Đứa Trẻ Lạc Đường
Mười năm.
Tạ Trường An đếm từng bước trên con đường mòn dẫn lên Thanh Vân Sơn, mắt hơi nheo lại dưới ánh nắng sớm. Từng viên sỏi lăn dưới đế giày rách, từng nhánh cây gãy khi hắn vịn, từng tiếng chim hót phía sau vách đá đều được ghi nhận, phân loại, và xếp vào một góc nào đó trong đầu. Thói quen. Giống như hơi thở.
Hắn mặc bộ quần áo vải thô đã bạc màu, gấu quần sờn, vai áo có miếng vá. Tóc buộc hờ hững, mấy sợi rối xõa trước trán. Trông như một thiếu niên lang thang đã đi bộ nhiều ngày, đói, mệt, và tuyệt vọng.
Trông chính xác như những gì hắn muốn người ta thấy.
Bốn trăm ba mươi hai bậc đá kể từ chân núi. Hướng đông bắc, độ dốc tăng dần. Hai tháp canh ẩn trong tán cây, một ở vị trí hai phần ba đường lên, một ở gần đỉnh. Ít nhất bốn đệ tử tuần tra, canh một thay đổi mỗi hai canh giờ.
Trường An liếm môi khô. Không phải vì khát mà vì cần cho đôi môi nứt nẻ trông thuyết phục hơn. Hắn đã không uống nước từ sáng sớm, đủ để mắt trũng xuống vừa phải, đủ để da tái đi chứ không quá mức.
Diễn xuất không chỉ ở gương mặt. Nó ở trong từng tế bào.
Đó là bài học đầu tiên Quỷ Vô Sinh dạy hắn.
"Ngươi không có tên. Không có quá khứ. Từ hôm nay, ngươi là Tạ Trường An, mồ côi, lang thang, không ai thương."
Giọng ông ta vẫn còn vang trong đầu, nhẹ nhàng như đang kể chuyện cho trẻ con nghe trước khi ngủ. Quỷ Vô Sinh luôn nói chuyện nhẹ nhàng. Kể cả khi ra lệnh giết người.
"Nhớ kỹ: ngươi không diễn vai mồ côi. Ngươi là mồ côi. Hiểu sự khác biệt không?"
Trường An hiểu. Hắn đã luôn hiểu.
Hắn vốn không có cha mẹ thật. Không có tên thật. Không có gì ngoài mười năm huấn luyện trong Cửu U Cung, nơi bóng tối dày đặc hơn bất cứ đâu trên đời, và tình thương là thứ xa xỉ nhất.
Vậy nên khi Quỷ Vô Sinh bảo "ngươi là mồ côi", ông ta không nói sai.
Chỉ là phần "lang thang không ai thương" cần thêm chút gia vị.
· · ·
Cổng Thanh Vân Tông hiện ra sau khúc cua cuối cùng.
Trường An dừng bước, hít một hơi sâu, không phải để lấy sức mà để chuyển trạng thái. Mắt hắn thay đổi trước tiên. Cái nhìn sắc lạnh, tính toán vụt biến, thay vào đó là ánh mắt rụt rè, sợ hãi, pha chút hy vọng mong manh của một đứa trẻ lần đầu thấy nơi có thể gọi là nhà.
Vai hắn hạ xuống. Lưng hơi cong. Bước chân ngắn lại, chậm hơn, do dự.
Cổng tông môn rộng ba trượng, dựng bằng đá xanh, hai bên khắc hình hạc trắng bay giữa mây. Phía trên, ba chữ "Thanh Vân Tông" viết bằng thư pháp cổ, nét bút mạnh mẽ nhưng thanh nhã.
Trường An ngước lên nhìn ba chữ đó, mắt thoáng mở to, miệng hơi hé ra. Diễn vai đứa trẻ chưa bao giờ thấy thứ gì lớn lao.
Nhưng bên trong, hắn đang đọc thứ khác.
