VP Thất Bại
Hai ngày.
Hai ngày là đủ để một kẻ mới nắm quyền phơi bày mọi tham vọng. Kẻ kiên nhẫn sẽ ngồi yên tuần đầu, quan sát, đo đếm, để mọi người quên rằng mình vừa thắng. Kẻ thiếu kiên nhẫn sẽ hành động ngay. Phạm Đức Minh là loại thứ hai.
Sáng thứ Năm. Tuần mười bảy. Hai ngày sau phiên họp bất tín nhiệm.
Hắn đến công ty lúc bảy giờ, sớm hơn bình thường nửa tiếng. Tầng mười hai vắng. Chỉ có Trần Thị Hà đã ngồi ở bàn, mắt dán vào màn hình, cốc trà nóng bốc khói. Cô gật đầu khi thấy hắn, không nói gì. Hắn gật lại.
Điện thoại rung. Tô Vãn.
"Xong. Phòng Tài chính mở cửa từ sáu rưỡi, trưởng phòng chưa đến. Trương Phong vào bằng lệnh bảo trì. Ba mươi phút, đủ. Chứng từ gốc Phú Thịnh: hai mươi ba hợp đồng, mười bốn lệnh chuyển tiền có chữ ký CEO, bốn có chữ ký trưởng phòng TC. Ảnh chụp toàn bộ, bản gốc vẫn tại chỗ."
Hắn đọc xong, xóa tin nhắn.
Bước hai hoàn thành. Chứng từ giấy. Chữ ký tay. Thứ mà Lão Từ không thể phủ nhận bằng cách nói "tôi không biết." Dữ liệu điện tử có thể bị xâm nhập, bị sửa, bị chối. Giấy thì không. Giấy có mực, có vân tay, có con dấu. Giấy là thiên đạo.
Hắn mở máy tính. Nhìn lịch làm việc. Ngày bình thường. Hai cuộc gặp khách hàng, một buổi huấn luyện đội, báo cáo doanh thu tuần cho phòng Kinh doanh. Việc của một phó phòng.
Giữ nhịp. Phó phòng thì làm việc phó phòng. Người viết kịch bản không cần lên sân khấu.
Chín giờ. Tin nhắn nội bộ từ văn phòng quyền tổng giám đốc, gửi toàn công ty.
"Thông báo: Quyền TGĐ Phạm Đức Minh triệu tập họp trưởng phòng ban lúc 10:00, phòng họp tầng 15. Nội dung: sắp xếp nhân sự giai đoạn chuyển tiếp."
Tiểu Lý đọc tin nhắn, quay sang hắn.
– Anh An, VP họp ban giám đốc. Mình có liên quan không?
– Không. Việc phòng ban, tiếp tục bình thường.
Tiểu Lý gật, quay lại. Nhưng mắt vẫn lo.
Hắn không lo. Hắn biết VP sẽ làm gì trong cuộc họp đó, vì hắn biết VP sẽ làm gì từ trước khi VP biết.
Phạm Đức Minh sẽ đặt người. Sẽ thay trưởng phòng Tài chính. Sẽ kiểm soát dòng tiền. Sẽ xây pháo đài trước khi ai kịp hỏi "anh có quyền không."
Và đó chính là điều ta cần VP làm.
Kẻ xây pháo đài quá nhanh khiến mọi người sợ. Kẻ khiến mọi người sợ sẽ bị Hội đồng hỏi: "Anh là quyền tổng giám đốc tạm thời, hay anh đang tự bổ nhiệm mình làm vua?"
VP sẽ phạm sai lầm không phải vì ngu, mà vì hắn đã chờ quá lâu. Kẻ khát nước uống quá nhanh sẽ sặc.
Mười giờ ba mươi. Cuộc họp kết thúc sớm hơn dự kiến.
