Kẻ Nghi Ngờ
Lệnh gọi đến lúc giữa trưa.
Trường An đang ngồi ở nhà ăn Kiếm Phong, chén cơm trước mặt, Chu Minh ngồi đối diện kể chuyện gì đó về con chó hoang dưới chân núi. Một đệ tử Luật Đường bước vào, mặt nghiêm, dáng thẳng, kiểu người quen đi báo tin xấu.
— Tạ Trường An. Cố trưởng lão muốn gặp. Ngay bây giờ.
Nhà ăn im đi nửa nhịp. Chu Minh ngẩng đầu, miệng còn dính cơm.
— Cố trưởng lão? Sao lại gọi Tạ huynh?
Đệ tử Luật Đường không trả lời. Nhìn Trường An, chờ.
Trường An đặt đũa xuống. Mặt hơi ngỡ ngàng, đúng mức, không quá. Kiểu ngỡ ngàng của đệ tử bình thường khi bị trưởng lão gọi bất ngờ.
— Đệ đi ngay.
Đứng dậy, gật đầu với Chu Minh, theo đệ tử Luật Đường ra khỏi nhà ăn. Bước chân đều, lưng hơi cúi, tư thế của người lo lắng nhẹ nhưng vẫn tôn trọng.
Bên trong, một dòng suy nghĩ khác chạy song song, nhanh, gọn, lạnh.
Cố Bách. Luật Đường. Linh Hải tầng chín, chưởng phong. Lão đã quan sát ta từ ngày đầu nhập môn — "quá bình tĩnh cho một đứa mồ côi". Lão để im năm tháng, giờ gọi. Tại sao giờ?
Hai khả năng. Một: lão nghi ngờ chuyện hậu sơn đêm qua, tuần tra đổi tuyến, có thể phát hiện dấu vết. Hai: lão nghi ngờ chung, tích tụ từ lâu, giờ mới hành động.
Nếu khả năng một: nguy. Cần phủ nhận hoàn toàn, không được lộ biểu cảm.
Nếu khả năng hai: bớt nguy hơn. Chỉ cần diễn đủ tốt.
Dù là khả năng nào, chiến lược như nhau: đệ tử mới, sợ trưởng lão, trả lời thành thật, không có gì giấu. Giữ nhịp tim đều. Giữ mắt mở vừa, không mở to (sợ), không nheo lại (phòng thủ).
Con đường từ Kiếm Phong sang Luật Đường mất khoảng hai trăm bước, qua quảng trường luyện công rồi men theo hành lang đá phía nam. Trường An đi chậm hơn đệ tử Luật Đường nửa bước, vừa đủ để thể hiện mình không vội, không tự tin thừa. Kiểu người đi vì phải đi, không phải vì muốn.
Luật Đường nằm ở khu phía nam Thanh Vân Tông, gần cổng chính, kiến trúc nghiêm ngặt hơn các phong khác. Tường đá dày, cửa nặng, hành lang hẹp, đèn dầu vàng đục. Mùi gỗ trầm và mực. Trên tường treo bảng quy tắc tông môn, chữ lớn, nét cứng, đọc từ xa cũng thấy uy nghiêm.
Phòng Cố Bách ở cuối hành lang tầng hai. Đệ tử Luật Đường dẫn Trường An đến cửa, gõ, rồi rút.
— Vào.
Giọng già, trầm, không lạnh cũng không ấm. Giọng của người quen phán xét.
· · ·
Cố Bách ngồi sau bàn gỗ lớn, tóc bạc búi cao, mặt gầy, xương hàm sắc, đôi mắt hẹp nhưng sáng, kiểu mắt nhìn ai cũng như đang đọc bản án. Lão mặc áo Luật Đường xám đậm, tay trái đặt trên bàn, tay phải cầm bút nhưng không viết.
Trước mặt lão, trên bàn, là một cuốn sổ mở, Trường An liếc thấy hàng chữ nhỏ, dày, ghi chép cẩn thận. Có thể là hồ sơ đệ tử. Có thể là thói quen ghi chép của Cố Bách.
— Tạ Trường An. Ngồi.
