Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 56: Giận
Chương 56

Giận

Tiểu Vũ đứng trước mặt, tay cầm túi thuốc, mắt ướt.

Không hỏi nữa. Cô biết rồi. Nhìn máu trên áo Trường An, nhìn mắt hắn, nhìn cách hắn đứng, kiểu đứng của người vừa mất đi thứ gì đó nặng hơn bản thân mình.

– Chu sư huynh...

Giọng cô nhỏ. Run. Tay nắm chặt túi thuốc đến trắng đốt ngón.

Trường An gật. Một cái. Nhẹ. Không tin nổi cổ mình có thể cử động.

Tiểu Vũ quay về phía cửa Tàng Kinh Các. Bước một bước.

– Đừng vào.

Giọng Trường An khàn, kiểu giọng thoát ra từ cổ họng khô, từ ngực đau, từ xương sườn nứt mỗi nhịp thở. Nhưng rõ.

– Huynh...

– Hắn... ở trong. Đừng vào.

Tiểu Vũ dừng. Hiểu "hắn" là ai. Không phải Chu Minh.

Mắt cô nhìn cánh cửa Tàng Kinh Các mở toang, bóng tối bên trong, ánh huyết quang đỏ lờ mờ từ tầng hai hắt xuống. Rồi nhìn lại Trường An. Kiếm gãy trên tay. Máu trên mặt. Xương sườn nứt, thở nặng, linh lực hao gần cạn.

Cô không vào. Đứng lại cạnh hắn, vai chạm vai, nhỏ bé, run, nhưng đứng.

· · ·

Tiếng bước chân từ bên trong.

Nặng. Đều. Chậm. Kiểu bước chân của người không vội, không sợ, không coi bất kỳ ai trước mặt là mối đe dọa.

Hàn Dạ bước ra từ cửa chính Tàng Kinh Các.

Áo đen, kiếm đen, tóc không xổ, áo không dính máu. Bình thản. Tay trái cầm kiếm, tay phải xách một ống trúc bọc da. Mắt hẹp quét sân, nhìn qua Trường An và Tiểu Vũ, kiểu nhìn đồ vật, kiểu nhìn hai tảng đá chắn đường.

Không tìm được Trận Đồ Lục. Sách mật tầng ba đã bị dời sau đêm đầu tiên, Thanh Sơn chặn kịp. Nhưng hắn lấy được thứ khác, cuộn gì đó trong ống trúc, không rõ.

Hàn Dạ dừng. Nhìn Trường An.

Nhìn máu Chu Minh trên áo hắn. Nhìn kiếm gãy. Nhìn mắt đỏ.

Và cười.

Nụ cười mỏng. Lạnh. Kiểu cười của kẻ vừa giẫm chết con kiến rồi nhìn thấy con kiến khác bò tới.

– Còn đứng đây à.

Giọng nhẹ. Không quan tâm. Quay đi, định bước về phía phòng tuyến Ma giáo, kiểu người đã xong việc ở đây.

Và bỏ thêm một câu. Ném qua vai. Không thèm quay lại.

– Nó chết nhanh. Không đau lắm đâu.

Im.

Thế giới im.

Trường An đứng đó. Kiếm gãy trong tay. Máu Chu Minh khô trên mặt, trên cổ, trên ngực. Xương sườn nứt, mỗi nhịp thở đau, linh lực hao bảy phần. Lý trí nói rõ: Hóa Hồn tầng 2, cách hai cảnh giới, kiếm gãy, thân thương, lao vào là chết.

Lý trí nói đúng.

Lý trí luôn nói đúng.

Mười năm Cửu U Cung dạy hắn nghe lý trí. Kiểm soát cảm xúc. Phân tích tình huống. Tính toán xác suất sống chết. Vũ khí không giận. Vũ khí không buồn. Vũ khí chỉ hoàn thành nhiệm vụ.

"Nó chết nhanh."

Nó.

Hàn Dạ gọi Chu Minh là "nó".

Chu Minh, người chia cơm từ ngày đầu. Người vỗ vai nói "cạnh tao nhé, đỡ chết". Người cười khi đánh nhau, người trồng vườn rau chưa kịp trồng, người chắn kiếm bằng ngực vì không có cách nào khác.

Hắn gọi Chu Minh là "nó".

Có thứ gì đó bùng trong lồng ngực Trường An.

