Đêm Đổ Máu
Chân chạm đất, đá vỡ dưới gót.
Trường An lao xuống sườn nam, kiếm trong tay, linh lực Tụ Khí tầng 3 phủ lưỡi. Xung quanh, đệ tử Kiếm Phong chạy theo Thanh Sơn thành hàng, kiếm quang trắng nhấp nháy trong đêm. Phía dưới, huyết khí đỏ tím cuộn lên từ khe nứt kết giới, nặng, tanh, kiểu mùi chỉ xuất hiện khi có người dùng tà công luyện máu.
Thanh Sơn đã bay xuống trước, kiếm quang bùng trắng, Phong Hồi chém ngang đội tiên phong Ma giáo. Một bóng Hóa Hồn bị đẩy lùi ba trượng, linh lực va chạm tạo sóng áp, ép đệ tử Tụ Khí hai bên quỳ gối. Nhưng hai bóng Hóa Hồn còn lại không dừng, xuyên qua phòng tuyến đầu, hướng thẳng vào sâu.
Ba Hóa Hồn. Đại sư huynh chặn được một. Còn hai.
Cố Bách đâu?
Không kịp nghĩ. Bóng đen tràn lên, hàng chục tu sĩ Ma giáo Tụ Khí cầm kiếm đỏ xông vào. Trường An nhìn nhanh, đếm: bốn nhóm, mỗi nhóm năm người, đội hình tam giác, mũi nhọn hướng vào hàng phòng thủ. Đội hình quen. Kiểu đội hình Cửu U Cung huấn luyện sát thủ nhóm nhỏ.
Ta biết đội hình này. Ta từng tập đội hình này.
Nhóm gần nhất lao thẳng vào hai đệ tử nội môn đang chiến đấu bên trái, một là Lâm Dật, một là đệ tử Trận Các tên Hứa Phong. Lâm Dật bị ba kiếm đỏ ép, lùi, chân trái yếu (điểm yếu cũ, không sửa được), sắp ngã.
Trường An xen vào.
Kiếm trắng gạt kiếm đỏ thứ nhất sang phải, thân xoay, lưỡi kiếm cắt ngang cổ tay người thứ hai. Máu phun. Người thứ ba đâm thẳng, mũi kiếm đỏ hướng ngực. Trường An nghiêng vai, kiếm đâm qua khe, chạm vai đối phương, không giết, đẩy lùi.
Giữ mức Tụ Khí tầng 3. Không nhanh quá, không mạnh quá. Chiến đấu khéo, lợi dụng góc chết, tránh đòn thay vì chặn.
Lâm Dật lấy lại thế, kiếm quang bùng, chém ngã một người. Hứa Phong bên cạnh cũng ổn định, phù lục phóng ra, ánh vàng chặn đường rút của hai tu sĩ Ma giáo.
– Tạ sư huynh, cảm ơn!
Lâm Dật hét giữa tiếng kiếm. Trường An không đáp, đã quay sang nhóm tiếp theo.
· · ·
Chiến trường lan rộng.
Khe nứt kết giới mở toang ba mươi trượng, Ma giáo đổ vào liên tục, kiểu nước qua đê vỡ. Đệ tử Thanh Vân phòng thủ thành ba tuyến: tuyến một do Thanh Sơn dẫn, chặn Hóa Hồn và Linh Hải; tuyến hai do Vương Kiệt và đệ tử cao cấp chặn Tụ Khí; tuyến ba do trưởng lão Dược Phong và Trận Các gia cố phía sau. Hợp lý, nhanh, kiểu phản ứng đã luyện tập nhiều lần.
Nhưng Ma giáo cũng có chuẩn bị.
Đội tiên phong không dừng ở khe nứt. Chúng xuyên qua, chạy hai cánh, bọc hông. Đệ tử Thanh Vân phải giãn hàng, mỏng dần. Một nhóm Ma giáo Tụ Khí 5 bọc phải, đâm vào khoảng trống giữa tuyến hai và tuyến ba. Ba đệ tử Trận Các bị dồn vào góc vách đá, phù lục hết, kiếm yếu, sắp bị nhấn chìm.
