Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 206: Phản Ứng
Chương 206

Phản Ứng

Tin tức lan ra trong ngày.

Sáu phút sau khi buổi họp kết thúc, đoạn video xuất hiện trên mạng, ai đó quay bằng điện thoại từ hàng ghế sau, góc thấp, không rõ nét, nhưng đủ để nghe ba tuyên bố, đủ để thấy Hàn Kiêu đứng bật dậy, đủ để thấy Lục Trường An gật đầu một lần và đi. Trong vòng một tiếng, clip có ba triệu lượt xem. Trong vòng hai tiếng, cổ phiếu Huyền Cơ giảm mười lăm phần trăm khi thị trường phản ứng với tin từ chức. Rồi nhà phân tích đọc kỹ hơn, open source không có nghĩa là mất tài sản, có nghĩa là hệ sinh thái mở ra cho cả thế giới trên nền tảng Huyền Cơ đặt tiêu chuẩn. Cổ phiếu bật lại.

Không ai tìm được Lục Trường An.

[POV: Tô Vãn]

Tô Vãn lên phòng penthouse lúc chiều muộn, khi văn phòng bên dưới đã gần trống.

Không ai hỏi cô đi đâu. Không cần hỏi, cô là CEO, cô đi đâu thì đó là việc của cô.

Cô đứng trước cửa phòng một lúc. Biển tên vẫn còn đó, chưa ai kịp tháo. Tô Vãn đẩy cửa vào.

Phòng như mọi ngày. Bàn gỗ lớn, kính nhìn ra thành phố, ghế da sau bàn, đèn trần trắng bật sẵn theo hẹn giờ. Laptop của anh ta đã được thu hồi về bộ phận kỹ thuật. Tài liệu trên bàn đã dọn sạch từ tuần trước, cô biết, vì cô đã ký phê duyệt danh sách vật tư thu hồi. Ngăn kéo trống. Tủ hồ sơ nhỏ cạnh tường: khóa, đã chuyển sang bộ phận lưu trữ.

Cái còn lại chỉ là tách trà.

Tô Vãn đứng nhìn tách trà trên mặt bàn. Thiết Quan Âm, sáng nay còn ấm, giờ đã nguội. Anh ta để đó, không rửa, không cất. Giống hệt cách anh ta để mọi thứ trước khi đi: không giải thích, không biển báo, không nghi lễ. Ai đó sẽ dọn. Câu đó nói với mình, thứ anh ta không nói thành tiếng nhưng cô đọc được vì đã ngồi cạnh anh ta sáu năm và học cách đọc những gì không được nói.

Cô không rửa tách trà.

Đặt túi xuống. Kéo ghế ra, ghế da, ghế của anh ta, ghế của người vừa rời đi. Ngồi xuống, lưng thẳng, hai tay đặt trên bàn.

Thành phố bên kia kính, hoàng hôn tắt dần phía tây, đèn đường bắt đầu bật, xe cộ buổi chiều dày lên từng phút. Thành phố không thay đổi vì ai đi hay ở. Đó là một trong những thứ cô luôn thích về thành phố, nó tiếp tục, không chờ ai.

Điện thoại cô rung.

Một tin nhắn. Gửi lúc mười giờ mười lăm sáng, nhưng đặt hẹn giờ, chỉ đến lúc này. Tô Vãn nhìn tên người gửi trong vài giây.

Mở ra.

"Tô Vãn. Huyền Cơ chưa bao giờ của tôi. Cô giữ không phải vì tôi giao, vì cô biết nó đáng giữ. Hai điều đó khác nhau. Cảm ơn vì sáu năm không hỏi tại sao. Ngủ ngon. L.T.A."

Tô Vãn đọc một lần. Đọc lần hai.

Đặt điện thoại xuống bàn, úp mặt kính xuống.

Nhìn ra thành phố đang lên đèn.

Tôi sẽ giữ Huyền Cơ. Cho anh. Cho tất cả những người ngồi dưới kia sáng nay. Không vì nghĩa vụ, vì tôi muốn. Vì tôi biết nó đáng giữ, như anh nói. Và lần đầu tiên anh nói điều gì đó tôi đã biết từ trước mà anh mới nói ra.

Rồi cô khóc, không phải khóc theo kiểu ồn ào. Khóc theo kiểu người giữ thứ gì đó rất lâu, rồi đặt xuống, và đặt xuống mới biết nặng đến đâu. Nước mắt rơi trên mặt bàn gỗ, hai giọt, ba giọt. Trên kính phóng to thành phố bên dưới, đèn bắt đầu sáng lên theo từng ô cửa sổ.