Hắn biết bởi Tiểu Linh. Cô đi lấy nước ở tầng mười bốn, về bảo nhỏ: VP thay trưởng phòng Tài chính. Bà Nguyễn Thị Lan, mười hai năm trong công ty, bị chuyển sang phòng Hỗ trợ Vận hành. Người thay: Hoàng Minh Quân, phòng Kế hoạch, phe VP.
Hắn gật.
– Em thấy mọi người phản ứng sao?
Tiểu Linh nghĩ ba giây.
– Trưởng phòng Nhân sự Lâm Tuệ nhíu mày khi nghe. Không phản đối, nhưng viết gì đó trong sổ. Trưởng phòng Sản xuất Lê Văn Toản gật liên tục, nhưng tay dưới bàn siết chặt. Trưởng phòng Kỹ thuật Trương Phong không biểu cảm.
Cô bé đang tiến bộ. Không còn chỉ quan sát mà biết phân loại: ai đồng ý thật, ai đồng ý giả, ai trung lập.
– Tốt. Tiếp tục làm việc bình thường.
Tiểu Linh quay đi. Hắn nhìn theo.
Mắt và tai. Kiếp trước, có hệ thống gián điệp bảy mươi hai người xuyên suốt năm đại tông phái. Kiếp này, có một cô bé hai mươi ba tuổi đi lấy nước mà mang về nhiều hơn nước.
Đủ dùng.
Trưa. Nhà ăn tầng ba.
Hắn ngồi góc quen, bàn nhỏ cạnh cửa sổ. Tô Vãn ngồi đối diện. Hai người ăn cơm, nói chuyện công việc bình thường. Ai nhìn cũng chỉ thấy phó phòng Kinh doanh và quản lý Kế hoạch bàn chuyện khách hàng.
– VP thay trưởng phòng Tài chính rồi.
– Tôi biết.
Tô Vãn hạ đũa, nhìn hắn.
– Nhanh hơn tôi nghĩ. Chưa đầy hai ngày đã nắm tài chính. Bước tiếp, VP sẽ thay trưởng phòng Nhân sự và kiểm soát quy trình tuyển dụng. Sau đó là Pháp chế. Trong hai tuần, nếu không ai cản, VP sẽ nắm toàn bộ.
Hắn gắp miếng đậu phụ. Nhai chậm. Nuốt.
– Không ai cần cản. Để VP xây. Càng xây nhanh, Hội đồng càng lo. Đỗ Quốc Bảo đã thấy. Hoàng Thị Mai đã ghi. Họ bỏ phiếu bất tín nhiệm CEO vì sai phạm tài chính, không phải để trao quyền trọn vẹn cho VP. Nếu VP biến "quyền tạm thời" thành "quyền vĩnh viễn" quá nhanh, Hội đồng sẽ tự hỏi: đây là giải pháp hay chỉ thay một vấn đề bằng vấn đề khác?
Tô Vãn im. Mắt nhìn xuống bát cơm, rồi ngẩng lên.
– Anh muốn Hội đồng tự nghi VP.
– Hội đồng không cần ai xúi. Họ chỉ cần thấy đủ. VP sẽ tự cho họ thấy.
– Nhưng chỉ nghi thôi chưa đủ. VP chưa phạm luật nào. Thay trưởng phòng là quyền của quyền tổng giám đốc.
Hắn đặt đũa xuống.
– Đúng. Nên cần thêm một thứ.
Tô Vãn chờ.
– VP biết về giao dịch Phú Thịnh từ khi nào?
Tô Vãn nhíu mày. Nghĩ. Rồi mắt mở rộng nửa giây, kiểu mắt của kẻ vừa nhìn thấy đường đi.
– Từ lâu. Ít nhất từ khi VP bắt đầu xây phe cánh. VP biết CEO rút ruột, giữ lại làm vũ khí chính trị. Không báo vì muốn dùng nó để lật CEO đúng thời điểm.
– Và VP đã dùng nó. Hôm thứ Tư. Trước mặt Hội đồng.