Không phải lý trí. Không phải phân tích. Không phải tính toán. Là thứ nóng, nặng, đỏ, kiểu lửa cháy không cần gió, kiểu lửa cháy từ xương, từ ruột, từ chỗ sâu nhất mà mười năm phòng tối không dập tắt nổi.

Giận.

Chân bước. Không phải bước tính toán. Bước liều. Bước nhanh. Kiếm gãy nâng, nửa lưỡi, vẫn sắc.

Linh lực bùng. Không giấu, không kìm, không giữ mức nào. Tụ Khí đỉnh, mười tầng, toàn bộ, linh áp tỏa quanh thân, trắng, rực, kiểu người không còn muốn giấu, kiểu người không còn quan tâm ai thấy.

Tiểu Vũ ở phía sau, kịp thấy linh áp bùng, mắt tròn, miệng mở.

– Huynh!

Không nghe. Trường An lao tới.

· · ·

Hàn Dạ cảm nhận linh áp, quay.

Chậm. Không vội. Kiểu quay của người nghe tiếng động phía sau, không phải kiểu quay của người phòng bị. Hóa Hồn tầng 2 nhìn Tụ Khí đỉnh như nhìn con cáo cắn vào gót giày.

Nhưng kiếm đến trước ánh mắt.

Nhanh. Nhanh hơn bất kỳ lần nào Trường An từng ra kiếm. Không phải Phong Hồi, không phải Nguyệt Trầm, không phải bất kỳ thức nào của Thanh Vân Kiếm Quyết. Kiếm này không có tên. Kiếm này là mười năm Cửu U Cung pha lẫn hai năm Thanh Vân. Đường đâm thẳng, hiểm, nhắm cổ, kiểu Ma giáo dạy, nhưng góc nghiêng mượn lực, kiểu Phong Hồi dạy, nhưng bạo liệt hơn, kiểu người không nghĩ đến phòng thủ, chỉ nghĩ đến đâm.

Hàn Dạ nghiêng cổ. Mũi kiếm gãy sượt qua, cắt một lọn tóc. Gần. Gần hơn hắn tưởng.

Mắt Hàn Dạ hẹp lại. Lần đầu tiên trong đêm nay, cái nhìn đó thay đổi. Không phải khinh thường nữa. Là chú ý.

– Ồ.

Một tiếng. Nhẹ. Rồi kiếm đen gạt ngang, lực đẩy Trường An lùi hai bước, chân kéo rãnh trên đá sân. Nhưng Trường An không dừng, không lùi thêm, chân trụ, thân xoay, kiếm gãy chém ngược từ dưới lên, kiểu chém Cửu U Cung, kiểu chém tù nhân năm mười hai tuổi, nhưng nhanh hơn, mạnh hơn, kiểu chém bằng hết linh lực còn lại trong đan điền.

Hàn Dạ đỡ. Kiếm đen chặn, nhẹ, một tay. Nhưng lưỡi kiếm gãy trượt dọc kiếm đen, lệch góc, mũi xoáy, kiểu mũi kiếm Thanh Vân mượn lực phản chiêu. Hàn Dạ nhận ra muộn nửa nhịp, mũi kiếm gãy cắt vào vai trái, xuyên qua lớp áo đen, rạch da, máu rỉ.

Máu Hàn Dạ. Đỏ. Kiểu đỏ Trường An chưa từng thấy trên người hắn.

Hàn Dạ nhìn vai. Nhìn máu. Nhìn Trường An.

Im ba nhịp.

– Thú vị.

Giọng thay đổi. Không nhẹ nữa. Trầm. Lạnh hơn. Kiểu lạnh của người bắt đầu coi đối thủ là đối thủ.

– Kỹ thuật Cửu U pha kiếm Thanh Vân. Mười năm huấn luyện, hai năm thực chiến, trộn thành một thứ không ai lường. Quỷ Vô Sinh dạy ngươi tốt thật.

Kiếm đen nâng. Huyết quang đỏ bùng quanh lưỡi, nặng hơn gấp mười lần kiếm quang Trường An.

– Nhưng ngươi quên một điều. Kỹ thuật giỏi không bù được cảnh giới.

Chém.

Một chiêu. Nặng. Kiểu nặng không đỡ được, kiểu nặng của Hóa Hồn đánh Tụ Khí, kiểu nặng của núi đè xuống con kiến dù con kiến có móng vuốt sắc.

