Ma Tôn Mở Công Ty
Chương 189: Đánh Bẩn
Chương 189

Đánh Bẩn

Lệnh mua đi lúc năm giờ mười bảy phút sáng, giờ Hà Nội. Sớm hơn phiên mở cửa Bangkok bốn mươi ba phút, sớm hơn Jakarta một tiếng, đúng lúc Singapore vừa kích hoạt hệ thống giao dịch ngày mới.

Giang Hà nhận tin nhắn từ main lúc bốn giờ ba mươi. Ngắn. Cụ thể. Không thừa một chữ:

"5 công ty. Danh sách đính kèm. Mua 8-12% mỗi công ty. Qua 3 quỹ trung gian. Hoàn tất trước khi thị trường phản ứng. Ngân sách: 2.000 tỷ."

Giang Hà đọc. Đọc lại. Ngón tay dừng trên màn hình.

Hai nghìn tỷ. Gần một phần tư vốn hóa Huyền Cơ. Số tiền mà bất kỳ quyết định nào liên quan đến nó cần họp Board, cần biểu quyết, cần hồ sơ thẩm định, cần ít nhất bảy ngày xem xét theo quy trình quản trị mà chính Tô Vãn đã xây dựng ba năm trước.

Không có biểu quyết. Không có thẩm định. Không có bảy ngày. Chỉ có một tin nhắn lúc bốn giờ ba mươi sáng từ CEO.

Giang Hà gọi lại. Một hồi chuông.

– Anh Lục. Hai nghìn tỷ. Tôi cần xác nhận.

– Xác nhận rồi. Trong tin nhắn.

– Tôi cần xác nhận BOARD, anh Lục.

Im lặng. Ba giây. Kiểu im lặng mà Giang Hà đã học cách đọc sau năm năm: không phải suy nghĩ, mà đang quyết định nói gì cho người đối diện chấp nhận.

– Cơ hội mua cổ phần năm công ty này đóng trong bốn mươi tám tiếng. Hale đang tái cấu trúc danh mục Monarch, nếu ông ấy xong trước khi ta mua, giá tăng gấp rưỡi và vị thế chặn mất. Board meeting sớm nhất: thứ Năm. Bốn ngày nữa. Không kịp.

Giang Hà nghe. Lý do hợp lý. Số liệu đúng. Phân tích chính xác. Nhưng có thứ gì đó trong giọng main mà cô không thể không nhận ra, thứ mà cô đã nghe từ nhiều CEO khác trong mười hai năm làm tài chính: giọng của người đã quyết rồi mới giải thích, không phải giải thích rồi mới quyết.

– Tôi thực hiện. Nhưng tôi ghi nhận: đây là quyết định không qua Board.

– Ghi nhận.

Cúp.

Năm công ty. Năm quốc gia. Năm giao dịch song song.

Giang Hà ngồi trước bốn màn hình trong phòng giao dịch tầng mười tám, cà phê đen chưa kịp nguội, tay trái gõ lệnh, tay phải cầm điện thoại. Ba quỹ trung gian: một ở Singapore, một ở Hong Kong, một ở Cayman. Mỗi quỹ mua cổ phần một cặp công ty, không ai nhìn thấy tổng. Chỉ có Giang Hà nhìn thấy tổng. Và main.

DataSync Solutions, Bangkok. Mua 10%. Bốn trăm hai mươi tỷ. Công ty này cung cấp hạ tầng dữ liệu cho ba ngân hàng lớn nhất Thái Lan, và Monarch đang dùng mối quan hệ đó để ảnh hưởng chính sách tín dụng. Mua 10% nghĩa là chặn Monarch khỏi ghế hội đồng quản trị.

Pacific Bridge Holdings, Jakarta. Mua 12%. Năm trăm tỷ. Công ty bất động sản công nghiệp, sở hữu hai mươi ba khu công nghiệp ở Java và Sumatra. Monarch dùng Pacific Bridge làm đòn bẩy với chính phủ Indonesia: "Nếu chính sách thay đổi, đầu tư nước ngoài rút." Mua 12% nghĩa là phá đòn bẩy đó.