– Nhưng nếu Hội đồng biết VP biết từ trước...
– Thì VP không phải người phơi bày sai phạm vì trách nhiệm. VP là kẻ giấu sai phạm vì lợi ích cá nhân. Khác nhau hoàn toàn. Một bên là anh hùng. Bên kia là đồng lõa.
Tô Vãn đặt đũa xuống. Không ăn nữa.
– Anh sẽ rò rỉ điều này cho Hội đồng.
– Không phải rò rỉ. Là để đúng người hỏi đúng câu hỏi.
– Ai?
– Đỗ Quốc Bảo. Ông ta vốn đã nghi VP. Nghi từ hôm thứ Tư, khi VP trình bày quá trôi chảy. Dữ liệu quá chi tiết, slide quá hoàn chỉnh, tên công ty quá rõ ràng. Không ai phát hiện những thứ đó trong một đợt "rà soát tài chính quý." Đỗ Quốc Bảo là doanh nhân, ông ta biết.
– Ông ta biết nhưng chưa hỏi.
– Vì chưa có lý do. VP vừa lật CEO, thế năng đang cao. Hỏi lúc đó bị coi là phá đám. Nhưng nếu VP bắt đầu thay người, đặt phe cánh, nắm tài chính trong chưa đầy hai ngày...
– ...thì Đỗ Quốc Bảo sẽ có lý do.
– Và câu hỏi ông ta sẽ hỏi là: "Anh Minh, anh biết chuyện Phú Thịnh từ khi nào?"
Im lặng. Nhà ăn ồn ào xung quanh. Tiếng bát đũa, tiếng cười, tiếng ghế kéo. Hai người ngồi giữa tiếng ồn, nói chuyện định đoạt tương lai của một công ty hai trăm người.
Tô Vãn nhìn hắn lâu. Mắt cô không sợ. Không ngạc nhiên. Chỉ đánh giá.
– Anh đã biết VP sẽ thay người ngay từ đầu. Anh để VP xây pháo đài vì anh cần Hội đồng thấy VP nguy hiểm. Rồi anh đưa ra câu hỏi "biết từ khi nào" để kết thúc.
Hắn gật.
– VP không thất bại vì bị phản bội. VP thất bại vì hắn làm đúng những gì hắn muốn.
Tô Vãn hít sâu. Thở ra.
– Bao giờ?
– Ngày mai. Cuộc họp Hội đồng tiếp theo. Đỗ Quốc Bảo sẽ yêu cầu VP báo cáo kế hoạch chuyển tiếp. Trong cuộc họp đó, ông ta sẽ hỏi.
– Anh đã nói chuyện với Đỗ Quốc Bảo?
– Chưa. Không cần. Tôi chỉ cần gửi cho ông ta một thứ. Nhật ký họp nội bộ phòng Kế hoạch – Chiến lược sáu tháng trước, trong đó VP yêu cầu Đặng Thị Hoa "tìm hiểu chi phí tư vấn bên ngoài." Sáu tháng trước. VP đã điều tra Phú Thịnh từ sáu tháng trước.
– Tài liệu đó...
– Có trong hệ thống. Trương Phong sao lưu. Không chỉnh sửa, không bịa đặt. Sự thật. Chỉ là sự thật được đặt vào đúng tay, đúng lúc.
Tô Vãn nhìn bát cơm. Gắp một miếng. Nhai. Nuốt.
– Đôi khi tôi nghĩ anh đáng sợ hơn cả VP và CEO cộng lại.
Hắn không trả lời. Đứng dậy, bưng khay đi trả.
Không phải đáng sợ. Chỉ là đã sống đủ lâu để biết: kẻ nguy hiểm nhất không phải kẻ nắm vũ khí. Là kẻ quyết định ai được cầm vũ khí.
Chiều thứ Năm. Hắn gửi cho Đỗ Quốc Bảo một phong bì, qua đường chuyển phát, không ghi người gửi.