Trường An đỡ, kiếm gãy giao với kiếm đen, tay tê dại, cổ tay kêu rắc, lưỡi kiếm gãy bật văng khỏi tay, bay qua sân, cắm vào tường. Thân bị lực đẩy bay lùi, va vào cột đá trước Tàng Kinh Các, lưng đập, xương sườn nứt thêm, miệng trào máu.

Nằm giữa đá vỡ. Đau. Mắt mờ. Tai ù. Miệng đầy vị sắt.

Đứng dậy.

Không phải lý trí nói. Là thứ gì đó sâu hơn lý trí, nóng hơn lý trí, nặng hơn lý trí. Là mặt Chu Minh cười khi chết. Là vườn rau chưa trồng. Là tiếng "mày trồng giúp" rơi ra từ miệng đầy máu.

Đứng dậy. Gượng. Tay bám cột đá, đẩy mình lên. Chân run. Đứng.

Không có kiếm. Kiếm gãy cắm trong tường, xa mười trượng. Tay không.

Hàn Dạ nhìn. Mắt hẹp.

– Chưa chết à.

Trường An lao tới. Tay không. Linh lực dồn vào nắm đấm phải, kiểu chiêu thức cận chiến Cửu U Cung dạy từ năm chín tuổi, kiểu đấm bằng cả cánh tay và vai, mượn đà từ chân. Đấm thẳng mặt Hàn Dạ.

Hàn Dạ nghiêng, tránh, tay trái chụp cổ tay Trường An, bẻ, quăng. Trường An bay qua sân, lăn trên đá, máu quệt theo, dừng lại gần bậc thềm.

Nằm. Đau. Cổ tay phải tê, có thể gãy. Máu từ miệng, từ mũi, từ vết thương vai trái. Nhìn lên, trời đêm quay.

Đứng dậy.

Đứng dậy. Lần này chậm hơn. Đầu gối chạm đá trước, rồi một chân, rồi chân kia. Thân nghiêng. Nhưng đứng.

Hàn Dạ cất kiếm vào vỏ. Không cần kiếm.

– Ngươi thật sự phản rồi.

Giọng không giận. Không thương. Chỉ xác nhận, kiểu đọc một dòng trong sổ rồi gạch bỏ.

– Mười năm. Quỷ Vô Sinh đầu tư mười năm vào ngươi. Và ngươi phản vì một đám chính đạo giả tạo, vì một thằng nhóc Tụ Khí tầng 4 không biết mình đang cứu ai.

Chu Minh biết. Hắn biết ta mạnh hơn bình thường. Hắn không hỏi. Hắn vẫn cứu.

Trường An lao tới lần nữa. Tay không, chân loạng choạng, máu trên mặt, mắt đỏ. Không phải mắt đỏ vì nội lực, không phải mắt đỏ vì kỹ thuật. Mắt đỏ vì giận. Thuần túy. Lần đầu tiên trong đời.

Hàn Dạ nắm đấm đánh trả, nhẹ, một đấm vào bụng. Kiểu đấm dùng một phần mười sức Hóa Hồn. Trường An gập người, nôn máu, quỳ. Nhưng tay chụp cổ chân Hàn Dạ, níu, không buông.

Hàn Dạ nhìn xuống. Lần đầu tiên, trong mắt lạnh đó có thứ gì đó thoáng qua. Không phải thương. Không phải nể. Là nhận ra.

– Ngươi giận thật. Không phải giận kiểu Cửu U Cung. Giận kiểu con người.

Đạp. Chân đạp tay Trường An khỏi cổ chân mình. Trường An lăn sang bên, nằm ngửa, nhìn trời, thở nặng, máu trên mặt, tay phải tê cứng.

Hàn Dạ đứng trên. Kiếm không rút. Nhìn xuống.

– Đáng lẽ ta giết ngươi bây giờ. Nhưng giáo chủ chưa cho phép.

Quay đi.

– Lần sau không có "chưa".

· · ·

Kiếm quang trắng chém ngang.

Sáng. Sắc. Mạnh. Kiểu kiếm quang của Linh Hải tầng 7 toàn lực, kiểu kiếm quang Phong Hồi nhưng nặng gấp mười, kiểu kiếm quang có ý chí bảo vệ đằng sau mỗi lưỡi.

