Chương 107: Đêm Trước Đại Hội
Đêm.
Phòng quen, nhưng khác. Phong ấn trên cửa phát sáng vàng nhạt, linh lực Hoàn Hồn sơ kỳ đè nặng không khí, kiểu nặng mà Trường An cảm nhận được bằng da thịt, mỗi nhịp thở đều qua một lớp áp lực mà cơ thể Linh Hải sơ kỳ của hắn chịu được nhưng không xuyên nổi. Cửa sổ phong, khe hở nhỏ, gió lọt vào mỏng manh, mang theo mùi đêm Thanh Vân Sơn: rừng thông, đất ẩm, hoa dại ven dốc.
Trường An ngồi trên giường, lưng tựa tường, chân co. Đèn dầu không thắp, chỉ ánh sáng vàng từ phong ấn trên cửa hắt vào, đủ để nhìn thấy đường nét căn phòng trong bóng nửa tối nửa sáng.
Sáu năm trong căn phòng này.
Mắt lướt qua từng thứ. Bàn gỗ, mặt bàn có vết mực cũ từ lần hắn viết nhật ký quá vội, mực rớt, lau không hết. Kệ kiếm trống, kiếm đã bị thu khi giam lỏng, chỗ trống trên kệ trông lạ, trống theo kiểu thiếu thứ gì đó đã luôn ở đó. Chén trà trên bàn, Tiểu Vũ để hôm qua, men xanh nhạt, vẫn còn cặn trà khô ở đáy. Cửa sổ nhìn ra sân luyện, giờ chỉ thấy khe hẹp giữa hai mảnh phong ấn, một miếng trời đêm, vài ngôi sao.
Sáu năm. Một nghìn chín trăm bốn mươi sáu đêm, ước chừng. Ta nằm trên giường này, nhìn trần nhà này, nghe gió qua cửa sổ này. Những đêm đầu ta đếm nhịp thở để kiểm soát lo lắng, kiểu đếm mà Cửu U Cung dạy. Những đêm sau ta đếm vì quen. Rồi những đêm gần đây ta không đếm nữa, vì không cần, vì nghe gió Thanh Vân đã đủ để ngủ.
Đêm nay là đêm cuối ta nghe gió này trong căn phòng này.
Trường An đứng dậy. Bước nhẹ, chân trần trên sàn gỗ, lạnh. Đến góc phòng, chỗ ván sàn thứ ba từ phải, chỗ mà hắn đã mở cả trăm lần trong sáu năm. Quỳ xuống, ngón tay tìm khe hở quen thuộc, nâng tấm ván.
Nhật ký vẫn còn. Cuốn sổ bìa nâu, gáy sờn, đã gần hết trang. Cạnh nó: ba nhánh hoa ép khô (hoa dại trắng tím lần một, héo vàng; hoa dại lần hai, nâu nhạt; hoa mơ Như Yên, trắng ngà mỏng như giấy). Không còn sỏi đen, không còn mật mã, Thanh Sơn đã lấy từ đêm đó.
Lấy nhật ký ra. Ngồi xuống sàn, tựa lưng vào chân giường, mở cuốn sổ. Lật qua những trang cũ, không đọc, chỉ lướt: nét bút thay đổi qua từng giai đoạn, từ gọn sắc (đầu truyện, nội gián viết báo cáo) đến chậm hơn, mềm hơn (giữa truyện, khi bắt đầu viết cho mình). Trang cuối có chữ: trang hai mươi hai, đêm trước.
Lật sang trang trắng. Trang hai mươi ba. Trang cuối cùng của cuốn sổ, vì sau đó chỉ còn bìa sau.
Nhật ký lần hai mươi ba. Trang cuối.
Bút lông nằm trên bàn. Trường An với tay lấy, rót mực từ nghiên nhỏ vẫn còn trên bàn (Tiểu Vũ mua cho hắn ở trấn chân núi, mực tùng yên, mùi nhẹ).
Viết.
"Nếu đây là trang cuối, ta muốn viết rõ."
