Chương 96: Che Chắn
Bốn ngày sau.
Bốn ngày mà Trường An sống hai cuộc đời song song, rõ ràng hơn bao giờ hết. Ban ngày: phó quản Kiếm Phong, sổ tuần tra, lịch ca, sửa tư thế đệ tử, ăn cơm cùng mọi người. Ban đêm: viết tin nhắn ngắn trên giấy mỏng, gài trong khe đá sau phòng Thanh Sơn, nơi chỉ hai người biết.
Ba tin nhắn trong bốn đêm.
Tin thứ nhất: "Phía nam kết giới có điểm yếu thứ tư, gần suối Bạch Lộ, hai mạch giao nhau tạo vùng chết. Họ biết."
Tin thứ hai: "Lý Cửu Nương, Hoàn Hồn hậu kỳ. Sẽ đến trong vòng một tháng nếu đệ không giao nút thứ bảy."
Tin thứ ba: "Cố Bách theo dõi đệ đúng. Linh lực lạ ở hậu sơn là dấu vết của liên lạc viên phía bên kia. Đệ không xóa kịp."
Mỗi sáng, khe đá trống. Thanh Sơn lấy, đọc, hủy. Không nhắc lại, không hỏi thêm. Chỉ gật nhẹ khi hai người gặp ở nhà ăn, kiểu gật bình thường mà bên trong là "ta nhận được."
Hợp tác ngầm. Hai chữ mà mười năm trước nếu ai nói với ta rằng ta sẽ hợp tác với mục tiêu thâm nhập, ta sẽ cười.
Nhưng đây không phải hợp tác giữa đồng minh. Đây là người cứu đuối kéo kẻ sắp chìm, và kẻ sắp chìm nắm lấy tay trong khi biết mình có thể kéo cả hai xuống.
Sáng ngày thứ năm. Trường An đang kiểm tra kiếm gỗ ở kho vũ khí thì Hoàng Thiên Phong chạy đến, mặt trắng bệch.
– Tạ sư huynh, Cố trưởng lão triệu sư huynh đến Luật Đường. Ngay bây giờ.
Đến rồi.
– Có nói lý do không?
Hoàng Thiên Phong lắc đầu, mắt lo lắng.
– Chỉ nói "triệu Tạ Trường An." Giọng trưởng lão... không vui.
Trường An gật, đặt kiếm gỗ xuống giá, phủi tay, chỉnh lại áo. Bước ra sân, nắng sáng chói, gió nhẹ, đệ tử luyện kiếm trên sân phía đông, tiếng kiếm va nhau đều đặn. Bình thường.
Cố Bách không triệu ta đến Luật Đường suốt hai tháng. Lần cuối là sau trận tập kích Dược Phong, thẩm vấn lịch sự, hỏi đi hỏi lại về lịch trình đêm đó, rồi thả. Lần này "giọng không vui" nghĩa là có bằng chứng mới.
Linh lực lạ ở hậu sơn. Tin thứ ba ta gửi Thanh Sơn. Cố Bách cũng tìm thấy.
Đi nhanh qua sân luyện, xuống dốc đá phía đông, qua cầu gỗ bắc ngang khe núi, sang khu Luật Đường. Kiến trúc u ám hơn Kiếm Phong, tường đá xám, mái ngói đen, không cây cối, không hoa. Hai đệ tử Luật Đường đứng gác cửa, kiếm bên hông, mặt lạnh.
– Cố trưởng lão đợi bên trong.
Bước vào. Đại sảnh Luật Đường rộng, trần cao, ánh sáng từ cửa sổ hẹp rọi vào xiên, bụi bay trong tia nắng. Bàn gỗ lớn ở giữa, phía sau là kệ hồ sơ cao đến trần, cuộn trúc và sổ ghi chép xếp ngay ngắn.
