Đêm Trăng Rằm
Trăng rằm đầu tiên sau năm tháng.
Kiếm Phong mở tiệc nhỏ. Không lớn, không trịnh trọng, kiểu tiệc của những người sống sót muốn nhắc nhau rằng mình vẫn còn đây. Đèn lồng treo dọc hành lang, ánh vàng nhạt, gió thổi đèn lồng quay chậm, bóng xoay trên nền đá. Rượu gạo hai vò, thức ăn nhẹ, tiếng cười rải rác.
Trường An ngồi bên bàn, uống rượu, nói chuyện vừa đủ. Lâm Dật say nhẹ, kể chuyện hồi nhỏ luyện kiếm chém trúng cây chuối của Dược Phong. Lý Vân Phong ngồi cạnh, cười khẽ, mắt sáng hơn mấy tháng trước, kiểu sáng của người vừa được tha một tội không mắc. Trần Tĩnh An uống một chén, gật đầu, đi ngủ sớm.
Thanh Sơn ngồi cuối bàn, rượu trong tay, nhìn đệ tử cười nói. Mắt ấm, nhưng góc mắt có vết nhăn chưa có hai năm trước. Chiến tranh già người, không phải bằng năm tháng mà bằng những cái tên phải đọc trước giàn thiêu.
Mười lăm người ở bàn này. Ba tháng trước là hai mươi hai. Bảy tháng trước là ba mươi.
Mỗi cái ghế trống đều có tên.
Tiểu Vũ phục vụ trà cho ai không uống rượu. Cô đi giữa các bàn, rót trà, cười với mọi người, trâm gỗ, tóc đuôi ngựa, ánh đèn lồng vàng trên da mặt cô.
Cô vui. Vui thật. Kiểu vui của người biết đêm nay không ai chết, và bao nhiêu đó đủ rồi.
Trường An rời bàn lúc canh hai. Không ai chú ý, rượu gạo đã nhạt hàng nửa, Lâm Dật gục trên bàn, Lý Vân Phong đang kể chuyện gì đó cho hai đệ tử mới.
Lên mái.
Mái ngói Kiếm Phong cong, rêu, trăng rằm treo giữa trời, tròn, sáng, kiểu trăng mà ánh sáng đổ xuống mọi thứ không chừa khe tối nào. Gió lạnh nhẹ, mang mùi rượu loãng từ dưới sân bay lên lẫn mùi nhựa thông.
Ngồi xuống, chân duỗi trên mái, lưng tựa nóc, nhìn xuống sân. Đèn lồng vàng, bóng người, tiếng cười xa xa, mờ, kiểu mờ của thế giới mà hắn thuộc về nhưng không bao giờ hoàn toàn ở trong.
Đẹp thật.
Thanh Vân Tông đêm trăng rằm. Đèn lồng, rượu, tiếng cười. Mười năm trong Cửu U Cung, ta chưa bao giờ thấy thứ này.
Mười năm. Chỉ có phòng tối, tiếng roi, mùi máu, và im lặng. Không đèn lồng. Không rượu gạo. Không ai cười.
Tiếng bước chân trên mái. Nhẹ, quen, kiểu bước mà Trường An nghe từ hai năm nay và không bao giờ nhầm.
– Huynh lại trốn.
Tiểu Vũ leo lên, ngồi cạnh, cách một khoảng vừa đủ, kiểu khoảng cách mà cô đã đo từ bao giờ không biết nhưng luôn đúng: gần đủ để nói chuyện, xa đủ để không chạm.
– Không trốn. Ngồi cho thoáng.
– Huynh lúc nào cũng nói vậy.
Cười. Nhẹ, kiểu cười không cần cố.
Tiểu Vũ ngồi im, nhìn trăng. Gió thổi tóc đuôi ngựa bay qua vai, trâm gỗ nghiêng, ánh trăng trên da mặt cô sáng hơn đèn lồng. Hai tay ôm gối, cằm tựa, kiểu ngồi của người không vội đi đâu.
Im lặng. Trăng, gió, tiếng cười phía dưới, tiếng dế trong bụi rậm.
Tiểu Vũ nói, giọng nhẹ:
– Mấy hôm nay huynh bận quá. Phó quản mới, tuần tra, họp, báo cáo. Muội muốn mang trà cũng không gặp.
– Sẽ bớt bận khi quen.
– Huynh nói dối.
Ngoảnh mặt, nhìn hắn. Mắt to, sáng, kiểu sáng mà trăng rằm cũng không sáng bằng.
– Huynh sẽ không bớt bận. Huynh chỉ sẽ giỏi giấu bận hơn.
Đúng. Cô luôn đúng.
Trường An không đáp. Nhìn trăng.
Tiểu Vũ im. Rồi nói, giọng thay đổi, nhẹ hơn, chậm hơn, kiểu giọng của người đã nghĩ rất lâu và hôm nay quyết định nói:
– Huynh. Muội muốn nói một chuyện.
Giọng đó. Ta nhận ra. Cô sắp nói gì đó mà cô đã giữ lâu.
– Muội nói.
Tiểu Vũ nhìn xuống. Tay bóp gối, ngón trắng, tai đỏ nhẹ, kiểu đỏ mà đèn lồng giấu được nhưng trăng rằm thì không.
– Muội... từ lâu rồi...
