Kẻ Đi Dây
Gần một tháng sau tối hậu thư. Canh ba.
Khó hơn trước. Cố Bách đã thay đổi lịch tuần tra: không theo giờ cố định mà theo mẫu xoay ba ngày, kiểu xoay mà phải theo dõi liên tục mới nhận ra quy luật. Trường An mất bốn ngày ghi lại, phân tích, tìm khe hở. Khe hở duy nhất: đêm thứ ba trong chu kỳ, giữa canh ba và canh tư, hướng tây nam có mười lăm phút không ai đi qua.
Mười lăm phút. Đủ ra, không đủ về. Phải chọn đường khác về, qua dốc phía đông, leo vách đá, vào từ mái Kiếm Phong. Lâu hơn, mệt hơn, nhưng tránh tuần tra.
Ra ngoài tông. Rừng đêm. Mười dặm hướng tây, khe suối cạn giữa hai vách đá thấp, nơi Hàn Dạ chọn.
Hàn Dạ ngồi trên đá, kiếm ngang đùi, mắt nhắm, kiểu ngồi của người đã đến lâu và không vội. Sát khí kiểm soát chặt, không rò rỉ, nhưng Trường An vẫn cảm nhận được vì đã quen, kiểu quen của người đã sống dưới sát khí này mười năm.
– Đã gần một tháng.
Hàn Dạ mở mắt. Giọng phẳng.
– Tần Ngọc Lâm?
– Bị bệnh. Nằm Dược Phong. Canh gác nghiêm, khó tiếp cận.
Hàn Dạ nhìn hắn. Lâu. Mắt hẹp, ánh linh lực Hóa Hồn lặn sâu trong đồng tử, kiểu ánh mà người thường không thấy nhưng Linh Hải nhìn rõ: lạnh, ổn định, kiểu ổn định của lửa đã cháy đều không còn dao động.
– Bệnh gì?
– Nội thương cũ tái phát. Khai Mạch tầng 5 linh lực yếu, hay bệnh.
– Bao lâu nữa?
– Hai tuần.
Hàn Dạ gật. Chậm. Kiểu gật của người không tin nhưng chưa muốn phản bác.
– Trường An.
Dừng. Nhìn hắn thẳng.
– Trầm Mặc: mười ngày nữa không xong, hắn tự làm.
Mười ngày. Trầm Mặc Linh Hải 8. Nếu hắn vào tông giết Tần Ngọc Lâm, sẽ giết bất cứ ai cản đường. Đệ tử gác đêm. Người đi tuần. Có thể cả Tần Ngọc Lâm lẫn hai, ba người nữa.
Mười ngày.
– Hiểu rồi.
Hàn Dạ đứng lên. Kiếm vào vỏ, động tác gọn, kiểu gọn của người đã nói đủ.
Quay lưng. Dừng.
– Trường An.
Không quay lại.
– Đừng nghĩ ta không biết ngươi đang kéo dài.
Im lặng. Gió khe suối.
– Ta biết. Nhưng ta cũng đang kéo dài, cho ngươi.
Rồi đi. Bóng mất vào rừng đêm, không tiếng bước, kiểu mất mà chỉ Hóa Hồn mới làm được.
"Ta cũng đang kéo dài, cho ngươi."
Hắn biết ta phản. Hắn biết ta đang bảo vệ Tần Ngọc Lâm. Và hắn đang che cho ta trước giáo chủ.
Tại sao?
Vì hắn nói "ta muốn nghe ngươi nói"? Vì mười năm giám sát ta, hắn thấy gì đó giống hắn? Vì hắn cũng mệt?
Không quan trọng. Quan trọng là: hắn che, nhưng không che mãi. Mười ngày, Trầm Mặc sẽ đến. Và Hàn Dạ sẽ không cản Trầm Mặc.
Đứng trong khe suối. Đá ướt, rêu, tiếng nước nhỏ từ khe đá. Trăng khuyết phía tây, ánh nhạt trên vách đá.
