Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 21: Trăng Non
Chương 21

Trăng Non

Giờ thân. Nắng chiều nghiêng qua mái ngói Dược Phong, kéo bóng dài trên sân gạch.

Trường An đi vào viện chính từ cửa sau.

Hành lang phía bắc, hẹp, tối, nối phòng riêng Phương Hạc với khu bào chế. Ván gỗ kẽo kẹt dưới chân. Hắn đã đi qua hành lang này hàng chục lần suốt sáu ngày, đủ để biết ván nào kêu, bước vào đâu thì im.

Viện chính vắng. Phương Hạc vừa ra vườn, hắn nhìn thấy lão ở luống dược liệu phía đông, lưng còng, tay sờ lá non, miệng lẩm bẩm gì đó. Nửa canh giờ. Đủ.

Ấm trà nằm trên góc phải bàn bào chế. Ấm đất nhỏ, nắp tròn, còn hơi ấm, lão vừa pha xong trước khi ra vườn.

Trường An đứng trước bàn. Tay phải cho vào túi áo trong, chạm lọ sứ. Lạnh. Nhỏ. Nhẹ.

Mười nhịp thở.

Một.

Mở nắp ấm. Khói trà nhạt bay lên, trà cúc, mùi ngọt dịu.

Hai. Ba.

Rút lọ sứ. Bẻ sáp. Mở nắp đỏ.

Bốn. Năm.

Nghiêng lọ. Ba giọt, không màu, không mùi, tan vào nước trà.

Sáu. Bảy.

Đóng nắp ấm. Đặt lại đúng vị trí, xoay quai về hướng cũ.

Tám. Chín.

Nhét lọ rỗng vào túi áo. Lau tay vào vạt áo.

Mười.

Xong.

Trường An quay lưng, đi ra cửa sau. Bước chân đều. Không nhanh, không chậm. Ván gỗ không kêu.

Ra đến hành lang, hắn dừng lại. Dựa lưng vào tường.

Xong rồi.

Xong rồi.

Hai chữ lặp trong đầu, nhưng không mang cảm giác hoàn thành. Chỉ có trống. Trống và lạnh.

Hắn đưa tay lên nhìn. Tay phải, tay vừa nhỏ thuốc. Vững. Không run. Mười ngón thẳng, sạch, không dấu vết.

Tay người giết người trông giống tay người pha trà.

Trường An hít sâu. Thở ra. Rồi bước đi, qua hành lang, xuống bậc đá, ra nắng chiều.

Nắng vẫn ấm. Gió vẫn mát. Mùi dược liệu vẫn bay. Phương Hạc vẫn ở ngoài vườn, lưng còng, tay sờ lá.

Lão sẽ vào. Sẽ uống trà. Sẽ ngủ.

Và canh ba, thuốc sẽ phát tác.

Trường An không ngoái lại. Hai trăm bốn mươi bảy bước về Kiếm Phong. Hắn đếm. Từng bước. Như mọi ngày.

· · ·

Đêm trăng non.

Không trăng. Trời đen hoàn toàn, chỉ sao thưa và gió núi. Thanh Vân Tông chìm trong bóng tối, đèn đã tắt, đệ tử đã ngủ.

Trường An nằm trên giường, mắt mở. Đã ba canh giờ kể từ khi hắn quay về phòng. Ba canh giờ nằm im, nhìn trần, nghe tiếng tim mình.

Đập đều. Chậm. Vững.

Tốt. Thân thể không phản bội.

Nhưng đầu thì không yên.

Bây giờ lão đang ngủ. Thuốc ngấm vào máu, vào kinh mạch, vào đan điền. Linh Hải tầng 9, cơ thể lão kháng mạnh hơn thỏ rừng, thuốc ngấm chậm hơn, nhưng vẫn ngấm. Linh lực đang loạn, chậm, từng chút, như nước ngầm xói mòn nền đất.

Lão không biết. Đang ngủ ngon. Có lẽ mơ, mơ về đệ tử, về dược liệu, về bốn mươi năm ở Thanh Vân Tông.

Và sáng mai, canh năm, lão sẽ dậy. Sẽ ra vách đá. Sẽ luyện công. Như mọi ngày.

Chỉ là hôm nay, linh lực sẽ không nghe lời.