Thanh Sơn.

Đại sư huynh đứng giữa sân Tàng Kinh Các, kiếm ngang trước mặt, bạch y dính máu, vai trái quấn vải ướt đỏ, tóc xổ, mắt sáng. Kiếm quang trắng bao quanh thân, linh áp Linh Hải tầng 7 tỏa, nặng, kiểu nặng chắn giữa Trường An và Hàn Dạ, kiểu bức tường không ai được phép qua.

Hàn Dạ dừng. Quay lại. Nhìn Thanh Sơn.

Hai ánh mắt giao nhau. Linh Hải 7 đối Hóa Hồn 2. Cách một cảnh giới.

– Lục Thanh Sơn. Đại sư huynh Thanh Vân Tông.

Hàn Dạ cười, miệng mỏng.

– Kiếm đẹp. Nhưng ngươi bị thương rồi.

Thanh Sơn không đáp. Kiếm nâng. Thức hai, Vân Phi, kiếm quang bay ngang, ép Hàn Dạ lùi một bước. Rồi thức ba, Phong Hồi, đỡ lấy phản đòn huyết quang Hàn Dạ phóng lại, mượn lực, xoay, kiếm chém ngược. Kiểu đấu của người biết mình yếu hơn nhưng không lùi.

Hàn Dạ gạt. Hai chiêu giao, ba chiêu giao, kiếm quang trắng đỏ nổ giữa sân, đá sân nứt, bụi bay.

Trường An nằm dưới đất. Cố ngồi dậy. Nhìn Thanh Sơn đấu Hàn Dạ, nhìn vai đại sư huynh rỉ máu qua vải, nhìn mắt đại sư huynh không lùi.

Muốn đứng dậy. Muốn lao vào. Muốn đánh tiếp.

– Trường An, rút!

Thanh Sơn quát, không quay đầu, kiếm vẫn chặn Hàn Dạ.

Trường An cố bò dậy. Đầu gối chạm đá. Tay trái chống. Tay phải tê cứng, không cử động. Linh lực trong đan điền gần cạn, chỉ còn vài phần.

– Rút! Mang Tiểu Vũ đi!

Thanh Sơn quát lần hai. Giọng vang, nặng, kiểu giọng không cho phép cãi, kiểu giọng đại sư huynh lần đầu ra lệnh thật sự.

Trường An nhìn Tiểu Vũ. Cô đứng cách mười trượng, lưng áp tường, mắt tròn, tay ôm túi thuốc, run. Nhìn trận chiến trước mặt. Nhìn Trường An nằm dưới đất. Nhìn máu.

Nếu ta chết ở đây, cô ấy mất thêm một người.

Chu Minh nói "phải sống".

Gượng đứng. Loạng choạng. Bước về phía Tiểu Vũ, bước từng bước, chân nặng, kiểu chân không muốn rời. Nắm tay cô, kéo, nhẹ.

– Đi.

Tiểu Vũ nhìn hắn. Nhìn máu. Nhìn mắt đỏ.

Gật. Không hỏi.

Hai người chạy khỏi sân Tàng Kinh Các. Trường An quay đầu một lần, nhìn Thanh Sơn. Đại sư huynh đứng giữa sân, kiếm sáng, vai rỉ máu, một mình chặn Hàn Dạ.

Đừng chết. Xin đừng chết.

Ta không chịu nổi thêm một người nữa.

· · ·

Từ trên mái Tàng Kinh Các, bóng người nhìn xuống.

Áo đỏ sẫm, tóc đen buông, nốt ruồi dưới khóe mắt trái. Mộc Như Yên đứng trên đỉnh mái, gió thổi tóc bay, mắt nhìn Trường An chạy khỏi sân, tay nắm tay Tiểu Vũ. Rồi nhìn Hàn Dạ đang đấu Thanh Sơn.

Không tham chiến. Đứng im. Mắt phức tạp, kiểu mắt đang nhìn hai thế giới va vào nhau mà không biết đứng ở bên nào.

Phía xa, tiếng tù và Ma giáo vang lên. Ba hồi dài. Lệnh rút.

Hàn Dạ nghe, dừng kiếm. Thanh Sơn đứng phòng bị, không đuổi.

Hàn Dạ nhìn Thanh Sơn. Cười, miệng mỏng, máu rỉ ở vai trái, nhỏ.