Meridian Legacy, Singapore. Mua 8%. Ba trăm tỷ. Phần còn sót lại của Meridian cũ, nay đã tái cấu trúc. Monarch vẫn giữ 11%. Mua 8% nghĩa là Huyền Cơ trở thành cổ đông lớn thứ hai, đủ quyền phủ quyết.

CloudNova, Kuala Lumpur. Mua 9%. Ba trăm năm mươi tỷ. Hạ tầng đám mây cho chính phủ Malaysia. Monarch không sở hữu trực tiếp nhưng kiểm soát qua ba lớp quỹ phụ. Mua 9% nghĩa là phơi bày cấu trúc sở hữu ngầm.

Quantum Pte, Manila. Mua 11%. Bốn trăm ba mươi tỷ. Nền tảng thanh toán số cho Philippines, mười hai triệu người dùng. Monarch dùng Quantum để thu thập dữ liệu tài chính cá nhân, kiểu thu thập mà luật chủ quyền dữ liệu của main sẽ cấm, nếu luật không bị Monarch khoét lỗ.

Tổng: hai nghìn tỷ. Năm công ty. Năm nước. Hoàn tất trong bảy tiếng.

Giang Hà gửi báo cáo cho main lúc mười hai giờ trưa. Ngắn:

"5/5 hoàn tất. Tổng chi: 1.987 tỷ (tiết kiệm 13 tỷ so với dự kiến). Chưa có phản ứng thị trường đáng kể. Monarch chưa biết."

Main trả lời:

"Tốt."

Một từ. Giang Hà nhìn từ đó. Nghĩ đến ba năm trước, khi main mua 5% Meridian lần đầu, hắn gọi cả đội ngũ, giải thích lý do, nghe phản biện, điều chỉnh kế hoạch, rồi mới ký. Ba năm trước, "tốt" không đủ. Ba năm trước, main hỏi: "Mọi người nghĩ sao?"

Bây giờ: "Tốt."

Bây giờ đủ.

Tô Vãn biết lúc ba giờ chiều. Không phải main nói. Không phải Giang Hà nói. Mà vì cô đọc báo cáo tài chính hàng ngày, thói quen từ năm đầu tiên, thói quen mà không ai yêu cầu nhưng cô tự làm vì "CFO phải biết tiền đi đâu trước khi ai hỏi."

Báo cáo ngày hôm nay: dòng tiền ra tăng đột biến. Một nghìn chín trăm tám mươi bảy tỷ. Qua ba quỹ trung gian. Vào năm công ty.

Cô ngồi đó. Nhìn con số. Nhìn lại. Nhìn lần thứ ba.

Rồi cô đứng dậy.

Không gõ cửa. Mở thẳng.

Main đang đọc tài liệu, tách trà bên phải, ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính penthouse phủ lên bàn gỗ. Hắn nhìn lên. Thấy mắt Tô Vãn. Và hắn biết, trước khi cô nói bất cứ điều gì, hắn biết.

– Đóng cửa, hắn nói.

Tô Vãn đóng cửa. Bước đến bàn. Đặt bản in báo cáo tài chính lên mặt gỗ. Nhẹ. Nhưng âm thanh tờ giấy chạm bàn vang như cánh cửa đóng sập.

– Hai nghìn tỷ.

Hắn nhìn bản in. Không nhìn Tô Vãn.

– Giang Hà đã báo cáo. Năm công ty. Năm nước. Hoàn tất.

– Hoàn tất, cô lặp lại, giọng phẳng. Hoàn tất mà không có biểu quyết Board. Hoàn tất mà không có thẩm định. Hoàn tất mà không có... tôi.

– Cơ hội có giới hạn thời gian. Bốn mươi tám tiếng. Board meeting sớm nhất thứ Năm.

– Anh có thể triệu tập Board khẩn cấp. Hai tiếng. Qua điện thoại. Anh biết quy trình, vì tôi viết quy trình đó. Hai tiếng, không phải bốn ngày. Anh chọn không gọi.

Im lặng. Vì cô đúng. Board khẩn cấp qua điện thoại: hai tiếng. Hắn biết. Hắn không quên. Hắn chọn không gọi.