Trường An ngồi dậy. Im. Chậm. Mặc áo đen, bộ áo hắn giấu dưới đáy rương, mỏng, không phản quang, hòa vào đêm.

Mở cửa sổ. Leo ra. Nặc Tức, thu linh lực hoàn toàn vào đan điền, hóa thành phàm nhân. Trận pháp cảm ứng sẽ không phát hiện.

Sườn đông. Đường tắt qua rừng tùng. Dốc đá. Dược Phong.

Hắn di chuyển trong bóng tối như nước chảy, nhanh, im, không dấu vết. Mười năm huấn luyện trong Cửu U Cung không phải để đấu trực diện, mà để trở thành bóng ma. Bóng ma giỏi nhất là bóng ma không ai biết nó tồn tại.

Vách đá Dược Phong. Phía đông nam. Bốn trăm trượng.

Trường An đến sớm, canh tư. Còn một canh nữa Phương Hạc mới ra. Hắn tìm vị trí, mỏm đá nhô ra dưới mép vách, cách đỉnh khoảng hai mươi trượng. Từ đây nhìn lên, thấy được chỗ Phương Hạc hay ngồi luyện công.

Hắn ngồi xuống. Dựa lưng vào đá lạnh. Chờ.

Gió lùa qua vách, rít nhẹ, mang theo hơi sương. Bên dưới là vực đen, sâu không thấy đáy. Bốn trăm trượng rơi tự do, ngay cả Linh Hải cảnh cũng không sống nổi nếu linh lực đã loạn.

Ta đang chờ một người rơi xuống chết.

Một người cho ta thuốc an thần hôm qua.

Một người hỏi "ngươi có muốn học y thuật không?" bằng giọng lo lắng.

Một người nói "người ta sống vì ai đó cần mình".

Trường An nhắm mắt. Hít vào. Thở ra.

Đây là nhiệm vụ. Ta được sinh ra cho việc này.

Nếu ta không làm, đội sát thủ sẽ đến. Phương Hạc vẫn chết. Và kéo theo mười đệ tử vô tội. Kéo theo Tiểu Vũ.

Ta giết một người. Cứu mười người.

Nghe giống thứ Quỷ Vô Sinh sẽ nói.

...

Nhưng đúng. Đúng về số học. Đúng về logic.

Chỉ sai về... thứ gì đó không có tên.

Hắn mở mắt. Nhìn lên. Trời đen. Vách đá lồi lõm trên đầu, xám nhạt.

Xong việc này, ta sẽ không bao giờ giống cũ. Cái gì đó sẽ chết trong ta đêm nay.

Nhưng có lẽ, thứ đó không nên tồn tại ngay từ đầu.

Gió rít. Trường An ngồi im. Chờ.

· · ·

Canh năm.

Trời chưa sáng, chỉ mới xám mờ ở chân trời, đêm đang nhạt dần nhưng chưa thành ngày. Sao thưa dần. Sương phủ mỏng trên đá.

Tiếng bước chân trên đỉnh vách.

Nhẹ. Chậm hơn thường. Hơi nặng ở bước phải.

Lão đã ra.

Trường An mở mắt, hắn không biết mình đã nhắm từ lúc nào. Ngồi thẳng. Tai lắng. Mắt nhìn lên.

Phương Hạc bước ra mép vách đá, bóng lão in trên nền trời xám, nhỏ, còng, áo trắng. Lão ngồi xuống, xếp bằng, tay đặt trên đầu gối. Tư thế luyện công quen thuộc.

Nhưng có gì đó khác.

Lão ngồi lâu hơn bình thường trước khi bắt đầu. Hai nhịp thở. Ba nhịp. Bốn nhịp. Rồi mới vận khí.

Lão cảm nhận được. Linh lực không ổn. Nhưng lão nghĩ là mình mệt, tuổi già, thiếu ngủ, đêm qua trằn trọc.

Lão không biết là thuốc.

Phương Hạc bắt đầu vận chuyển linh lực. Trường An nhìn thấy ánh sáng mờ nhạt quanh người lão, linh quang luyện công, bình thường sẽ đều và ổn định.

Nhưng không.

Ánh sáng nhấp nháy. Không đều. Mạnh yếu thất thường, như ngọn nến trong gió.