Bên trong: ba trang. Bản sao nhật ký họp nội bộ phòng Kế hoạch – Chiến lược, ngày tháng rõ ràng, sáu tháng trước. Dòng thứ mười bảy: "Phó TGĐ yêu cầu rà soát chi phí tư vấn bên ngoài, ưu tiên Phú Thịnh Consulting. Mật." Dòng thứ hai mươi ba: "Phó TGĐ lưu ý: chưa báo cáo Hội đồng, chờ thời điểm phù hợp."
Không kèm ghi chú. Không kèm giải thích. Tài liệu tự nói.
Đỗ Quốc Bảo sẽ đọc. Sẽ hiểu. Sẽ hỏi.
Và VP sẽ không trả lời được.
Sáng thứ Sáu. Tuần mười bảy.
Họp Hội đồng Quản trị thường kỳ, đã được lên lịch từ trước. Nội dung chính thức: VP báo cáo kế hoạch điều hành giai đoạn chuyển tiếp, kết quả kinh doanh tháng, và đề xuất nhân sự.
Bảy ghế. Sáu người. Ghế CEO trống.
VP đứng đầu bàn. Sơ mi trắng, vest xám, tay áo cài. Tóc chải gọn, mắt sáng, đứng thẳng. Kiểu đứng của kẻ đã chờ mười năm để được đứng chỗ này.
Hắn ngồi ở dãy ghế phụ. Cùng vị trí hôm thứ Tư. Cạnh Tô Vãn. Vai trò: phó phòng Kinh doanh, hỗ trợ trả lời câu hỏi doanh thu nếu cần.
Cùng ghế. Cùng vai. Kịch bản khác.
VP trình bày. Tự tin. Rõ ràng. Hai mươi phút.
Kế hoạch ba giai đoạn: ổn định nhân sự, kiểm toán nội bộ, tái cơ cấu phòng ban. Đề xuất: thay trưởng phòng Tài chính (đã thực hiện), thay trưởng phòng Pháp chế (đang chờ duyệt), tuyển mới giám đốc kiểm toán nội bộ. Kết quả kinh doanh tháng: doanh thu tăng mười hai phần trăm so với cùng kỳ, chủ yếu nhờ bộ phận Khách hàng Trọng điểm.
VP nhắc tên hắn khi trình bày phần doanh thu. Gật đầu về phía ghế phụ.
– Lục Trường An, phó phòng Kinh doanh, phụ trách bộ phận Khách hàng Trọng điểm. Kết quả xuất sắc. Tôi đề xuất Hội đồng ghi nhận.
Hắn gật nhẹ. Không nói gì.
Khen trước mặt Hội đồng. Kiểu khen của kẻ đang đánh dấu sở hữu: "Người này là của tôi." VP nghĩ đang tạo ơn. VP không biết ta không nhận ơn.
Trần Văn Khương gật. Nguyễn Đình Sơn ghi chép. Hoàng Thị Mai nghe, mặt lạnh.
Đỗ Quốc Bảo ngồi im. Ngón tay gõ nhẹ trên bàn. Nhịp đều. Kiểu nhịp của kẻ đang chờ.
VP kết thúc trình bày. Hỏi Hội đồng có câu hỏi gì.
Trần Văn Khương hỏi về tiến độ kiểm toán. VP trả lời gọn: đã mời hai công ty kiểm toán gửi báo giá, dự kiến bắt đầu tuần sau.
Nguyễn Đình Sơn hỏi về quyết định thay trưởng phòng Tài chính. VP giải thích: "Bà Lan có liên quan gián tiếp đến quy trình phê duyệt các khoản chi cho Phú Thịnh. Thay là cần thiết để đảm bảo kiểm toán khách quan."
Hợp lý. Cả phòng gật.
Rồi Đỗ Quốc Bảo lên tiếng.
Giọng bình thường. Mặt bình thường. Tay vẫn gõ nhịp trên bàn.
