Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 127: Chương 127: Trận Chiến Cuối
Chương 127

Chương 127: Trận Chiến Cuối

Kết giới vỡ lúc giờ Thìn.

Ma giáo dùng Trận Đồ Lục, phiên bản cải tiến. Sáu điểm tấn công đồng thời, linh lực đen tụ thành sáu mũi nhọn, xuyên qua tường phòng thủ như kim xuyên vải. Nhưng Thanh Vân đã chuẩn bị, vì Trường An cung cấp thông tin. Trận pháp phòng thủ dịch chuyển ba điểm so với bản gốc, nút linh lực tăng cường ở phía nam và tây.

Kết giới vỡ bốn mươi phần trăm. Không phải một trăm.

Đủ để Ma giáo tràn vào. Không đủ để tràn ngập.

Quỷ Vô Sinh đứng trên mỏm đá ngoài cổng, nhìn kết giới vỡ chỉ bốn mươi phần trăm. Nheo mắt.

Hắn phản thật rồi.

Không giận. Chỉ nhận xét, kiểu nhận xét mà sáu mươi năm tu hành đã luyện thành: sự thật không cần cảm xúc, chỉ cần đối sách. Giơ tay. Lệnh: tấn công toàn lực.

Tuyến đầu. Cổng phía nam.

Trường An đứng giữa hàng phòng thủ, kiếm không tên trong tay. Bên trái: Lâm Dật, kiếm Thanh Vân, mặt nghiêm, mắt nhìn thẳng (không nhìn Trường An, vì nhìn thì sẽ phải quyết định có tin hay không). Bên phải: hai đệ tử ngoại môn, Tụ Khí, tay nắm kiếm chặt, sợ.

Quân Ma giáo tràn qua chỗ kết giới vỡ. Áo đen, kiếm ngắn, linh lực đen. Hàng chục, hàng trăm. Tụ Khí, Linh Hải, xen lẫn. Tiếng hét, tiếng kiếm va, tiếng trận pháp nổ.

Trường An bước tới. Rút kiếm. Không giấu nữa.

Chiêu đầu tiên: kiếm Thanh Vân thức bảy, cắt ngang, kiểu cắt mà Thanh Sơn dạy năm thứ hai, sạch, thẳng, nặng. Sát thủ Ma giáo đỡ, kiếm gãy, ngã.

Chiêu thứ hai: kỹ thuật Cửu U Cung, đâm từ dưới lên, lệch nửa tấc so với đường thẳng, kiểu đâm mà chính đạo không có vì chính đạo không dạy đâm lệch. Mũi kiếm xuyên kẽ giáp, máu phun.

Chiêu thứ ba: pha. Nửa Thanh Vân nửa Cửu U, kiểu pha mà không ai từng thấy vì không ai vừa là đệ tử chính đạo vừa là nội gián ma giáo. Kiếm xoay, cắt, đâm, lùi, tiến, mỗi chiêu là một câu trả lời cho câu hỏi "ngươi thuộc về đâu": Không thuộc về đâu. Nhưng chiến đấu ở đây.

Đệ tử Thanh Vân bên cạnh nhìn hắn chiến đấu. Nhìn chiêu kiếm lạ, mạnh hơn họ tưởng, nhanh hơn họ tưởng, sắc hơn họ tưởng. Sáu năm hắn giấu, giờ mở hết.

Một đệ tử thì thầm:

– Hắn... mạnh vậy sao?

Không ai trả lời. Vì trận chiến không cho phép thì thầm lâu.

Giữa trận. Giờ Tỵ.

Trường An đã hạ mười mấy sát thủ Ma giáo, linh lực tụt còn sáu mươi phần trăm. Vai đau (vết thương cũ rỉ máu dưới áo), xương sườn rạn nhói mỗi khi xoay người mạnh. Nhưng vẫn đứng, vẫn chiến.

Thanh Sơn chiến đấu ở tuyến bắc, đối diện hai Linh Hải tầng sáu. Kiếm Thanh Vân sáng rực, Linh Hải tầng bảy áp chế, nhưng hai đối một thì vẫn vất vả. Trường An nhìn thấy từ xa, thấy lưng sư huynh thẳng, kiếm vung đều, mạnh, kiểu mạnh mà ba mươi năm tu luyện đã đúc. Không lo cho Thanh Sơn. Sư huynh đánh được.

