Tiếng Kêu Trong Đêm
Tiếng kêu xé tan buổi sáng.
Trường An đang nằm trên giường, không ngủ, mắt mở, nhìn trần, khi tiếng hét vọng từ phía Dược Phong. Xa, nhưng đủ sắc để cắt qua yên tĩnh giờ mão.
— Phương trưởng lão! Phương trưởng lão không ở phòng!
Rồi nhiều tiếng hơn. Bước chân. Gọi nhau. Hoảng.
Trường An ngồi dậy. Chậm. Đều. Hít vào, thở ra.
Bắt đầu.
Hắn đưa tay lên nhìn. Vẫn run. Nhẹ hơn lúc nãy, nhưng vẫn run. Hắn nắm chặt, bóp thật mạnh, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Đau. Tay siết lại. Run giảm, ít nhất bên ngoài nhìn không thấy.
Giữ thế này. Nắm chặt. Không mở ra.
Hắn mặc áo, chải tóc, ra cửa. Bên ngoài, đệ tử Kiếm Phong đã thức, chạy ra sân, nhìn về phía đông. Tiếng ồn từ Dược Phong lớn dần, lan sang các phong khác như sóng.
— Chuyện gì vậy?
Chu Minh chạy đến, mặt ngái ngủ, mắt hoảng.
— Phương trưởng lão, không thấy trong phòng từ sáng. Dược Phong đang tìm.
Trường An để mặt mình thay đổi, từ bình tĩnh sang lo lắng. Vừa đủ. Không quá nhanh. Kiểu lo của người chưa biết chuyện gì nhưng linh cảm không tốt.
— Đi xem.
Hai người chạy về phía Dược Phong. Trên đường, đệ tử từ các phong khác cũng đổ ra, hỏi nhau, nhìn nhau, bất an. Trường An để mình hòa vào dòng người, một trong nhiều kẻ lo lắng. Không nổi bật.
Tay nắm chặt trong ống tay áo. Móng cắm. Không run.
· · ·
Sân Dược Phong.
Đệ tử đứng thành cụm, mắt đỏ, mặt trắng. Có người đã khóc.
Một sư huynh Dược Phong, Trần Tĩnh An, đệ tử lớn tuổi nhất, đứng giữa, giọng run:
— Trưởng lão không ở phòng. Giường đã nguội. Ấm trà chiều hôm qua vẫn trên bàn, còn nửa. Áo luyện công mất, nghĩa là lão đã ra vách đá.
— Vách đá?
— Vách phía đông nam. Chỗ lão luyện công mỗi sáng. Đã cho người xuống kiểm tra...
Giọng anh ta nghẹn lại. Không nói tiếp.
Không cần nói tiếp. Mọi người đều hiểu.
Bốn trăm trượng.
Trường An đứng trong đám đông. Mặt đúng mức, lo lắng, chưa tin, hơi sốc. Mắt hơi mở rộng. Môi hơi mím. Tay, tay nắm chặt, giấu trong ống áo.
Diễn.
Không khác gì mọi lần.
Nhưng khác.
Vì lần này, ta biết. Ta là người duy nhất ở đây biết chuyện gì đã xảy ra.
Và ta phải đứng giữa những người đang đau thương thật, và giả vờ đau cùng.
— Sư huynh!
Tiếng gọi từ phía sau. Nhỏ. Run. Quen.
Trường An quay lại.
Tiểu Vũ.
Cô đứng đó, tóc rối, mắt đỏ ươn ướt, môi mím, áo chưa cài hết khuy. Chạy từ khu nữ đệ tử sang, dép lệch, thở hổn hển.
— Sư huynh, Phương trưởng lão...
— Chưa biết chắc.
Trường An nói, giọng trầm, nhẹ, kiểu giọng an ủi. Hoàn hảo.
Nhưng Tiểu Vũ không nghe. Cô nhìn về phía vách đá, mắt to, ướt, run rẩy. Rồi bám vào tay áo hắn. Nắm chặt. Ngón tay nhỏ siết vào vải.
— Muội sợ...
Trường An nhìn xuống, bàn tay nhỏ nắm tay áo hắn. Móng tay sạch, hơi ngắn vì cắn. Ngón run. Cô sợ thật. Buồn thật.
Và ta là người khiến cô sợ.
Ta giết người cô coi là tấm gương.
Và bây giờ ta đứng đây, để cô bám vào ta tìm an ủi.
Tay trái hắn, tay đang được cô nắm, run nhẹ dưới lớp vải. Hắn siết ngón lại. Giấu.
— Đợi thêm. Có thể chỉ là...
Hắn không nói xong. Vì đúng lúc đó, có tiếng hét từ phía vách đá vọng lại, xa, nhỏ, nhưng đủ nghe:
— Tìm thấy rồi! Dưới chân vách! Phương trưởng lão...!