– Anh Minh, tôi có một câu hỏi nhỏ.
VP quay sang. Mỉm cười.
– Anh Bảo, xin mời.
– Hôm thứ Tư, anh trình bày về Phú Thịnh rất chi tiết. Tên công ty, số tiền, tần suất, cổ đông, nhân viên, địa chỉ. Dữ liệu rất đầy đủ. Tôi muốn hỏi: anh phát hiện chuyện này từ khi nào?
Phòng im.
VP không đổi nét mặt. Nhưng Ma Tâm Quan đọc:
Vai phải VP nhích lên nửa phân. Không nhiều, nhưng đủ để nhận ra. Cử động vô thức khi bị bất ngờ. Mắt VP vẫn nhìn Đỗ Quốc Bảo, nhưng đồng tử co nhỏ hơn bình thường – ánh sáng phòng không đổi, vậy là phản xạ phòng thủ. Tay trái VP đang đặt trên bàn, ngón cái ấn xuống mặt gỗ, nhấn mạnh hơn nửa giây trước.
Câu hỏi này VP không lường trước.
VP trả lời. Giọng bình tĩnh.
– Phòng Kế hoạch phát hiện bất thường trong quá trình rà soát tài chính quý ba, cách đây khoảng ba tuần. Tôi nhận báo cáo và quyết định đưa ra Hội đồng ngay.
Đỗ Quốc Bảo gật. Chậm.
– Ba tuần. Vậy trước đó, anh không biết gì về Phú Thịnh?
– Không.
Nói dối. VP biết từ sáu tháng trước. Nói dối trước Hội đồng. Và nói dối về thời điểm biết – điểm yếu chí mạng. Vì sự khác biệt giữa "biết từ ba tuần" và "biết từ sáu tháng" là sự khác biệt giữa người tố cáo và kẻ đồng lõa.
Đỗ Quốc Bảo rút từ cặp da một tập giấy. Ba trang. Đặt lên bàn.
– Anh Minh, tôi nhận được tài liệu này sáng nay. Bản sao nhật ký họp nội bộ phòng Kế hoạch – Chiến lược, cách đây sáu tháng. Dòng mười bảy: "Phó tổng giám đốc yêu cầu rà soát chi phí tư vấn bên ngoài, ưu tiên Phú Thịnh Consulting." Có chữ "Mật." Dòng hai mươi ba: "Chưa báo cáo Hội đồng, chờ thời điểm phù hợp."
Im lặng.
Không phải im lặng bình thường. Loại im lặng khi mọi người trong phòng đồng thời hiểu ra điều gì đó, và điều đó thay đổi tất cả.
VP nhìn tập giấy. Mặt không đổi. Nhưng Ma Tâm Quan đọc:
Nhịp thở VP nhanh hơn. Không nhiều, chỉ mười phần trăm, nhưng có. Hàm siết. Bàn tay trái bây giờ nắm lại dưới bàn, ngón cái ấn vào lòng bàn tay. Phản xạ kiềm chế cơn giận hoặc hoảng.
VP đang tính. Nhanh. Ai gửi? Tài liệu này lấy từ đâu? Hệ thống nội bộ, nhật ký họp, chỉ có phòng Kế hoạch và IT mới truy cập được. Đặng Thị Hoa? Không, Hoa là phe VP. Trương Phong IT? Không có lý do.
VP cười nhẹ. Kiểu cười của kẻ đang cố kiểm soát.
– Anh Bảo, nhật ký đó ghi "rà soát chi phí tư vấn bên ngoài." Đó là việc bình thường của phó tổng giám đốc. Tôi rà soát nhiều khoản chi, không riêng Phú Thịnh.
Đỗ Quốc Bảo gõ ngón tay lên tập giấy.
– "Ưu tiên Phú Thịnh Consulting." Anh chỉ đích danh. Và "chưa báo cáo Hội đồng, chờ thời điểm phù hợp." Anh giấu. Sáu tháng.