Tại sao không gọi?

Vì Board sẽ hỏi. Sẽ phản biện. Sẽ mất thời gian. Và ta không muốn mất thời gian. Hay... ta không muốn bị hỏi?

– Anh chi hai nghìn tỷ, Tô Vãn nói tiếp, giọng vẫn phẳng, nhưng tay siết mép bàn, móng tay trắng. Gần một phần tư vốn hóa. Không bàn ai. Không nói tôi. Anh biết tôi phát hiện bằng cách nào không? Đọc báo cáo. Báo cáo tài chính hàng ngày. Như kế toán viên bình thường đọc sổ sách. CFO của Huyền Cơ phát hiện CEO chi hai nghìn tỷ bằng cách đọc sổ sách.

Cô dừng. Hít thở. Kiểm soát.

– Anh không nói tôi vì anh quên, hay vì anh nghĩ tôi sẽ cản?

Câu hỏi đó. Câu hỏi mà hắn không muốn trả lời. Vì cả hai đáp án đều sai: nếu quên thì cô không quan trọng, nếu sợ bị cản thì cô đúng khi cản.

– Vì thời gian, hắn nói.

– Dối.

Một từ. Tô Vãn nói "dối" nhẹ, không hét, không giận, nhẹ như đặt viên đá xuống bàn cân. Và viên đá đó nặng hơn hai nghìn tỷ.

– Tô Vãn.

– Anh dối. Không phải vì thời gian. Anh có thể gọi tôi lúc bốn giờ ba mươi sáng, cùng lúc gọi Giang Hà. Tôi sẽ nghe. Tôi luôn nghe. Nhưng anh không gọi, vì anh biết tôi sẽ hỏi: "Có cần hai nghìn tỷ không? Có cách nào rẻ hơn không? Đã thẩm định kỹ chưa?" Và anh không muốn bị hỏi. Vì câu trả lời sẽ là: có cách rẻ hơn, chưa thẩm định kỹ, nhưng anh muốn thắng. Anh muốn thắng nhanh, thắng mạnh, thắng cho Hale thấy.

Hắn không nói. Vì mỗi câu Tô Vãn nói đều đúng. Từng câu. Từng từ.

Cô ấy đúng. Ta không gọi vì không muốn bị hỏi. Ta không muốn bị hỏi vì ta biết câu trả lời sẽ buộc ta dừng lại. Và ta không muốn dừng.

– Anh nhớ không, Tô Vãn nói, giọng thay đổi, không còn phẳng mà bắt đầu rung, rung kiểu người đang cố giữ nhưng sắp không giữ được. Năm đầu. Vạn Lý. Anh với tôi ngồi trong quán cà phê vỉa hè, anh vẽ sơ đồ DataFlow trên giấy ăn. Anh hỏi: "Cô nghĩ sao?" Giấy ăn. Hai ly cà phê đen. Và anh HỎI. Sáu năm trước, anh hỏi.

Im lặng.

– Bây giờ anh CHI HAI NGHÌN TỶ lúc bốn giờ sáng và gọi đó là "cơ hội có giới hạn thời gian."

Giọng cô vỡ ở từ cuối. Không phải khóc. Vỡ kiểu dây đàn căng quá mức. Cô quay mặt đi, nhìn ra cửa kính, mắt đỏ nhưng không rơi nước mắt, vì Tô Vãn không khóc trong phòng làm việc, chưa bao giờ, và cô sẽ không bắt đầu hôm nay.

Hắn đứng dậy. Bước về phía cô.

– Tô Vãn.

Cô giơ tay. Dừng hắn. Không quay lại.

– Tôi chưa nói xong.

Hắn dừng. Đứng giữa phòng, một bước từ cô, và khoảng cách một bước đó rộng hơn mọi khoảng cách hắn từng đo.

– Anh biết điều tôi sợ nhất là gì không? Không phải mất tiền. Hai nghìn tỷ, nếu sai thì mất, công ty chịu được. Tôi không sợ mất tiền. Cô quay lại, mắt nhìn thẳng hắn. Tôi sợ mất ANH. Mất cái người mà tôi đi theo sáu năm. Người hỏi "cô nghĩ sao" trên giấy ăn. Người nghe khi tôi nói. Người mà tôi tin.