Mười ngày.
Quay về. Đường vòng, dốc phía đông, vách đá. Leo lên, tay bám đá, chân tìm khe, kiểu leo mà huấn luyện Cửu U Cung dạy từ năm tám tuổi. Lên mái Kiếm Phong, trượt qua ngói, vào phòng từ cửa sổ trên.
Đóng cửa sổ. Ngồi trước bàn. Thở.
Mười ngày. Phải giải quyết. Không phải kéo dài.
Kế hoạch: cử Tần Ngọc Lâm đi Bạch Lộ Cung. Đã chuẩn bị lý do: trao đổi mật tịch theo mật ước liên minh. Cần người phân loại sách cổ, Tần Ngọc Lâm là lựa chọn hoàn hảo.
Ngày mai. Nói với Thanh Sơn. Đề xuất chính thức. Nếu Thanh Sơn đồng ý, Tần Ngọc Lâm có thể rời tông trong ba ngày.
Rồi: chìa khóa giả. Cần vật liệu, cần thời gian, cần kỹ thuật. Và cần chắc chắn Cố Bách không phát hiện.
Lấy giấy. Bút. Mực.
Nhật ký lần 17.
"Mười ngày. Trang nhật ký này có thể là trang áp chót."
"Hàn Dạ nói hắn đang kéo dài cho ta. Ta không hiểu tại sao. Mười năm, hắn là người giám sát ta, huấn luyện ta giết, kiểm tra ta báo cáo, đe dọa ta phải tuân lệnh. Rồi bây giờ, hắn kéo dài."
"Có thể vì hắn mệt. Có thể vì hắn thấy gì đó ở ta mà hắn muốn nhưng không có. Có thể vì hắn cũng không muốn giết thêm một đứa mà hắn đã nuôi lớn."
"Ta không biết. Nhưng ta biết: mười ngày không phải mười ngày cho Tần Ngọc Lâm. Mười ngày là cho ta."
"Nếu mười ngày nữa ta không giải quyết, Trầm Mặc sẽ đến. Hắn không giấu dấu vết. Người sẽ chết. Nhiều hơn một."
"Vậy thì giải quyết."
Dừng bút. Gấp giấy.
Nhìn ván sàn. Ván cũ, gỗ mòn, khe hở vừa đủ nhét giấy mỏng. Bao nhiêu thứ giấu dưới đó: nhật ký mười sáu lần, nhánh hoa ép, tro Chu Minh, bản ghi bản đồ kết giới, sỏi đen nứt.
Chỗ này không an toàn nữa. Cố Bách cho người theo dõi, nếu lão lệnh lục phòng...
Nhìn quanh. Phòng phó quản, rộng hơn phòng cũ, nhưng cũng chỉ có giường, bàn, kệ sách, cửa sổ. Giấu ở đâu?
Không. Không đổi chỗ toàn bộ. Quá rủi ro, di chuyển nhiều đồ sẽ để dấu vết. Chỉ di chuyển nhật ký mới. Nhật ký cũ và vật cũ ở chỗ cũ, nếu Cố Bách tìm được thì cũng không thay đổi được gì, vì lão đã gần chắc chắn rồi.
Nhật ký mới, từ lần 17 trở đi, giấu chỗ khác. Hốc đá sau vách đá luyện kiếm, phía dưới bậc thứ ba, khe hẹp, phải biết mới tìm.
Nhét nhật ký lần 17 vào ngực áo. Sáng mai sẽ giấu.
Nhìn lại ván sàn.
Bao nhiêu bí mật giấu dưới tấm gỗ mỏng. Và tấm gỗ đang mục.
Tắt nến. Nằm xuống.
Mười ngày.
Ngày mai: Thanh Sơn. Tần Ngọc Lâm. Bạch Lộ Cung.
Ngày kia: chìa khóa giả.
Mười ngày.
Nhắm mắt.
Không ngủ.