Trần Văn Khương, vốn phe VP, nhíu mày. Nhìn VP. Rồi nhìn tập giấy.
– Anh Minh, anh nói phát hiện ba tuần trước. Tài liệu này nói sáu tháng. Cái nào đúng?
VP nuốt nước bọt. Lần này thấy rõ. Cổ họng nhô lên, hạ xuống.
– Tài liệu đó ghi rà soát chi phí, không phải phát hiện sai phạm. Hai việc khác nhau. Tôi rà soát sáu tháng trước, nhưng kết luận đây là sai phạm chỉ ba tuần trước.
Hoàng Thị Mai ngẩng lên từ sổ tay. Giọng phẳng.
– Nếu anh rà soát từ sáu tháng trước, tại sao lại ghi "Mật"? Rà soát chi phí là việc bình thường, không cần bảo mật. Trừ khi anh đã nghi ngờ. Và nếu anh nghi ngờ, tại sao không báo Hội đồng ngay?
VP im. Hai giây. Ba giây. Năm giây.
Phòng chờ.
– Tôi... cần thêm bằng chứng trước khi đưa ra cáo buộc. Báo sớm mà thiếu dữ liệu sẽ gây hỗn loạn.
Đỗ Quốc Bảo gật. Nhưng mắt không gật.
– Vậy anh biết sai phạm, giấu sáu tháng, chờ đến khi có đủ vũ khí chính trị để dùng nó lật CEO. Đúng không?
Nguyễn Đình Sơn đẩy kính. Giọng nhẹ, cùng giọng nhẹ như khi ông đọc biên bản hôm thứ Tư.
– Theo điều lệ, thành viên ban giám đốc có nghĩa vụ báo cáo Hội đồng ngay khi phát hiện hoặc nghi ngờ sai phạm tài chính. Giữ thông tin để phục vụ mục đích cá nhân là vi phạm nghĩa vụ ủy thác.
VP nhìn Sơn. Mắt sắc.
– Anh Sơn, tôi là người phơi bày sai phạm. Tôi bảo vệ công ty.
– Anh bảo vệ công ty sáu tháng sau khi biết. Sáu tháng đó, tiền vẫn chảy ra Phú Thịnh. Mỗi tháng hai trăm đến bốn trăm triệu. Sáu tháng, ít nhất một tỷ rưỡi. Nếu anh báo ngay, số tiền đó có thể được cứu.
VP trắng mặt.
Không phải trắng kiểu CEO hôm thứ Tư, kiểu trắng của kẻ bị bắt quả tang. Trắng kiểu khác. Trắng của kẻ nhận ra mình đang đứng trên cái bẫy mà mình không biết ai đặt.
Hắn ngồi ở ghế phụ. Mặt phẳng. Không nhìn VP. Nhìn thẳng về phía trước, vào khoảng không giữa hai thành viên Hội đồng, như thể cuộc họp này không liên quan đến hắn.
Đúng kịch bản. Từng chữ.
VP nghĩ mình là tướng. Nhưng tướng không biết mình là con cờ thì gọi là gì?
Gọi là nạn nhân.
POV Phạm Đức Minh.
Mười lăm năm.
Mười lăm năm ở Vạn Lý. Từ trưởng phòng lên phó tổng giám đốc. Từ kẻ ngoài cuộc thành kẻ gần đỉnh nhất. Chờ. Chờ mười năm để có cơ hội lật Trần Quốc Huy. Và hôm thứ Tư, cơ hội đến. Hắn nắm lấy. Thắng.
Hai ngày. Chỉ hai ngày giữa đỉnh cao và vực thẳm.
Đỗ Quốc Bảo đặt tài liệu lên bàn, và mọi thứ sụp. Không phải sụp kiểu bom nổ. Sụp kiểu nền nhà rạn. Chậm, im lặng, nhưng không thể dừng.
