng mưu mẹo.
Lục Trường An xây ba năm. Bốn trăm năm mươi người. Ngàn tỷ vốn hóa. Ba trụ cột chồng lấn bảy mươi phần trăm sản phẩm Nova Tech.
Nếu cho anh ta mười năm, anh ta sẽ ở đâu?
Câu hỏi đó mới là thứ khiến tôi mất ngủ, không phải hiện tại. Hiện tại, Nova Tech vẫn lớn gấp mười lần Huyền Cơ. Mười lần. Nhưng ba năm trước, tỉ lệ đó là vô cực chia cho không. Từ vô cực xuống mười, trong ba năm. Nếu tốc độ đó không giảm, trong ba năm nữa, tỉ lệ là bao nhiêu?
Gọi cho trợ lý, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng từng chữ.
– Sáng mai. Họp ban chiến lược Nova Tech. Tám giờ. Chủ đề: đánh giá toàn diện hệ sinh thái Huyền Cơ Technologies và kế hoạch ứng phó. Tất cả giám đốc cấp cao có mặt. Không ngoại lệ.
– Vâng anh. Có nội dung cụ thể cần chuẩn bị trước?
– Bảo bộ phận nghiên cứu thị trường: so sánh sản phẩm Huyền Cơ và Nova Tech trên từng phân khúc. Đám mây, phân tích kinh doanh, thanh toán. Khách hàng chung. Khách hàng đang chuyển đổi. Khách hàng có nguy cơ chuyển. Tôi muốn số liệu, không muốn ý kiến.
– Rõ anh.
Cúp máy. Xe qua cầu Sài Gòn, đèn cầu trắng xanh phản chiếu trên mặt sông đen. Bạch Dạ nhìn xuống dòng nước, thấy bóng mình mờ nhạt trên kính xe.
Lục Trường An nói anh ta không muốn "ngôi vương." Nói dối. Nhưng nói dối lịch sự, kiểu nói dối mà cả hai đều biết là nói dối, và không ai chấp. Anh ta xây hệ sinh thái vì đó là cách duy nhất tồn tại? Nửa đúng. Đúng là cần hệ sinh thái. Nhưng không nhất thiết phải xây hệ sinh thái chồng lấn Nova Tech bảy mươi phần trăm. Có mười cách xây mà chỉ chồng ba mươi phần trăm. Anh ta chọn cách chồng bảy mươi vì anh ta muốn đánh. Không phải đánh tôi, chưa. Nhưng anh ta biết khi xây xong, đánh tôi là tất yếu. Và anh ta không ngại.
Đó là điều khiến tôi lo. Không phải sức mạnh. Sức mạnh thì đo được, tính được, phản được. Cái khiến tôi lo là tốc độ. Ba năm, từ không có gì đến tập đoàn. Người bình thường không thể. Người tài cũng không thể nhanh vậy. Lục Trường An có thứ gì đó mà tôi chưa hiểu. Trực giác? May mắn? Hay cái gì đó sâu hơn, cái gì đó mà tôi nhìn không thấy nhưng cảm được mỗi khi ngồi đối diện anh ta?
Không biết. Và không biết là nguy hiểm nhất.
Xe dừng trước tòa nhà Nova Tech, quận Bảy. Hai mươi tám tầng, kính xanh, logo trắng sáng đèn trên đỉnh. Bạch Dạ bước xuống, đứng dưới mái sảnh, ngẩng đầu nhìn lên. Gió từ sông thổi vào, mang theo mùi nước lợ và mùi bê tông ướt từ công trình bên cạnh.
Nova Tech. Mười năm. Hai ngàn nhân viên. Mười hai ngàn tỷ doanh thu. Hệ sinh thái doanh nghiệp lớn nhất Đông Nam Á.
Mười năm tôi xây. Mỗi viên gạch đều có dấu tay tôi.
Tôi sẽ không để ai phá.
Bước vào thang máy. Tầng hai mươi tám. Phòng làm việc riêng. Mở sổ tay da, bút Montblanc, viết bằng tay vì Bạch Dạ tin rằng viết tay khiến não nghĩ kỹ hơn:
"Huyền Cơ Technologies. Đánh giá lại: từ 'đối thủ tiềm năng' sang 'đối thủ chiến lược cấp 1.' Lý do: hệ sinh thái chồng lấn 70% với Nova Tech sau thương vụ Thiên Vân. Hành động: phòng thủ trước, phản công sau."
Đóng sổ. Đặt bút xuống. Nhìn ra cửa kính. Thành phố bên dưới, đèn vàng rải rác, xe chạy thưa, sông Sài Gòn uốn cong như sợi bạc dưới ánh trăng mờ.