Trường An cúi đầu chào, ngồi xuống ghế đối diện. Lưng thẳng, tay đặt trên đùi, mắt nhìn ngang ngực Cố Bách, không nhìn thẳng mắt (hỗn), không nhìn xuống đất (né tránh). Vị trí mắt chuẩn của đệ tử trước trưởng lão.
— Dạ, Cố trưởng lão.
Cố Bách nhìn hắn. Im lặng. Ba nhịp thở. Bốn. Năm.
Lão im lặng để tạo áp lực. Kỹ thuật cơ bản, để người bị hỏi tự hoảng, tự nói thừa. Cửu U Cung dạy chống kỹ thuật này từ năm mười hai tuổi: im lặng trả bằng im lặng, nhưng kèm biểu cảm đúng. Đệ tử bình thường sẽ bồn chồn, nhúc nhích, hỏi "trưởng lão gọi con có chuyện gì". Ta sẽ bồn chồn, vừa đủ.
Trường An khẽ nhúc nhích trên ghế. Không nhiều, chỉ một cái xoay người nhẹ, kiểu người không thoải mái. Mắt hạ thêm một chút, liếc qua cuốn sổ rồi quay lại.
Cố Bách lên tiếng.
— Ngươi đến Thanh Vân Tông được năm tháng.
— Dạ. Năm tháng.
— Trước đó, ngươi ở đâu?
— Đệ lang thang, trưởng lão. Mồ côi từ nhỏ, không nhớ cha mẹ. Sống nhờ các thôn xóm, ai cho gì ăn nấy. Đến khi nghe nói Thanh Vân Tông tuyển đệ tử, đệ đi bộ mười ngày lên núi thử vận may.
Câu chuyện hắn đã kể mười lần. Với đệ tử, với Thanh Sơn, với trưởng lão ở kỳ tuyển. Mỗi lần đều giống nhau, đủ chi tiết để tin, đủ mơ hồ để không kiểm chứng. Không tên thôn, không tên người, không mốc thời gian cụ thể. "Mồ côi lang thang" là câu chuyện hoàn hảo vì không ai xác minh được.
Cố Bách gật nhẹ, ghi vài chữ. Không nhìn sổ khi viết, mắt vẫn dán vào Trường An.
— Ngươi giỏi kiếm.
— Đệ chỉ luyện chăm, trưởng lão.
— Chăm thì ai cũng chăm. Ngươi giỏi hơn "chăm". Thi đấu nội môn, thắng ba trận, thua một, thua Vương Kiệt, Tụ Khí tầng bốn, thua cũng rất có bài bản. Hạ sơn trấn An Hòa, hét chỉ điểm yếu cho đồng đội giữa trận. Nhảy vào chắn đao cho Chu Minh.
Im lặng. Cố Bách kê đầu ngón tay lên nhau, nhìn hắn qua kẽ tay.
— Đứa trẻ mồ côi lang thang, không thầy dạy, mà chiến đấu như người đã luyện mười năm. Ngươi giải thích thế nào?
Đây rồi. Câu hỏi chính. Lão không nghi hậu sơn, lão nghi năng lực.
Trường An hít vào, nhẹ, đủ để Cố Bách thấy hắn đang tìm cách trả lời, không phải tìm cách bịa, mà tìm cách diễn đạt.
— Trưởng lão, đệ... không biết giải thích sao cho đúng.
Ngập ngừng. Mắt hạ. Giọng nhỏ hơn.
— Hồi còn lang thang, đệ phải đánh nhau nhiều. Không phải đánh kiểu tu sĩ, đánh vì miếng ăn, vì chỗ ngủ. Đám trẻ lang thang, ai mạnh người đó sống. Đệ nhỏ con, không mạnh, nên phải nhìn nhanh. Nhìn ai yếu chỗ nào, đánh chỗ đó. Nếu không... đệ không sống đến hôm nay.
Câu cuối, giọng trầm xuống. Không bi kịch hóa, chỉ là sự thật lạnh. Kiểu sự thật mà đứa trẻ mồ côi kể mà không tự thương mình.
Cố Bách im. Mắt lão nheo lại, không phải vì không tin, mà vì đang cân nhắc.
Lão đang phân tích. Câu trả lời có hợp lý không? Đứa trẻ lang thang có thể phát triển khả năng quan sát chiến trường không? Có. Hoàn toàn có. Sinh tồn là trường dạy tốt nhất. Câu chuyện không có kẽ hở.
