Nhật Ký Của Một Nội Gián
Chương 39: Cố Nhân
Chương 39

Cố Nhân

Hai ngày sau, Trường An chủ động ra.

Không phải bốc đồng. Không phải vì nhớ. Hai ngày, đủ để tính toán, phân tích, cân nhắc mọi phương án. Kết luận: nếu cô đã đến, tránh mặt chỉ khiến giáo chủ nghi thêm. Gặp, kiểm soát được. Tránh, không.

Ít nhất, ta tự nói với mình như vậy.

Canh ba. Rừng chân núi Thanh Vân, không phải hậu sơn, không phải rừng tùng sâu nơi gặp Hàn Dạ. Xa hơn. Phía bắc. Nơi Cửu U Cung dạy đặt điểm hẹn khẩn cấp: cách tông môn hai dặm, có dòng suối nhỏ, đá lớn chắn gió, ba đường rút.

Điểm hẹn cũ. Chưa bao giờ dùng, vì chưa bao giờ cần.

Trường An đến trước. Ngồi trên đá. Đợi.

Rừng đêm, tĩnh hơn hậu sơn. Không có tùng cổ thụ, chỉ có trúc lẫn bạch dương. Ánh trăng xuyên thẳng xuống, không bị tán lá cắt vụn. Suối chảy nhẹ, ào ào đều, kiểu tiếng ồn trắng che giấu mọi tiếng khác.

Mười nhịp thở.

Hai mươi.

Ba mươi.

Cô chờ ta chờ.

Cửu U Cung dạy: đến sau là nắm thế. Người đến trước, lo lắng, mất kiên nhẫn, lộ sơ hở. Người đến sau, quan sát, chọn thời điểm.

Nhưng ta biết cô. Và cô biết ta biết.

Năm mươi nhịp.

Gió đổi hướng. Nhẹ. Từ bắc sang tây.

Mùi hoa mơ.

Và, một bóng đen. Không từ rừng ra. Từ trên cây, bạch dương, cành thấp, vừa đủ khuất ánh trăng. Cô ngồi trên đó từ lâu. Từ trước khi hắn đến.

Cô đến trước.

Cô chờ ta đến, rồi chờ thêm, để xem ta phản ứng khi chờ lâu.

Cũng là bài test.

Bóng đen nhảy xuống. Nhẹ. Không tiếng, chân chạm đất như lá rơi. Linh Hải tầng 5 khống chế trọng lực, dễ dàng.

Đứng cách hắn mười bước.

Trường An nhìn.

Mộc Như Yên.

Bảy năm. Bảy năm kể từ lần cuối gặp, ngày hắn rời Cửu U Cung, cô đứng trên tường thành, không vẫy tay, không nói. Chỉ nhìn. Gió thổi tóc bay, đen, dài, lẫn vào bầu trời xám.

Bây giờ, cô đứng trước hắn. Gần hơn bảy năm qua.

Cao hơn. Gầy hơn. Gương mặt, vẫn đẹp, kiểu đẹp lạnh, ít biểu cảm. Nốt ruồi dưới khóe mắt trái, vẫn đó. Đôi mắt, sâu hơn, tối hơn, nhưng dáng mắt vẫn giống cô bé mười tuổi nằm cạnh hắn trên chiếu rách.

Áo đỏ sẫm. Tóc đen buông. Lưng thẳng, kiểu lưng của người quen đứng trước mặt kẻ mạnh.

Mùi hoa mơ rõ hơn. Không phải từ gió, từ cô. Thấm vào vải, vào tóc. Bảy năm, cô vẫn mang theo mùi đó.

Im. Nhìn nhau.

Trường An không đứng dậy. Ngồi trên đá. Nhìn lên.

Như Yên nhìn xuống.

Mười nhịp thở. Không ai nói.

Rồi cô mở miệng.

– Gầy.

Một từ. Giọng, nhẹ, thấp, ít hơi. Kiểu giọng của người quen im lặng đến mức mỗi từ đều phải cân trước khi nói.

– Ngươi cũng vậy.

Như Yên không cười. Nhưng mắt, nhíu nhẹ. Khoảnh khắc, rồi mất.

Bước lại. Ngồi xuống đá đối diện. Cách hai bước, giống khoảng cách hai đứa trẻ trên chiếu, gang tay giữa, không chạm.

