Bạch Dạ Cầu Cứu
Điện thoại reo lúc hai giờ sáng.
Hắn không ngủ. Đang ngồi trước bản đồ tài chính Huyền Cơ mà Tô Vãn soạn lại chiều hôm trước, sáu mươi lăm khách hàng xếp theo ngành, mỗi khách một dòng, cột cuối cùng ghi "rủi ro chuyển Meridian" bằng màu đỏ, vàng, hoặc xanh. Hai mươi ba dòng đỏ. Mười bảy vàng. Hai mươi lăm xanh. Số đỏ đang tăng.
Nhìn tên trên màn hình: Bạch Dạ.
Bạch Dạ không bao giờ gọi lúc hai giờ sáng. Bạch Dạ không bao giờ gọi mà không hẹn trước. Bạch Dạ là người duy nhất ngoài Tô Vãn mà hắn lưu số bằng tên thật thay vì chức danh.
Nhấc máy.
– Anh Lục.
Giọng bình tĩnh. Quá bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh của người đã hoảng xong rồi, đã sợ xong rồi, và bây giờ chỉ còn lại thứ nằm dưới đáy sợ hãi: sự chấp nhận trước khi chấp nhận.
– Bạch Dạ. Chuyện gì?
Im lặng ba giây. Hắn nghe tiếng thở, đều nhưng nặng, kiểu thở của người đang đo lường từng chữ trước khi buông.
– Meridian ký biên bản ghi nhớ mua ba mươi phần trăm Nova Tech. Hội đồng quản trị tôi chấp thuận chiều nay. Bốn phiếu thuận, ba phiếu chống. Tôi bỏ phiếu chống. Thua.
Hắn đặt bút xuống bản đồ tài chính. Chậm.
– Ba mươi phần trăm. Giá?
– Một nghìn hai trăm tỷ. Kèm hai ghế hội đồng quản trị.
Một nghìn hai trăm tỷ. Cao hơn giá trị sổ sách hai mươi phần trăm. Meridian không mua cổ phần, họ mua quyền kiểm soát, và hai ghế hội đồng quản trị nghĩa là mọi quyết định chiến lược đều cần Meridian gật đầu.
– Thời hạn chốt?
– Sáu tuần. Kiểm toán, rà soát pháp lý, ký hợp đồng chính thức. Sáu tuần là Meridian sở hữu ba mươi phần trăm Nova Tech.
Sáu tuần. Bốn mươi hai ngày. Dự thảo nghị định cần tám đến mười hai tháng. Kiến nghị bổ sung cần sáu tháng. Bốn mươi hai ngày là không đủ cho bất cứ con đường pháp lý nào.
– Anh vẫn là giám đốc điều hành.
– Giám đốc điều hành với ba mươi phần trăm Meridian cộng hai ghế hội đồng quản trị nghĩa là tôi làm giám đốc điều hành cho họ. Không phải cho tôi. Anh biết điều đó.
Hắn biết. Bạch Dạ xây Nova Tech từ phòng trọ, tám năm, từ con số không đến bốn nghìn tỷ. Và bây giờ, một chữ ký, ba mươi phần trăm, hai ghế, mất kiểm soát. Không phải mất công ty, tệ hơn: vẫn có công ty nhưng không còn quyền quyết định. Nhốt trong chính ngôi nhà mình xây.
– Anh muốn tôi giúp gì?
Im lặng. Năm giây. Mười.
– Tôi không biết.
Ba chữ. Hắn nghe chúng và nhận ra: đây là lần đầu tiên Bạch Dạ nói "tôi không biết" với ai. Bạch Dạ luôn biết. Luôn có kế hoạch, luôn có phương án B, luôn có câu trả lời sẵn trước khi người khác kịp hỏi. Bốn năm quen, ba lần gặp mặt, hàng chục cuộc gọi, chưa bao giờ nghe ba chữ đó.