Im lặng. Dài. Nặng.

– Anh đang biến thành người khác. Và anh không thấy. Hoặc anh thấy mà không thừa nhận. Cái nào cũng đáng sợ.

Hắn nhìn cô. Ma Tâm Quan đọc: mắt đỏ, tay run nhẹ, hơi thở nông, vai gồng nhưng chân vững. Không phải giận. Không phải buồn. Là sợ. Tô Vãn đang sợ, và Tô Vãn hiếm khi sợ, và khi Tô Vãn sợ nghĩa là thứ cô nhìn thấy nghiêm trọng hơn bất kỳ ai trong phòng này có thể nhận ra.

– Tôi biết mình đang làm gì, hắn nói. Giọng thấp. Đều.

Tô Vãn nhìn hắn. Lâu. Rồi cô gật. Một cái gật không phải đồng ý, là gật kiểu "tôi nghe rồi, nhưng tôi không tin."

– Lần trước anh giấu tôi, tôi nói: "Lần tới giấu tôi, tôi hỏi Board." Lần này anh không giấu, anh bỏ qua. Bỏ qua tệ hơn giấu. Giấu là vì sợ. Bỏ qua là vì... không cần.

Cô nhặt bản in trên bàn. Gấp đôi. Cầm trong tay.

– Tôi sẽ đưa việc này ra Board meeting thứ Năm. Đề nghị Board phê duyệt sau (post-hoc approval). Nếu Board duyệt, chuyện qua. Nếu Board không duyệt...

Cô không nói hết. Không cần. "Nếu Board không duyệt" nghĩa là CEO hành động ngoài thẩm quyền, và hậu quả pháp lý không nhỏ.

– Board sẽ duyệt, hắn nói. Vì kết quả đúng.

– Kết quả đúng không làm phương pháp đúng, Tô Vãn nói. Anh biết điều đó. Anh từng nói với Lão Từ: "Ông đúng về kết quả, sai về phương pháp." Bây giờ tôi nói lại anh.

Cô đi ra cửa. Tay nắm nắm cửa. Dừng.

– Anh Lục.

Hắn nhìn.

– Tôi vẫn tin anh. Nhưng niềm tin có hạn sử dụng. Và anh đang tiêu rất nhanh.

Ra đi. Đóng cửa. Nhẹ. Nhẹ hơn cả cách cô mở cửa khi vào, và sự nhẹ nhàng đó tàn nhẫn hơn bất kỳ tiếng đóng sập nào.

Hắn ngồi xuống.

Phòng CEO penthouse tầng hai mươi ba. Bàn gỗ lớn, ghế da, tách trà nguội. Ánh nắng chiều đã chuyển sang cam, phủ lên mặt bàn những vệt dài như vết rạn.

Cô ấy đúng.

Bốn năm trước, khi Lão Từ chi tiền mua cổ phần Minh Châu giấu Board, hắn đã nói gì? "Ông bỏ qua hệ thống mà ông xây. Đó là dấu hiệu." Bốn năm trước, hắn nói câu đó với sự khinh bỉ lạnh lùng của người đứng bên ngoài nhìn vào.

Bây giờ hắn đứng bên trong. Và câu đó quay lại, đánh từ phía ngược.

"Kết quả đúng không làm phương pháp đúng." Câu của ta. Dùng lại cho ta. Bằng giọng của Tô Vãn.

Hắn mở sổ tay. Trang hôm qua: "Tìm." Một từ. Lời hứa tìm lựa chọn thứ ba. Nhưng hôm nay, thay vì tìm, hắn chi hai nghìn tỷ. Thay vì lựa chọn thứ ba, hắn chọn lựa chọn quen: đánh mạnh hơn, nhanh hơn, tàn nhẫn hơn.

"Tìm" mà không dừng thì tìm cái gì? Tìm cách thắng đẹp hơn? Hay tìm lý do biện minh cho cách thắng bẩn?

Hắn không viết thêm. Gấp sổ.