Cố Bách ở tuyến tây, Hóa Hồn sơ kỳ đấu Linh Hải tầng sáu Ma giáo. Lão mạnh, lạnh, mỗi chiêu đều chính xác, không thừa, không thiếu. Kiểu đánh mà bốn mươi năm Luật Đường đã rèn: không hoa, chỉ giết.

Kết giới vỡ thêm mười phần trăm. Năm mươi. Quân Ma giáo đổ vào nhiều hơn.

Rồi tiếng cười. Quen. Lạnh. Mỉa mai, nhưng lần này có gì đó khác, gì đó nặng hơn mỉa mai.

Hàn Dạ.

Bước qua chỗ kết giới vỡ, áo đen, tóc xổ (không buộc như mọi khi), mắt lạnh, vết kiếm Trường An đâm ở bụng hôm trong rừng đã băng nhưng vẫn ảnh hưởng. Hóa Hồn tầng hai, sát khí bùng, nhưng không mạnh bằng lần trong rừng. Vết thương.

Xuyên qua chiến trường. Không đánh ai khác. Đi thẳng đến Trường An.

– Trường An.

Dừng cách năm trượng. Kiếm rút. Mắt nhìn Trường An, kiểu nhìn mà ba mươi năm giám sát nhìn đứa học trò giỏi nhất, đứa hắn dạy từ nhỏ, đứa bây giờ đứng bên kia.

– Giáo chủ nói, ngươi là tác phẩm hỏng. Để ta dọn dẹp.

Trường An nhìn Hàn Dạ. Nhìn vết thương chưa lành, nhìn tóc xổ, nhìn mắt lạnh mà sâu bên trong có gì đó đã nứt từ đêm trong rừng, từ câu hỏi "nếu giáo chủ bỏ ngươi, ngươi còn là ai?"

– Hàn Dạ. Ngươi không cần làm việc này.

– Cần hay không, ta vẫn làm. Vì đó là ta.

Giọng bình. Buồn. Kiểu buồn mà hắn tự biết nhưng không cho phép mình nhận.

Hai người xông vào.

Kiếm va kiếm. Lần này khác. Không phải trò chơi "cho vui" như trong rừng. Lần này cả hai đều đánh thật, đều liều, đều biết đây là lần cuối.

Hàn Dạ mạnh hơn. Hóa Hồn tầng hai, dù bị thương, vẫn áp chế Linh Hải sơ kỳ (sáu mươi phần trăm). Nhưng Trường An không cần thắng. Chỉ cần không thua quá nhanh.

Mười chiêu. Hai mươi chiêu. Ba mươi.

Trường An bị chém trúng vai phải, sâu, máu phun qua áo. Nghiến răng, không lùi, đánh trả. Kiếm cắt vào cánh tay Hàn Dạ, máu rỉ.

Hàn Dạ đánh liên hoàn, ba chiêu, kiểu ba chiêu mà Cửu U Cung gọi là "Tam Tuyệt": nhanh, nặng, không kẽ hở. Trường An đỡ chiêu một, tránh chiêu hai, chiêu ba trúng ngực. Nôn máu. Lùi ba bước.

Hàn Dạ bước tới. Kiếm giơ cao. Đòn kết.

Trường An ngẩng lên. Máu trên cằm, trên ngực, trên tay. Nhìn Hàn Dạ. Nhìn người giám sát ba mươi năm, người dạy hắn giết từ khi mười tuổi, người theo dõi hắn trong rừng ba ngày, người mà hắn hỏi "ngươi còn là ai?"

Không tránh. Xông lên. Dùng toàn bộ linh lực còn lại, dồn vào một chiêu. Kiếm đâm thẳng, kiểu đâm mà bỏ phòng thủ, kiểu đâm mà chấp nhận bị đánh để đổi lấy một cú đâm.

Kiếm Hàn Dạ chém xuống vai Trường An. Sâu. Đau. Máu phun.

Kiếm Trường An đâm vào bụng Hàn Dạ. Xuyên qua. Vào đúng chỗ vết thương cũ chưa lành, sâu hơn, xuyên qua lưng.