Bạch Dạ. Chính đạo. Kẻ xây đế chế bằng sản phẩm thay vì thủ đoạn, bằng giá trị thay vì sợ hãi. Và bây giờ, chính đạo đang bị ma đạo lớn hơn nuốt. Không phải ma đạo kiểu ta, kiểu dùng người, chơi cờ. Ma đạo kiểu Meridian: dùng tiền mua quyền, dùng quy mô nghiền kẻ nhỏ.
Lần đầu tiên ta nghe Bạch Dạ sợ. Không phải sợ thua, sợ mất chính mình.
– Tôi phân tích cho anh. Có ba cách chặn giao dịch. Một: mua lại cổ phần trước Meridian. Huyền Cơ không đủ tiền. Hai: chặn pháp lý bằng luật chống độc quyền nước ngoài. Chưa có luật. Dự thảo nghị định đang xem xét, nhưng cần tám đến mười hai tháng. Ba: tìm nhà đầu tư đối trọng mua cổ phần cạnh tranh trong sáu tuần. Khó, nhưng có thể.
– Phương án ba, Bạch Dạ nói ngay, giọng sống lại một chút. Ai?
– Lâm Khải có thể huy động bốn trăm tỷ trong ngắn hạn. Châu Lệ Hoa thêm hai trăm qua Minh Châu. Cộng quỹ Thăng Long, có thể lên bảy trăm. Nhưng Meridian trả một nghìn hai trăm. Chênh lệch năm trăm tỷ. Không có ai lấp khoảng đó trong sáu tuần.
Im lặng.
– Còn anh? Bạch Dạ hỏi. Huyền Cơ?
– Tiền mặt Huyền Cơ hai trăm mười tỷ. Đang đốt mười lăm tỷ mỗi tháng để giữ thị phần trước Meridian. Rút tiền cứu Nova Tech nghĩa là Huyền Cơ chết trong tám tháng thay vì mười bốn.
Im lặng lâu hơn. Hắn nghe tiếng gió bên kia điện thoại, kiểu gió ở ban công tầng cao, và nhận ra: Bạch Dạ đang đứng ngoài ban công, nhìn thành phố, lúc hai giờ sáng, một mình.
– Anh Lục.
– Gì?
– Lần đầu tiên tôi gọi điện cho ai đó mà không có kế hoạch.
Lần đầu tiên. Bạch Dạ nói "lần đầu tiên" và ta nghe được sức nặng của nó. Tám năm xây Nova Tech, từ zero, qua hàng trăm cuộc họp, hàng nghìn quyết định, chưa bao giờ không có kế hoạch. Và đêm nay, hai giờ sáng, gọi cho ta, không phải vì ta có giải pháp, vì không còn ai khác để gọi.
Ta hiểu cảm giác đó. Kiếp trước, trước đại chiến Cửu U Sơn, đêm cuối cùng, ta cũng đứng trên đỉnh núi, một mình, nhìn xuống mười vạn đệ tử đang ngủ, biết rằng sáng mai nhiều người trong số họ sẽ chết, và ta không có kế hoạch nào đủ tốt để cứu tất cả. Đêm đó, ta không gọi cho ai. Vì không có ai để gọi.
Bạch Dạ có ta. Và ta không có câu trả lời.
– Tôi không cứu được Nova Tech trong sáu tuần.
Im lặng. Hắn nghe Bạch Dạ thở ra, chậm, kiểu thở ra của người nghe xong điều mình đã biết nhưng vẫn hy vọng sẽ nghe khác.
– Tôi biết, Bạch Dạ nói, giọng nhẹ hơn, gần thì thầm. Tôi gọi không phải vì nghĩ anh cứu được. Tôi gọi vì... cần nói với ai đó. Ai đó hiểu.
Hiểu. Từ đó nặng hơn "giúp." Giúp là hành động, có thể thất bại, có thể thành công. Hiểu là tồn tại, là biết cảm giác mất thứ mình xây bằng máu, biết cảm giác đứng nhìn công trình cả đời bị kẻ khác mua bằng tiền.