"Ta là Tạ Trường An. Mồ côi. Quỷ Vô Sinh nhặt ta về, nuôi mười năm, dạy ta mọi thứ trừ cách làm người. Ta đến Thanh Vân Tông với một nhiệm vụ: tìm bí mật trấn tông, chờ ngày phá hủy. Ta là nội gián."
"Nhưng nơi này đã xây lại ta."
"Mỗi người ta gặp đã cho ta thứ mà Ma giáo tước đoạt. Thanh Sơn cho ta nhà. Tiểu Vũ cho ta ánh sáng. Chu Minh cho ta tình bạn. Phương Hạc cho ta câu nói mà ta giết lão xong vẫn nhớ: 'Người ta sống vì ai đó cần mình.'"
"Ta giết Phương Hạc. Ta đánh cắp Trận Đồ Lục. Ta giao bản đồ kết giới cho Ma giáo. Ta có tội."
"Nhưng ta cũng đã phá bản đồ Ma giáo gửi, khiến đợt tập kích đầu tiên thiếu chính xác. Ta đã giao danh sách giả cho Vân Lĩnh, cứu mười thương nhân. Ta đã giấu điểm yếu Thanh Sơn mười bảy lần, giấu mật ước Bạch Lộ Cung, giấu ba nút kết giới đã gia cố. Ta đã từ chối giết Tần Ngọc Lâm dù biết sẽ bị Ma giáo đánh dấu phản đồ."
"Không đủ chuộc. Ta biết. Phương Hạc vẫn chết. Chu Minh vẫn chết. Mười bảy người vẫn chết trong đêm tập kích mà ta đã giúp mở cửa. Không có bao nhiêu việc tốt bù được một mạng người, huống chi bao nhiêu mạng."
"Nhưng là thật. Mỗi lần ta phá hoại lệnh Ma giáo, ta biết mình sẽ chết sớm hơn. Mỗi lần ta chọn bảo vệ Thanh Vân thay vì hoàn thành nhiệm vụ, ta biết giáo chủ sẽ biết. Và ta vẫn chọn."
"Vì nơi này đã dạy ta một điều: ta có quyền chọn. Mười năm Cửu U Cung nói ta không có lựa chọn. Thanh Sơn cho ta lựa chọn thứ ba."
Dừng bút. Nhìn mực khô dần trên giấy. Gió đêm qua khe cửa sổ lay nhẹ trang giấy, mực lung linh dưới ánh vàng phong ấn.
Viết tiếp.
"Nếu ai đó đọc cuốn nhật ký này sau khi ta chết, xin biết: Lục Thanh Sơn không có tội. Hắn biết ta là nội gián, và hắn chọn tin rằng ta đã thay đổi. Hắn nói dối Cố Bách không phải vì đồng lõa, mà vì hắn tin một con người có thể được cứu. Nếu đó là tội, thì đó là tội đẹp nhất ta từng thấy."
"Ninh Tiểu Vũ không biết gì. Cô ấy chỉ là đệ tử mười sáu tuổi tặng hoa cho sư huynh vì muốn sư huynh vui hơn. Đừng phạt cô ấy vì thương nhầm người."
"Và Chu Minh. Hắn chết vì cứu ta. Hắn không biết ta là ai. Hắn chỉ biết ta là sư huynh, và hắn chắn kiếm không do dự. 'Vườn rau tao chưa trồng. Mày trồng giúp.' Ta đã trồng. Cải ngọt đã lên xanh."
Ngón tay run nhẹ. Dừng. Nhìn nét bút cuối, hơi xiên vì run, không thẳng như những dòng đầu.
"Trang cuối. Cuốn sổ hết giấy. Cũng đúng, vì ta cũng sắp hết thời gian."
"Ta không xin tha. Ta không xứng đáng. Nhưng nếu có thể chọn lại, ta vẫn sẽ đến Thanh Vân Tông. Không phải vì nhiệm vụ. Vì đây là nơi duy nhất ta được làm người, dù chỉ vài năm, dù là giả, dù giả rồi thành thật rồi lại không biết thật giả là gì nữa."