– Giáo chủ cử ta đến.

Không vòng vo. Không giả vờ tình cờ. Cô nói thẳng, thói quen cũ. Mộc Như Yên không nói dối. Không phải vì tốt, vì không thèm.

– Ta biết.

– Biết từ khi nào?

– Chiều hôm kia. Dốc Dược Phong.

Im. Cô nhìn hắn, mắt hẹp lại, đánh giá.

– Mùi hoa mơ.

– Ừ.

– Ta tưởng che kỹ rồi.

– Với người khác thì đủ. Với ta, không.

Câu đó vang, nặng hơn Trường An muốn. Hắn nghe chính mình nói và biết: không phải diễn. Không tính trước. Câu đó thật.

Như Yên không đáp. Nhìn hắn, lâu, kỹ, kiểu nhìn của người đang so sánh mặt trước mắt với mặt trong ký ức.

– Ngươi thay đổi rồi.

Không phải câu hỏi. Phán xét. Bằng phẳng.

– Chỗ nào?

– Mắt.

Im.

– Mắt ngươi ngày trước, trống. Sạch. Không có gì bên trong. Bây giờ... có thứ gì đó. Ta không rõ là gì, nhưng nó ở đó.

Cô nhìn ra.

Bảy năm không gặp. Mười nhịp thở. Và cô nhìn ra.

Hàn Dạ theo dõi ta mười một tháng, chỉ ngửi thấy "mùi chính đạo". Cô, nhìn thấy thay đổi trong mắt.

Vì Hàn Dạ quan sát ta. Còn cô, biết ta.

Trường An không đáp. Nhìn suối.

– Giáo chủ lo gì?

Như Yên ngả lưng, hơi, không nhiều, chỉ đủ để vai bớt thẳng. Dấu hiệu duy nhất cô đang ở cạnh ai đó không phải kẻ thù.

– Lo ngươi mềm.

– Ta vẫn hoàn thành nhiệm vụ.

– Phương Hạc.

Tên đó, trong miệng cô, lạ. Khô. Như đọc tên trong danh sách.

– Ta biết. Sạch sẽ. Giả tai nạn. Tông môn không nghi.

Im.

– Nhưng.

Trường An chờ.

– Ngươi mất bảy ngày sau đó mới giao bình ngọc.

Bảy ngày.

Cô biết. Hàn Dạ báo. Hoặc giáo chủ báo. Hoặc cô tự tính, biết ngày giết, biết ngày giao, trừ ra.

Bảy ngày, vì ta cần ba ngày để tay ngừng run, hai ngày để mắt Phương Hạc thôi hiện trong mơ, hai ngày để tìm lý do gặp Hàn Dạ mà không gây nghi ngờ.

Nhưng không nói được.

– Cần thời gian xóa dấu vết. Cố Bách điều tra.

– Cố Bách không tìm được gì.

– Đúng. Vì ta cần bảy ngày.

Như Yên nhìn hắn. Mắt, không tin. Nhưng không nói ra. Cô hiểu ranh giới giữa hỏi và đào.

– Giáo chủ nói: lần sau, nhanh hơn.

Trường An gật.

Gió thổi. Suối chảy. Trăng sáng.

· · ·

Im lâu, kiểu im của hai người không cần nói cũng biết người kia đang nghĩ gì. Hoặc từng biết.

Trường An nhìn cô, áo đỏ sẫm, tóc đen, lưng thẳng. Mười bảy tuổi. Thánh nữ Ma giáo. Cảnh giới Linh Hải tầng 5, thiên tài theo bất kỳ tiêu chuẩn nào. Giáo chủ tự tay chỉ dạy.

Nhưng dưới tất cả đó, vẫn là cô bé chia cho ta nửa chén cơm khi ta bị phạt nhịn ăn.

Flashback. Không cố. Tự đến.

Cửu U Cung. Chín tuổi. Bị phạt, vì phản ứng chậm nửa nhịp trong buổi luyện đọc biểu cảm. Không cơm hai ngày. Phòng tối. Bụng kêu, tiếng ọt ọt mà huấn luyện không dạy cách tắt.

Đêm thứ hai. Tiếng mở cửa. Nhẹ. Cô lẻn vào, chín tuổi, tóc ngắn, gầy, mắt to trong bóng tối.