Trường An chạy đến.
Vẫn Tụ Khí tầng 3. Vẫn khéo. Nhưng lần này khó hơn: năm đối thủ Tụ Khí 5, cách biệt hai tầng. Kiếm phải nhanh hơn, chính xác hơn, liều hơn.
Thức ba, Phong Hồi. Kiếm mượn lực đỡ, xoay, trả về. Tu sĩ Ma giáo đầu tiên bị kiếm quang phản lại cắt vào bả vai, lùi. Người thứ hai đâm, Trường An né sang trái, vai sượt, vải áo rách, không chạm da. Kiếm phản, đâm vào đùi, người thứ hai quỳ.
Nhanh hơn nữa. Nhưng không được nhanh quá.
Ba người còn lại bao vây. Kiếm đỏ chém từ ba hướng, kiểu tam giác khóa. Trường An lùi, lưng chạm vách đá, nhảy lên vách, đạp ngược, bay qua đầu, kiếm chém xuống từ trên. Thức năm, Phá Sơn. Lực đè, nặng, hai người bên dưới bị ép quỳ, một người bị kiếm quang chạm vai, máu phun.
Ba đệ tử Trận Các thoát vây, lùi về phía sau.
– Xin lỗi, tạ ơn sư huynh!
Trường An gật. Máu trên kiếm. Máu trên tay áo. Không phải máu mình.
Máu người Ma giáo. Người cùng phe. Người có thể đã cùng ăn cơm trong Cửu U Cung năm ta còn nhỏ.
Không nghĩ. Quay lại chiến trường.
· · ·
Nửa canh giờ. Hay một canh. Trường An không rõ. Thời gian trong chiến trận co lại thành từng nhịp kiếm, từng cú né, từng vệt máu.
Thanh Sơn vẫn đối đầu Hóa Hồn phía trước. Linh Hải tầng 7 đấu Hóa Hồn tầng 1, ép lùi nhưng không thắng hẳn. Kiếm quang trắng và huyết quang đỏ va nhau liên tục trên bầu trời phía nam, ánh sáng chớp nhoáng kiểu sấm chớp gần, mỗi lần va là sóng áp lan ra, ép đệ tử hai bên lùi.
Cố Bách xuất hiện.
Từ hướng đông, kiếm quang xám chém ngang đội hình Ma giáo cánh phải. Mạnh. Quyết liệt. Linh Hải tầng 9, kiếm không hoa mỹ, chỉ nhanh và nặng. Ba tu sĩ Ma giáo Linh Hải bị đẩy văng, một người gãy kiếm, máu phun miệng. Cố Bách không dừng, kiếm chém tiếp, xông thẳng vào Hóa Hồn thứ hai.
Cố Bách. Linh Hải tầng 9. Mạnh nhất trong trưởng lão ngoài chưởng môn.
Chiến trường tạm ổn hơn khi Cố Bách vào. Nhưng bóng Hóa Hồn thứ ba vẫn xuyên sâu, hướng vào phía Kiếm Phong. Đệ tử tuyến sau chặn không nổi, bị linh áp ép, kiểu Tụ Khí đứng trước Hóa Hồn chỉ có thể lùi hoặc ngã.
Hóa Hồn thứ ba. Không ai chặn. Tiểu Vũ và đệ tử nhỏ ở hậu sơn, hướng đó.
Trường An chạy. Không xông vào Hóa Hồn, biết mình không đủ sức dưới vỏ Tụ Khí tầng 3. Nhưng chạy theo, ở khoảng cách, quan sát, chờ cơ hội.
Hóa Hồn thứ ba không hướng hậu sơn. Hắn rẽ trái, hướng về phía Tàng Kinh Các.
Tàng Kinh Các. Sách mật. Trận Đồ Lục. Bí mật trấn tông.
Mục tiêu thật.
Tiếng kiếm sau lưng vang liên hồi. Trường An dừng, quay lại. Chiến trường phía nam vẫn hỗn loạn. Chu Minh ở đâu đó giữa đám đông, kiếm quang trắng nhấp nháy, hắn hét, đánh, kiểu đánh không đẹp nhưng liều, kiểu Chu Minh.