"Nhật ký kết thúc ở đây. Mọi dòng đều thật. Mọi dòng."
Đóng sổ. Nắp mực đậy lại. Bút đặt ngang.
Ngồi yên. Nhìn cuốn sổ trên tay, bìa nâu sờn, nặng hơn trọng lượng giấy vì chứa sáu năm bên trong. Hai mươi ba lần viết, hai mươi ba đêm ngồi một mình trong phòng tối, viết thứ thật duy nhất giữa cuộc đời toàn mặt nạ.
Tiếng gõ cửa.
Nhẹ. Rất nhẹ. Không phải kiểu gõ của đệ tử Luật Đường (mạnh, đều, công vụ). Nhẹ, ngập ngừng, kiểu gõ mà bàn tay không chắc có nên gõ không.
– Huynh?
Tiểu Vũ. Giọng nhỏ, qua tấm cửa gỗ dày và phong ấn, nghe mờ, nhưng Trường An nhận ra, vì sáu năm nghe giọng cô mỗi ngày, nhận ra cả khi cô thì thầm, cả khi cô khóc, cả khi cô giận.
– Huynh ơi?
Trường An đứng dậy. Nhanh. Cất nhật ký dưới ván sàn, đậy lại, gọn, kiểu gọn mà phản xạ đã thành bản năng. Rồi bước đến cửa.
Đặt tay lên gỗ. Phong ấn nóng nhẹ dưới lòng bàn tay, linh lực Hoàn Hồn ngăn cách, kiểu ngăn mà hắn cảm nhận được: giữa tay hắn và Tiểu Vũ là một tấm gỗ mỏng và một trận pháp mà hắn không phá nổi.
– Tiểu Vũ.
Giọng hắn khàn. Không phải diễn, không phải kiểm soát, chỉ khàn vì đã không nói cả ngày, vì cổ họng khô, vì nói tên cô lúc này nặng hơn mọi lần.
Im lặng bên kia cửa. Rồi tiếng thở, kiểu thở mà người ta có khi giữ nước mắt, khi hít sâu để không khóc trước khi nói.
– Muội không biết chuyện gì xảy ra. Không ai nói. Luật Đường cấm. Nhưng muội thấy hai người dẫn huynh đi sáng nay, và sư huynh Thanh Sơn... mặt sư huynh ấy...
Giọng run. Dừng. Hít. Tiếp.
– Huynh... huynh có sao không?
"Có sao không." Câu hỏi đơn giản nhất. Câu hỏi mà mười sáu tuổi hỏi khi lo, khi không biết hỏi gì khác, khi thế giới quá lớn và cô chỉ biết bắt đầu từ câu nhỏ nhất.
Ta muốn nói "không sao." Kiểu "không sao" mà ta đã nói cả nghìn lần, kiểu "không sao" mà cô biết là giả nhưng chấp nhận vì ít nhất hắn đã trả lời.
Nhưng đêm nay ta không nói dối nữa. Và "có sao" thì nặng quá, cô sẽ lo hơn, cô sẽ khóc, cô sẽ không ngủ.
Im lặng. Tay trên cửa, lòng bàn tay áp gỗ, cảm nhận phong ấn ấm nóng và tấm gỗ lạnh xen nhau.
Tiểu Vũ nói tiếp, nhỏ hơn, kiểu nhỏ mà gần thì thầm.
– Huynh ngủ ngon nhé.
Giọng run ở chữ cuối. "Nhé" bị nuốt nửa, kiểu nuốt mà người ta có khi cổ họng nghẹn.
Trường An nhắm mắt. Trán tựa cửa gỗ, lạnh, cứng. Bên kia, Tiểu Vũ đứng đó, có lẽ cũng tựa cửa, có lẽ tay cũng đặt trên gỗ, cách tay hắn một tấm ván và một trận pháp. Gần nhất có thể mà không chạm.