Ai gửi tài liệu đó cho Đỗ Quốc Bảo?
Câu hỏi xoáy trong đầu Phạm Đức Minh suốt hai mươi phút tiếp theo, trong khi Hội đồng thảo luận và hắn cố trả lời từng câu hỏi ngày càng sắc.
Nhật ký họp nội bộ phòng Kế hoạch. Ai có quyền truy cập? Đặng Thị Hoa – không, Hoa là người của mình. Phòng IT? Trương Phong? Trương Phong làm bảo trì, có thể vào hệ thống, nhưng tại sao?
Ai có lý do gửi tài liệu đó cho Đỗ Quốc Bảo?
Ai biết mình đã điều tra Phú Thịnh từ sáu tháng trước?
Ai có lợi khi mình bị Hội đồng nghi ngờ?
Mắt Phạm Đức Minh lướt qua phòng. Khương và Sơn, phe mình, đang nhìn hắn với vẻ khó xử. Không bảo vệ. Không tấn công. Chờ. Kiểu chờ của kẻ chuẩn bị nhảy tàu.
Mai và Bảo, mặt lạnh. Hỏi. Đợi. Không vội kết luận nhưng đã kết luận.
Người đại diện Lão Từ ngồi im. Mặt phẳng. Không phản ứng. Kiểu ngồi của kẻ xem kịch.
Và ở dãy ghế phụ.
Lục Trường An.
Ngồi thẳng, tay đặt trên đùi, mắt nhìn thẳng. Không viết. Không nói. Mặt không biểu cảm. Y hệt hôm thứ Tư.
Cậu ta.
Ý nghĩ đó đến bất chợt, không có bằng chứng, không có logic rõ ràng. Chỉ là bản năng. Bản năng của kẻ đã chơi trò chính trị mười lăm năm.
Cậu ta ngồi ghế phụ hôm thứ Tư. Ngồi ghế phụ hôm nay. Không nói một lời. Không làm gì. Nhưng mọi thứ xảy ra đều có lợi cho cậu ta.
CEO bị lật – cậu ta có lợi. VP bị nghi – cậu ta có lợi. Ai hưởng lợi nhất khi cả CEO lẫn VP đều ngã?
Không thể. Cậu ta chỉ là phó phòng kinh doanh. Hai mươi bảy tuổi. Vào công ty chưa đầy năm tháng. Không có quyền, không có quan hệ, không có tài chính.
Nhưng...
Bằng chứng Phú Thịnh. Ai cung cấp? "Phòng Kế hoạch phát hiện trong quá trình rà soát" – nhưng ai ở phòng Kế hoạch? Tô Vãn. Tô Vãn hỗ trợ cậu ta từ ba tháng nay.
Trương Phong IT. Người sao lưu dữ liệu. Người có thể truy cập nhật ký họp. Trương Phong bắt đầu thân với cậu ta từ tháng thứ hai.
Đỗ Quốc Bảo. Trung lập, bỏ phiếu bất tín nhiệm CEO. Ai kéo Đỗ Quốc Bảo? VP giao cậu ta kéo.
Phạm Đức Minh nhìn Lục Trường An. Mắt gặp nhau nửa giây.
Lục Trường An không tránh. Không cười. Không gật. Chỉ nhìn lại. Mắt bình thường. Kiểu mắt của kẻ không liên quan.
Hay kiểu mắt của kẻ đã xong việc.
Cậu ta chỉ là phó phòng.
...hay cậu ta?
POV Lục Trường An.
Họp kết thúc.
Hội đồng không biểu quyết bất tín nhiệm VP. Chưa đến mức đó. Nhưng đủ để gây sát thương.
Quyết định: yêu cầu VP giải trình bằng văn bản về thời điểm phát hiện và lý do không báo cáo Hội đồng sớm hơn. Tạm thời đình chỉ các quyết định nhân sự mới của VP cho đến khi giải trình được chấp nhận. Giao quyền ký nhân sự cho Hội đồng trong giai đoạn chờ.