Tiếng hét nghẹn. Rồi im.
Sân Dược Phong chết lặng. Không ai thở. Không ai động.
Tiểu Vũ buông tay áo hắn. Đưa hai tay lên bịt miệng. Mắt mở to, rồi nước mắt tràn ra, không kìm được, chảy qua ngón tay, xuống cằm.
Không tiếng khóc. Chỉ nước mắt. Im lặng.
Trường An nhìn cô. Rồi nhìn quanh, cả sân đều đứng im. Có người quỳ xuống. Có người ôm mặt. Trần Tĩnh An dựa vào cột, chân mềm, miệng mở nhưng không phát ra tiếng.
Đau.
Bọn họ đau thật.
Và ta là nguyên nhân.
Hắn để mặt mình thay đổi, từ lo lắng sang sốc. Mắt mở hơn. Lùi nửa bước. Miệng hé ra. Đúng mức. Đúng nhịp.
Nhưng bên trong, bên trong không cần diễn. Vì có thứ gì đó thắt lại trong ngực, nặng, không tên. Không phải sốc. Không phải buồn, hay có lẽ có, hắn không chắc.
Đây là vai diễn khó nhất đời ta.
Vì ta không biết phần nào là diễn nữa.
· · ·
Nửa canh giờ sau.
Thanh Sơn đến, dẫn năm sư huynh Kiếm Phong, mặt lạnh, bước nhanh. Hắn đi thẳng đến mép vách đá, nhìn xuống. Rồi tự mình bay xuống, Linh Hải tầng 7, đủ sức xuống vực an toàn.
Trường An đứng trên bờ vách cùng đám đệ tử, nhìn xuống. Sương mù dày. Không thấy đáy.
Tiểu Vũ đứng cạnh hắn. Không nói. Không khóc nữa, mắt khô, đỏ, nhìn xuống vực bằng ánh mắt trống rỗng.
Một khắc. Hai khắc.
Thanh Sơn bay lên.
Mặt hắn, Trường An nhìn rõ, đã thay đổi. Không còn lạnh. Không còn bình tĩnh. Thanh Sơn mặt trắng, môi mím, mắt có thứ gì đó mà Trường An chưa từng thấy ở người này.
Đau.
Thanh Sơn đau thật. Kiểu đau của người gánh quá nhiều, thêm một cái chết nữa, thêm một người không bảo vệ được.
Hắn đứng trước đám đệ tử. Im lặng. Lâu.
Rồi nói, giọng trầm, chắc, nhưng hơi khàn ở cuối:
— Phương trưởng lão... đã mất. Tai nạn khi luyện công. Linh lực bất ổn, có thể do tuổi cao, kinh mạch suy yếu. Lão... ngã từ vách đá.
Tiếng khóc vỡ ra. Đệ tử Dược Phong, nhiều người quỳ xuống, có người gào. Đệ tử các phong khác đứng im, sốc, buồn, mất mát chung.
Thanh Sơn đợi. Đợi tiếng khóc lắng bớt. Rồi nói tiếp:
— Phương trưởng lão cả đời vì tông môn. Bốn mươi năm bào chế thuốc, cứu người, dạy đệ tử. Lão không bao giờ từ chối ai. Chúng ta... không được quên.
Giọng hắn nghẹn ở chữ cuối. Chỉ một tích tắc, rồi nuốt lại, gánh lại. Mặt cứng trở lại.
Thanh Sơn cũng đau.
Nhưng hắn gánh. Vì hắn là đại sư huynh. Vì mọi người cần hắn vững.
Và ta là người khiến hắn phải gánh thêm.
Trường An nhìn Thanh Sơn. Nhìn cái cách hắn nuốt nỗi đau vào, không để đệ tử thấy. Vai thẳng. Mắt sáng. Giọng chắc.
Giống ta.
Hắn cũng đang diễn. Diễn vững vàng. Diễn mạnh mẽ. Vì hắn phải.
Chỉ khác, hắn diễn vì tình thương. Ta diễn vì tội lỗi.
Tiểu Vũ khóc lại, lần này thành tiếng, nhỏ, nghẹn trong cổ họng. Cô quay sang, úp mặt vào vai Trường An.
Hắn đứng im. Để cô khóc. Tay trái, tay run, hắn từ từ đưa lên, đặt trên đầu cô. Vỗ nhẹ. Chậm.
— Sẽ ổn.
Hai chữ. Nhẹ. Ấm.
Và hoàn toàn trống rỗng.
· · ·
Đệ tử đưa thi thể Phương Hạc lên từ vực.
Trường An không nhìn. Không phải vì sợ, mà vì hắn biết nếu nhìn, mặt sẽ không giữ được.