Đặt chén cơm trước mặt hắn. Nửa chén, cơm nguội, vài hạt muối.

"Ăn đi."

"Ngươi bị phạt thì sao?"

"Thì cùng nhịn."

Hắn ăn. Lặng. Cô ngồi cạnh, không nói. Chỉ ngồi.

Sáng hôm sau, Quỷ Vô Sinh biết. Phạt cả hai thêm một ngày. Cô không nói gì. Không hối hận. Nhìn hắn, mắt kiểu "ta biết giá, ta chọn trả".

Đó là lần đầu tiên, trong mười năm, ai đó chọn chịu phạt vì hắn.

Trường An chớp mắt. Flashback dứt.

Nhìn Như Yên trước mặt. Cô đang nhìn hắn, kiểu nhìn không lạnh, không ấm, chỉ, ở đó. Quen thuộc.

– Ngươi nhớ gì?

Cô hỏi. Nhẹ. Kiểu biết hắn vừa trôi đi.

– Chén cơm.

Như Yên im. Rồi, môi hơi cong. Không phải cười. Gần hơn, nhưng chưa phải.

– Ngươi lúc nào cũng nhớ đồ ăn.

Không. Ta nhớ ngươi.

Không nói.

– Giáo chủ muốn gì cụ thể?

Trường An kéo về nhiệm vụ. Ranh giới. An toàn.

Như Yên nhận ra, mắt nhíu. Nhưng theo.

– Giai đoạn hai. Trận Đồ Lục trong Tàng Kinh Các. Giáo chủ cần toàn bộ trận pháp bảo vệ tông môn, bản đồ kết giới chỉ là phần ngoài. Trận Đồ Lục là phần lõi.

– Ta biết. Hàn Dạ đã nhắc.

– Hàn Dạ nhắc kiểu Hàn Dạ. Ta nói rõ hơn: đây không phải đề nghị. Đây là lệnh. Và là bài thử.

– Thử?

– Nếu ngươi lấy được, giáo chủ tin ngươi vẫn là người của giáo phái. Nếu không, giáo chủ sẽ cho rằng ngươi đã quay lưng.

Im.

– Và nếu giáo chủ cho rằng ngươi quay lưng, người thay ngươi sẽ không nhẹ tay. Không chỉ với tông môn. Với ngươi cũng vậy.

Trường An nhìn cô. Giọng cô, bằng phẳng, không đe dọa. Cô đang chuyển lời giáo chủ, không phải nói lời mình.

Nhưng mắt cô, hơi khác khi nói "với ngươi cũng vậy". Hơi siết. Nhanh, rồi mất.

Cô lo.

Không phải lo nhiệm vụ. Lo ta.

– Ta hiểu.

– Hiểu và làm, khác nhau.

– Ta biết.

Như Yên đứng dậy. Phủi áo, kiểu phủi của Hàn Dạ, nhưng nhẹ hơn. Thói quen Cửu U Cung, đất nơi đó bẩn đến mức phủi áo trở thành phản xạ.

Nhìn hắn từ trên xuống.

– Trường An.

– Gì?

– Ngươi thay đổi rồi. Ta nói rồi.

– Và ngươi?

– Ta không.

Nghiêng đầu. Mắt, bình tĩnh, tối, sâu.

– Ta vẫn là vũ khí. Sư phụ tạo ra ta để giết, để gián, để phục vụ. Ta không nghi ngờ. Không dao động.

Im.

– Ngươi mới là kẻ có vấn đề.

"Kẻ có vấn đề."

Không phải mỉa mai. Không phải chê. Cô nói, kiểu nói sự thật. Kiểu nói của người đã nhìn thấy, không phán xét, chỉ ghi nhận.

Và, có gì đó bên dưới. Cô nói "ta không thay đổi", nhưng mắt cô khi nhìn ta, kiểu nhìn đó, không phải mắt của vũ khí. Vũ khí không nhìn ai lâu như vậy.

Cô giỏi giấu hơn ta.

Hay cô tin mình giỏi giấu hơn.

Như Yên quay lưng. Bước về phía rừng.

Dừng. Không quay đầu.

Tay trái, đưa ra sau. Mở. Rơi xuống, một cành nhỏ. Khô. Cong.

Cành hoa mơ.