Cô dừng lại, hít sâu, ngón tay bóp chặt hơn.
– Muội muốn huynh biết. Muội...
Đừng nói.
Nếu cô nói ra, ta sẽ phải đáp. Và dù đáp gì, đều sai.
Nếu ta nói "ta cũng vậy," ta sẽ kéo cô vào vùng tối mà ta đang đứng. Khi sự thật lộ ra, cô sẽ không chỉ mất "sư huynh" mà sẽ mất "người cô thích." Đau gấp đôi.
Nếu ta nói "không," ta nói dối. Và ta đã nói dối cô quá nhiều rồi.
– Tiểu Vũ.
Cắt ngang. Giọng nhẹ, nhưng dứt khoát, kiểu dứt khoát mà mười năm huấn luyện dạy hắn, nhưng lần này không phải diễn mà là bảo vệ.
– Đừng.
Tiểu Vũ ngẩng lên. Mắt to, chớp, kiểu chớp mắt của người bị cắt giữa lời.
– Muội xứng đáng người tốt hơn huynh.
Sáu chữ. Thật. Mỗi chữ đều thật.
"Tốt hơn huynh" không phải khiêm tốn. Không phải giả vờ. Ta đã giết người. Giết Phương Hạc bằng thuốc mê và vách đá. Gián tiếp giết Chu Minh bằng bản đồ giả và sự tồn tại của ta. Giết mười hai đệ tử Ma giáo bằng bản đồ sai. Giết Tiểu Hồng, mười sáu tuổi, thích bánh ngọt.
Ta không xứng đáng. Không phải giả vờ. Sự thật.
Tiểu Vũ nhìn hắn. Lâu. Mắt không buồn, không giận, kiểu mắt đang đọc gì đó trong mắt hắn mà hắn không biết mình để lộ.
Rồi nói, giọng bình, chắc, kiểu giọng mà Trường An không ngờ:
– Huynh không biết mình tốt thế nào.
Sai. Cô sai. Cô nhìn thấy mặt nạ ta chọn đeo, và cô nghĩ đó là mặt thật. Cô thấy ta cứu Lý Vân Phong, trồng vườn rau cho Chu Minh, trực đêm cho đệ tử, và cô nghĩ đó là "tốt."
Nhưng bên dưới ván sàn, có cuốn nhật ký ghi tên mỗi người ta đã giết. Có lọ tro của Chu Minh. Có nhánh hoa cô tặng, ép cạnh bản đồ kết giới mà ta đánh cắp từ Tàng Kinh Các.
Nếu cô biết...
Nụ cười đó sẽ chết.
Im lặng. Trăng sáng, gió lạnh, tiếng dế.
Tiểu Vũ đứng lên. Phủi áo. Nhìn hắn từ trên, mắt vẫn sáng, không buồn.
– Muội hiểu. Nhưng muội không thay đổi.
Giọng nhẹ, chắc, kiểu giọng mà Trường An không tìm được lỗ hổng nào để phân tích vì không có gì để phân tích, chỉ có sự thật.
Bước xuống mái. Chân nhẹ, kiểu nhẹ của người đã nói xong và không chờ đáp.
Tiếng bước xa dần. Mất.
Trường An ngồi lại.
Trăng rằm treo giữa trời, tròn, sáng quá, kiểu sáng mà soi rõ mọi thứ hắn muốn giấu. Mái ngói dưới chân lạnh, rêu ẩm, gió mang mùi rượu loãng và hoa dại từ dốc phía đông.
"Muội không thay đổi."
Năm chữ. Nặng hơn thẻ bài phó quản. Nặng hơn bốn chữ "bốn mươi năm" của Cố Bách. Nặng hơn "ta biết" của Hàn Dạ.
Vì Cố Bách nghi, Hàn Dạ biết, nhưng Tiểu Vũ tin. Và niềm tin của cô đặt vào kẻ không xứng đáng.
Ta không xứng. Nhưng ta cũng không đẩy cô ra.
Vì ích kỷ. Vì kiểu ích kỷ mà mười năm Cửu U Cung không dạy nhưng hai năm Thanh Vân mọc ra: ích kỷ muốn giữ lấy một thứ sáng trong đời tối.
Nhìn xuống sân. Đèn lồng đã tắt gần hết, chỉ còn vài ngọn leo lét. Bóng Tiểu Vũ đi dọc hành lang, nhỏ, xa, đèn lồng cuối cùng chiếu lên vai cô rồi cô quẹo vào phòng.
Cửa phòng cô đóng. Đèn trong phòng tắt.
Cô không khóc. Cô nói "muội hiểu" và đi. Không giận, không buồn, không đòi hỏi.
Mười sáu tuổi. Mạnh hơn ta.
Trăng sáng. Gió lạnh.
Trường An ngồi trên mái Kiếm Phong, một mình, nhìn tông môn ngủ dần. Mái ngói, rừng thông, sân luyện, vườn rau, nghĩa trang sườn đông, ba mươi bảy bia đá xanh dưới trăng.
Đây là thứ ta bảo vệ.
Và đây là thứ ta không xứng đáng.
Nhưng không ai hỏi ta có xứng đáng không. Chỉ hỏi ta có làm không.
Nhắm mắt. Trăng vẫn sáng qua mí mắt, đỏ nhẹ, ấm giả.
Có. Ta làm.