Tôi không ghét anh ta. Tôi tôn trọng anh ta. Tôi thậm chí thích anh ta, theo cách mà kiếm thủ thích đối thủ duy nhất đáng đấu. Nhưng tôn trọng không có nghĩa nhường. Thị trường không đủ chỗ cho hai hệ sinh thái giống nhau, giống bầu trời không đủ chỗ cho hai mặt trời.
Sớm muộn, một trong hai phải lùi.
Và tôi không lùi.
Hắn ngồi trong xe, trên đường về căn hộ tầng mười hai. Thành phố đêm trôi qua cửa kính: quán nhậu đóng cửa, xe ôm đợi khách, cặp tình nhân đi bộ dưới hàng cây. Những mảnh đời bình thường mà hắn nhìn mỗi đêm nhưng chưa bao giờ thuộc về.
Bạch Dạ. Lần đầu tiên cậu ta lo thật sự. Mắt cậu ta thay đổi giữa bữa ăn, khi ta nói "đúng." Từ tò mò sang đánh giá lại. Từ đánh giá lại sang cảnh giác. Từ cảnh giác sang quyết tâm. Bốn tầng biến đổi trong một bữa tối, mỗi tầng sâu hơn tầng trước.
Ta đã thấy ánh mắt đó. Kiếp trước. Thanh Vân Kiếm Tôn, khi nhận ra Huyền Minh Tông không còn là tông môn ma đạo nhỏ bên lề, không còn là đám tà tu lẻ tẻ có thể bỏ qua, mà đang vươn lên thành thế lực ngang hàng. Kiếm Tôn bắt đầu mài kiếm từ ngày đó.
Bạch Dạ sẽ mài kiếm. Sẽ phòng thủ. Sẽ phản công. Sẽ cạnh tranh bằng thực lực, không bằng mưu mẹo. Và đó là loại cạnh tranh khó thắng nhất, vì không có kẽ hở để khai thác. Mưu kế chỉ hiệu quả khi đối phương có điểm yếu đạo đức. Bạch Dạ không có. Cậu ta sạch. Sạch từ trong ra ngoài, sạch đến mức khiến ta khó chịu vì ta biết mình không sạch bằng.
Ta không muốn giết Bạch Dạ. Không muốn hủy Nova Tech. Kiếp trước, ta hủy Bạch Nhật Tông mà không chớp mắt. Kiếp này, ta thấy Bạch Dạ đổ mà sẽ không vui. Kỳ lạ. Ta đang trở thành kẻ khác, hay ta đang trở thành chính mình?
Nhưng ta cũng không nhường.
Xe qua ngã tư Điện Biên Phủ. Đèn đỏ. Dừng.
Kim Đan giai đoạn: ba tông môn tranh đoạt. Huyền Cơ, Nova Tech, mạng lưới Lão Từ đang sụp. Khi Lão Từ xong, chỉ còn hai. Và hai, cuối cùng, sẽ phải phân thắng bại.
Nhưng trước tiên, xong Lão Từ đã. Vạn Phúc. Phú Thịnh. Hai chân rết cuối.
Đèn xanh. Xe chạy.
Bạch Dạ nói đúng. Bi kịch cổ điển: hai người tôn trọng nhau mà phải đánh nhau. Nhưng ta đã sống qua bi kịch đó một lần rồi. Lần trước, ta thua. Không thua vì yếu, mà thua vì tin. Tin kẻ không đáng tin, giữ kẻ không đáng giữ.
Lần này, ta không mắc lỗi đó. Không phải vì không tin ai. Mà vì ta đã học cách chọn đúng người để tin.
Xe dừng. Tòa chung cư. Thang máy. Tầng mười hai.
Mở cửa. Căn hộ tối, im, chỉ có tiếng máy lạnh chạy nhẹ và ánh đèn thành phố lọt qua rèm cửa. Hắn không bật đèn, đi thẳng ra ban công, đứng nhìn xuống.
Thành phố dưới chân. Ba triệu ngọn đèn. Đâu đó trong ba triệu ngọn đèn đó, Bạch Dạ đang ngồi viết sổ tay trên tầng hai mươi tám. Đâu đó, Lão Từ đang nhìn bản đồ mạng lưới co lại từng ngày. Đâu đó, Tô Vãn đang ngủ, hay đang không ngủ vì lo.
Ba thế lực. Một thành phố. Chỉ một kẻ đứng trên đỉnh cuối cùng.
Gió thổi. Lạnh nhẹ. Hắn đứng thêm mười phút, không nghĩ gì, chỉ nhìn. Rồi vào, khép cửa ban công, đi ngủ.
Ngày mai, tiếp tục cắt chân rết.