– Tôi hiểu.
Hai chữ. Nhưng cách hắn nói, chậm, thấp, không phải lịch sự, không phải an ủi, là sự thật, mang theo sức nặng của ngàn năm và bốn năm cộng lại.
Bạch Dạ im lặng lâu. Rồi:
– Anh Lục. Tôi hỏi thẳng. Sau khi Meridian vào Nova Tech, liên minh của chúng ta...
– Vẫn còn. Tôi không bỏ đồng minh vì đồng minh yếu đi.
– Anh không sợ Meridian dùng Nova Tech để đánh Huyền Cơ từ bên trong?
– Sợ. Nhưng sợ không phải lý do cắt đứt.
Tiếng gió. Tiếng thành phố xa xa, tiếng xe máy ai đó chạy trên đường khuya, tiếng sống bình thường giữa đêm bất thường.
– Cảm ơn, Bạch Dạ nói. Không phải vì anh nói sẽ không bỏ. Vì anh nói thật.
– Anh biết tôi nói thật bằng cách nào?
– Vì anh không hứa. Người nói thật không hứa. Người nói thật nói sợ, nói không kịp, nói không đủ tiền. Rồi vẫn ở lại. Đó là cách tôi phân biệt.
Bạch Dạ. Chính đạo. Và bây giờ, lần đầu tiên, ta nhận ra: chính đạo không phải kẻ không bao giờ thua. Chính đạo là kẻ thua rồi vẫn giữ lưng thẳng.
Cúp máy lúc ba giờ mười lăm. Hắn không ngủ. Ngồi trong căn hộ tầng bảy, căn hộ mới mua lại sau khi bán căn cũ trả nợ cho Trương Phong hai năm trước, nhỏ hơn nhưng ở tầng cao hơn, nhìn thấy một phần đường chân trời qua cửa sổ phòng khách.
Mở điện thoại. Nhắn Tô Vãn, biết cô sẽ đọc sáng mai:
"Bạch Dạ gọi. Meridian mua 30% Nova Tech, chốt 6 tuần. Không kịp chặn. Sáng mai họp core, 7 giờ."
Đặt điện thoại xuống. Nhìn bản đồ tài chính trên bàn, sáu mươi lăm dòng, hai mươi ba dòng đỏ. Rồi nhìn ra cửa sổ, nơi tòa nhà Nova Tech sáng đèn ở chân trời, logo trắng trên nền tối.
Bạch Dạ. Tám năm xây. Sáu tuần mất. Tỉ lệ giữa xây và mất luôn bất công. Xây thì chậm, mất thì nhanh. Kiếp trước cũng vậy. Huyền Minh Tông xây ngàn năm, mất trong một trận.
Nhưng kiếp trước, ta mất tất cả. Tông môn, đệ tử, mạng sống. Bạch Dạ mất Nova Tech, nhưng còn mạng, còn tên, còn tám năm kinh nghiệm không ai lấy được. Mất công ty không phải mất hết. Mất mình mới là mất hết.
Ta biết vì ta đã mất mình. Chết trên đỉnh Cửu U Sơn, linh hồn tan, ký ức tưởng mất, và nếu không trọng sinh, thì đó là hết. Không phải mất công ty. Mất chính ta. Bạch Dạ chưa đến mức đó. Chưa.
Nhưng hắn đau. Và ta không quen nhìn người đau mà không làm gì.
Kiếp trước, ta sẽ để mặc. Đồng minh yếu, bỏ. Đó là ma đạo. Kiếp này...
Kiếp này ta muốn giữ. Giữ người. Dù không kịp cứu thứ của họ.
Sáng. Bảy giờ. Phòng họp nhỏ tầng chín, sáu người: Tô Vãn, Hàn Kiêu (video từ Jakarta), Trịnh Hải, Trần Mỹ Anh, Giang Hà, Tiểu Linh.