Nhưng hắn nghe. Nghe tiếng vải phủ. Nghe tiếng đệ tử Dược Phong khóc khi nhìn thầy mình. Nghe Trần Tĩnh An nói, giọng như người mất hồn:
— Lão... mặt rất bình yên. Không đau. Như đang ngủ.
Vì thuốc mê. Thuốc khiến lão không cảm nhận được đau khi rơi.
Ít nhất... lão không đau.
Ít nhất ta có thể cho lão điều đó.
Trường An đứng im. Vai Tiểu Vũ ướt nước mắt. Tay trên đầu cô, vẫn vỗ nhẹ, đều, chậm.
Bên trong ống tay phải, tay kia, nắm chặt đến trắng đốt ngón.
Vai diễn khó nhất đời ta.
Vì phần nào là diễn, ta không biết nữa.
· · ·
Thanh Sơn đi đến bên Trường An sau khi sắp xếp xong.
Hắn nhìn Tiểu Vũ đang bám vai Trường An, rồi nhìn Trường An. Mắt ấm, mệt, buồn.
— Trường An.
— Đại sư huynh.
— Đệ ổn không?
Trường An ngẩng lên. Gặp mắt Thanh Sơn, mắt sáng, trong, lo lắng. Lo cho hắn. Lo thật.
Ổn không?
Ta vừa giết một trưởng lão của tông ngươi. Ta vừa phá nát Dược Phong. Và ngươi hỏi ta có ổn không.
— Đệ... không sao.
— Đừng gồng. Phương trưởng lão dạy đệ bào chế mấy ngày qua, đệ có quyền buồn.
Trường An nhìn Thanh Sơn. Không nói.
Thanh Sơn đưa tay lên, vỗ vai hắn. Nặng. Ấm. Quen thuộc.
— Lo cho Tiểu Vũ giúp ta. Cô bé... coi Phương trưởng lão như tấm gương. Sẽ khó.
— Đệ biết.
— Tốt.
Thanh Sơn quay đi, còn nhiều việc. Sắp xếp tang lễ. Báo cáo chưởng môn. Trấn an đệ tử. Gánh.
Trường An nhìn lưng Thanh Sơn xa dần, vai rộng, thẳng, bạch y. Bước chân vững. Không lung lay.
Ta phản bội ngươi.
Và ngươi vẫn vỗ vai ta nói "lo cho Tiểu Vũ giúp ta".
Ngươi tin ta.
...
Ngươi không nên tin ta.
· · ·
Trưa.
Thi thể Phương Hạc được đặt trong quan tài gỗ bách, quàn tại chánh điện Dược Phong. Nhang khói mờ mịt. Đệ tử thay phiên canh, mắt đỏ, im lặng.
Trường An đến viếng. Một mình. Giữa trưa, khi ít người.
Hắn đứng trước quan tài. Nắp đã đậy, không thấy mặt. Chỉ gỗ bách, nhang trầm, và tĩnh lặng.
Phương Hạc.
Bảy mươi tuổi. Bốn mươi năm. Bào chế hàng vạn thang thuốc. Cứu không biết bao nhiêu người.
Và ta kết thúc tất cả bằng ba giọt.
Lão nhìn ta lúc rơi. Mắt không giận. Chỉ buồn.
"Trường An à..."
Lão gọi tên ta. Không phải tên giả, vì lão không biết ta có tên nào khác. Với lão, "Trường An" là thật. Đứa đệ tử hay đến phụ bào chế, thiếu ngủ, mắt xa xăm.
Lão lo cho ta đến phút cuối.
Trường An cúi đầu. Thấp. Chậm.
— Đệ xin lỗi.
Rất nhỏ. Gần như không thành tiếng, chỉ môi động, hơi thở ra.
Không ai nghe. Chánh điện vắng. Chỉ nhang khói và người chết.
Nhưng là thật.
Lần đầu tiên trong đời Tạ Trường An, câu xin lỗi không phải diễn.
Hắn đứng thêm một lát. Rồi quay lưng. Đi ra.
Nắng trưa ngoài sân, chói, ấm, bình thường. Thanh Vân Tông vẫn đẹp. Mái ngói, rừng tùng, gió núi. Đẹp đến mức tàn nhẫn.
Trường An bước đi. Hai trăm bốn mươi bảy bước.
Không đếm lần này.
Tay vẫn nắm chặt trong ống áo. Vẫn run, nhẹ, dai dẳng, không dứt.
Xong rồi.
Phương Hạc chết. Bình ngọc lấy được. Không ai nghi. Tai nạn hoàn hảo.
Nhiệm vụ hoàn thành.
...
Vậy tại sao ta thấy buồn nôn?
Hắn về phòng. Đóng cửa. Ngồi xuống giường.
Mở tay ra.
Lòng bàn tay, bốn vết hình trăng khuyết, đỏ, sâu, nơi móng cắm suốt buổi sáng.
Tay vẫn run.