Trận pháp. Dưới lớp đá xanh có trận pháp bảo vệ, cấu trúc phức tạp, nhiều lớp chồng. Loại này cần ít nhất ba trưởng lão Linh Hải duy trì. Cổng chính không phải điểm yếu nhất, nhưng không phải mạnh nhất. Phải tìm thêm.
Hắn ghi nhận. Không viết ra, không cần. Trí nhớ của hắn không bao giờ quên. Đó là món quà duy nhất trời cho, trước khi Quỷ Vô Sinh biến nó thành vũ khí.
Hai đệ tử canh cổng nhận ra hắn. Một người cao gầy, một người thấp đậm, cả hai mặc bạch y đệ tử Thanh Vân, kiếm đeo bên hông. Người cao gầy bước tới, nhíu mày.
— Đứng lại. Ai cho ngươi lên đây?
Trường An lùi một bước, vai co lại. Mắt nhìn xuống, không dám nhìn thẳng. Giọng nhỏ, hơi run.
— Bẩm... bẩm các vị sư huynh, vãn bối... vãn bối muốn xin nhập môn.
Người cao gầy nhìn hắn từ đầu đến chân. Áo rách, mặt bẩn, thân hình gầy, trông không khác gì đám trẻ ăn xin dưới trấn.
— Kỳ tuyển đệ tử là ngày mai. Ai bảo ngươi đến hôm nay?
— Vãn bối... không biết. Vãn bối nghe người ta nói Thanh Vân Tông thu nhận đệ tử, liền đi bộ mấy ngày...
Trường An cắn môi, mắt đỏ hoe. Không khóc, chỉ đỏ. Khóc sẽ quá đà, đỏ mắt vừa đủ gợi thương.
Người thấp đậm xua tay.
— Kỳ tuyển là ngày mai, hôm nay không nhận. Xuống núi chờ đi.
Trường An đứng yên, cắn chặt môi hơn. Không van xin thêm. Không nói gì. Chỉ đứng đó, nhỏ bé, lặng lẽ, với đôi mắt đỏ nhìn vào khoảng không phía trước.
Im lặng. Đó mới là thứ khiến người ta mềm lòng. Không phải lời nói.
Bước chân vang phía sau hai đệ tử canh cổng. Một người đàn ông trung niên bước ra, áo trắng rộng, tóc búi gọn gàng, phong thái ung dung. Trên tay áo thêu hình hạc nhỏ bằng chỉ bạc, dấu hiệu của trưởng lão.
— Chuyện gì thế?
Hai đệ tử quay lại, cúi đầu.
— Bẩm trưởng lão, có đứa trẻ xin nhập môn, nhưng kỳ tuyển là ngày mai...
Vị trưởng lão nhìn Trường An. Ánh mắt ôn hòa, có chút tò mò. Trường An đứng đó, đầu hơi cúi, tay nắm chặt vạt áo rách. Một đứa trẻ nhỏ bé trước cổng tông môn nguy nga.
— Đi bộ mấy ngày? Từ đâu đến?
— Bẩm trưởng lão... từ phía nam. Vãn bối không có nhà.
Câu này không phải diễn.
Trưởng lão im lặng một lát. Rồi quay sang hai đệ tử.
— Cho nó vào nghỉ đêm nay. Ngày mai thi cùng những người khác.
— Nhưng trưởng lão, quy...
— Ta nói cho vào.
Giọng nhẹ nhàng, nhưng hai đệ tử lập tức im. Trưởng lão quay sang Trường An, gật đầu nhẹ.
— Vào đi. Có cơm ăn, có chỗ ngủ. Ngày mai thi thử, nếu không đạt cũng không sao.
Trường An cúi đầu thấp. Giọng run.
— Đa... đa tạ trưởng lão.
Vị trưởng lão phất tay rồi bước đi, áo trắng bay nhẹ trong gió núi.
Trường An nhìn theo, ghi nhận: Trưởng lão Thanh Vân, tính ôn hòa, dễ mềm lòng với kẻ yếu. Cảnh giới ước tính Linh Hải trung kỳ trở lên, bước chân nhẹ nhưng ổn, nội lực thâm hậu. Tay phải có vết chai ở ngón trỏ và ngón giữa, thói quen cầm bút nhiều hơn cầm kiếm. Có thể là trưởng lão văn phòng, không phải chiến đấu.