Một phút. Có thể ít hơn.

Cô lau mắt. Mở laptop của mình, laptop cô mang theo, không phải của phòng này, đặt lên bàn, bật lên. Mở tài liệu đã chuẩn bị từ tuần trước: kế hoạch chuyển giao quản lý sáu mươi ngày đầu, lịch họp tháng tới, danh sách ưu tiên cần xử lý ngay.

Bắt đầu làm việc.

Tách trà nguội vẫn trên bàn. Cô để đó.

[POV: Hàn Kiêu]

Họp toàn thể tan lúc mười giờ bốn mươi.

Hàn Kiêu không đứng dậy ngay. Ngồi đó, nhìn chỗ anh Lục vừa đứng, bục phát biểu trống, micro trên giá, ánh đèn chiếu xuống sàn không có ai đứng bên dưới nữa. Người xung quanh bắt đầu đứng lên, tiếng ghế, tiếng xì xào, mấy người lấy điện thoại gọi ngay khi ra đến hành lang.

Hàn Kiêu đứng dậy. Không đi về phòng mình.

Đi vào nhà vệ sinh tầng năm.

Chốt cửa cabin. Ngồi xuống, không vì cần dùng, vì cần cái gì đó cứng dưới người, cần một chỗ có cửa chốt và không có ai nhìn. Nhìn vào tường gạch trắng trước mặt.

Sếp An đi rồi.

Không phải đi công tác. Không phải nghỉ phép. Đi kiểu người biến mất, kiểu mà trước đây anh không tin người thật sự làm được, cứ nghĩ là chuyện trong phim.

Hàn Kiêu không khóc từ năm hai mươi ba tuổi, từ cái đêm nằm trong hẻm mà không biết ngày mai còn đứng dậy được không. Anh học được điều đó, không biết học từ đâu, từ những năm tháng trước khi gặp sếp An, từ thứ gì đó trong người quyết định khóc là xa xỉ phẩm và không giải quyết được bất cứ điều gì.

Nhưng trong cabin nhà vệ sinh tầng năm, một mình, Hàn Kiêu khóc.

Không ồn. Không kịch tính. Vai hơi run, nước mắt chảy, hai tay nắm lại đặt trên đùi. Không biết bao nhiêu giây, không nhiều. Rồi dừng.

Điện thoại rung trong túi quần.

Lấy ra. Tin nhắn hẹn giờ.

"Kiêu. Hẻm đó tôi đi qua không phải ngẫu nhiên. Tôi nghe tiếng, tôi dừng. Không phải vì tốt bụng, vì tôi muốn xem kẻ nằm đó là loại người gì. Cậu không cầu cứu, không giải thích, chỉ nằm đó và không để bị đẩy. Tôi thích thế. Cảm ơn vì bảy năm không hỏi quá nhiều. Vợ cậu và đứa nhỏ khỏe không? — L.T.A."

Hàn Kiêu ngồi trong cabin đọc tin nhắn hẹn giờ từ người vừa biến mất.

Rồi cười, không phải cười thường. Cười kiểu người vừa khóc xong và bắt kịp bản thân đang ngồi một mình trong toilet đọc thứ này.

Cất điện thoại. Đứng dậy. Ra bồn rửa tay, mở vòi lạnh, vốc nước lạnh lên mặt hai lần. Nhìn vào gương, mắt hơi đỏ, không nhiều, không ai để ý trừ khi cúi sát vào nhìn.

Không ai sẽ cúi sát nhìn.

Tắt vòi. Lau mặt. Chỉnh lại cổ áo sơ mi.

Ra ngoài. Đi về phòng. Buổi chiều còn năm cuộc gọi cho khách hàng, ba cuộc chưa xử lý, một bản đề xuất cần gửi trước năm giờ.

[POV: Bạch Dạ]

Bạch Dạ nhận tin lúc đang chờ ở sân bay Tân Sơn Nhất, chuyến về sau cuộc họp đối tác hai ngày ở thành phố Hồ Chí Minh. Anh ta đọc thông báo trên điện thoại trong khu chờ, giữa tiếng thông báo chuyến bay và tiếng kéo hành lý.

Đọc một lần. Không đọc lại.

Lên máy bay. Ngồi vào ghế. Nhìn ra cửa sổ, đường băng, máy bay khác, nhân viên mặt đất trong áo phản quang, tất cả thu nhỏ dần khi máy bay lăn bánh.

Lục Trường An.