Cố Bách ngồi sau bàn. Lão già, tóc bạc, râu dài, nhưng lưng thẳng, mắt sắc, kiểu sắc mà năm mươi năm giữ kỷ luật tông môn đã mài thành dao. Trước mặt: ba cuộn trúc mở, một tấm bản đồ nhỏ, và bút lông đặt ngang.
– Tạ Trường An.
– Dạ, Cố trưởng lão.
Cúi đầu, đúng lễ, đúng mức. Đứng cách bàn ba bước, tay buông hai bên, lưng thẳng. Mặt bình.
Cố Bách nhìn hắn. Lâu. Kiểu nhìn mà lão dùng khi đánh giá đệ tử phạm lỗi, không gấp, không giận, chỉ đo lường, cân nhắc, tính toán.
– Ngồi.
Trường An ngồi xuống ghế đối diện. Gỗ cứng, lạnh, kiểu ghế mà Luật Đường cố ý chọn: không thoải mái, không cho người ngồi thư giãn.
Cố Bách đẩy tấm bản đồ nhỏ về phía Trường An. Bản đồ hậu sơn Thanh Vân, vẽ tay, chi tiết: đường mòn, hốc đá, suối, rễ cây lớn. Trên đó, ba điểm đánh dấu đỏ, nối bằng đường chấm.
– Lão phu cho người kiểm tra hậu sơn sau trận tập kích. Phát hiện dấu vết linh lực lạ ở ba điểm này.
Ngón tay gầy chỉ từng điểm.
– Điểm một: gần rễ cây tùng cổ, nơi có hốc đá sâu. Điểm hai: khe đá phía tây, chỗ hai tảng đá nghiêng. Điểm ba: vùng chết kết giới tây bắc, nơi hai mạch giao nhau.
Ba điểm. Đúng cả ba. Hốc đá giấu nhật ký. Khe đá gặp Hàn Dạ. Vùng chết ta dùng để ra vào.
Cố Bách không chỉ tìm được dấu vết, lão nối chúng thành đường. Đường đi của ta.
– Linh lực lạ này không thuộc đệ tử Thanh Vân. Tần số dao động khác, kiểu đan điền nuôi dưỡng bằng phương pháp ngoài chính đạo.
Cố Bách nhìn thẳng vào mắt Trường An.
– Ba điểm này trùng khớp với ba lần ngươi vắng mặt ban đêm trong hai tháng qua. Ca tuần tra ghi ngươi "đi kiểm tra tuyến phía bắc", nhưng tuyến phía bắc không có dấu vết linh lực của ngươi. Hậu sơn phía tây thì có.
Im lặng. Nặng. Bụi bay chậm trong tia nắng xiên, ánh sáng rọi lên mặt Cố Bách, lên nếp nhăn sâu quanh mắt lão, lên đôi mắt sắc không chớp.
Lão giỏi. Phải công nhận, lão rất giỏi. Không cần nội gián trong nội gián, chỉ cần kiên nhẫn, phương pháp, và thời gian.
Trường An mở miệng, chuẩn bị lời giải thích mà hắn đã soạn sẵn từ đêm qua (luyện công bí mật, tìm dược liệu quý, mộng du). Nhưng chưa kịp nói.
Cửa mở.
Bước chân đều, chắc, kiểu bước mà toàn tông môn nhận ra. Thanh Sơn bước vào Luật Đường, áo trắng, kiếm bên hông, tóc buộc gọn. Mặt bình, lưng thẳng, phong thái đại sư huynh ba mươi năm tu luyện.
Cố Bách nhìn lên. Mắt nheo nhẹ, kiểu nheo mà lão dùng khi có biến ngoài dự kiến.
– Đại sư huynh?
– Trưởng lão.
Thanh Sơn cúi đầu đúng lễ. Bước đến, đứng cạnh ghế Trường An, không ngồi, kiểu đứng của người đến để nói, không phải để ở lại.
– Đệ tử xin thưa: đêm đó Trường An đi theo lệnh ta.