Tất cả được ghi nhận trong khoảng thời gian hắn cúi đầu nói "đa tạ".
· · ·
Đệ tử thấp đậm dẫn hắn vào bên trong.
Thanh Vân Tông lớn hơn những gì bản đồ Ma giáo mô tả. Từ cổng chính đi vào, con đường lát đá trắng kéo dài qua một quảng trường rộng, hai bên trồng tùng xanh, tán cây che bóng mát. Phía xa, những tòa điện đường xếp lớp trên sườn núi, mái ngói đen lấp lánh dưới nắng, cột gỗ sơn son. Thác nước nhỏ đổ từ vách đá phía tây, tiếng nước chảy vọng lại như tiếng đàn.
Quảng trường chính, diện tích khoảng ba mẫu. Bốn lối đi chính, hướng đông dẫn lên Kiếm Phong, hướng tây là Dược Phong, hướng bắc là Đại Điện, hướng nam là cổng. Tháp truyền tin ở phía đông bắc, đỉnh cao nhất trong tầm nhìn. Đệ tử qua lại nhiều nhất ở lối đông và bắc.
Trường An mở to mắt, quay đầu nhìn ngó như thể chưa bao giờ thấy nơi nào đẹp đến vậy. Miệng hé ra, hít hà.
— Đẹp quá...
Lời ngây ngô. Ánh mắt ngây thơ. Bên trong, bản đồ đang được vẽ từng nét một.
Đệ tử thấp đậm dẫn hắn đến một gian phòng nhỏ ở khu ngoại viện, nơi dành cho người đến thi tuyển nghỉ tạm. Phòng hẹp, chỉ có một giường gỗ, một bàn nhỏ, và một chậu nước rửa mặt.
— Ở đây. Cơm tối sẽ có người mang đến. Ngày mai giờ Thìn ra quảng trường.
— Dạ. Đa tạ sư huynh.
Đệ tử thấp đậm nhìn hắn một lát, rồi quay đi. Cánh cửa đóng lại.
Trường An đứng giữa phòng, im lặng.
Một lát sau, hắn ngồi xuống mép giường. Lưng thẳng, vai không còn cong, mắt không còn rụt rè. Gương mặt hắn trở về trạng thái nguyên bản: bình tĩnh, trống rỗng, như mặt nước không gợn sóng.
Hắn nhìn quanh phòng. Tường đá, trần gỗ, cửa sổ nhỏ hướng tây. Từ đây có thể nhìn thấy một phần Dược Phong và thác nước.
Phòng ở tầng hai, lối thoát: cửa chính và cửa sổ. Cửa sổ cách mặt đất khoảng hai trượng rưỡi, có mái hiên bên dưới có thể đáp. Tường phía bắc mỏng hơn tường phía nam, âm thanh truyền qua được. Phòng bên cạnh có người, nghe tiếng thở đều, đang ngủ.
Thói quen. Giống như hơi thở.
Hắn mở cửa sổ. Gió núi tràn vào, mang theo mùi tùng và đất ẩm. Mát. Sạch. Khác hẳn Cửu U Cung, nơi không khí lúc nào cũng nặng mùi huyết tinh và dược liệu.
Trường An hít sâu. Không phải để đánh giá gió. Chỉ vì... gió mát.
Hắn chớp mắt. Rồi đóng cửa sổ lại.
· · ·
Cơm tối được mang đến bởi một đệ tử trẻ, khay gỗ đặt cơm trắng, rau luộc, và một bát canh đậu. Đơn giản nhưng sạch sẽ. Trường An ăn chậm, nhai kỹ, giữ vai "đứa trẻ đói lâu ngày lần đầu được ăn no" nhưng không ăn quá vội. Đói thật thì không ăn nhanh được, dạ dày co lại sẽ buồn nôn. Chi tiết nhỏ, nhưng quan trọng. Một lỗi diễn xuất có thể phá hỏng cả vai.