Trường An nhìn cành hoa rơi trên đá, nhỏ, khô, hoa đã héo chỉ còn khung xương năm cánh. Nhưng vẫn có mùi, nhạt, cũ, kiểu mùi được ép và giữ lâu.

– Giữ lấy.

Giọng không quay. Gió mang đi.

– Để nhớ ngươi là ai.

Bóng đỏ sẫm tan vào rừng. Nhanh. Không tiếng bước.

Mùi hoa mơ lưu lại, trên đá, trên gió, trên cành hoa khô nằm giữa hai bước chân.

· · ·

Trường An ngồi một mình. Lâu.

Nhặt cành hoa mơ. Nhẹ. Mỏng. Giòn, cầm mạnh sẽ gãy.

"Để nhớ ngươi là ai."

Ta là ai?

Tạ Trường An, nội gián Ma giáo. Vũ khí sống. Mười năm huấn luyện.

Tạ Trường An, sư đệ Thanh Vân Tông. Người Thanh Sơn muốn bảo vệ. Người Tiểu Vũ tặng hoa.

Tạ Trường An, đứa trẻ từng chia chén cơm với cô bé trồng hoa mơ trong phòng tối.

Ba cái tên. Cùng một người.

Hay, ba người. Cùng một cái tên.

Nhìn cành hoa mơ trên tay. Khô. Giòn. Mùi cũ.

Nhìn hướng Kiếm Phong, xa, trên cao, ánh đèn mờ.

Dưới ván sàn phòng ta, hai nhánh hoa dại trắng tím. Tiểu Vũ tặng. Thanh Vân.

Trên tay ta bây giờ, một cành hoa mơ khô. Như Yên để lại. Cửu U Cung.

Ba nhánh hoa. Ba người. Ba thứ tình cảm không ai dám gọi tên.

Đứng dậy. Nhét cành hoa mơ vào túi áo trong, cẩn thận, sợ gãy.

Đường về. Rừng trúc. Ánh trăng.

"Ta là ai?"

Lần đầu hỏi, trên đỉnh phong, sau khi giết Phương Hạc. Hỏi vì tội lỗi.

Lần hai, trong nhật ký, giữa hai nhánh hoa ép. Hỏi vì Tiểu Vũ.

Lần này, sau khi gặp Như Yên. Hỏi vì cô nhìn thấy thứ hắn giấu trong mắt.

Ba lần cùng một câu. Mỗi lần, đáp án xa hơn.

Về đến Kiếm Phong. Phòng riêng. Cửa đóng.

Cúi. Nhấn góc. Kéo ván sàn.

Lấy nhật ký ra. Lật mở. Hai nhánh hoa dại trắng tím, một cũ vàng, một mới tím, nằm yên giữa giấy dó.

Đặt cành hoa mơ khô cạnh. Không ép chung. Để riêng, hoa mơ bên trái, hoa dại bên phải. Cách một trang giấy.

Nhìn. Ba nhánh hoa trong một cuốn nhật ký. Mỗi nhánh, một cuộc đời hắn không có quyền sống.

Gấp sách. Nhét lại. Đẩy ván khít.

Nằm xuống. Không tắt đèn.

Nhìn trần nhà. Nghĩ.

Cô nói "ta vẫn là vũ khí".

Nhưng vũ khí không trồng hoa. Vũ khí không giữ mùi hoa bảy năm. Vũ khí không chia cơm cho đứa trẻ bị phạt nhịn ăn.

Cô không thay đổi, hay cô chưa nhận ra mình đã thay đổi?

Giống ta. Mười một tháng trước, ta cũng nghĩ mình vẫn là vũ khí.

Rồi Thanh Sơn nói "từ giờ đệ có nhà rồi". Rồi Tiểu Vũ tặng hoa. Rồi ta giết Phương Hạc, và tay run.

Cô sẽ đến lúc đó không?

Hay cô mạnh hơn ta, và sẽ không bao giờ?

Tắt đèn. Nằm. Gió qua khe cửa mang mùi tùng.

Không mùi hoa mơ. Không mùi hoa dại.

Chỉ có bóng tối. Và một câu hỏi không ai trả lời.

Ta là ai?

Lần thứ ba, và lần này, hắn thật sự không biết.

Ch.39/40
2.230 từ