Dấu Vết Cũ
Ba ngày sau. Luật Đường.
Trường An đứng trước cửa phòng Cố Bách, tay cầm báo cáo tuần tra, gõ hai tiếng đều. Bên trong, tiếng "vào" ngắn gọn.
Phòng vẫn như lần trước: sạch, trầm nhẹ, ánh sáng từ cửa sổ hẹp chiếu xiên qua bàn gỗ. Cố Bách ngồi sau bàn, trước mặt là chồng hồ sơ, mực chưa khô, lão vừa viết xong gì đó.
– Báo cáo tuần tra phía tây, thưa Cố trưởng lão.
Đặt cuộn trúc lên bàn. Bên trong ghi chi tiết: dấu vết lạ ở khe đá sườn tây, mùi kim loại, dấu đứng lâu, đề xuất tăng tuần tra phía tây một ca.
Cố Bách đọc. Chậm. Mắt đi từ trên xuống, không bỏ chữ nào.
– Dấu vết phía tây.
Giọng phẳng. Đặt cuộn trúc xuống, mắt nhìn lên.
– Ngươi đi tuần một mình?
– Dạ. Đêm đầu tiên nhận chức, muốn nắm địa hình trước khi phân công đội.
Cố Bách gật. Rồi đứng lên, đi quanh bàn, dừng cạnh kệ sách. Lưng quay về phía Trường An, tay vuốt gáy một cuốn sổ trên kệ, chậm, kiểu vuốt quen thuộc.
– Phó quản mới. Ta muốn hỏi ý kiến ngươi về an ninh nội bộ.
Hỏi ý kiến. Phó quản mới. Lão rót trà lần trước, hỏi ý kiến lần này. Mỗi lần một bước gần hơn, mỗi lần một lớp ít hơn.
– Đệ sẵn sàng.
Cố Bách quay lại. Ngồi xuống ghế đối diện, không ngồi sau bàn, ngồi cùng phía, gần hơn, kiểu ngồi nói chuyện giữa hai người chứ không phải trưởng lão với đệ tử.
– Ngươi nghĩ nội gián thường ẩn ở vị trí nào?
Câu hỏi thứ nhất.
Trường An không đáp ngay. Nghĩ ba nhịp thở. Đây không phải câu hỏi thử kiến thức, đây là câu hỏi mà mọi đáp án đều lộ gì đó.
– Theo đệ, nội gián có hai kiểu. Kiểu thứ nhất ẩn ở vị trí thấp, ngoại môn, làm công việc nhỏ nhưng tiếp cận được nhiều nơi: gác cổng, vận chuyển vật liệu, giặt giũ cho trưởng lão. Không ai để ý, không ai nhớ mặt.
Ngừng một nhịp.
– Kiểu thứ hai ẩn ở vị trí trung bình, đủ cao để biết thông tin nhưng không cao đến mức bị chú ý. Đệ tử quản lý kho, thư ký Trận Các, người ghi chép cho Luật Đường.
Không nói kiểu thứ ba. Kiểu phó quản. Kiểu ngồi đối diện trưởng lão Luật Đường uống trà.
Cố Bách nghe. Gật nhẹ. Mắt không rời mặt Trường An, kiểu mắt đang đọc không phải câu trả lời mà là cách trả lời.
– Kiểu người nào?
– Người bình thường. Không quá giỏi, không quá kém. Không nổi bật, không vô hình. Kiểu người mà khi nhắc tên, mọi người nói "à, đệ tử đó" nhưng không kể được gì đặc biệt.
Trái ngược hoàn toàn với ta. Ta nổi bật. Phó quản trẻ nhất lịch sử. Giấu cảnh giới hai năm. Tìm bằng chứng nhanh quá.
Nhưng đó chính là lý do ta nói kiểu này: hướng lão về phía người bình thường, xa khỏi ta.
Cố Bách im. Ngón tay gõ nhẹ trên đầu gối, một, hai, ba. Rồi đổi hướng, nhẹ nhàng, kiểu đổi hướng của người đã biết câu trả lời lão muốn nghe nhưng vẫn hỏi tiếp.
– Phương Hạc trưởng lão qua đời. Ngươi phụ Dược Phong một thời gian trước đó. Ông ấy có nhắc gì lạ không?
Câu hỏi thứ hai. Phương Hạc.
Tám chữ đơn giản. Nhưng nặng. Tám chữ mà lão đã giữ gần hai năm, chờ đúng lúc, đúng người, đúng khoảng cách.
Lão hỏi không phải vì không biết câu trả lời. Lão hỏi vì muốn xem ta đáp thế nào. Tim có đập nhanh không, mắt có liếc không, tay có nhúc nhích không.
Tim đập nhanh. Nhưng mặt không đổi, tay đặt trên gối, ngón không di chuyển, lưng thẳng vừa đủ, không cứng.
– Phương sư bá hay kể chuyện cũ. Lão nói nhiều về dược liệu trên Dược Phong, về cách bào chế thuốc từ hoa dại, về thời lão còn trẻ đi khắp nơi thu thập mẫu vật.
Trường An dừng lại, giọng nhẹ hơn, kiểu giọng đệ tử nhớ người đã mất.