Ăn xong, hắn đặt bát xuống. Nhìn chén cơm trống.
Trong Cửu U Cung, bữa ăn là khẩu phần tính toán chính xác, đủ dinh dưỡng, không thừa, không thiếu, không có vị. Thức ăn là nhiên liệu, không phải thứ để thưởng thức.
Cơm ở đây có vị. Rau có vị ngọt. Canh đậu mặn vừa, thêm chút gừng.
Trường An chau mày rất nhẹ. Rồi gạt đi.
Tập trung.
Hắn ngồi xếp bằng trên giường, nhắm mắt. Không phải luyện công mà là ôn lại thông tin.
Thanh Vân Tông. Chính đạo đại phái, lập phái hơn ba trăm năm. Nổi tiếng kiếm pháp, đặc biệt là Thanh Vân Kiếm Quyết. Chưởng môn hiện tại là Diệp Thương Hà, cảnh giới Chân Ý, một trong năm cường giả đứng đầu chính đạo. Dưới chưởng môn có bảy trưởng lão, quản lý bảy phong: Kiếm Phong, Dược Phong, Luật Đường, Trận Các, Linh Thú Phong, Ngoại Vụ Đường, và Tàng Kinh Các.
Bí mật trấn tông: không rõ là gì, chỉ biết giấu ở đâu đó trong hậu sơn, được trận pháp bảo vệ nhiều lớp. Quỷ Vô Sinh muốn thứ đó. Muốn đến mức nuôi một đứa trẻ mười năm chỉ để lấy nó.
"Ngươi là tác phẩm đẹp nhất của ta, Trường An. Đừng khiến ta thất vọng."
Giọng Quỷ Vô Sinh vang trong đầu, nhẹ nhàng, ấm áp. Như người cha nói với con. Nhưng Trường An biết cái ấm áp đó không dành cho hắn. Nó dành cho "tác phẩm", cho công cụ, cho vũ khí sống mà ông ta đã mài giũa mười năm.
Hắn mở mắt.
Nhiệm vụ: trà trộn, lấy lòng tin, leo lên vị trí cao, tìm bí mật trấn tông, chờ lệnh.
Rõ ràng. Đơn giản. Hắn đã làm những việc khó hơn trong huấn luyện.
Năm mười hai tuổi, hắn giết người lần đầu. Một tù nhân. Quỷ Vô Sinh đứng bên cạnh, quan sát. "Không run tay. Tốt." Đó là lời khen duy nhất hắn nhận được năm đó.
Mười ba tuổi, hắn sống một mình trong rừng ba tháng, không vũ khí, không thuốc, chỉ có kỹ năng sinh tồn và lệnh "sống sót thì về".
Mười bốn tuổi, hắn bị nhốt trong phòng tối bảy ngày liên tiếp, không ăn, không uống, không ánh sáng. Bài kiểm tra ý chí. Hắn qua.
Mười lăm tuổi, hắn diễn một vai giả trong trấn nhỏ suốt sáu tháng, không ai phát hiện. Quỷ Vô Sinh rất hài lòng.
Mười sáu tuổi, hắn học xong tất cả. Diễn xuất. Đọc vi biểu cảm. Phân tích tâm lý. Thao túng. Nói dối. Chịu đau. Kiểm soát nhịp tim. Kiểm soát mồ hôi. Kiểm soát từng cơ mặt.
Mười bảy tuổi. Hôm nay. Hắn đến đây.
Mười năm cho khoảnh khắc này.
· · ·
Đêm xuống.
Trường An nằm trên giường gỗ, mắt mở, nhìn trần nhà. Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, vẽ một vệt sáng trên sàn đá. Từ xa vọng lại tiếng chuông chùa khe khẽ, có lẽ từ Đại Điện.
Yên tĩnh.
Cửu U Cung không bao giờ yên tĩnh. Luôn có tiếng gì đó: tiếng rên của tù nhân, tiếng bước chân tuần tra, tiếng luyện công giữa đêm, tiếng ai đó hét lên trong ác mộng. Và luôn có cảm giác bị theo dõi, đôi mắt nào đó nhìn từ bóng tối.