Hàn Dạ ngã. Quỳ. Kiếm rơi. Tay ôm bụng, máu chảy qua kẽ ngón, đen trong nắng.

Nhìn lên. Nhìn Trường An đang đứng trước mặt, vai rách, máu loang, thở dốc. Nhìn mắt hắn, kiểu nhìn mà ba mươi năm giám sát lần đầu tiên thấy thứ gì đó không phải thù hận.

– Ngươi... thật sự thay đổi rồi.

Giọng nhẹ. Không mỉa mai. Không lạnh. Chỉ là nhận xét, lần cuối.

Trường An nhìn Hàn Dạ. Quỳ xuống. Nhìn mắt người giám sát đang mờ dần.

– Ngươi cũng có thể.

Hàn Dạ cười. Nhẹ. Nụ cười mà lần đầu tiên trong ba mươi năm không mỉa mai, không lạnh. Chỉ là cười, kiểu cười mà trẻ con cười trước khi bị Cửu U Cung dạy rằng cười là yếu đuối.

– Muộn rồi.

Mắt nhắm. Tay buông. Hàn Dạ nằm trên đá Thanh Vân Sơn, áo đen, máu đen, mặt bình. Ba mươi năm trung thành, chết vì đứa học trò đã phản bội, và nụ cười cuối cùng không dành cho giáo chủ.

Trường An đứng dậy. Vai rách, máu chảy, linh lực tụt còn ba mươi phần trăm. Chiến trường xung quanh vẫn ầm ào, kiếm va kiếm, tiếng hét, tiếng trận pháp nổ.

Tiếng tù và từ phía đông. Dài, trầm, khác. Không phải tù và Ma giáo, không phải tù và Thanh Vân.

Viện binh.

Lâm Ngạo Thiên dẫn đầu, kiếm dài, áo xanh Thiên Kiếm Phái, ba mươi tu sĩ theo sau, ít nhất hai Linh Hải tầng sáu. Mật ước liên minh Thanh Vân cộng Bạch Lộ Cung, pháo sáng linh lực bốn màu, chi viện đúng lúc.

Trận chiến cân bằng hơn. Ma giáo không còn áp đảo.

Nhưng Quỷ Vô Sinh vẫn chưa ra tay.

Giáo chủ đứng trên mỏm đá, nhìn chiến trường, mặt bình. Kiểu bình mà Thiên Mệnh nhìn Hóa Hồn và Linh Hải đánh nhau thì như người lớn nhìn trẻ con cãi nhau. Rồi bước xuống.

Sát khí Thiên Mệnh lan ra. Nặng. Kiểu nặng mà toàn chiến trường đều cảm nhận, kiểu nặng mà cỏ cây héo, kiểu nặng mà tu sĩ yếu quỳ xuống vì chân không chịu nổi. Cảnh giới Thiên Mệnh, đỉnh cao, kiểu đỉnh mà cả Thanh Vân Tông không ai sánh nổi.

Quỷ Vô Sinh đi thẳng. Không đánh ai. Không cần. Sát khí Thiên Mệnh đẩy mọi người sang hai bên như gió đẩy lá. Hướng thẳng đến Kiếm Phong.

Kiếm Phong. Nơi Thanh Vân giữ bí mật trấn tông. Nơi Tiểu Vũ đang sơ tán thương binh. Nơi phòng hắn, dưới ván sàn, còn cuốn nhật ký.

Trường An nhìn bóng giáo chủ đi về phía Kiếm Phong. Nhìn lưng người sư phụ cũ, rộng, thẳng, kiểu thẳng mà sáu mươi năm không gì lay được.

Không.

Chạy. Không nghĩ, không tính, chỉ chạy. Ngược dòng đệ tử đang rút lui, ngược dòng người đang tránh sát khí Thiên Mệnh. Vai đẫm máu, linh lực ba mươi phần trăm, kiếm không tên trong tay.

Chạy về Kiếm Phong.

Sau lưng, tiếng Thanh Sơn vang lên, xa, gấp:

– Trường An! ĐỪNG!

Hắn không dừng.

Ch.127/130
1.621 từ