Điện thoại rung. Giang Hà. Tin nhắn:

"Thị trường phản ứng. Pacific Bridge tăng 7% sau khi phát hiện có người mua lớn. Quantum tăng 4%. Monarch chắc biết rồi."

Hắn đọc. Đúng. Thị trường phản ứng. Monarch sẽ biết. Hale sẽ biết. Và Hale sẽ hiểu: Huyền Cơ vừa chi gần hai nghìn tỷ để chặn năm mắt xích trong chuỗi ảnh hưởng Monarch ở Đông Nam Á. Đòn mạnh. Đòn quyết định.

Đòn mà Lão Từ sẽ tự hào.

Lão Từ sẽ tự hào. Câu đó lẽ ra phải là lời khen. Tại sao nghe như lời nguyền?

Bảy giờ tối. Văn phòng vắng. Main vẫn ngồi.

Bạch Dạ gõ cửa. Nhẹ. Hai tiếng gõ, kiểu gõ mà hắn nhận ra: Bạch Dạ gõ luôn đúng hai tiếng, không bao giờ ba, không bao giờ một.

– Vào.

Bạch Dạ vào. Không ngồi. Đứng trước bàn, tay cầm tablet, mắt nhìn hắn với vẻ mà hắn chưa từng thấy ở cô: không phải phán xét, không phải lo lắng, mà là đo lường. Bạch Dạ đang đo lường tình hình, kiểu đo lường của President đánh giá CEO.

– Tô Vãn vừa gặp anh.

Không phải câu hỏi.

– Cô ấy nói gì? Hắn hỏi.

– Không nói. Nhưng mắt cô ấy đỏ. Tô Vãn không khóc ở công ty. Bao giờ cũng không. Nên khi mắt cô ấy đỏ, tôi biết cuộc nói chuyện đó... nặng.

Bạch Dạ đặt tablet lên bàn. Màn hình hiện báo cáo giao dịch: năm công ty, năm con số, tổng gần hai nghìn tỷ.

– Tôi đã biết từ trưa. Giang Hà báo tôi sau khi hoàn tất. Cô ấy... không thoải mái. Nên cô ấy báo President.

Hắn nhìn Bạch Dạ. Vậy là Giang Hà cũng thấy sai. Giang Hà, người thực hiện lệnh, cũng biết lệnh đó nên qua Board trước. Nhưng vẫn thực hiện. Vì main ra lệnh. Vì main là CEO. Vì... thói quen phục tùng.

Đệ tử tuân lệnh chưởng môn. Không hỏi. Không phản biện. Tuân. Kiếp trước, ta gọi đó là kỷ luật. Kiếp này, ta gọi đó là... gì?

– Ý kiến của cô? Hắn hỏi.

Bạch Dạ nhìn hắn. Bốn giây.

– Về giao dịch hay về cách anh ra quyết định?

– Cả hai.

– Giao dịch: đúng. Năm công ty đó cần mua. Giá tốt. Thời điểm đúng. Chiến lược hợp lý. Nếu Board họp, tôi sẽ bỏ phiếu thuận. Kết quả đúng.

Im lặng.

– Cách ra quyết định: sai. CEO chi gần một phần tư vốn hóa không qua Board là vi phạm quy trình quản trị. Không quan trọng kết quả tốt hay xấu, quy trình là quy trình. Anh xây hệ thống quản trị này CÙNG Tô Vãn, bốn năm trước, vì Lão Từ không có hệ thống và Lão Từ đổ. Anh xây rồi anh bỏ qua. Đó là dấu hiệu.

"Dấu hiệu." Bạch Dạ dùng đúng từ mà ta dùng khi nói về Lão Từ.

– Tôi sẽ ủng hộ post-hoc approval ở Board meeting, Bạch Dạ nói. Vì kết quả đúng. Nhưng tôi sẽ đề nghị Board thêm điều khoản: giao dịch trên năm trăm tỷ bắt buộc qua Board, không có ngoại lệ CEO. Kể cả anh.

Hắn nhìn cô. Bạch Dạ không giận, không buồn, không sợ như Tô Vãn. Bạch Dạ vận hành, kiểu vận hành của người xây hệ thống: khi hệ thống có lỗ hổng, vá lỗ hổng. Lỗ hổng ở đây là: CEO có thể chi không giới hạn mà không ai chặn.