Nói cách khác: VP vẫn giữ ghế, nhưng tay bị trói. Không thay người, không đặt phe, không xây pháo đài. Quyền tổng giám đốc trên danh nghĩa, quyền thực tế nằm ở Hội đồng.
Đủ.
VP bước ra khỏi phòng họp. Bước nhanh, vai thẳng, mặt cứng. Đi thẳng về phòng mình. Không nhìn ai.
Hắn bước ra sau. Chậm. Cùng Tô Vãn. Cô cầm cặp da, mắt nhìn thẳng, bước đều.
– Về phòng thôi.
Tô Vãn gật.
Hai người đi về phía thang máy. Hắn bấm nút. Chờ.
Cửa thang máy mở. Bên trong, VP.
Phạm Đức Minh đứng trong cabin, một mình. Áo vest đã cởi, vắt trên cánh tay. Tóc hơi xộc xệch, kiểu xộc xệch của kẻ vừa vuốt tóc bằng tay nhiều lần. Mắt đỏ, không phải khóc, mà vì tức.
Hắn bước vào. Tô Vãn bước vào. Cửa đóng.
Ba người. Cabin nhỏ. Im lặng.
Tầng mười lăm. Mười bốn. Mười ba.
VP nhìn hắn. Thẳng. Lâu.
Rồi nói. Giọng thấp. Không to. Kiểu giọng của kẻ đang kiềm mọi thứ bên trong.
– Là cậu. Đúng không?
Tô Vãn không nhúc nhích. Mắt nhìn bảng số tầng.
Hắn nhìn VP. Mặt phẳng. Không phủ nhận, không xác nhận, không tránh.
– Phạm phó tổng, tôi chỉ là nhân viên thôi.
Giọng bình thường. Lịch sự. Kiểu lịch sự của mọi lần hắn nói chuyện với cấp trên.
VP nhìn hắn. Mắt co lại. Hàm nghiến.
Tầng mười hai. Cửa mở. Hắn bước ra. Tô Vãn bước ra. Không quay lại.
Cửa thang máy đóng. VP đứng bên trong, một mình. Cabin tiếp tục đi xuống.
Hắn đi về phía phòng Kinh doanh. Bước đều. Tô Vãn đi cạnh. Im lặng.
Mười bước. Hai mươi bước. Ba mươi bước.
Tô Vãn nói, nhỏ, không quay đầu:
– Anh trả lời hay thật.
Hắn không trả lời. Bước tiếp.
Nhân viên. Đúng. Ta chỉ là nhân viên.
Như ngàn năm trước, khi bốn đệ tử đầu tiên hỏi ta là ai. Ta nói: "Chỉ là kẻ tu luyện đi ngang." Rồi mười năm sau, ta là Ma Tôn.
VP sẽ giải trình. Hội đồng sẽ không hài lòng. VP sẽ bị cắt thêm quyền. Hoặc bị thay.
Và khi ghế đó trống...
Ai ngồi?
Hắn vào phòng Kinh doanh. Ngồi xuống bàn. Mở máy tính. Bắt đầu soạn báo cáo doanh thu tuần.
Phó phòng thì làm việc phó phòng.
Bên ngoài cửa sổ tầng mười hai, thành phố trưa nắng. Đâu đó trong tòa nhà này, một phó tổng giám đốc đang ngồi trong phòng kín, vuốt tóc, và cố hiểu tại sao mình vừa thắng hai ngày trước mà hôm nay đã thua.
Và đâu đó xa hơn, trong một biệt thự yên tĩnh, một ông lão tóc bạc nhận cuộc gọi thứ hai từ người đại diện. Nghe xong, ông ta không viết gì vào sổ tay lần này.
Vì tên Lục Trường An đã có ở đó rồi.
Ông ta chỉ gạch chân.