Không nói. Mở miệng, đóng lại. Mở, đóng.
Ta muốn nói "cảm ơn muội." Muốn nói "xin lỗi." Muốn nói "muội sẽ biết sáng mai, và muội sẽ hận ta, và ta xứng đáng." Muốn nói "đừng khóc vì ta." Muốn nói rất nhiều, nhưng mỗi câu đều dẫn đến thứ mà cô chưa sẵn sàng nghe.
Im lặng. Lâu. Gió đêm thổi qua hành lang, lay áo Tiểu Vũ (hắn nghe tiếng vải), mang theo mùi dược liệu từ Dược Phong và mùi cỏ dại quen.
Tiếng bước chân Tiểu Vũ, xa dần, nhẹ dần. Cô đi. Không chờ hắn trả lời, không ép, không hỏi thêm. Đi vì cô biết hắn nghe, và đôi khi nghe là đủ.
Trường An đứng tựa cửa. Lâu. Cho đến khi tiếng bước chân mất hẳn, cho đến khi hành lang im, cho đến khi chỉ còn gió và tiếng dế và nhịp thở của hắn.
Nằm xuống. Mắt mở.
Nhìn trần nhà. Xà gỗ ngang, mái ngói xám, khe hở nhỏ ở góc mà mưa lớn nước nhỏ giọt (hắn biết vì đã sống sáu mùa mưa trong phòng này). Trần nhà quen, kiểu quen mà hắn không bao giờ nghĩ sẽ nhớ, nhưng đêm nay nhìn từng vân gỗ và biết sẽ nhớ.
Sáng mai. Đại hội tông môn.
Mọi thứ sẽ kết thúc. Sáu năm mặt nạ. Sáu năm giả dối. Sáu năm nói dối mọi người quanh ta, kể cả người ta thương.
Sáu năm cũng có vài thứ thật.
Nhánh hoa dại Tiểu Vũ tặng. Bữa cơm Chu Minh gắp rau. Đỉnh phong uống rượu với Thanh Sơn. Cải ngọt ngoài vườn. Nhật ký dưới ván sàn.
Vài thứ thật, giữa một cuộc đời toàn giả. Đủ không? Không đủ. Nhưng hơn không.
Gió qua khe cửa sổ phong ấn, nhẹ, lạnh hơn lúc tối, mùa đang chuyển. Ở đâu đó ngoài Kiếm Phong, Thanh Sơn có lẽ cũng không ngủ, ngồi trong phòng, nghĩ cách cứu sư đệ mà không tự hủy mình. Ở cuối hành lang, Tiểu Vũ có lẽ nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà, lo mà không biết lo vì cái gì. Ở Luật Đường, Cố Bách có lẽ vẫn thức, kiểm tra bằng chứng lần cuối, bút vẫn chạy, kiểu chạy mà năm mươi năm không bao giờ dừng.
Và xa hơn, ngoài kết giới, ánh lửa dưới chân núi có lẽ vẫn cháy, năm sáu điểm rải đều, kiểu đều mà doanh trại quân sự giữ. Ma giáo biết ta bại lộ chưa? Hàn Dạ có mắt trong tông không? Trầm Mặc ở đâu?
Không biết. Và không quan trọng nữa. Vì sáng mai, dù Ma giáo có đến hay không, chính đạo cũng sẽ xử ta trước.
Nhắm mắt.
Gió Thanh Vân Sơn thổi qua khe cửa. Nhẹ, kiểu nhẹ mà đêm đầu tiên hắn nằm trong phòng mới ở Kiếm Phong, hắn đã nghĩ: "Nơi này yên tĩnh thật." Sáu năm sau, gió vẫn vậy, vẫn nhẹ, vẫn mang mùi rừng thông và đất ẩm.
Nhưng giờ nghe từ phòng giam lỏng, với phong ấn trên cửa và nhật ký dưới ván sàn, gió giống nhau mà khác.
Giống vì vẫn nhẹ. Khác vì đây là lần cuối.