Ở đây, hắn nằm nghe gió thổi qua tán tùng. Tiếng côn trùng rỉ rả. Tiếng nước chảy xa xa.
Và không ai nhìn hắn.
Trường An nằm yên rất lâu. Cơ thể hắn, cỗ máy được huấn luyện để luôn cảnh giác, từ từ buông lỏng. Không phải vì hắn muốn mà vì... nơi này không có gì để cảnh giác.
Hắn chớp mắt.
Nguy hiểm.
Ý nghĩ đó lóe lên, sắc nhọn. Hắn lập tức căng người lại, nhắm mắt, ép bản thân trở về trạng thái kiểm soát.
Đây là nhiệm vụ. Thanh Vân Tông là mục tiêu. Những người ở đây là quân cờ. Gió mát hay trăng sáng không liên quan.
Hắn hít thở chậm. Ba nhịp. Bốn nhịp. Tim hắn ổn định lại.
Ngày mai, kỳ tuyển. Hắn sẽ qua vòng thi, nhập môn, bắt đầu xây dựng vỏ bọc. Mọi thứ đã tính toán trước. Không có biến số.
Trường An nhắm mắt.
Nhưng trước khi ngủ, một ý nghĩ nhỏ trôi qua, nhẹ đến mức hắn suýt không nhận ra.
Kỳ lạ. Nơi này... yên tĩnh thật.
Rồi hắn ngủ. Giấc ngủ đầu tiên trong đời không phải canh chừng.
· · ·
Sáng hôm sau, Trường An thức dậy khi trời vừa rạng.
Hắn ngồi trên giường, im lặng một lát. Kiểm tra cơ thể: không đau, không mỏi, linh lực ổn định. Kiểm tra tâm trí: tỉnh táo, tập trung, mặt nạ đã sẵn sàng.
Hắn bước đến chậu nước, rửa mặt. Nước lạnh. Nhìn vào mặt nước phản chiếu khuôn mặt mình: thanh tú, sạch sẽ nếu bỏ đi lớp bụi đường, đôi mắt đen sâu thẳm. Khuôn mặt dễ tạo thiện cảm, không quá đẹp đến mức gây chú ý, không quá bình thường đến mức bị quên. Hoàn hảo cho một nội gián.
Quỷ Vô Sinh chọn nguyên liệu rất kỹ.
Hắn lau mặt, nhưng không lau sạch. Để lại vài vệt bẩn ở cổ và sau tai. Đứa trẻ mồ côi không biết rửa mặt kỹ.
Rồi hắn mở cửa, bước ra ngoài.
Nắng sớm chiếu qua hàng tùng, rải bóng lốm đốm trên đường đá. Không khí mát, trong, mang mùi sương mai và lá non. Từ phía quảng trường, tiếng nói chuyện lao xao vọng lại, hẳn là những người đến thi tuyển đã tập trung.
Trường An bước đi, vai cong, đầu hơi cúi, mắt rụt rè nhìn quanh.
Mặt nạ bật.
Hắn đi qua một tán cây lớn. Gió thổi qua, mấy chiếc lá rơi lả tả. Một chiếc rơi trúng vai hắn.
Hắn dừng lại, nhặt chiếc lá lên. Lá tùng, xanh đậm, mùi hăng nhẹ.
Ở Cửu U Cung không có cây xanh. Chỉ có đá đen và bóng tối.
Trường An nhìn chiếc lá, rồi buông tay. Lá rơi xuống đất, quay vài vòng trong gió.
Hắn tiếp tục bước. Về phía quảng trường. Về phía nhiệm vụ. Về phía mười năm tiếp theo của đời mình, sống như một người khác, giữa những kẻ hắn sẽ phản bội.
Từ giây phút này, ta không còn là ta.
Nắng ấm trên vai. Gió mát qua tóc. Thanh Vân Sơn trải dài dưới bầu trời xanh ngắt, đẹp đến mức tàn nhẫn.
Tạ Trường An bước vào, với gương mặt run rẩy và đôi mắt bình tĩnh đến lạ.