– Ngươi bảo vệ giỏi. Nhưng không bảo vệ được mãi.

Quay. Biến vào bóng đêm. Ống trúc bọc da vẫn trong tay.

Trên mái, Như Yên nhìn theo Hàn Dạ biến mất. Rồi nhìn về hướng Trường An chạy, bóng hắn và Tiểu Vũ khuất sau hành lang Kiếm Phong. Mắt cô dừng ở đó lâu hơn, ở bóng nhỏ hai người chạy cạnh nhau, ở bàn tay nắm bàn tay.

Rồi quay đi. Cũng biến vào đêm. Không tiếng. Chỉ mùi hoa mơ nhạt thoáng qua rồi tắt.

· · ·

Ma giáo rút.

Chậm. Có tổ chức. Không phải thua, là xong việc. Lấy được thứ cần lấy, phá được thứ cần phá, thử được thứ cần thử. Rút khi trời chưa sáng, kiểu kẻ trộm biết giờ nào phải đi.

Chiến trường im dần. Tiếng kiếm ngừng. Tiếng hét thưa. Tiếng rên của người bị thương thay thế tiếng thép.

Trường An ngồi giữa sân trước đại điện. Không biết đã đi tới đây lúc nào. Tiểu Vũ ngồi cạnh, vai áp vai, im. Máu Chu Minh khô trên tay hắn, trên mặt, trên cổ. Máu của chính hắn rỉ từ miệng, từ mũi, từ vai trái. Cổ tay phải sưng, tím, có lẽ gãy.

Kiếm gãy không còn. Rớt ở sân Tàng Kinh Các. Tay không.

Thanh Sơn đến.

Bạch y dính máu, vai ướt đỏ, kiếm tra vỏ, bước chậm. Nhìn Trường An ngồi dưới đất. Nhìn máu. Nhìn mắt.

Không hỏi. Không nói.

Ngồi xuống cạnh hắn. Bên kia. Tiểu Vũ bên trái, Thanh Sơn bên phải.

Đặt tay lên vai Trường An. Nặng. Ấm. Kiểu tay của người nói "ta ở đây" mà không cần mở miệng.

Trường An ngồi giữa. Hai người hai bên. Gió đêm thổi qua sân đại điện, mang theo mùi máu, mùi khói, mùi đất vỡ.

Mở miệng. Muốn nói gì đó. Muốn nói "Chu Minh chết rồi". Muốn nói "ta không cứu được". Muốn nói "lỗi tại ta". Muốn nói rất nhiều thứ, rất nặng, kiểu nặng đè lên lưỡi và cổ họng.

Không có tiếng.

Miệng mở. Môi mấp máy. Cổ họng rung. Nhưng không có tiếng nào thoát ra, kiểu người chưa bao giờ được dạy cách nói thứ mình cảm thấy, kiểu vũ khí không có ngôn ngữ cho đau.

Thanh Sơn siết vai hắn nhẹ hơn. Không bắt nói.

Tiểu Vũ nghiêng đầu, tựa vào cánh tay hắn. Ấm. Nhẹ. Run.

Trường An ngồi đó.

Trời bắt đầu sáng.

Ánh sáng đầu tiên lọt qua mái đại điện, vàng nhạt, chạm mặt đất sân, chạm máu khô, chạm ba cái bóng ngồi cạnh nhau giữa đống đổ nát.

Mắt Trường An khô. Không ướt. Không khóc. Quỷ Vô Sinh dạy không khóc từ năm bảy tuổi, ba ngày phòng tối, và bài học đó vẫn giữ, vẫn neo, vẫn không buông.

Nhưng tay run.

Run không dừng. Kiểu run đêm giết Phương Hạc, nhưng mạnh hơn, lâu hơn, kiểu run của toàn bộ cơ thể phản đối thứ gì đó bên trong mà đầu chưa gọi tên được.

Thanh Sơn cầm tay hắn. Nắm. Giữ. Không nói.

Tay vẫn run. Nhưng bớt. Bớt một chút. Đủ để Trường An thở, đủ để nhắm mắt, đủ để nghe gió sáng qua sân, đủ để biết mình còn sống.

Chu Minh nói phải sống.

Ta đang sống.

Nhưng phần nào của ta chết cùng hắn đêm qua, ta chưa biết.

Ch.56/130
2.843 từ