– Lão không nhắc gì lạ. Chỉ nói nhiều hơn bình thường mấy ngày cuối. Như người muốn nói hết trước khi không nói được nữa.
Nửa thật. Phương Hạc thật sự hay kể chuyện cũ. Nửa giả. "Mấy ngày cuối" lão nói nhiều vì thuốc mê bắt đầu ngấm, lão mất ngủ, tinh thần bất ổn nhẹ, tìm người nói chuyện.
Và ta đã ngồi nghe, rót trà cho lão, rồi giết lão.
Cố Bách nhìn hắn. Lâu. Mắt hẹp, sắc, kiểu mắt đo từng nhịp thở, đếm từng lần chớp mắt. Rồi gật, chậm, kiểu gật không phải đồng ý mà là ghi nhận.
– Phương Hạc trưởng lão đi Dược Phong bốn mươi năm, chưa bao giờ sẩy chân. Bốn mươi năm.
Lão dừng lại. Không khí trong phòng tĩnh hơn.
– Rồi một đêm, sẩy chân.
Giọng phẳng. Không nhấn. Không nghi. Phẳng hoàn toàn, kiểu phẳng mà chính sự phẳng đó là lời cáo buộc.
Trường An đáp, giọng bình:
– Đệ cũng thấy lạ khi nghe tin. Nhưng lão niên kỷ đã cao, ban đêm sương trơn, vách đá Dược Phong...
– Ta biết.
Hai chữ cắt ngang. Không thô lỗ, kiểu cắt ngang của người không cần nghe phần còn lại vì đã biết.
Cố Bách đứng lên. Đi về bàn. Ngồi xuống ghế cũ, sau bàn, quay lại vị trí trưởng lão.
– Cảm ơn, phó quản. Báo cáo tuần tra phía tây ta đã nhận. Sẽ cử thêm hai người tuần tra đêm khu vực đó.
Kết thúc. Lão kết thúc cuộc nói chuyện đúng lúc, không kéo dài, không hỏi thêm. Vì lão không cần hỏi thêm. Mỗi câu hỏi đều đã có mục đích, và mục đích đã đạt: lão đã xem ta phản ứng.
– Dạ. Đệ xin phép.
Cúi chào. Quay lưng. Bước ra cửa.
Hành lang Luật Đường dài, tối, mùi trầm loãng. Trường An đi thẳng, bước đều, mắt nhìn phía trước, lưng thẳng.
Không quay lại.
Nhưng ta biết lão đứng ở cửa. Nhìn theo. Mắt hẹp, sắc, kiểu mắt đang vẽ thêm một nét vào bức tranh trong đầu.
Bức tranh đó, mỗi tháng rõ hơn.
Phương Hạc. Bốn mươi năm chưa sẩy chân. Lão giữ câu đó gần hai năm, chờ ta ngồi gần đủ, rồi mới nói.
Và cách lão nói, phẳng, không nhấn, không nghi, chỉ "bốn mươi năm" rồi "một đêm." Kiểu nói của người đặt hai sự thật cạnh nhau và để người nghe tự nối.
Ta nối được. Lão cũng biết ta nối được.
Cuộc chiến thầm lặng đã bắt đầu. Không kiếm, không linh lực. Chỉ có câu hỏi, ánh mắt, và khoảng cách đang rút ngắn.
Ra khỏi Luật Đường. Nắng chiều xiên qua rừng thông, ấm, nhưng lưng áo lạnh, kiểu lạnh không phải vì gió mà vì mồ hôi đang khô.
Đi về Kiếm Phong. Bước qua sân luyện, qua hàng thông, qua vườn rau sau nhà bếp. Cải ngọt đã cao đến đầu gối, lá xanh đậm, hành lá mọc thẳng bên cạnh.
Vườn rau của Chu Minh.
Tao chưa trồng. Mày trồng giúp.
Ta trồng rồi. Và Tiểu Vũ tưới mỗi ngày.
Nhưng người muốn trồng vườn này đã không còn.
Hắn dừng lại, nhìn vườn rau. Nắng chiều vàng trên lá cải, gió nhẹ, lá run, mùi đất ẩm và rau xanh.
Chu Minh, nếu mày ở đây, mày sẽ nói: "Kệ lão Cố Bách. Ăn cải đi, xanh lắm rồi."
Nhưng mày không ở đây. Vì ta.
Đi tiếp. Về phòng. Đóng cửa.
Ngồi trước bàn. Thẻ bài "phó quản" nằm cạnh ngọn nến chưa thắp. Bóng chiều đổ qua cửa sổ, kéo dài trên sàn gỗ, chạm đến tấm ván mà bên dưới, cuốn nhật ký vẫn nằm yên.
Cố Bách đang xếp mảnh ghép. Hàn Dạ biết ta phản. Giáo chủ có thể biết.
Và ta vừa ngồi đối diện lão trưởng lão Luật Đường, nghe lão nói "bốn mươi năm chưa sẩy chân," và giữ mặt bình.
Còn bao lâu?
Không biết. Nhưng hôm nay, lão nói "cảm ơn, phó quản." Chưa nói "ta bắt ngươi." Chưa phải hôm nay.
Nhắm mắt.