Ổn. Chu Minh ổn.
Quay lại. Chạy về phía Tàng Kinh Các.
· · ·
Rạng sáng. Chân trời hửng xám nhạt phía đông.
Ma giáo rút.
Không phải thua. Rút có tổ chức, kiểu rút lui chiến thuật. Đội hậu vệ chặn, kiểm soát khoảng cách, từng nhóm lùi qua khe nứt kết giới, nhanh, gọn. Hóa Hồn thứ nhất bay lên, huyết quang phủ che, rồi biến mất trong rừng tùng phía nam. Hóa Hồn thứ hai bị Cố Bách đẩy lùi, linh lực hao, rút theo. Hóa Hồn thứ ba, kẻ hướng Tàng Kinh Các, đã bị hai trưởng lão Tàng Kinh Các chặn ngoài sân, không vào được, cũng rút.
Chiến trường im.
Tiếng kiếm tắt. Tiếng hét tắt. Chỉ còn tiếng rên, tiếng thở nặng, tiếng ai đó khóc đâu đó phía sau.
Trường An đứng trên bờ vách, nhìn xuống.
Sườn nam Thanh Vân Tông nhuộm đỏ. Máu trên đá, máu trên cỏ, máu trên vải trắng đệ tử Thanh Vân. Sáu thi thể nằm rải rác, bốn đệ tử Thanh Vân, hai tu sĩ Ma giáo. Hàng chục người bị thương ngồi, nằm, dựa vào nhau.
Thanh Sơn hạ kiếm. Vai trái rách áo, máu thấm, không sâu nhưng rõ ràng, vết chém từ Hóa Hồn. Hắn đứng giữa đệ tử, mắt quét, đếm. Đếm ai còn. Đếm ai mất.
Trường An lau kiếm.
Lưỡi kiếm dính máu. Đỏ, sẫm, bắt đầu khô. Máu người.
Máu người cùng môn phái cũ. Người có thể đã ngồi cạnh ta trong phòng giam Cửu U Cung. Người có thể đã cùng ta chịu phạt, cùng ta ăn cháo loãng, cùng ta run trong phòng tối.
Và ta chém họ. Không do dự. Không run tay.
Tay không run.
Tay không run.
Lần giết Phương Hạc, run. Lần giết người cùng phái cũ, không run.
Vì Phương Hạc là người tốt với ta. Còn bọn họ, ta không biết mặt. Không biết tên. Dễ giết hơn.
Hay vì đêm nay, ta không giết vì lệnh. Ta giết vì muốn bảo vệ.
Bảo vệ ai?
Nhìn xuống. Chu Minh ngồi bệt dưới chân vách, kiếm cắm xuống đất, vai thở phập phồng, miệng cười, máu trên trán. Bên cạnh, Lâm Dật băng bó cho một đệ tử nội môn bị gãy tay. Xa hơn, Tiểu Vũ chạy ra từ hậu sơn, tay cầm túi thuốc, mắt đỏ, nhìn quanh tìm ai đó.
Bảo vệ họ.
Lau xong kiếm. Tra vỏ.
Nhìn về phía nam. Rừng tùng im lìm. Ma giáo đã rút hết. Nhưng ai cũng biết: đây chỉ là đợt một. Thử sức. Đo phản ứng. Tìm điểm yếu.
Đợt hai sẽ mạnh hơn.
Và ta, đã chiến đấu chống lại phe mình. Công khai. Trước mặt hàng trăm người.
Nếu bọn họ nhìn thấy mặt ta trong đêm. Nếu có ai nhận ra Tạ Trường An, đệ tử Cửu U Cung cũ. Nếu tin đó về đến Hàn Dạ.
Thì từ đêm nay, ta không còn đường lui.
Gió sáng thổi qua sườn núi, mang mùi máu pha mùi sương. Lạnh. Trường An đứng yên, kiếm đeo lưng, nhìn trời hửng sáng phía đông.
Lòng run.