Cố Bách im. Lông mày nhíu lại, một nếp, sâu.
– Ta nhờ hắn tuần tra hậu sơn vì có nghi ngờ dã tu xâm nhập. Sau trận tập kích Dược Phong, ta lo phòng tuyến phía tây có lỗ hổng. Trường An là phó quản, hắn biết địa hình rõ nhất, ta giao hắn kiểm tra.
Giọng bình, đều, chắc. Không vấp, không ngập ngừng, không tránh mắt. Kiểu giọng mà ba mươi năm nói thật đã tạo ra uy tín tuyệt đối, kiểu uy tín mà khi Thanh Sơn nói, mọi người tin.
Hắn đang nói dối.
Lần đầu tiên trong đời, đại sư huynh chính đạo nói dối. Trước mặt trưởng lão Luật Đường, trong đại sảnh kỷ luật tông môn, dưới ánh sáng ban ngày.
Vì ta.
Cố Bách nhìn Thanh Sơn. Lâu. Mắt lão đọc mặt Thanh Sơn kiểu lão đọc mặt mọi đệ tử bị triệu đến Luật Đường suốt năm mươi năm. Tìm run, tìm tránh mắt, tìm mồ hôi, tìm bất kỳ dấu hiệu nào.
Không tìm thấy.
Vì Thanh Sơn không run. Mặt hắn bình, mắt hắn thẳng, giọng hắn đều. Hắn nói dối hoàn hảo, lần đầu tiên, và hoàn hảo đến mức Trường An rùng mình.
Hoàn hảo. Như ta. Hắn nói dối như ta.
Mười năm huấn luyện dạy ta nói dối. Ba năm sống cạnh ta dạy hắn nói dối.
Ta nhiễm độc cho hắn.
– Đại sư huynh.
Cố Bách gấp bản đồ, chậm, từng nếp gấp đều.
– Lão phu tin ngươi. Ba mươi năm, ngươi chưa bao giờ nói sai với Luật Đường.
Ngừng. Đặt bản đồ gấp lên bàn, tay gầy vuốt phẳng mép giấy.
– Nhưng ngươi có chắc mình biết rõ đệ tử của mình không?
Câu hỏi rơi vào không khí tĩnh lặng của đại sảnh, nặng, chậm, kiểu câu hỏi mà không cần trả lời cũng đã là lời cảnh báo.
Thanh Sơn nhìn Cố Bách. Mắt đối mắt. Kiểu nhìn mà chỉ người ngang hàng mới dám, đại sư huynh nhìn trưởng lão, không cúi, không kiêng.
– Rõ hơn bất kỳ ai.
Bốn chữ. Giọng nhẹ nhưng nặng, kiểu nặng mà không cần lên giọng, chỉ cần tin vào từng chữ mình nói.
Hắn tin. Hắn thật sự tin hắn biết rõ ta. Và phần đáng sợ nhất: hắn đúng. Hắn biết rõ ta hơn bất kỳ ai, kể cả Hàn Dạ, kể cả Quỷ Vô Sinh. Vì Hàn Dạ biết ta là công cụ, Quỷ Vô Sinh biết ta là vũ khí. Chỉ Thanh Sơn biết ta là người.
Cố Bách gật. Chậm. Không gật vì tin, gật vì cuộc đối thoại đến đây là đến giới hạn. Trưởng lão Luật Đường không thể ép đại sư huynh Kiếm Phong mà không có bằng chứng cứng, và Thanh Sơn vừa đưa ra lời giải thích hợp lý cho dấu vết linh lực.
– Vậy thì tốt. Lão phu ghi nhận.
Đứng lên. Cuộn ba cuộn trúc, xếp gọn, đặt lên kệ. Quay lại.
– Trường An, ngươi đi được.
Trường An đứng lên, cúi đầu.
– Đa tạ trưởng lão.