– Đồng ý, hắn nói.

Bạch Dạ gật. Nhặt tablet. Đi ra cửa.

– Bạch Dạ.

Cô dừng. Quay lại.

– Cô nghĩ tôi đang... thay đổi?

Bạch Dạ nhìn hắn. Lâu hơn bốn giây. Có lẽ sáu.

– Mọi người đều thay đổi khi có quyền lực, anh Lục. Câu hỏi không phải "có thay đổi không." Câu hỏi là "có nhận ra không." Anh hỏi tôi câu đó nghĩa là anh còn nhận ra. Ngày nào anh ngừng hỏi, ngày đó mới đáng lo.

Ra đi. Đóng cửa. Hai tiếng gõ ngược, kiểu Bạch Dạ.

Đêm. Penthouse. Một mình.

Hắn đi ra ban công. Hà Nội phía dưới, đèn đường vàng nhạt, xe máy thưa, mùi sông Hồng thoảng qua gió nóng tháng bảy.

Tô Vãn: "Niềm tin có hạn sử dụng."

Bạch Dạ: "Ngày nào anh ngừng hỏi, ngày đó mới đáng lo."

Giang Hà: thực hiện lệnh nhưng báo President. Không phản đối trực tiếp, nhưng tìm cách kiểm tra gián tiếp. Đệ tử không dám nói thẳng sư phụ sai, nên đi đường vòng.

Ba người. Ba cách nói. Cùng một điều: ta đang sai.

Nhưng ta thắng. Năm công ty. Năm mắt xích. Monarch mất năm vị trí chiến lược ở Đông Nam Á trong một ngày. Hale mất bốn mươi tám tiếng mà không biết đã mất. Đòn đẹp. Đòn quyết định.

Đòn mà Lão Từ sẽ tự hào.

Lại câu đó. Lại ám.

Hắn nhìn xuống tay mình. Bàn tay gầy, ngón dài, móng cắt ngắn. Bàn tay của Lục Trường An, không phải bàn tay của Huyền Minh Ma Tôn. Nhưng bàn tay đó vừa ký lệnh chi hai nghìn tỷ không bàn ai, ép năm công ty vào thế phải chọn phe, dùng tiền để mua quyền lực.

Kiếp trước, ta dùng pháp thuật. Kiếp này, ta dùng tiền. Khác nhau à?

Kiếp trước, đệ tử không dám nói thẳng ta sai. Kiếp này, Giang Hà không gọi Board mà gọi President. Khác nhau à?

Kiếp trước, ta ngồi trên ngai vàng Huyền Minh, nhìn xuống ngàn đệ tử, tin rằng mọi quyết định của ta đều đúng vì ta giỏi hơn họ. Kiếp này, ta ngồi trong penthouse, nhìn xuống thành phố, tin rằng hai nghìn tỷ là "cơ hội có giới hạn thời gian." Khác nhau à?

Gió thổi. Nóng. Hà Nội tháng bảy không có gió mát, chỉ có gió ẩm đẩy hơi nước sông Hồng lên cao tầng.

Hắn quay vào. Ngồi xuống bàn. Mở sổ tay. Trang "Tìm."

Dưới dòng đó, viết thêm:

"Hôm nay không tìm. Hôm nay đánh. Đánh bẩn. Biết bẩn mà vẫn đánh."

"Tô Vãn đúng. Bạch Dạ đúng. Giang Hà biết sai mà vẫn nghe. Ta biết sai mà vẫn ra lệnh."

"Khác Lão Từ ở đâu?"

"Chưa biết."

Gấp sổ. Nhưng không tắt đèn. Ngồi đó. Nhìn tách trà nguội, mặt nước phẳng, phản chiếu trần nhà trắng.

Singh nói: "Anh tự nhận ra. Đó là sự khác biệt."

Nhận ra mà không dừng. Khác biệt đó có đủ không?

Câu hỏi treo trong phòng trống, không ai trả lời, vì người duy nhất có thể trả lời đang ngồi đây, và người đó chưa dám.

Ch.189/210
3.390 từ