Phương Hạc dừng lại. Hít sâu. Thử lại.

Lần này linh lực phóng mạnh, quá mạnh, mất kiểm soát. Lão nghiêng người. Tay chống đá.

Đang xảy ra.

Tim Trường An đập nhanh hơn. Một nhịp. Hai. Ba.

Dừng lại.

Ý nghĩ đến, đột ngột, sắc, không được phép.

Dừng lại. Leo lên. Nói cho lão biết. "Trưởng lão, đừng luyện công, linh lực đang loạn." Bịa lý do, "đệ cảm nhận được linh khí bất thường." Cứu lão.

Rồi sao? Thuốc hết tác dụng sau hai canh. Lão sẽ sống. Sẽ không nghi. Nhưng nhiệm vụ thất bại.

Và Hàn Dạ sẽ báo giáo chủ.

Và đội sát thủ sẽ đến.

Và Tiểu Vũ...

Trường An nghiến răng. Im. Không động.

Phía trên, Phương Hạc cố vận khí lần ba. Linh lực phụt ra ngoài kinh mạch, đau. Lão rùng mình, khựng lại, tay phải ôm ngực.

Bình ngọc. Tay lão đang chạm bình ngọc.

Lão loạng choạng đứng dậy. Cố giữ thăng bằng, nhưng chân không vững. Một bước. Hai bước. Lùi về phía mép vách.

Trường An nhìn.

Mắt mở to. Cơ thể căng cứng. Nhưng không động.

Không. Động.

Động thì không kịp nữa.

Phương Hạc lùi thêm nửa bước. Gót chân trái chạm mép đá, phía sau là hư không, bốn trăm trượng.

Rồi linh lực phụt lần cuối. Mạnh. Bất kiểm soát. Toàn thân lão chấn động, như bị ai đẩy từ bên trong.

Lão rơi.

Không kịp kêu. Không kịp bám. Chỉ một tích tắc, thân thể lão lật qua mép đá, rơi xuống.

Trường An phóng ra.

Nhanh. Sắc. Phản xạ mười năm Cửu U Cung, không phải phản xạ cứu người. Phản xạ hoàn thành nhiệm vụ.

Hắn nhảy từ mỏm đá, bám vách, leo ngang. Phương Hạc rơi ngang tầm hắn, khoảnh khắc đó ngắn, rất ngắn, chỉ đủ cho một hành động.

Tay Trường An vươn ra. Bắt lấy sợi dây da trước ngực lão.

Giật.

Dây đứt. Bình ngọc rời khỏi cổ Phương Hạc, rơi vào tay hắn.

Và trong khoảnh khắc đó, khoảnh khắc tay hắn chạm dây, giật, đứt, Phương Hạc mở mắt.

Lão nhìn hắn.

Mắt sáng, tỉnh, không mờ vì thuốc. Mắt thầy thuốc, mắt đã nhìn ra Trường An thiếu ngủ, nhìn ra mạch loạn, nhìn ra "đừng nói dối ta". Mắt bảy mươi năm sống, bốn mươi năm cứu người.

Trong mắt đó không có giận. Không có hận. Không có sợ.

Chỉ có buồn.

Buồn, kiểu buồn của người cuối cùng đã hiểu.

Môi Phương Hạc động. Nhẹ. Không thành tiếng, gió nuốt hết. Nhưng Trường An đọc được.

"Trường An à..."

Rồi lão rơi.

Thân thể già cỗi, áo trắng, tóc bạc, rơi xuống vực đen. Nhanh dần. Nhỏ dần. Mất hút trong sương đêm.

Không tiếng. Bốn trăm trượng sâu nuốt tất cả, kể cả tiếng va chạm cuối cùng.

Im.

· · ·

Trường An bám trên vách đá.

Một tay giữ kẽ đá. Một tay nắm bình ngọc.

Gió rít qua vách, lạnh, mạnh, giật tóc hắn. Bên dưới là hư không. Xám. Sâu. Nuốt hết.

Hắn không nhìn xuống.

Hắn nhìn tay.

Tay phải, tay nắm bình ngọc. Ngọc trắng, nhỏ bằng quả trứng chim cút, mát lạnh. Sợi dây da đứt còn buông. Bên trong, mật thiếp trấn tông. Mục tiêu nhiệm vụ. Thứ giáo chủ cần.