Bạch Dạ gặp nhiều người trong mười mấy năm kinh doanh. Người giỏi, nhiều. Người thông minh, đủ loại. Người biết đọc thị trường, biết thời điểm, biết khi nào tiến khi nào rút, có, không phải hiếm. Nhưng người đứng ở đỉnh trong khi đang thắng và tự chọn bước xuống, chưa gặp. Không phải một lần.

Kẻ duy nhất tôi coi là ngang hàng.

Chọn rời đi khi tôi chưa kịp hiểu lý do hoàn toàn.

Máy bay cất cánh. Thành phố Hồ Chí Minh thu nhỏ dưới đám mây buổi chiều, ánh đèn đường, lưới kênh rạch, những mái nhà dày đặc xuống mãi đến sông. Bạch Dạ nhìn ra cửa sổ cho đến khi mây che hết.

Khi máy bay hạ cánh ở Hà Nội, anh ta có tin nhắn hẹn giờ chờ. Ngắn, như mọi thứ người đó viết:

"Bạch Dạ. Chai rượu đó đã đủ lâu rồi. Mở được rồi. Chúc may mắn. L.T.A."

Về nhà, anh ta vào phòng, mở tủ. Chai rượu cất từ tháng trước, luôn có lý do để lại đến lần sau, lần nào cũng chờ dịp xứng đáng hơn dịp hiện tại.

Anh ta mở.

Rót một ly. Uống một mình trong phòng tối, không bật đèn, chỉ ánh đèn đường qua cửa sổ. Rượu ngon. Anh ta không biết uống rượu kiểu thưởng thức, uống theo kiểu người cần uống để ghi nhận thứ gì đó đã xảy ra.

Ngồi im. Rót thêm. Nhìn ra cửa sổ.

Anh ấy ở đâu bây giờ?

Không biết. Và đó là điều anh ta đã tính từ trước.

Bạch Dạ uống hết ly thứ hai. Đặt ly xuống. Nhìn vào chai rượu còn đầy ba phần tư. Mỉm cười, nhẹ, gần như không thấy trong bóng tối phòng.

Kẻ từ chối Meridian vì không muốn bị kiểm soát. Rồi từ chối chính mình vì không muốn kiểm soát người khác.

Tôi chưa gặp lại ai như vậy. Chắc sẽ không gặp lại.

Anh ta đứng dậy, bật đèn, mở laptop. Còn việc cần làm.

[POV: Truyền thông]

Đến sáu giờ tối, bài báo đầu tiên xuất hiện trên Financial Times: "HC's CEO Luc Truong An Resigns, Goes Open Source: Revolutionary Move or Controlled Exit?" Bloomberg đăng ba mươi phút sau. Reuters. CNBC Asia. Nikkei.

Cộng đồng lập trình viên toàn cầu phản ứng nhanh hơn thị trường. Kho mã nguồn mở ra lúc nửa đêm giờ Hà Nội, sau khi đội kỹ thuật hoàn thành quy trình kiểm tra cuối. Trong ba tiếng, năm nghìn người đánh dấu kho lưu trữ. Đến sáng hôm sau, hai mươi lăm nghìn. Những dòng ghi chú trong mã, tên tác giả, ngày viết, ghi chú kỹ thuật, được đọc, dịch, chia sẻ. Một lập trình viên ở Bangladesh đăng lên diễn đàn: "This comment was written in 2021 by someone named Trịnh Hải in Hanoi. His name is here forever." Bài đó được chia sẻ ba trăm nghìn lần.

Cổ phiếu Huyền Cơ đóng phiên cuối ngày giảm nhẹ, ít hơn nhiều so với dự đoán ban đầu. Các nhà phân tích bắt đầu hiểu: open source không phá hủy giá trị, nó mở rộng hệ sinh thái theo cách mà tập đoàn thu tiền qua dịch vụ chuyên sâu, đào tạo, tích hợp doanh nghiệp. Cổ phiếu nhà cung cấp dịch vụ đám mây khu vực tăng nhẹ, tất cả họ đang lên kế hoạch xây trên nền tảng vừa được mở ra.

Câu hỏi xuất hiện trên mọi nền tảng, mọi ngôn ngữ: Lục Trường An đi đâu?

Không có chuyến bay nào mang tên đó sau mười giờ sáng. Không có giao dịch thẻ ngân hàng nào. Số điện thoại cá nhân tắt máy. Tài khoản mạng xã hội đã xóa từ tuần trước, không ai để ý vì anh ta chưa bao giờ hay dùng. Những người nhớ ra từng thấy anh ta ở đâu đó bắt đầu kể lại, quán cơm bình dân trong hẻm hồi đầu năm, một người đàn ông gầy mặc áo sơ mi thường ngồi một mình. Họ gửi ảnh chụp từ xa, mờ, không xác nhận được.