Hắn nói ngắn: Meridian mua ba mươi phần trăm Nova Tech, sáu tuần chốt, không chặn được.
Im lặng.
Hàn Kiêu nói trước, giọng qua loa ngoài hơi rè:
– Mất Nova Tech là mất đồng minh lớn nhất. Meridian sẽ dùng Nova Tech để đánh mình từ bên trong thị trường.
– Đúng. Tô Vãn mở bản phân tích trên màn hình. Nova Tech có hai mươi hai phần trăm thị phần doanh nghiệp lớn. Khi Meridian kiểm soát Nova Tech, họ nắm thêm hai mươi hai phần trăm mà không cần bán sản phẩm. Tổng cộng Meridian sẽ kiểm soát gần bốn mươi phần trăm thị trường.
– Huyền Cơ bao nhiêu? Giang Hà hỏi.
– Hai mươi mốt phần trăm. Giảm từ hai mươi lăm trước khi Meridian vào.
Trịnh Hải, im lặng từ đầu, lên tiếng:
– Công nghệ. Nova Tech dùng kiến trúc khác Huyền Cơ. Nếu Meridian tích hợp Nova Tech vào hệ sinh thái Meridian, khách hàng Nova Tech sẽ bị nhốt trong hệ sinh thái đó. Chuyển sang Huyền Cơ sẽ tốn kém và phức tạp.
– Bao lâu để khóa? hắn hỏi.
– Sáu đến chín tháng. Sau đó, khách hàng Nova Tech coi như mất.
Sáu đến chín tháng. Sau khi Meridian chốt mua, sáu tháng nữa, hai mươi hai phần trăm thị phần của Nova Tech bị nhốt vĩnh viễn. Cửa sổ cơ hội: sáu tháng để thuyết phục khách hàng Nova Tech chuyển sang Huyền Cơ trước khi bị khóa.
– Trần Mỹ Anh. Pháp lý có chặn được giao dịch không?
Trần Mỹ Anh lắc đầu, chậm nhưng dứt khoát.
– Không có cơ sở pháp lý hiện hành. Dự thảo nghị định chưa ban hành, không áp dụng hồi tố. Giao dịch mua cổ phần tư nhân, không vi phạm luật chứng khoán. Luật chống độc quyền không áp dụng vì Meridian và Nova Tech không cùng phân khúc theo định nghĩa hiện hành.
– Giang Hà?
– Tôi có thể tìm nhà đầu tư đối trọng. Nhưng sáu tuần, một nghìn hai trăm tỷ? Không ai trên thị trường này có vừa tiền vừa dũng khí để đấu Meridian trong bốn mươi hai ngày.
Hắn nhìn quanh phòng. Sáu khuôn mặt, sáu cách xử lý khác nhau: Hàn Kiêu cắn môi, Tô Vãn mặt bình nhưng tay nắm chặt bút, Trịnh Hải nhíu mày trước bảng số liệu, Trần Mỹ Anh thẳng lưng như thanh kiếm, Giang Hà mắt tính toán, Tiểu Linh im lặng quan sát tất cả.
– Không chặn được giao dịch, hắn nói. Chấp nhận.
Im lặng nặng.
– Nhưng. Mất đồng minh không có nghĩa là mất cuộc chiến. Bạch Dạ vẫn là giám đốc điều hành Nova Tech ít nhất mười hai đến mười tám tháng, theo hợp đồng. Trong thời gian đó, anh ta vẫn có ảnh hưởng, dù bị hạn chế. Và Bạch Dạ không phải người nằm yên.
Tô Vãn nhìn hắn.
– Anh định giữ liên minh?
– Giữ. Nhưng đổi hình thức. Trước đây liên minh Huyền Cơ và Nova Tech là hai tông môn ngang hàng. Bây giờ, Nova Tech thuộc Meridian, liên minh công khai không còn khả thi. Chuyển sang liên minh ngầm: Bạch Dạ chia sẻ thông tin nội bộ Meridian qua Nova Tech. Đổi lại, khi Bạch Dạ rời Nova Tech, Huyền Cơ mở cửa.