Xong.

Xong rồi.

Phương Hạc chết. Bình ngọc lấy được. Không dấu vết. Tai nạn luyện công. Hoàn hảo.

Hắn leo lên. Từ từ, vững, không vội. Lên mép vách. Đứng trên đỉnh.

Gió thổi mạnh hơn, canh năm, trời sắp sáng, phía đông xám nhạt. Chỗ Phương Hạc vừa ngồi, vẫn còn dấu, đá hơi ẩm, mòn nhẵn ở chỗ lão hay xếp bằng. Bốn mươi năm ngồi cùng chỗ, đá cũng mòn theo.

Và từ mai, sẽ không ai ngồi đây nữa.

Trường An đứng im. Nhìn vệt mòn trên đá.

Rồi nhìn tay.

Tay run.

Nhẹ. Rất nhẹ. Ngón tay, ngón đang nắm bình ngọc, rung lên. Nhịp nhàng. Không kiểm soát được.

Hắn nhìn bàn tay mình. Mở ra. Bình ngọc nằm trên lòng bàn tay, trắng, lạnh, đẹp.

Tay vẫn run.

Mười năm.

Mười năm huấn luyện. Giết tù nhân năm mười hai. Sống trong rừng ba tháng năm mười ba. Nhốt phòng tối bảy ngày năm mười bốn. Diễn sáu tháng vai giả năm mười lăm. Tra tấn. Đói. Lạnh. Sợ. Đau.

Tay ta không run.

Chưa từng.

Bây giờ run.

Vì một ông lão bảy mươi tuổi nhìn ta rồi... buồn.

Không giận. Không hận. Không kêu cứu.

Buồn.

"Trường An à..."

Lão gọi tên ta. Lúc chết, lão gọi tên ta.

Trường An nắm chặt bình ngọc. Nhét vào ngực áo. Gió thổi qua, lạnh, cắt vào da mặt.

Hắn đứng trên mép vách đá Dược Phong, nhìn xuống vực.

Đen. Sâu. Sương cuộn dưới đáy. Không thấy gì.

Bốn mươi năm. Bốn mươi năm lão ở đây. Cứu người. Dạy thuốc. Cho đệ tử ăn. Pha trà.

Và ta kết thúc bốn mươi năm đó bằng ba giọt thuốc.

Trường An quay lưng. Rời mép vực. Đi.

Nhanh. Im. Trở về theo đường cũ, sườn đông, rừng tùng, dốc đá. Mười phút. Về đến Kiếm Phong. Leo cửa sổ vào phòng.

Đóng cửa sổ. Thay áo. Nhét áo đen xuống đáy rương. Bình ngọc, giấu dưới ván sàn, cạnh cuốn nhật ký.

Xong.

Trường An ngồi trên giường. Phòng tối. Trời chưa sáng hẳn, còn nửa canh nữa mới đến giờ dậy.

Hắn giơ tay lên nhìn.

Vẫn run.

Hai bàn tay. Mười ngón. Run đều, nhẹ, liên tục, không dứt.

Hắn nắm lại. Mở ra. Nắm. Mở.

Vẫn run.

Phương Hạc đã chết.

Ta giết lão.

Và tay ta không nghe lời.

Hắn ép hai tay xuống đùi. Giữ chặt. Cơ bắp căng, nhưng dưới lớp gân gồng, ngón tay vẫn rung.

Dừng lại.

Dừng đi.

Ta là Tạ Trường An. Đệ tử Cửu U Cung. Vũ khí sống của Quỷ Vô Sinh. Ta đã giết người từ năm mười hai tuổi.

Dừng. Đi.

Tay không dừng.

Trường An ngồi trong bóng tối, hai tay ép trên đùi, nhìn thẳng vào tường đối diện, không thấy gì. Chỉ tối. Và tiếng gió ngoài cửa sổ. Và nhịp tim đập nhanh hơn bình thường.

Và đôi mắt buồn của Phương Hạc, in trên bóng tối, rõ ràng, không nhạt.

"Trường An à..."

Lần đầu tiên trong mười năm, tay Tạ Trường An run.

Và hắn không biết cách dừng.

Ch.21/40
2.049 từ