Nhưng Cố Bách không phải người tìm kẽ hở. Lão tìm cảm giác. Cảm giác sai.
— Ngươi bình tĩnh lạ thường, Tạ Trường An.
Giọng Cố Bách chậm, từng chữ.
— Lão phu đã làm chưởng phong Luật Đường hai mươi năm. Gặp hàng trăm đệ tử mới, đủ loại, con nhà giàu, mồ côi, thần đồng, kẻ lười. Đệ tử mồ côi thường có hai kiểu: sợ sệt, hoặc hung hăng. Ngươi không thuộc loại nào.
Trường An ngồi im. Để Cố Bách nói.
— Ngươi điềm tĩnh. Không phải kiểu điềm tĩnh luyện được, mà kiểu... đã quen. Quen với áp lực. Quen với nguy hiểm. Quen đến mức nó thành thói quen.
Lão giỏi. Rất giỏi.
Trường An nuốt nước bọt, lộ, cố ý lộ. Tay phải nắm vạt áo.
— Trưởng lão, đệ... đệ không biết nói sao. Đệ chỉ là đệ tử bình thường, chỉ biết luyện kiếm và nghe lời sư huynh. Nếu đệ có gì khiến trưởng lão không yên lòng, đệ xin lỗi, nhưng đệ thật sự không —
— Lão phu không nói ngươi có lỗi.
Cố Bách cắt ngang, giọng đều.
— Lão phu chỉ hỏi. Luật Đường có trách nhiệm hiểu rõ mỗi đệ tử trong tông. Ngươi không cần sợ.
Lão nói "không cần sợ" — nghĩa là lão muốn ta sợ. Nếu ta không sợ, lão sẽ nghi thêm. Nếu ta sợ quá, lão sẽ thấy giả. Sợ vừa đủ, rồi biết ơn khi được tha.
Trường An gật đầu, mắt hơi ướt, không ướt thật, nhưng nhíu mày đúng cách khiến Cố Bách nhìn thấy sự mong manh.
— Dạ. Đệ hiểu. Cảm ơn trưởng lão.
Cố Bách nhìn hắn thêm ba nhịp. Rồi gật.
— Được rồi. Đi đi.
Trường An đứng dậy, cúi đầu, lùi ra cửa. Đúng lúc hắn quay lưng, Cố Bách nói thêm, giọng nhẹ, gần như tự nói:
— Trường An.
— Dạ?
— Ngươi nhắc lão phu tới một đệ tử cũ. Cũng mồ côi. Cũng bình tĩnh. Cũng giỏi hơn bề ngoài.
Im lặng.
— Hắn sau này phản bội tông môn.
Trường An đứng ở cửa, lưng quay lại Cố Bách. Mặt hắn, mặt mà Cố Bách không thấy, trắng bệch.
Nhưng giọng vẫn đều:
— Đệ không phải người đó, trưởng lão.
Bước ra. Đóng cửa.
· · ·
Hành lang Luật Đường. Tường đá. Đèn dầu.
Trường An đi mười bước, rồi dựa vào tường. Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, lạnh, dính, từ gáy xuống thắt lưng. Hắn không nhận ra mình đổ mồ hôi khi nào. Trong phòng Cố Bách, hắn tưởng mình hoàn toàn kiểm soát. Nhưng cơ thể không nói dối, mồ hôi là thứ mà Cửu U Cung dạy kiểm soát mặt, kiểm soát giọng, kiểm soát mắt, nhưng không dạy kiểm soát được.
Câu cuối. "Hắn sau này phản bội tông môn."
Lão biết? Không. Lão không biết. Lão đang dọa. Dọa bằng linh cảm, bằng kinh nghiệm, bằng hai mươi năm ngồi Luật Đường nhìn người. Lão không có bằng chứng, nếu có, lão không cần gọi ta lên hỏi thăm, mà gọi tuần tra đến bắt.
Nhưng lão nghi. Nghi đủ để nhắc. Nghi đủ để ghi vào sổ.
Cố Bách không phải kẻ dễ qua mặt.
Tiếng bước chân phía sau. Nặng, đều, quen thuộc.
— Trường An.