Giang Hà nghiêng đầu.
– Anh muốn Bạch Dạ làm gián điệp bên trong Meridian?
– Không phải gián điệp. Đồng minh trong lòng địch. Khác nhau ở chỗ: gián điệp phục vụ người gửi. Đồng minh phục vụ bản thân mình, và lợi ích trùng nhau.
Kiếp trước, ta có đệ tử cài vào chính đạo. Họ là gián điệp. Phục vụ ta, không phục vụ mình. Khi bị phát hiện, ta không cứu. Vì gián điệp là quân cờ.
Bạch Dạ không phải quân cờ. Bạch Dạ là đồng minh. Và khi đồng minh bị nhốt trong lồng, ta không phá lồng, vì không đủ sức. Ta chờ. Và khi lồng mở, ta đón.
– Họp xong. Ba việc. Tô Vãn: soạn danh sách khách hàng Nova Tech có thể chuyển sang Huyền Cơ trước khi Meridian khóa hệ sinh thái, ưu tiên hai mươi khách hàng lớn nhất. Hàn Kiêu: thông báo liên minh Đông Nam Á, nói thẳng, không giấu: Nova Tech sắp thuộc Meridian. Trần Mỹ Anh: đẩy kiến nghị bổ sung dự thảo nghị định, nhấn mạnh điều khoản áp dụng tạm thời.
Sáu người gật. Đứng dậy. Đi ra.
Tiểu Linh ở lại sau cùng. Đứng ở cửa, quay lại.
– Anh Lục.
– Gì?
– Anh có buồn không?
Hắn nhìn cô. Tiểu Linh, hai mươi sáu tuổi, bốn năm bên hắn, từ cô nhân viên chăm sóc khách hàng đọc người bằng bản năng đến trưởng phòng tình báo doanh nghiệp đọc người bằng hệ thống. Cô không hỏi vì tò mò. Cô hỏi vì nhìn thấy.
– Có.
Một chữ. Tiểu Linh gật. Không nói thêm. Đi ra. Đóng cửa.
Buồn. Từ đó, kiếp trước, ta không dùng. Ngàn năm, không một lần. Buồn là thứ xa xỉ của kẻ yếu, ta nghĩ vậy. Ma Tôn không buồn. Ma Tôn tức giận, Ma Tôn tính toán, Ma Tôn trả thù. Nhưng không buồn.
Kiếp này, ta buồn. Vì Bạch Dạ. Vì tiếng thở của hắn qua điện thoại lúc hai giờ sáng. Vì ba chữ "tôi không biết." Vì ta nhận ra: buồn không phải yếu đuối. Buồn là cái giá của việc quan tâm.
Và ta đang trả giá đó.
Hắn ngồi một mình trong phòng họp. Ánh sáng ban mai chiếu qua cửa kính, kẻ vệt dài trên bàn, chiếu lên bản phân tích của Tô Vãn, lên hai mươi ba dòng đỏ. Ngoài cửa sổ, tòa nhà Nova Tech đứng im trong nắng sớm, logo trắng sáng lên, đẹp, kiểu đẹp của thứ sắp không còn thuộc về người đã tạo ra nó.
Hắn nhấc điện thoại. Nhắn Bạch Dạ:
"Tôi không cứu được Nova Tech trong sáu tuần. Nhưng tôi hứa: sau khi xong, tôi không bỏ anh."
Gửi. Đặt điện thoại xuống.
Ba mươi giây sau, tin nhắn trả về:
"Đó là lần đầu tiên ai nói câu đó với tôi."
Hắn nhìn tin nhắn lâu. Không trả lời. Nhưng lưu.
Bạch Dạ. Đồng minh. Và... bạn?
Từ đó... ta không quen dùng.
Nhưng đúng.