Bước ra cửa. Thanh Sơn theo sau. Hai người qua ngưỡng cửa đại sảnh, nắng bên ngoài chói mắt sau bóng tối trong phòng.
Trường An bắt được ánh mắt cuối cùng của Cố Bách trước khi cửa đóng. Lão nhìn Trường An, mắt nheo, hẹp, sắc, kiểu sắc mà dao mổ không bằng. Không tin. Cố Bách không tin một chữ nào Thanh Sơn nói, nhưng lão không có bằng chứng để bác.
Lão sẽ tiếp tục. Lão không phải người bỏ cuộc. Năm mươi năm giữ luật, lão đã kết án hàng trăm đệ tử, chưa bao giờ sai. Lão tin bản năng mình hơn tin lời đại sư huynh.
Và bản năng lão nói: Tạ Trường An có vấn đề.
Ngoài Luật Đường.
Thanh Sơn đi trước, bước đều, lưng thẳng, bóng trắng trên nền đá xám. Trường An theo sau, khoảng cách ba bước, kiểu khoảng cách mà sư đệ theo sư huynh, bình thường.
Nhưng ba bước đó nặng hơn nghìn dặm.
Huynh vừa nói dối. Lần đầu tiên trong ba mươi năm. Trước mặt trưởng lão Luật Đường, trong đại sảnh kỷ luật, dưới ánh sáng ban ngày.
Vì ta.
Ba mươi năm nói thật, xây nên uy tín mà toàn tông môn ngước nhìn. Hắn vừa dùng uy tín đó để che cho nội gián Ma giáo. Nếu Cố Bách chứng minh được hắn nói dối, không chỉ ta chết, Thanh Sơn cũng mất tất cả. Chức chưởng phong, danh dự, lòng tin của hai trăm đệ tử.
Hắn đặt hết lên bàn. Vì ta.
Qua cầu gỗ, lên dốc đá phía tây, về Kiếm Phong. Thanh Sơn không quay lại, không nói, bước đều, lưng thẳng, kiểu lưng mà Trường An biết đang gánh nặng hơn bao giờ hết nhưng không cong.
Đến sân Kiếm Phong, Thanh Sơn dừng. Quay nửa người, nhìn Trường An qua vai.
– Chiều luyện kiếm bình thường.
– Dạ.
Bước đi. Vào phòng. Cửa đóng.
Trường An đứng ở sân, nắng trưa chiếu thẳng đỉnh đầu, bóng ngắn dưới chân. Tay run, nhẹ, ở ngón tay, kiểu run mà không ai nhìn thấy nếu không để ý.
Không phải run vì sợ. Run vì tội lỗi.
Ta biến hắn thành kẻ nói dối. Đại sư huynh chính đạo, người mà hai trăm đệ tử tin tưởng tuyệt đối, bây giờ nói dối trước Luật Đường vì bao che nội gián.
Hắn che ta. Nhưng ai che hắn?
Cố Bách không tin. Lão sẽ tiếp tục điều tra. Và bây giờ lão không chỉ nghi ta, lão bắt đầu nghi cả Thanh Sơn.
Ta kéo hắn xuống cùng ta.
Bước vào phòng. Đóng cửa. Ngồi trước bàn phó quản, mở sổ tuần tra, cầm bút, tay vẫn run nhẹ. Viết ký hiệu, ghi lịch ca, kiểu viết tự động mà mười năm huấn luyện và ba năm làm phó quản đã biến thành phản xạ.
Quỷ Vô Sinh dạy: "Khi bí mật lộ, chỉ còn kẻ thù."
Sai. Khi bí mật lộ, có thể còn người sẵn sàng nói dối để bảo vệ ngươi.
Và đó mới là thứ đáng sợ nhất.
Vì kẻ thù thì ta biết cách đối phó. Nhưng người nói dối vì ta, ta chỉ biết cách mắc nợ.
Và món nợ này, ta không biết trả bằng gì.