Trường An quay lại. Thanh Sơn đứng đầu hành lang, mặt lo, bước nhanh về phía hắn. Không biết Thanh Sơn đến từ lúc nào, có thể nghe tin đệ tử bị gọi lên Luật Đường, đến ngay.
— Sư huynh.
— Đệ không sao chứ? Cố trưởng lão gọi đệ lên làm gì?
— Hỏi thăm. Về quá khứ. Về chuyện hạ sơn.
Thanh Sơn nhíu mày. Không giận, lo. Kiểu lo của người quen bảo vệ người khác.
— Lão ta làm khó đệ?
— Không. Chỉ hỏi. Đệ trả lời xong thì được đi.
Thanh Sơn nhìn hắn, nhìn kỹ, kiểu nhìn của sư huynh tìm dấu hiệu đệ bị ức hiếp mà không nói. Trường An để mặt hơi mệt, không khó, vì hắn thật sự mệt. Cuộc thẩm vấn ngắn, nhưng nặng.
— Cố trưởng lão hay thế. Lão nghi trời nghi đất, ai mới vào cũng bị gọi lên hỏi. Đừng để bụng.
Thanh Sơn vỗ vai hắn. Bàn tay lớn, ấm, nặng vừa đủ.
— Nếu lão ta gọi lại, nói ta biết. Ta sẽ nói chuyện với lão.
Thanh Sơn bảo vệ ta. Sẵn sàng đối đầu trưởng lão vì một đệ tử mới năm tháng.
Và ta đang lợi dụng điều đó.
— Cảm ơn sư huynh. Đệ không sao.
Thanh Sơn gật, đi cùng hắn ra khỏi Luật Đường. Hai người bước trên hành lang đá, nắng trưa chiếu qua mái hiên, bóng hai người chồng lên nhau, bóng lớn và bóng nhỏ, sư huynh và sư đệ.
Trường An nhìn bóng mình nằm trong bóng Thanh Sơn. Nhỏ. Tối. Giấu bên trong.
Nếu Cố Bách biết sự thật, lão sẽ không chỉ gọi ta lên hỏi. Lão sẽ giết ta tại chỗ. Và Thanh Sơn... Thanh Sơn sẽ làm gì?
Sẽ đứng đó. Sẽ nhìn. Sẽ hiểu rằng đệ tử mà hắn bảo vệ chính là kẻ được gửi đến để phản bội hắn.
Sẽ đau.
Trường An quay mặt đi. Không nhìn Thanh Sơn.
— Sư huynh, đệ về phòng nghỉ chút. Hơi mệt.
— Ừ. Nghỉ đi. Chiều ra sân luyện.
Thanh Sơn vỗ vai lần nữa, rồi đi. Bước chân đều, lưng thẳng, kiếm đeo hông, dáng đi của người không bao giờ nghi ngờ sư đệ mình.
Trường An đứng một mình giữa hành lang. Nắng trưa nóng, nhưng lưng áo lạnh.
Tay phải vô thức chạm vào cổ tay trái, vết sẹo mỏng dưới tay áo, từ những năm huấn luyện. Thói quen khi lo lắng. Hắn nhận ra, buông tay.
Cố Bách sẽ không buông. Lão già này sẽ quan sát ta, ghi chép, đợi ta sai. Mười năm, hai mươi năm, lão là kiểu người đợi được.
Ta phải cẩn thận hơn. Mỗi bước. Mỗi lời. Mỗi nụ cười.
Và phải tìm cách... vô hiệu hóa lão. Không phải giết, giết trưởng lão Luật Đường là tự sát. Mà phải khiến lão mất uy tín, hoặc bận việc khác, hoặc... chuyển sự nghi ngờ sang người khác.
Nhưng đó là chuyện sau. Giờ, giữ bình tĩnh. Giữ vỏ bọc. Và đừng quên: Cố Bách đang ghi tên ta vào sổ.
Trường An bước về phòng, nắng chiều dọi lên mái Kiếm Phong, ấm. Hắn đi qua sân luyện, nơi mấy đệ tử đang tập kiếm, tiếng kim loại va nhau, tiếng cười, tiếng hô chiêu thức.
Bình thường. Mọi thứ bình thường.
Ngoại trừ Cố Bách đang ngồi trong phòng, ghi vào cuốn sổ dày, và không quên.