Không ai tìm được.

[Khi Sarah Park, cựu giám đốc vùng châu Á của Meridian, được hỏi về sự kiện này, bà từ chối bình luận. Ba tháng trước, bà đã rời Meridian và gia nhập một quỹ đầu tư khác. Nguồn tin thân cận cho biết bà nhận được thông tin nhất định từ một đầu mối không xác định trong giai đoạn điều tra Monarch Fund, đủ để đưa ra quyết định thời điểm đúng. Bà chưa xác nhận hay phủ nhận điều này.]

[POV: Victor Hale]

Victor Hale đọc tin lúc sáu giờ sáng giờ London, tách trà trên bàn, kính đọc trên mũi, máy tính bảng trên đùi. Cửa sổ nhìn ra phố ướt mưa nhẹ, đèn đường vẫn bật trong bóng sáng mờ buổi sáng.

Ông ta đọc bài Financial Times từ đầu đến cuối. Đọc phần trích dẫn từ buổi họp. Đọc đoạn phân tích của nhà báo.

Đặt máy tính bảng xuống.

"He walked away," ông ta nói khẽ trong phòng yên tĩnh, không phải cho ai nghe, cho chính mình. "The madman actually walked away."

Cười. Không phải kiểu cười thường, cười theo kiểu người bảy mươi tuổi gặp thứ gì đó thật sự bất ngờ sau nhiều thập niên hầu như không còn gặp gì bất ngờ. Nhẹ, thật, hiếm.

Victor Hale ở vị trí của ông ta bốn mươi năm. Ông ta gặp người thắng. Người thua. Người xây lên bị kéo xuống, người bị kéo xuống xây lên, người đứng được mãi vì biết cách không bị kéo. Chưa gặp ai xây lên đến đỉnh và tự đặt xuống, không phải vì mệt, không phải vì bị ép, mà vì chọn.

"Perhaps he's the only one who truly understood the game," ông ta nghĩ, nhìn mưa phủ vỉa hè London. "And the only way to win it... is to stop playing."

Ông ta nhớ lại buổi gặp ở Mayfair, phòng gỗ sồi, whisky, thư ký ghi chép tay. Câu hỏi cuối buổi của Lục Trường An: "Ông có ai hỏi tại sao không?" Ông ta đã không trả lời. Bây giờ ông ta biết tại sao câu hỏi đó khiến ông ta im lặng, không phải vì không có câu trả lời, mà vì câu trả lời là không. Không có ai. Bốn mươi năm. Không ai.

Và ông ta đã không nhận ra điều đó như một vấn đề cho đến khi có người hỏi thẳng vào.

Ông ta nhấc tách trà lên, nguội rồi. Uống vẫn được. Đặt xuống.

Mở tập tin đang làm dở từ hôm qua. Bắt đầu gõ.

Bên ngoài, mưa London tiếp tục. Thành phố không thay đổi vì ai đi hay ở.

Đêm đầu tiên sau khi Lục Trường An rời đi, phòng penthouse Huyền Cơ sáng đèn muộn. Tô Vãn làm việc đến mười một giờ. Tách trà nguội vẫn trên bàn, không ai rửa, không ai cất.

Trong nhà anh ta ngồi một mình trong bóng tối, Bạch Dạ đặt ly xuống khi rượu gần hết.

Ở khu vỉa hè gần hẻm cũ, Hàn Kiêu ngồi với khách hàng, cười, rót bia, kể chuyện bằng giọng đã quen thuộc. Từ bên ngoài nhìn vào không ai nhận ra gì khác.

Trên màn hình máy tính ở ba mươi hai múi giờ, câu hỏi lặp đi lặp lại theo nhiều ngôn ngữ: Người đó ở đâu? Đi đâu? Làm gì tiếp?

Không ai biết.

Không ai biết, vì không ai nghĩ đến khả năng đơn giản nhất: không có "tiếp theo" nào để chờ. Chỉ đi. Chỉ vậy thôi.

Trong văn phòng tầng tám, Tiểu Linh nhận tin nhắn hẹn giờ lúc mười giờ đêm khi đang làm việc một mình. Đọc xong, cô đặt điện thoại xuống, nhìn màn hình máy tính một lúc. Rồi tiếp tục điền lịch họp tuần sau. Cô đã biết từ trước. Biết từ lâu rồi.

Ch.206/210
2.638 từ